Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 10: Chuyến Đi Thanh Lọc Và Lá Đơn Định Mệnh

Cô đã sẵn sàng để buông bỏ.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn đang loay hoay tìm cách xuyên qua những tán lá xanh um trên đường phố Sài Gòn, Yến Chi đã có mặt tại Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại sừng sững giữa khu trung tâm, phản chiếu bầu trời trong xanh như một tấm gương khổng lồ. Bên trong, không gian vẫn giữ nguyên vẻ tối giản quen thuộc với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nhưng hôm nay, Yến Chi cảm thấy nó như một cái lồng kính vô hình, vây bọc lấy những ước mơ đã từng rất sôi nổi của cô. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang đều đều, tiếng điện thoại réo rắt đâu đó, tiếng trao đổi công việc thì thầm, rồi lại dứt khoát, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở, nhưng đối với Yến Chi lúc này, nó lại nghe thật xa lạ. Mùi giấy in, mùi cà phê mới pha, thoảng đâu đó là mùi nước hoa cao cấp, và cả mùi vật liệu xây dựng mới từ những mẫu thiết kế đang được trưng bày – tất cả đều gợi lên một cảm giác vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng, và giờ đây, còn có cả một chút ngột ngạt. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà hắt xuống, cùng với luồng khí lạnh phả ra từ máy điều hòa, càng khiến không gian trở nên tách biệt, lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Yến Chi bước đi giữa những dãy bàn làm việc mở, tay cô nắm chặt phong bì đựng lá đơn xin nghỉ việc. Lòng cô vừa nhẹ nhõm đến lạ, như trút được gánh nặng đã đè nén suốt bao lâu, nhưng cũng nặng trĩu một nỗi lo âu mơ hồ về những điều chưa biết ở phía trước. Mỗi bước chân cô đi, dường như đều là một lời tạm biệt. Cô không còn cảm thấy gắn bó với nơi này, với những bản vẽ kỹ thuật khô khan, những deadline gấp gáp và những cuộc họp dài lê thê. Cô nhớ lại những lời Mai Thư đã nói, nhớ lại cảm giác trống rỗng khi đứng trước những tác phẩm nghệ thuật, và đặc biệt là khoảnh khắc cô đứng trên đỉnh Landmark 81, nhìn xuống thành phố rực rỡ và đưa ra quyết định cuối cùng. “Phải rồi,” cô thầm nhủ, “Quyết định này là đúng đắn, phải tin vào mình.” Dù vậy, một chút run rẩy vẫn len lỏi trong trái tim cô, nhưng nó không phải là sự hối tiếc, mà là sự hồi hộp của một người sắp bước vào một hành trình hoàn toàn mới.

Cô tiến về phía phòng quản lý, gõ cửa. Sau một tiếng 'vào đi' trầm ổn, cô mở cửa và đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của anh Trí, quản lý trực tiếp của cô. Anh ta nhìn lá đơn trên tay Yến Chi, rồi lại nhìn cô, dường như không tin vào mắt mình. "Yến Chi à? Có chuyện gì thế em?" Giọng anh ta có chút ngỡ ngàng. Yến Chi mỉm cười nhẹ, đặt lá đơn lên bàn. "Em xin phép được nghỉ việc ạ. Em đã suy nghĩ kỹ rồi." Cô nói một cách rành mạch, giọng vẫn trong trẻo như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự kiên định hiếm thấy. Anh Trí cố gắng thuyết phục cô ở lại, nhắc đến những dự án đang dang dở, những cơ hội thăng tiến. Nhưng Yến Chi chỉ lắc đầu nhẹ. "Em cần tìm một hướng đi khác cho bản thân. Em cần một sự thay đổi." Cô không giải thích nhiều, bởi vì những lời giải thích đó sẽ chỉ là những cảm xúc rất riêng tư, rất khó để diễn tả thành lời cho người không cùng tần số.

Khi cô rời khỏi phòng quản lý, những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía cô. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra như một làn sóng nhỏ. Yến Chi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cô đi đến bàn làm việc của mình, thu dọn vài vật dụng cá nhân nhỏ bé: một chậu cây xương rồng mini, một cuốn sổ tay cũ với những nét vẽ nguệch ngoạc từ thời sinh viên, và vài cây bút chì màu. Đó là những thứ duy nhất còn sót lại nhắc cô nhớ về một Yến Chi đã từng say mê nghệ thuật, say mê những điều sáng tạo không bị gò bó bởi các quy tắc.

