Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 12: Dấu Chân Mưa Đầu Tiên
Đêm đã về khuya, nhưng Yến Chi vẫn ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn vẫn bao trùm căn phòng. Những dòng nhật ký của cô đã kết thúc, nhưng dư âm của chúng vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh lặng. Cô đã viết về sự bình yên, về sự chấp nhận, về một phiên bản mới của chính mình, không còn chờ đợi hay vội vã. Nhưng đâu đó, tiếng vọng từ cuộc gọi của Mai Thư về Minh Khang vẫn lẩn quất, như một nốt trầm không mong muốn trong bản nhạc chữa lành của cô. Cô đã tìm thấy sự nhẹ nhõm, nhưng cuộc sống vẫn là một dòng chảy không ngừng, mang theo những con người và những câu chuyện khác nhau. Minh Khang vẫn ở đó, vẫn trên hành trình của anh, và cô, cũng trên hành trình của riêng mình, đang chuẩn bị cho một chương mới.
Sau một đêm dài với những suy tư lắng đọng, sáng hôm sau, Yến Chi thức dậy với một tinh thần sảng khoái lạ thường. Ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà. Cô hít thở sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn nhựa sống, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô mới có lại được. Đó không phải là sự hân hoan rực rỡ, mà là một sự bình yên nội tại, như dòng nước ngầm lặng lẽ chảy, nuôi dưỡng tâm hồn khô cằn bấy lâu. Cô biết, hành trình phía trước vẫn còn dài, nhưng cô đã sẵn sàng.
Cô chuẩn bị một bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ, nhâm nhi ly trà thảo mộc ấm nóng, để vị đắng nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng. Mỗi cử chỉ đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể cô đang thực hành một nghi thức thiền định nhỏ mỗi ngày. Thời gian dường như không còn là một khái niệm vội vã, mà là một người bạn đồng hành kiên nhẫn, cho phép cô khám phá từng khoảnh khắc, từng cảm xúc nhỏ nhặt nhất.
Trưa hôm đó, Yến Chi quyết định đưa Mai Thư ra sân bay. Mai Thư đã ở lại với cô suốt một tuần sau chuyến đi Hội An, không chỉ để an ủi mà còn để cùng cô dọn dẹp, sắp xếp lại cuộc sống. Có Mai Thư bên cạnh, những ngày đầu của cuộc sống độc lập trở nên dễ thở hơn rất nhiều. Cô bạn thân ồn ào, năng động nhưng cũng vô cùng tinh tế ấy đã giúp Yến Chi vượt qua những khoảng lặng yếu lòng, nhắc nhở cô về giá trị của tình bạn và sự tự do.
Chiếc taxi đưa họ đến Sân Bay Quốc Tế Tân Sơn Nhất vào một buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng còn vương trên nền trời xanh thẳm. Bước vào trong sảnh ga đi, Yến Chi ngay lập tức bị choáng ngợp bởi một luồng không khí hối hả, bận rộn. Kiến trúc hiện đại, đồ sộ của nhà ga với những mái vòm cao vút và vách kính trong suốt tạo cảm giác rộng lớn đến choáng ngợp. Hàng loạt cửa hàng miễn thuế bày biện lấp lánh sắc màu, khu vực chờ đông nghịt người, và xa xa là những chiếc máy bay khổng lồ đang cất cánh hoặc hạ cánh, tạo nên những âm thanh ầm ì mạnh mẽ, xuyên thấu không gian.
Tiếng loa thông báo đều đặn vang lên, xé tan không khí bằng những lời nhắc nhở về chuyến bay, về cổng ra, về hành lý. Tiếng vali kéo lạch cạch trên sàn đá hoa cương, tiếng người nói chuyện xen lẫn nhiều ngôn ngữ khác nhau, tiếng cười nói và cả tiếng khóc nghẹn ngào của những cuộc chia ly. Mùi không khí lạnh điều hòa khô khốc hòa lẫn với mùi đồ ăn nhanh từ các quầy hàng và hương nước hoa nồng nàn từ khu miễn thuế, tạo nên một hỗn hợp mùi vị đặc trưng của một nơi chốn chuyển giao.
Yến Chi nhìn quanh, cảm nhận rõ sự bận rộn, vội vã của nơi đây. Mỗi khuôn mặt lướt qua cô đều mang một vẻ lo toan riêng, một mục đích riêng. Có người hối hả chạy đuổi theo chuyến bay, có người trầm ngâm ngồi chờ đợi, có người nở nụ cười rạng rỡ khi gặp lại người thân, và cũng có những ánh mắt đượm buồn của sự chia ly. Tất cả đều như đang chạy đua với thời gian, với những guồng quay không ngừng nghỉ của cuộc sống.
"Thôi, tớ phải vào rồi, trễ giờ mất!" Mai Thư nói, giọng hối hả nhưng vẫn ánh lên sự quan tâm. Cô bạn thân ôm chầm lấy Yến Chi, siết chặt. "Cậu phải sống thật tốt nhé, đừng quên tớ đó! Cứ làm những gì cậu thích, tớ sẽ luôn ủng hộ."
Yến Chi vòng tay ôm lại Mai Thư, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân. "Cảm ơn cậu, Mai Thư. Cậu là người bạn tuyệt vời nhất. Tớ sẽ ổn thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa sự chân thành. Cô biết, có những người bạn như Mai Thư là một may mắn lớn trong cuộc đời.
