Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 11: Những Nét Chấm Phá Đầu Tiên

Yến Chi đặt chân đến Phố Cổ Hội An. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của Sài Gòn, Hội An chào đón cô bằng một không khí yên bình đến lạ. Nơi đây như một bảo tàng sống, nơi thời gian trôi chậm lại, nơi mỗi con hẻm, mỗi mái ngói đều kể một câu chuyện của quá khứ. Kiến trúc cổ truyền Việt Nam, Nhật Bản và Trung Quốc pha trộn hài hòa, những ngôi nhà phố mái ngói âm dương, những bức tường vàng rêu phong và những cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn. Đèn lồng lụa đủ màu sắc, đủ hình dáng được treo khắp nơi, từ những con phố nhỏ đến những mái hiên nhà, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Dòng sông Hoài êm đềm trôi, phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.

Yến Chi thuê một phòng trọ nhỏ xinh trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có ban công nhìn ra một khoảng vườn nhỏ đầy hoa. Căn phòng với nội thất gỗ mộc mạc, cửa sổ lớn đón gió và những bức tranh treo tường đơn giản, lập tức mang lại cho cô một cảm giác ấm cúng, gần gũi. Cô đặt ba lô xuống, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi thức ăn đường phố (bánh mì, cao lầu) bay từ xa, mùi nước sông mát lạnh và cả mùi hoa sen dịu nhẹ từ những thuyền hoa trôi trên sông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của Hội An.

Sau khi nhận phòng, cô không nghỉ ngơi mà lập tức ra ngoài khám phá. Cô đi bộ dọc theo bờ sông Hoài, ngắm nhìn những chiếc thuyền chèo lướt nhẹ trên mặt nước, nghe tiếng rao hàng thủ công mỹ nghệ của những người bán hàng bên đường. Tiếng nhạc dân ca nhẹ nhàng văng vẳng từ một quán cà phê nhỏ, tiếng cười nói khe khẽ của du khách, và tiếng xe đạp lách cách xa xa, tất cả đều tạo nên một nhịp sống chậm rãi, bình yên. Cảm giác nhẹ nhõm và sự tự do lan tỏa khắp tâm hồn cô, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ hoàn toàn.

Cô dừng lại bên một cây cầu đá cổ kính, ngắm nhìn dòng người qua lại. Những cặp đôi tay trong tay, những nhóm bạn cười đùa, những nghệ sĩ đường phố đang biểu diễn. Tất cả đều chìm đắm trong vẻ đẹp và sự bình yên của Hội An. Cô cảm thấy mình như đang được "sạc lại năng lượng", từng tế bào trong cơ thể cô đều được thư giãn.

"Đây rồi, sự bình yên mà mình cần," Yến Chi thầm nhủ. Cô lấy ra cuốn sổ phác thảo cũ từ trong túi xách. Đó là cuốn sổ cô đã mang theo từ những ngày đầu còn đi học kiến trúc, nhưng đã bị bỏ quên trong suốt những năm tháng làm việc. Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới tán cây cổ thụ, mở cuốn sổ ra. Trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi những nét vẽ mới. Cô cầm cây bút chì, nhìn xung quanh, cảm nhận từng chi tiết của Hội An đang chạm vào giác quan của mình. Ánh đèn lồng phản chiếu trên mặt nước, những mái ngói rêu phong, những khuôn mặt bình dị của người dân địa phương. Tất cả đều là nguồn cảm hứng bất tận.

Cô bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên vào cuốn sổ của mình. Những nét vẽ không còn gò bó bởi những quy tắc kỹ thuật hay những yêu cầu khắt khe của công việc. Chúng tự do, phóng khoáng, tràn đầy cảm xúc và sự khám phá. Cô vẽ một chiếc đèn lồng, rồi một mái nhà cổ, rồi lại một gương mặt của một bà lão đang bán hoa. Mỗi nét chì là một sự giải thoát, một lời khẳng định cho quyết định của cô. Cô cảm thấy như mình đang tìm lại được phiên bản Yến Chi đã từng mơ mộng, đã từng yêu thích nghệ thuật, đã từng khao khát tạo ra những điều ý nghĩa.

Chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một hành trình chữa lành, một cuộc tìm kiếm bản thân. Cô không biết mình sẽ tìm thấy điều gì ở Hội An, nhưng cô biết rằng, mỗi ngày ở đây sẽ là một bước tiến mới trong việc định hình lại cuộc đời mình. Có lẽ, những cảm xúc, những hình ảnh mà cô thu nhận được ở đây sẽ là những mảnh ghép đầu tiên cho "Bức tranh Khoảng Cách" mà cô đã ấp ủ, một bức tranh không chỉ thể hiện sự lệch pha giữa đam mê và thực tại, mà còn là khoảng cách giữa hai con người, hai phiên bản khác nhau của cô và Minh Khang, những người đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt. Yến Chi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Cô đã sẵn sàng cho mọi điều sắp tới.

Những ngày tiếp theo ở Hội An trôi qua như một giấc mơ đẹp. Yến Chi dành trọn vẹn thời gian cho bản thân, làm những điều cô từng ao ước nhưng chưa bao giờ có dịp thực hiện. Sáng sớm, cô thức dậy khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu lan tỏa khắp các mái ngói rêu phong, mùi cà phê phin thoang thoảng từ những quán nhỏ ven đường. Cô thuê một chiếc xe đạp cũ, thong dong khám phá những con hẻm vắng, nơi những bức tường vàng nhuốm màu thời gian như thì thầm những câu chuyện cổ tích. Tiếng chèo đò nhẹ nhàng khua nước trên sông Hoài vào buổi bình minh, tiếng trẻ con cười đùa từ những ngôi nhà cổ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự bình yên.

Cô không còn bị áp lực bởi những deadline, những bản vẽ kỹ thuật khô khan hay những cuộc họp căng thẳng. Thay vào đó, cô đi bộ trên Cầu Chùa, ngắm nhìn kiến trúc độc đáo, cảm nhận sự giao thoa văn hóa đầy tinh tế. Cô dành hàng giờ ngồi bên bờ sông Hoài, quan sát cuộc sống thường nhật của người dân địa phương – những bà cụ bán hoa sen, những người đàn ông chèo thuyền chở khách, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy. Mỗi khung cảnh đều là một bức tranh sống động, một nguồn cảm hứng bất tận.

Trong cuốn sổ phác thảo cũ, Yến Chi không chỉ vẽ lại những chiếc đèn lồng rực rỡ hay những mái nhà cổ kính. Cô bắt đầu phác họa những đường nét trừu tượng hơn, những hình khối đan xen, những khoảng trống và những đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau. Cô tự hỏi: liệu những đường nét này có thể nào diễn tả được cái cảm giác "lệch pha" mà cô vẫn thường cảm nhận trong cuộc sống, hay trong những mối quan hệ của mình không? Đặc biệt là cái cảm giác khi một người đang đi nhanh về phía trước, còn người kia lại đang chậm lại để chiêm nghiệm. Đó là một ý tưởng còn mơ hồ, nhưng cô tin rằng nó sẽ dần hình thành rõ ràng hơn.

Một buổi chiều nọ, khi đang ngồi ở một quán cà phê nhỏ nhìn ra sông, nhâm nhi ly trà hoa đậu biếc và vẽ, điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ Mai Thư: "Hội An sao rồi bà nội? Có tìm được hoàng tử nào không đó?". Yến Chi mỉm cười, gõ nhanh: "Yên bình lắm bà ơi. Chỗ này giúp tôi tìm lại chính mình chứ không phải tìm hoàng tử. Đang vẽ nè, nhớ bà quá." Mai Thư trả lời ngay lập tức: "Vẽ gì mà im hơi lặng tiếng vậy? Có gì mới không? Gửi tôi xem với!" Yến Chi chụp vội một bức ảnh trang sổ phác thảo của mình, nơi những đường nét trừu tượng đang dần định hình, cùng một vài bức ảnh phong cảnh lung linh của Hội An. "Đang phác thảo ý tưởng thôi. Mà Hội An đẹp lắm, tôi chụp vài tấm cho bà xem nè." Mai Thư thả tim liên tục: "Trời ơi đẹp quá! Nhìn bà bình yên vậy tôi cũng mừng. Cứ tận hưởng đi nhé, Sài Gòn có tôi lo rồi!" Yến Chi cảm thấy ấm lòng. Cô biết mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Ở đây, cô không chỉ tìm thấy sự bình yên mà còn là sự kết nối với con người thật của mình, một phiên bản Yến Chi đã từng bị lãng quên giữa guồng quay hối hả của cuộc sống. Cô hít sâu mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi chùa gần đó, cảm nhận gió mát mơn man trên da, và để tâm hồn mình tự do bay bổng.