"Yến Chi dạo này trông khác quá nhỉ, chắc có tin vui rồi?" Giọng nói sắc sảo của Linh Chi vang lên từ phía sau, cố tình nói đủ lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy. Linh Chi, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và gương mặt trang điểm đậm, luôn là người thích buôn chuyện và có chút đố kỵ với sự nổi bật của Yến Chi. "Ôi dào, nghỉ việc thật kìa. Chắc có bồ đại gia rồi ha?" Cô ta cười khẩy, ánh mắt lướt qua từ đầu đến chân Yến Chi một cách đánh giá.

Yến Chi chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì. Cô không muốn lãng phí năng lượng vào những lời nói vô nghĩa. Cô chỉ đơn giản chào tạm biệt vài đồng nghiệp thân thiết hơn, những người nhìn cô với ánh mắt thông cảm và chúc cô may mắn. Khi cánh cửa kính tự động đóng lại sau lưng cô, một cảm giác giải thoát mạnh mẽ ập đến. Nó giống như một cánh cửa đã khép lại, vĩnh viễn, nhưng đồng thời, một cánh cửa khác, rộng lớn và đầy hứa hẹn, đang từ từ hé mở. Tiếng xe cộ ồn ào trên đường phố Sài Gòn bỗng trở nên rõ ràng hơn, như một bản nhạc chào mừng cô trở về với thế giới bên ngoài, một thế giới mà cô sắp sửa định hình lại theo cách riêng của mình. Hơi nóng của Sài Gòn, mùi khói xe và hương hoa sữa thoảng qua trên đường, tất cả đều chân thật và sống động hơn rất nhiều so với không khí máy lạnh và mùi cà phê trong văn phòng. Yến Chi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Cô đã chính thức buông bỏ.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng Sài Gòn đã dịu bớt, vàng óng như mật ong, trải dài trên những con hẻm nhỏ và ban công của những căn chung cư cũ. Yến Chi trở về căn hộ của mình, cởi bỏ bộ đồ công sở đã trở nên gò bó. Cô khoác lên mình một chiếc váy cotton nhẹ nhàng, cảm nhận sự mềm mại của vải trên làn da, như một lời chào đón cô trở về với sự thoải mái, tự do. Căn hộ của cô, nằm trong một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, luôn là một góc nhỏ bình yên giữa lòng thành phố ồn ã. Ban công nhỏ xinh đón nắng, cửa sổ lớn mở ra khung cảnh đường phố nhộn nhịp, và bên trong, nội thất tối giản kết hợp vintage, được cô tự tay trang trí, với rất nhiều cây xanh và một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách nghệ thuật. Tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, không thể phá vỡ bầu không khí ấm áp, yên bình trong căn phòng. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, mùi giấy cũ từ những cuốn sách, và hương hoa nhài dịu nhẹ từ ban công, tất cả hòa quyện tạo nên một mùi hương đặc trưng, rất "Yến Chi".

Cô bắt đầu gói ghém những vật dụng cá nhân, sắp xếp lại mọi thứ trong căn phòng. Không phải là cô sẽ đi đâu xa, chỉ là cô muốn dọn dẹp không gian, dọn dẹp cả tâm trí mình. Mỗi món đồ được đặt lại vị trí mới, mỗi cuốn sách được sắp xếp lại trên giá, đều như một hành động chữa lành, một cách để cô sắp xếp lại cuộc đời mình. Cô ngồi xuống sàn nhà, nhìn chậu cây xương rồng mini và cuốn sổ phác thảo cũ trên bàn. Những nét vẽ nguệch ngoạc của cô ngày xưa, khi cô còn là một sinh viên kiến trúc đầy mộng mơ, chưa bị cuốn vào guồng quay của thực tế khắc nghiệt. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha chút hoài niệm.

Đang miên man trong dòng suy nghĩ, tiếng chuông cửa vang lên. Yến Chi mở cửa, thấy Mai Thư đứng đó, tay xách một túi đồ ăn vặt và nụ cười rạng rỡ. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, luôn mang đến một luồng năng lượng tươi mới, sôi động. "Này, 'người thất nghiệp' ơi! Đã nghỉ việc rồi thì phải tận hưởng chứ!" Mai Thư cười toe toét, đi thẳng vào bếp đặt túi đồ ăn xuống. "Tớ mang đến cả một kho tàng snack để chúng ta ăn mừng tự do!"

