Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 93: Hy Vọng Mỏng Manh Của Ngày Sinh Nhật

Cơn mưa đêm đã ngớt từ bao giờ, chỉ còn lại những vệt nước đọng lấp lánh trên khung cửa sổ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bình minh đang lên. Thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ, nhưng trong căn hộ nhỏ mang đậm hơi thở nghệ thuật của Lâm An, một sự tĩnh lặng đến não lòng đã thế chỗ cho tiếng mưa rì rầm. Cô vẫn ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, chiếc hộp kỷ vật nằm im lìm trên sàn, như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn nhức nhối mỗi khi chạm vào. Dòng suy nghĩ miên man từ đêm qua vẫn quẩn quanh trong tâm trí cô, xoáy sâu vào câu hỏi về sự cam kết và những ký ức không đồng điệu. Cô đã thiếp đi tự lúc nào, một giấc ngủ chập chờn, đầy mộng mị và những khoảng trống vô định.

Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới luồn qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ, Lâm An khẽ cựa mình. Đôi mắt cô chậm rãi mở ra, cảm nhận được sự nặng trĩu của một đêm dài không trọn vẹn. Cô ngồi thẳng dậy, tấm lưng mỏi nhừ, và theo thói quen, với tay tìm chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Màn hình sáng lên, và điều đầu tiên cô nhìn thấy là ngày tháng. Tim cô thắt lại một nhịp, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng lại dâng lên. Ngày sinh nhật của cô, chỉ còn vỏn vẹn vài ngày nữa.

Cô lướt qua danh sách tin nhắn, một cách vô thức, một cách đầy mong đợi, dù lý trí đã gào thét rằng đừng nên làm vậy. Nhưng con tim, nó vẫn là một kẻ cứng đầu, cứ khăng khăng tìm kiếm một điều gì đó, dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ nhoi. Màn hình điện thoại hiển thị những tin nhắn thông thường từ bạn bè, từ công việc, nhưng tuyệt nhiên không có dòng nào đặc biệt từ Hoàng Minh. Không một lời nhắc nhở, không một kế hoạch gợi ý, thậm chí không một biểu tượng cảm xúc vu vơ. Một khoảng trống lạnh lẽo hiện hữu, như chính khoảng trống trong lòng cô lúc này.

“Không có gì cả…” Cô thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào không gian tĩnh mịch của căn phòng. Âm thanh ấy nghe thật yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một niềm hy vọng. “Mình lại tự hão huyền rồi sao? Anh ấy bận như vậy, làm sao nhớ những chuyện nhỏ nhặt này…” Cô tự trấn an mình, cố gắng gán cho sự im lặng đó một lý do hợp lý, một lý do mà cô đã tự lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt mối quan hệ này. Hoàng Minh luôn bận rộn, công việc của anh luôn là ưu tiên hàng đầu. Cô biết điều đó, cô đã chấp nhận điều đó. Nhưng đến bao giờ, sự bận rộn ấy mới không còn là cái cớ cho sự thiếu vắng của anh trong những khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời cô?

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt điện thoại. Nó không phải là nước mắt của sự tức giận, mà là nước mắt của sự mệt mỏi, của sự bất lực. Nó là giọt nước mắt của một người đã cố gắng quá lâu, đã tự mình gánh vác quá nhiều, đến nỗi không còn sức để khóc thành tiếng. “Nhưng, một tin nhắn thôi cũng đủ rồi mà?” Lời tự vấn bật ra, mang theo một nỗi xót xa vô hạn. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi, một lời chúc đơn giản, một câu hỏi vu vơ về ngày sinh nhật, có khó đến thế không? Hay là anh thật sự đã quên? Hay là anh chưa bao giờ coi trọng nó như cô đã từng?

Lâm An khẽ thở dài, hơi thở nặng nề và mệt mỏi. Cô đặt chiếc điện thoại xuống, cảm thấy như mình đang cầm một vật quá nặng, một gánh nặng của những kỳ vọng không được đáp lại. Cô đứng dậy, đôi chân hơi run rẩy sau một đêm ngồi không. Căn hộ của cô, với những món đồ gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh vẽ nhỏ treo trên tường, những chậu cây xanh mướt và những cuốn sách chất chồng trên kệ, thường mang đến cho cô một cảm giác bình yên, một nơi trú ẩn an toàn khỏi thế giới xô bồ bên ngoài. Nhưng hôm nay, sự ấm áp đó dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn cô.

Cô bước về phía ban công nhỏ, nơi giàn cây leo xanh tươi đang vươn mình đón những tia nắng đầu tiên. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, một bản giao hưởng buổi sớm mà cô vẫn thường yêu thích. Cô pha cho mình một ly cà phê phin, mùi hương nồng ấm của cà phê lan tỏa, cố gắng đánh thức những giác quan đang uể oải. Cô đứng tựa vào lan can, nhấp từng ngụm cà phê nóng, đôi mắt vô định nhìn ra khoảng không phía trước. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong sương sớm, một vài ánh đèn còn leo lét như những đốm lửa yếu ớt.