***

Cùng lúc đó, tại Sài Gòn, Minh Khang vẫn đang chìm đắm trong guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Văn phòng của Tập đoàn Thiên Phong về đêm vẫn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngớt, hòa lẫn tiếng điện thoại reo vang và những cuộc thảo luận gấp gáp. Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo. Anh đang cố gắng hoàn thành một phần mềm phức tạp cho dự án mới, một dự án lớn mang tính quyết định cho sự phát triển của công ty và cũng là bước đệm quan trọng cho vị trí của anh.

Áp lực đè nặng lên vai anh không chỉ đến từ khối lượng công việc khổng lồ. Ông An, sếp của anh, một người đàn ông cương nghị với ánh mắt sắc sảo, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo và hiệu suất tối đa. "Minh Khang, trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Chúng ta không thể để bất kỳ sai sót nhỏ nào xảy ra với dự án này," giọng Ông An vang vọng trong đầu anh, dù cuộc họp đã kết thúc từ lâu. Anh biết, Ông An tin tưởng anh, nhưng niềm tin ấy cũng đi kèm với một gánh nặng trách nhiệm to lớn.

Không chỉ có vậy, Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của anh trong công ty, luôn tìm cách để khoét sâu vào những sai sót nhỏ nhất. Lâm Hải, với ngoại hình điển trai và phong thái tự tin có phần phô trương, thường xuyên xuất hiện quanh khu vực làm việc của Minh Khang, đôi khi chỉ để buông một câu bâng quơ nhưng đầy ẩn ý: "Dự án này khó nhằn đấy, Minh Khang. Cẩn thận không là mất ăn mất ngủ đấy nhé. Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ." Minh Khang biết rõ Lâm Hải đang tìm kiếm một sơ hở, một dấu hiệu của sự yếu kém. Anh không thể cho phép mình gục ngã.

Mấy tuần nay, Minh Khang chỉ ngủ vài tiếng mỗi đêm. Anh cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ, như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang châm vào thái dương. Đôi lúc, anh còn thấy choáng váng, trước mắt tối sầm lại trong vài giây. Anh biết mình đang không ổn, nhưng lý trí mách bảo anh phải cố gắng. "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động. Đối với anh, sự ổn định không chỉ là tài chính, mà còn là vị trí, là sự khẳng định bản thân.

Sau một cuộc họp căng thẳng kéo dài đến tận khuya, nơi anh phải trình bày những giải pháp kỹ thuật phức tạp dưới ánh nhìn dò xét của ban giám đốc, Minh Khang trở về bàn làm việc. Anh cảm thấy kiệt quệ. Cả cơ thể như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng. Anh cố gắng ngồi thẳng lưng, nhưng đầu óc quay cuồng, dạ dày cồn cào vì đã bỏ bữa từ trưa. Anh với tay lấy ly cà phê đã nguội lạnh, nhưng bàn tay run rẩy.

"Minh Khang, anh ổn không?" một đồng nghiệp trẻ hỏi, giọng đầy lo lắng.

Anh lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: "Anh ổn, chỉ hơi mệt chút thôi."

Nhưng rồi, một cơn choáng váng bất chợt ập đến mạnh hơn bao giờ hết. Màn hình máy tính trước mắt anh nhòe đi, những con chữ code phức tạp biến thành những đốm sáng lờ mờ. Anh cảm thấy cơ thể mình đổ sụp xuống, đầu va vào bàn làm việc một tiếng "cộp" khô khốc. Mùi cà phê nguội, mùi mực in, mùi giấy tờ chất chồng, tất cả đột ngột biến mất, thay vào đó là một khoảng không vô định, tối tăm.

Tiếng kêu hoảng hốt của đồng nghiệp vang lên. "Minh Khang! Anh Minh Khang!"

Mọi thứ sau đó trở nên mờ ảo. Anh chỉ nhớ mình được dìu đi, rồi nằm trên một chiếc cáng lạnh lẽo, tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi xé tan màn đêm yên tĩnh của Sài Gòn.

Tại Bệnh Viện Thành Phố, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, đánh thức anh khỏi cơn mê man. Trần nhà trắng toát, ánh đèn huỳnh quang chói mắt. Anh được chẩn đoán là kiệt sức nghiêm trọng, cơ thể suy nhược và cần nghỉ ngơi hoàn toàn. Bác sĩ, một người phụ nữ trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng giọng nói đầy thấu cảm, khuyên anh: "Anh Minh Khang, công việc quan trọng, nhưng sức khỏe là vàng. Anh đã làm việc quá sức rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Anh cần giảm tải công việc, chăm sóc bản thân nhiều hơn."