Yến Chi không khỏi bật cười trước sự nhiệt tình của bạn thân. "Cậu đúng là... luôn biết cách làm tớ vui." Cô ngồi xuống ghế sofa, nhìn Mai Thư. "Cậu nói đúng, tớ đã làm được rồi. Nhưng mà... cũng có chút băn khoăn." Cô thú nhận, giọng nói nhỏ dần. "Không biết phía trước sẽ thế nào. Liệu mình có quá liều lĩnh không?"

Mai Thư ngồi xuống cạnh cô, vỗ nhẹ vai bạn. "Cậu đã sống vì người khác, vì những điều 'ổn định' quá lâu rồi, Yến Chi. Giờ là lúc cậu sống vì mình. Sống vì những gì cậu thực sự muốn. Ai mà chẳng băn khoăn khi bước ra khỏi vùng an toàn chứ? Nhưng tin tớ đi, cậu sẽ tìm thấy con đường của mình." Mai Thư dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh ý tưởng. "Mà này, đã nghỉ việc rồi thì phải tận hưởng chứ! Đi đâu đó một chuyến đi, một chuyến đi 'chữa lành' ấy. Để tìm lại cảm hứng, tìm lại chính mình. Hội An thì sao? Tớ vừa đọc được một bài báo về nơi đó, bảo là cực kỳ yên bình và đẹp."

Hội An. Cái tên đó vang lên trong tâm trí Yến Chi, gợi lên những hình ảnh về đèn lồng lung linh, những con phố cổ kính và dòng sông Hoài êm đềm. Cô nhớ lại những bức ảnh cô từng xem, những câu chuyện cô từng nghe. Một nơi cổ kính, yên bình, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, hối hả của Sài Gòn, và cả sự căng thẳng của công việc cũ. "Hội An... nghe cũng hay," Yến Chi lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm. "Nơi đó yên bình, có thể giúp mình tìm lại được chính mình."

Mai Thư gật đầu lia lịa. "Đúng rồi! Cậu cứ đi đi, cứ để tâm hồn mình được tự do. Tớ sẽ lo mọi thứ ở đây. Cậu chỉ cần tập trung vào việc tìm lại 'phiên bản Yến Chi' tốt nhất thôi." Cô lấy điện thoại ra, bắt đầu lướt tìm thông tin về các chuyến bay, các homestay ở Hội An. "Mà này, tớ có cảm giác cậu sẽ tìm thấy rất nhiều điều thú vị ở đó đấy. Biết đâu, lại tìm được nguồn cảm hứng để vẽ một 'bức tranh' nào đó, nhỉ?" Mai Thư nháy mắt, gợi nhắc về niềm đam mê nghệ thuật đã bị cô bạn thân bỏ quên bấy lâu nay.

Yến Chi mỉm cười, nụ cười lần này thật sự nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng. Cô nhìn Mai Thư, cảm kích sự thấu hiểu và ủng hộ của cô bạn. Cô biết, quyết định này không chỉ là một sự buông bỏ, mà còn là một cánh cửa mở ra vô vàn khả năng. Có lẽ, đây chính là lúc cô nên bắt đầu hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống, một hành trình mà cô đã trì hoãn quá lâu. Cô lấy cuốn sổ phác thảo cũ ra, lật giở những trang giấy đã ngả màu. Những nét vẽ của một thời đã qua bỗng trở nên sống động trở lại. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mới đang len lỏi trong mình, một khao khát được sáng tạo, được thể hiện bản thân. Hội An, có lẽ, sẽ là nơi cô tìm thấy mảnh ghép còn thiếu đó.

***

Cùng buổi chiều đó, cách đó không xa, nhưng dường như là cả một thế giới khác, Minh Khang đang đứng bên cửa sổ kính lớn của căn hộ penthouse sang trọng. Ánh nắng chiều Sài Gòn gay gắt chiếu thẳng vào căn phòng, phản chiếu trên sàn gỗ bóng loáng và những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, tạo nên một không gian vừa đẳng cấp, vừa có chút lạnh lẽo. Thiết kế hiện đại, tối giản với kính cường lực từ sàn đ���n trần tạo nên một tầm nhìn bao quát cả thành phố, nhưng đối với Minh Khang, tầm nhìn đó chỉ là một biểu tượng của những mục tiêu anh cần phải chinh phục. Tiếng nhạc không lời cổ điển đang phát khe khẽ từ hệ thống âm thanh hiện đại, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, và đôi khi là tiếng nước chảy êm đềm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Không khí trong căn phòng thường tĩnh lặng đến mức cô độc, chỉ thoang thoảng mùi gỗ quý, mùi nước hoa nam tính và mùi ly rượu vang đỏ còn sót lại từ bữa tối hôm trước.