“Đừng hy vọng, An à. Càng hy vọng, càng thất vọng.” Cô tự nhủ, lời lẽ nghe thật chua chát, thật cay đắng, như vị cà phê đen không đường. Đó là lời khuyên mà lý trí cô đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần, nhưng trái tim cô lại luôn là kẻ phản bội, cứ len lén nuôi dưỡng những đốm lửa nhỏ nhoi của mong chờ. “Mọi thứ đã kết thúc từ lâu rồi, chỉ là mình không dám chấp nhận thôi.” Câu nói ấy, nó vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một sự thật trần trụi và đau lòng. Phải rồi, có lẽ mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi, từ những lần anh bỏ quên cô trong những buổi hẹn, từ những tin nhắn không hồi đáp, từ những lời hứa vu vơ không bao giờ thành hiện thực. Cô chỉ là người cố chấp níu giữ một ảo ảnh, một phiên bản tình yêu mà chỉ mình cô cảm nhận được.

Hương đất ẩm từ những chậu cây xanh thoảng qua, mang theo chút mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà cô vẫn thường dùng để làm dịu tâm hồn. Nhưng hôm nay, những mùi hương quen thuộc ấy cũng không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng đang gặm nhấm lòng cô. Cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, dù lồng có đẹp đến mấy, có thoải mái đến mấy, thì bản chất của sự giam cầm vẫn không đổi. Cô muốn bay, muốn thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của hy vọng và thất vọng này. Cô muốn được giải thoát khỏi gánh nặng của một tình yêu chỉ có một mình cô cố gắng.

Ánh nắng dần lên cao, rọi sáng khắp căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Cô nhìn vào chiếc điện thoại một lần nữa, màn hình đã tắt ngúm. Một sự im lặng đáng sợ. Cô biết, cô phải chấp nhận. Chấp nhận rằng anh sẽ không nhớ, chấp nhận rằng anh sẽ không có một cử chỉ đặc biệt nào. Chấp nhận rằng, ngày sinh nhật của cô, cũng như bao ngày khác, sẽ trôi qua một cách lặng lẽ, không có sự hiện diện của anh. Và có lẽ, đây chính là cái giá của sự trưởng thành, cái giá của việc học cách buông bỏ. Buông bỏ một tình yêu mà hai người đã yêu bằng hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

***

Cùng lúc đó, trong một tòa nhà kính thép hiện đại, cao vút giữa trung tâm thành phố, Hoàng Minh đang hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của những con số, những dự án và những deadline. Văn phòng công ty anh, với thiết kế không gian mở, đầy cây xanh và nội thất tối giản, luôn toát lên một vẻ chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi là căng thẳng. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trải đều khắp không gian, làm nổi bật những gương mặt tập trung cao độ trước màn hình máy tính. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không ngừng, tiếng máy in hoạt động hết công suất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của hiệu suất và áp lực. Mùi cà phê pha sẵn, mùi giấy in mới, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh từ khu pantry phảng phất trong không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những người làm việc không ngừng nghỉ.

Hoàng Minh ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng rãi, đôi mắt sâu hút dán chặt vào màn hình máy tính. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, lịch sự và gọn gàng, như thể không một nếp nhăn nào được phép tồn tại trên trang phục của anh. Tóc anh được cắt tỉa gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ điềm đạm và lý trí. Anh gõ phím một cách dứt khoát, từng ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím, như một nhạc công đang trình diễn một bản nhạc phức tạp. Mọi sự tập trung của anh đều đổ dồn vào phần mềm đang hiển thị trên màn hình, nơi những biểu đồ, những con số và những dòng code đang nhảy múa.

“Deadline sát quá, cần phải hoàn thành phần này trước cuối tuần.” Anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ, đủ để chỉ mình anh nghe thấy. Trong tâm trí anh, mọi thứ đều được sắp xếp một cách logic và có thứ tự ưu tiên. Dự án này, với tầm quan trọng và quy mô của nó, đang chiếm trọn mọi ngóc ngách trong suy nghĩ của anh. Anh không có chỗ cho bất kỳ sự xao nhãng nào, dù là nhỏ nhất. Mọi cuộc gọi, mọi tin nhắn không liên quan đến công việc đều được anh gạt sang một bên, hoặc chỉ xem lướt qua một cách nhanh chóng, rồi lại chìm vào quên lãng.