Minh Khang nằm trên giường bệnh, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Chiếc đồng hồ vẫn tích tắc đều đặn, kim giây vẫn không ngừng chạy, nhắc nhở anh về thời gian đang trôi đi. Anh đã dành cả tuổi trẻ để chạy đua với thời gian, để xây dựng sự nghiệp, để đạt được cái gọi là "sự ổn định". Giờ đây, khi anh đang ở đỉnh cao của công việc, cơ thể anh lại phản kháng, buộc anh phải dừng lại. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi thấu xương, không chỉ về thể chất mà còn cả tinh thần. Thành công này có thực sự xứng đáng với cái giá phải trả không? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, nặng trĩu. Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, nhưng nó vẫn chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, xa vời. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng, cô độc len lỏi trong từng thớ thịt.

***

Hai tuần sau, Yến Chi trở về Sài Gòn, mang theo một tâm hồn tươi mới và tràn đầy năng lượng tích cực. Căn hộ của cô, một chung cư cũ phong cách thập niên 90 với ban công nhỏ và cửa sổ lớn đón nắng, vẫn ấm áp và quen thuộc. Nội thất bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh và giá sách lớn, tạo nên một không gian yên bình, có chút hoài niệm. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên không còn khiến cô khó chịu như trước. Giờ đây, nó chỉ là một phần của nhịp sống thành phố, một thứ âm thanh nền cho sự tĩnh lặng của riêng cô.

Cô sắp xếp lại căn phòng, đặt những món đồ lưu niệm nhỏ xinh từ Hội An lên kệ sách. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng, hòa với mùi sách cũ và hương hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây trên ban công. Cô pha một tách trà hoa cúc ấm nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Mùi trà thơm dịu giúp cô tĩnh tâm.

Đúng lúc đó, điện thoại cô reo. Là Mai Thư.

"Alo, Chi yêu! Về đến nơi chưa? Có mệt không? Hội An sao rồi, kể tôi nghe liền đi!" Giọng Mai Thư nhanh nhảu, tràn đầy năng lượng như thường lệ.

Yến Chi mỉm cười, giọng nói đầy thư thái: "Về rồi bà ơi. Không mệt chút nào hết, mà còn tràn đầy năng lượng nữa là khác. Hội An đúng là liều thuốc tiên ấy. Tôi tìm thấy bình yên ở đó rồi."

"Thật không? Nghe giọng bà tôi thấy khác hẳn luôn đó. Có gì hay kể tôi nghe coi. Có gặp anh chàng nào lãng tử không?" Mai Thư trêu chọc.

"Không có hoàng tử nào đâu bà ơi. Chỉ có tôi với tôi thôi. Tôi đi dạo, tôi vẽ, tôi ngắm cảnh, tôi ăn uống. Sáng dậy sớm ngắm bình minh trên sông, chiều tối ngắm đèn lồng lung linh. Tối đến thì ngồi ở mấy quán cà phê nhỏ nghe nhạc dân ca. Cảm giác như được sống chậm lại, được lắng nghe chính mình vậy đó." Yến Chi kể, giọng cô chứa đựng sự hài lòng rõ rệt.

Mai Thư trầm ngâm: "Nghe bà kể mà tôi cũng muốn đi quá. Chắc phải xin nghỉ phép một chuyến mới được. Thấy bà vậy tôi cũng mừng. Bà xứng đáng được bình yên mà."

"Cảm ơn bà nhiều lắm. Nhờ bà gợi ý Hội An đó. Giờ tôi thấy mình như được tái sinh vậy." Yến Chi chân thành nói. "À, mà dạo này bà sao rồi? Công việc có gì mới không?"

"Tôi thì vẫn vậy thôi, đầu tắt mặt tối với mấy cái report. Mà này, tuần trước tôi có nghe phong phanh chuyện bên Thiên Phong đó. Hình như Minh Khang bị kiệt sức, phải nhập viện đó bà. Nghe nói là làm việc ghê quá." Mai Thư buột miệng nói.

Yến Chi khựng lại. Ly trà trên tay cô như nặng trĩu hơn. Minh Khang? Kiệt sức?

"Minh Khang nào?" Cô cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể, nhưng tim cô đã hẫng đi một nhịp.

"Thì Minh Khang bên IT của Thiên Phong đó. Cái anh mà bà từng kể hồi xưa gặp ở quán cà phê đó. Anh ấy giỏi lắm mà, sao lại để đến mức đó nhỉ? Chắc áp lực công việc ghê gớm lắm."