Anh vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng với Ông An qua điện thoại. Giọng Ông An, trầm ấm và cương nghị, vẫn còn vang vọng trong tai anh. "Tiến độ rất tốt, Khang. Nhưng đừng lơ là, Lâm Hải đang theo sát đó. Dự án này là then chốt, không được phép có bất kỳ sai sót nào." Những lời khen ngợi xen lẫn cảnh báo đó đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong cuộc sống của Minh Khang. Anh biết Ông An đánh giá cao năng lực của anh, nhưng cũng không ngừng đặt ra những áp lực mới, những kỳ vọng cao hơn.

Minh Khang nhìn xuống thành phố bên dưới. Những tòa nhà chọc trời, những dòng xe cộ ken đặc, tất cả đều là một phần của cuộc đua mà anh đang dốc hết sức lực để tham gia. Anh đã đạt được rất nhiều thứ mà trước đây anh từng mơ ước: một vị trí quan trọng trong công ty, một mức lương đáng mơ ước, và một căn hộ penthouse mà bất cứ ai cũng phải thèm muốn. Nhưng đôi khi, giữa những thành công đó, một cảm giác mệt mỏi lạ lùng lại len lỏi trong anh. Nó không phải là sự mệt mỏi về thể chất, mà là một sự hao mòn tinh thần, một sự trống rỗng khó gọi tên.

Anh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền. Kim giây vẫn tích tắc không ngừng, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về thời gian đang trôi, về những mục tiêu chưa đạt được. Anh nhớ lại câu nói của mình: "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Anh đã làm việc không ngừng nghỉ để đạt được sự ổn định đó, thậm chí còn hơn thế nữa. Nhưng liệu anh đã thực sự ổn định chưa? Hay đây chỉ là một vòng xoáy không ngừng nghỉ, một cuộc chạy đua mà đích đến vẫn còn quá xa vời?

"Chưa đủ, vẫn chưa đủ. Phải nhanh hơn nữa..." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm nhưng pha chút khờ khạo của sự kiệt sức. Anh lướt qua một chồng tài liệu trên bàn làm việc, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số, những biểu đồ phức tạp. Anh không cho phép mình dừng lại, không cho phép mình nghỉ ngơi. Bởi vì anh tin rằng, chỉ có thành công mới mang lại hạnh phúc, chỉ có địa vị mới mang lại giá trị. Anh đã đặt cược tất cả vào sự nghiệp, và anh sẽ không để bất cứ điều gì làm anh chùn bước. Ngay cả khi cơ thể anh đôi khi lên tiếng phản đối, với những cơn đau đầu âm ỉ, những đêm mất ngủ triền miên, anh vẫn cố gắng phớt lờ chúng. Anh vẫn tin rằng, một ngày nào đó, khi anh đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, anh sẽ có đủ thời gian để nghỉ ngơi, để yêu thương, để tận hưởng cuộc sống. Nhưng liệu ngày đó có đến không, và liệu khi đó, anh còn đủ sức để cảm nhận những điều đó nữa không? Ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, chứa đựng một sự quyết đoán sắt đá, nhưng sâu thẳm bên trong, một vết nứt vô hình đang dần hình thành, một vết nứt của sự mệt mỏi và trống rỗng đang bị che giấu.

***

Tối hôm sau, khi ánh hoàng hôn cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo, Yến Chi một mình đặt chân đến Phố Cổ Hội An. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của Sài Gòn, Hội An chào đón cô bằng một không khí yên bình đến lạ. Nơi đây như một bảo tàng sống, nơi thời gian trôi chậm lại, nơi mỗi con hẻm, mỗi mái ngói đều kể một câu chuyện của quá khứ. Kiến trúc cổ truyền Việt Nam, Nhật Bản và Trung Quốc pha trộn hài hòa, những ngôi nhà phố mái ngói âm dương, những bức tường vàng rêu phong và những cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn. Đèn lồng lụa đủ màu sắc, đủ hình dáng được treo khắp nơi, từ những con phố nhỏ đến những mái hiên nhà, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Dòng sông Hoài êm đềm trôi, phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.