Điện thoại của anh đặt cạnh bàn, màn hình thỉnh thoảng lại sáng lên với những thông báo mới. Một email từ phòng marketing về một sự kiện xã giao sắp tới, một tin nhắn nhóm từ câu lạc bộ tennis, một quảng cáo giảm giá từ một cửa hàng thời trang. Anh lướt mắt qua chúng, gần như không đọc, rồi lại quay trở lại với công việc. Trong đầu anh, không hề có một chút liên tưởng nào đến một ngày đặc biệt sắp đến, một ngày mà một người khác đang thầm mong chờ một cử chỉ từ anh. Anh hoàn toàn không biết rằng, chỉ cách đó vài cây số, có một người đang nhìn vào lịch, rồi lại nhìn vào chiếc điện thoại trống rỗng, và lặng lẽ thở dài.

Một đồng nghiệp tên Tuấn Anh tiến đến gần bàn làm việc của Hoàng Minh, mang theo một chồng tài liệu. “Hoàng Minh, đây là báo cáo tiến độ mới nhất của dự án X. Anh xem qua giúp tôi nhé.”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn còn đọng lại sự tập trung cao độ từ màn hình máy tính. Anh nhận lấy tập tài liệu, lướt nhanh qua vài trang. “Ừm, tôi xem rồi. Tiến độ dự án thế nào rồi? Cần đẩy nhanh hơn nữa.” Giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Đối với anh, mọi thứ đều là công việc, mọi cuộc trò chuyện đều phải hướng đến mục tiêu cuối cùng: hiệu quả và tiến độ.

Tuấn Anh gật đầu, có vẻ đã quen với phong thái làm việc của sếp mình. “Vâng, chúng tôi đang cố gắng hết sức. Có vẻ như tuần này sẽ khá căng thẳng.”

“Tất nhiên rồi,” Hoàng Minh đáp, quay trở lại với màn hình. “Dự án này là ưu tiên hàng đầu. Mọi người cần giữ vững tinh thần.” Anh nói, nhưng mắt vẫn dán chặt vào những con số. Đối với anh, sự căng thẳng trong công việc là một phần tất yếu của cuộc sống, một điều cần được chấp nhận và vượt qua. Anh cho rằng, đó là cách duy nhất để đạt được thành công, để xây dựng một tương lai vững chắc. Và anh tin rằng, Lâm An, người phụ nữ độc lập và trưởng thành mà anh vẫn luôn tự hào, sẽ hiểu và thông cảm cho sự bận rộn này của anh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, thấu hiểu và ủng hộ. Nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô lặng lẽ một mình, cố gắng lấp đầy khoảng trống mà anh để lại.

Không một giây phút nào trong tâm trí Hoàng Minh liên kết sự bận rộn này với ngày sinh nhật sắp tới của Lâm An. Anh không hề có ác ý, không hề cố tình lãng quên. Anh chỉ đơn giản là không nhớ, không nghĩ đến, bởi vì toàn bộ năng lượng và tâm trí anh đang bị chiếm giữ hoàn toàn bởi một thế giới khác – thế giới của công việc, của sự nghiệp, của những mục tiêu cụ thể và đo lường được. Trong ký ức của anh, tình yêu với Lâm An là một dòng chảy êm đềm, không sóng gió, không đòi hỏi quá nhiều. Anh đã quên mất rằng, sự êm đềm ấy có thể là kết quả của sự hy sinh thầm lặng của một người, của những giọt nước mắt đã nuốt ngược vào trong.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát lành xua đi cái nóng bức của ban ngày. Trong căn hộ của Lâm An, ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy tĩnh mịch. Cô đang chuẩn bị bữa tối, những món ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng. Tiếng dao thớt lạch cạch nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ. Mùi hương của hành phi thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, cố gắng lấp đầy sự trống trải trong lòng cô.

Đang lúc cô tập trung thái rau, chiếc điện thoại đặt trên kệ bếp chợt rung lên. Cô giật mình, một tia hy vọng lóe lên trong chốc lát, nhưng rồi lại vụt tắt khi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình: Mai Lan. Người bạn thân thiết của cô.

Cô mỉm cười nhẹ, cố gắng lấy lại vẻ bình thản trước khi bắt máy. “Alo, Mai Lan. Cậu gọi có gì không?” Giọng cô nghe có vẻ bình thường, nhưng nếu để ý kỹ, vẫn có thể nhận ra một chút mệt mỏi, một chút chênh vênh ẩn sâu bên trong.

Đầu dây bên kia, giọng Mai Lan trong trẻo và hoạt bát vang lên. “Này, tớ gọi hỏi thăm cậu thôi. Dạo này thế nào rồi? Mà này, sinh nhật cậu sắp đến rồi đó. Hoàng Minh có kế hoạch gì chưa? Hay tụi mình đi đâu đó giải khuây không?” Mai Lan hỏi, giọng điệu đầy quan tâm, và một cách tinh tế, cô bạn đã chạm đúng vào vết thương lòng của Lâm An.