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Yến Chi. Không phải sự vui mừng khi nghe tin người khác gặp khó khăn, mà là một sự lo lắng mơ hồ, pha lẫn tiếc nuối. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của anh trong lần gặp gỡ trước. Có lẽ, đó là cái giá của sự ổn định, cái giá của tham vọng mà anh vẫn luôn theo đuổi. Cô cảm nhận được sự 'thiếu vắng' trong ánh mắt của Minh Khang dù anh rất thành đạt.

"Vậy hả... tôi không biết. Chắc anh ấy làm việc nhiều quá thôi. Thôi, bà cứ lo cho bản thân đi nhé. Khi nào tôi ổn định hẳn, tôi sẽ hẹn bà đi ăn một bữa ra trò." Yến Chi cố gắng chuyển chủ đề.

"Ok bà. Giữ sức khỏe nhé. Nhớ giữ liên lạc đó. Yêu bà!" Mai Thư nói rồi cúp máy.

Sau cuộc gọi, Yến Chi ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ nhỏ của mình. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm căn phòng thêm ấm cúng. Cô mở cuốn sổ phác thảo cũ, lướt qua những nét vẽ tự do, những hình khối trừu tượng mà cô đã tạo ra ở Hội An. Nhưng hôm nay, cô không vẽ. Cô đặt cuốn sổ sang một bên, lấy ra một cuốn nhật ký mới, bìa da màu nâu sẫm, còn thơm mùi giấy mới. Cô đã mua nó ở Hội An, với ý định ghi lại hành trình chữa lành và những suy nghĩ của mình.

Cô cầm cây bút, hít một hơi thật sâu. Trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi những dòng chữ đầu tiên. "Ngày... tháng... năm..." cô viết, nét chữ mềm mại, cẩn trọng.

"Hôm nay, mình trở về từ Hội An. Hai tuần ở đó như một giấc mơ, một khoảng lặng cần thiết để mình hít thở, để mình sống chậm lại. Mình đã nhận ra nhiều điều. Rằng bấy lâu nay, mình đã quá vội vã, quá bận rộn chạy theo những thứ không thực sự thuộc về mình. Mình đã từng nghĩ, phải có một công việc ổn định, một mối quan hệ đủ đầy, thì mình mới có thể hạnh phúc. Nhưng hóa ra, hạnh phúc là một hành trình, không phải là một đích đến. Và quan trọng hơn cả, là phải biết yêu thương bản thân."

Cô viết về những nỗi đau cũ, về mối tình đã qua, về sự đổ vỡ đã từng khiến cô mất phương hướng. Nhưng lần này, khi đối diện với chúng trên trang giấy, cô cảm thấy bình thản hơn, như thể thời gian đã phủ lên chúng một lớp bụi vàng của sự chấp nhận. "Mình đã từng chờ đợi một người, chờ đợi một điều kiện đủ đầy. Nhưng giờ đây, mình hiểu rằng, điều kiện đủ đầy nhất chính là sự bình yên trong chính mình."

Yến Chi bắt đầu viết về những điều cô khao khát: được tự do sáng tạo, được khám phá thế giới, được sống một cuộc đời ý nghĩa theo cách riêng của mình. Cô không còn cảm thấy cần phải vội vàng tìm kiếm một tình yêu hay một ai đó để lấp đầy khoảng trống. Cô tin rằng, khi mình thực sự bình yên và trọn vẹn, mọi thứ tốt đẹp sẽ tự tìm đến. Cô nhận ra giá trị của việc yêu thương bản thân, của việc đặt mình lên hàng đầu.

Cô dừng lại, đọc lại những dòng chữ vừa viết. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không còn những chờ đợi, mà là sự chủ động kiến tạo hạnh phúc. Những dòng nhật ký của Yến Chi thể hiện một sự thay đổi sâu sắc trong quan điểm của cô về tình yêu và hạnh phúc, không còn vội vàng hay phụ thuộc vào người khác, tạo tiền đề cho sự độc lập mạnh mẽ của cô khi gặp lại Minh Khang trong tương lai. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như thể mọi vết thương cũ đang dần được chữa lành, để lại những vết sẹo mờ nhạt như một lời nhắc nhở về những bài học đã qua. Cô đã tìm thấy phiên bản tốt nhất của mình, một phiên bản bình yên, độc lập và không còn chờ đợi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free