Yến Chi thuê một phòng trọ nhỏ xinh trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có ban công nhìn ra một khoảng vườn nhỏ đầy hoa. Căn phòng với nội thất gỗ mộc mạc, cửa sổ lớn đón gió và những bức tranh treo tường đơn giản, lập tức mang lại cho cô một cảm giác ấm cúng, gần gũi. Cô đặt ba lô xuống, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi thức ăn đường phố (bánh mì, cao lầu) bay từ xa, mùi nước sông mát lạnh và cả mùi hoa sen dịu nhẹ từ những thuyền hoa trôi trên sông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của Hội An.

Sau khi nhận phòng, cô không nghỉ ngơi mà lập tức ra ngoài khám phá. Cô đi bộ dọc theo bờ sông Hoài, ngắm nhìn những chiếc thuyền chèo lướt nhẹ trên mặt nước, nghe tiếng rao hàng thủ công mỹ nghệ của những người bán hàng bên đường. Tiếng nhạc dân ca nhẹ nhàng văng vẳng từ một quán cà phê nhỏ, tiếng cười nói khe khẽ của du khách, và tiếng xe đạp lách cách xa xa, tất cả đều tạo nên một nhịp sống chậm rãi, bình yên. Cảm giác nhẹ nhõm và sự tự do lan tỏa khắp tâm hồn cô, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ hoàn toàn.

Cô dừng lại bên một cây cầu đá cổ kính, ngắm nhìn dòng người qua lại. Những cặp đôi tay trong tay, những nhóm bạn cười đùa, những nghệ sĩ đường phố đang biểu diễn. Tất cả đều chìm đắm trong vẻ đẹp và sự bình yên của Hội An. Cô cảm thấy mình như đang được "sạc lại năng lượng", từng tế bào trong cơ thể cô đều được thư giãn.

"Đây rồi, sự bình yên mà mình cần," Yến Chi thầm nhủ. Cô lấy ra cuốn sổ phác thảo cũ từ trong túi xách. Đó là cuốn sổ cô đã mang theo từ những ngày đầu còn đi học kiến trúc, nhưng đã bị bỏ quên trong suốt những năm tháng làm việc. Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới tán cây cổ thụ, mở cuốn sổ ra. Trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi những nét vẽ mới. Cô cầm cây bút chì, nhìn xung quanh, cảm nhận từng chi tiết của Hội An đang chạm vào giác quan của mình. Ánh đèn lồng phản chiếu trên mặt nước, những mái ngói rêu phong, những khuôn mặt bình dị của người dân địa phương. Tất cả đều là nguồn cảm hứng bất tận.

Cô bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên vào cuốn sổ của mình. Những nét vẽ không còn gò bó bởi những quy tắc kỹ thuật hay những yêu cầu khắt khe của công việc. Chúng tự do, phóng khoáng, tràn đầy cảm xúc và sự khám phá. Cô vẽ một chiếc đèn lồng, rồi một mái nhà cổ, rồi lại một gương mặt của một bà lão đang bán hoa. Mỗi nét chì là một sự giải thoát, một lời khẳng định cho quyết định của cô. Cô cảm thấy như mình đang tìm lại được phiên bản Yến Chi đã từng mơ mộng, đã từng yêu thích nghệ thuật, đã từng khao khát tạo ra những điều ý nghĩa.

Chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một hành trình chữa lành, một cuộc tìm kiếm bản thân. Cô không biết mình sẽ tìm thấy điều gì ở Hội An, nhưng cô biết rằng, mỗi ngày ở đây sẽ là một bước tiến mới trong việc định hình lại cuộc đời mình. Có lẽ, những cảm xúc, những hình ảnh mà cô thu nhận được ở đây sẽ là những mảnh ghép đầu tiên cho "Bức tranh Khoảng Cách" mà cô đã ấp ủ, một bức tranh không chỉ thể hiện sự lệch pha giữa đam mê và thực tại, mà còn là khoảng cách giữa hai con người, hai phiên bản khác nhau của cô và Minh Khang, những người đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt. Yến Chi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Cô đã sẵn sàng cho mọi điều sắp tới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free