Lâm An khẽ khựng lại, tay cầm con dao cũng chậm hơn một nhịp. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, một nụ cười mà cô đã tập luyện thành thục để che giấu những cảm xúc thật của mình. “À… Anh ấy bận lắm. Chắc không có gì đâu.” Cô nói, cố gắng giữ cho giọng mình thật tự nhiên, nhưng cảm giác nghẹn ngào vẫn dâng lên nơi cổ họng. “Mình… mình cũng không có kế hoạch gì đặc biệt cả. Chắc ở nhà thôi.” Lời nói cuối cùng thốt ra gần như là một tiếng thở dài, một sự chấp nhận số phận.

Mai Lan nghe được sự khác lạ trong giọng điệu của bạn mình. “Cậu ổn không đó An? Nghe giọng cậu hơi… buồn.” Giọng cô bạn thoáng chút lo lắng, sự nhạy cảm của người bạn thân đã giúp Mai Lan nhận ra những điều mà Hoàng Minh đã bỏ lỡ.

Lâm An vội vàng trấn an, cô không muốn Mai Lan phải lo lắng thêm. Cô đã tự mình gánh vác quá nhiều rồi, không muốn đặt gánh nặng đó lên vai người khác. “Mình ổn mà. Chỉ là hơi mệt chút thôi.” Cô nói dối, nhưng trong lòng lại thấy thật cô đơn. Cô muốn được chia sẻ, muốn được thấu hiểu, nhưng lại không đủ dũng khí để phơi bày sự yếu đuối của mình. Cô sợ rằng, khi cô nói ra hết, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, và nỗi đau sẽ càng lớn hơn.

“Mệt thì nghỉ ngơi đi nhé. Đừng có làm việc quá sức. Nếu có gì cứ gọi cho tớ.” Mai Lan dặn dò, giọng điệu vẫn đầy quan tâm. “Dù sao thì, sinh nhật cũng là một dịp đặc biệt mà. Cậu đừng có mà lủi thủi một mình đó. Nếu Hoàng Minh bận quá thì cứ nói với tớ, tụi mình đi ăn lẩu, đi xem phim cho vui.”

Lâm An mỉm cười qua điện thoại, một nụ cười nhạt nhòa không chút sức sống. “Ừm, mình biết rồi. Cảm ơn cậu nhé, Mai Lan.” Cô biết Mai Lan luôn ở đó vì cô, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng ngay cả sự quan tâm của Mai Lan cũng không thể lấp đầy được khoảng trống mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra.

Sau khi cúp máy, Lâm An ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ trong bếp. Tay cô vẫn còn hơi run rẩy, và ánh mắt cô vô định nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Nó vẫn nằm im lìm, không một tiếng động, không một thông báo. Sự im lặng của nó như một lời khẳng định cho những gì cô đã lo sợ. Hoàng Minh đã thật sự quên. Hay anh chưa bao giờ coi trọng ngày này như cô đã từng?

Gánh nặng của sự cô đơn đè nặng lên vai cô. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa. Cô đã cố gắng chèo lái con thuyền ấy một mình quá lâu rồi. Mỗi lần cô muốn tìm một bến đỗ, một điểm tựa, thì lại chỉ nhận được sự thờ ơ, sự vắng mặt.

Đêm sinh nhật sắp đến, một dấu mốc mà cô từng xem là quan trọng, một dịp để hai người yêu nhau cùng nhìn lại chặng đường đã qua và cùng nhau hướng về tương lai. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một lời nhắc nhở cay đắng về sự khác biệt trong ký ức của hai người. Cô biết, cô sẽ phải đối mặt với nó một mình. Và có lẽ, đây chính là lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì không thể chịu đựng thêm nữa, không thể cố gắng một mình mãi được. Bởi vì, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.

Cô nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cô: cảnh Hoàng Minh bận rộn với công việc, khuôn mặt anh đầy vẻ tập trung, đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính. Cô biết anh không cố ý, nhưng sự vô tâm vô thức ấy lại càng khiến cô đau lòng hơn. Nó cho thấy, trong thế giới của anh, cô và những ngày đặc biệt của cô, dường như không tồn tại.

Cô đứng dậy, tắt nhạc, tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ. Cô ôm lấy chiếc gối, tựa đầu vào nó, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi. Nhưng sự lạnh lẽo của không khí đêm vẫn thấm sâu vào da thịt, và nỗi cô đơn vẫn bủa vây lấy tâm hồn cô. Cô biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm mà cô phải tự mình đối diện với những suy nghĩ, những cảm xúc hỗn độn. Và khi ngày sinh nhật đến, cô sẽ lại là người duy nhất nhớ, là người duy nhất mong chờ, trong một mối tình mà cả hai đã yêu nhau bằng hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free