Mai Thư buông cô ra, nở một nụ cười rạng rỡ rồi vội vã kéo vali đi. Yến Chi đứng đó, nhìn theo bóng lưng năng động của cô bạn khuất dần vào dòng người tấp nập. Một cảm giác trống trải thoáng qua trong lòng cô, nhưng không phải là sự cô đơn. Nó giống như một khoảng lặng cần thiết, một không gian để cô thực sự một mình đối mặt với hành trình phía trước, không còn dựa dẫm vào ai.
Cô lại lướt mắt qua dòng người hối hả, mỗi người một câu chuyện, một điểm đến, nhưng tất cả đều mang một vẻ vội vã, như đang chạy đua với thời gian. "Mỗi người đều có một đích đến, một hành trình riêng. Mình cũng vậy, nhưng mình cần một điểm dừng, một nơi để những 'dấu chân' của mình không còn vội vã," Yến Chi thầm nghĩ. Nơi đây, sự ồn ào và gấp gáp dường như càng làm nổi bật mong muốn tìm kiếm sự tĩnh lặng trong cô. Cô cảm nhận rõ sự đối lập giữa mình và thế giới xung quanh. Họ vội vã, cô chậm rãi. Họ hướng tới một đích đến xa xôi, cô tìm kiếm một điểm dừng chân cho tâm hồn. Sự tương phản ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những "phiên bản" khác nhau của cuộc sống, và về việc cô đang chọn cho mình một phiên bản hoàn toàn mới. Cô không còn muốn tham gia vào cuộc chạy đua ấy nữa. Điều cô cần bây giờ là sự bình yên, là những khoảnh khắc được sống trọn vẹn với chính mình. Cô biết, cô sẽ tìm thấy nó, ở một nơi nào đó, không xa.
***
Sau khi tiễn Mai Thư, Yến Chi không vội về căn hộ. Cô cảm thấy không muốn quay về không gian riêng của mình ngay lập tức. Cái không khí hối hả, dồn dập của sân bay dường như đã thôi thúc cô tìm kiếm một nơi chốn hoàn toàn đối lập, một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Cô muốn tìm một nơi nào đó để ngồi tĩnh lặng, sắp xếp lại suy nghĩ, để những cảm xúc vừa lắng xuống không bị xáo trộn bởi những bộn bề thường nhật.
Cô đón taxi rời sân bay, nhưng thay vì chỉ đường về nhà, cô lại bảo tài xế thả mình xuống một con phố trung tâm, nơi có nhiều cây xanh và những quán cà phê nhỏ. Cô muốn lang thang, muốn để đôi chân mình dẫn lối, để những giác quan được tự do khám phá.
Chiều muộn, nắng đã dịu đi rất nhiều, không còn gay gắt mà chỉ còn vương lại những vệt vàng cam ấm áp trên các mái nhà. Không khí Sài Gòn sau một ngày dài dường như cũng trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn, mang theo chút hương của khói bụi nhưng cũng thoang thoảng mùi hoa sữa từ một góc phố nào đó. Yến Chi thả bước trên vỉa hè, len lỏi qua dòng người đông đúc, nép vào những hàng quán nhỏ san sát nhau. Tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện râm ran... tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng quen thuộc của một thành phố không ngủ. Cô cảm nhận được năng lượng sống dồi dào của nơi đây, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra mình cần một sự đối trọng, một chốn bình yên để cân bằng lại.
Tâm trí cô vẫn còn vương vấn hình ảnh dòng người hối hả ở sân bay, và cô nhận ra mình cần một không gian đối lập hoàn toàn. Cô không còn tìm kiếm những nơi sang trọng, hào nhoáng, mà là những góc nhỏ ẩn mình, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Cô đi qua những cửa hàng thời trang lộng lẫy, những nhà hàng sang trọng, nhưng ánh mắt cô lại không dừng lại ở đó. Cô bị thu hút bởi những điều bình dị, những ngóc ngách ít người biết đến, như thể cô đang tìm kiếm một phần của chính mình trong sự tĩnh lặng ấy.
Bỗng, ánh mắt cô bị thu hút bởi một con hẻm nhỏ, khuất sâu giữa hai tòa nhà cao tầng. Con hẻm hẹp, đủ cho một chiếc xe máy đi qua, nhưng lại mang một vẻ bí ẩn và mời gọi lạ thường. Hai bên tường hẻm là những bức tranh graffiti cũ kỹ, pha lẫn những mảng tường rêu phong, tạo nên một vẻ đẹp hoài cổ, đầy chất thơ. Bước chân cô tự động rẽ vào, như bị một lực hút vô hình nào đó dẫn dắt.
Càng đi sâu vào con hẻm, sự ồn ào của đường phố dường như càng bị bỏ lại phía sau. Không khí trở nên trong lành hơn, mát mẻ hơn, và tiếng ồn được thay thế bằng những âm thanh nhỏ nhẹ của cuộc sống thường nhật: tiếng chim hót líu lo từ một khu vườn nào đó, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ. Yến Chi hít thở thật sâu, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong không gian.
Và rồi, ngay khúc cua cuối cùng của con hẻm, ánh mắt cô dừng lại trên một tấm biển gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, treo lơ lửng trên một ô cửa sổ nhỏ. Dòng chữ viết tay mềm mại, uốn lượn, hiện lên một cách đầy nghệ thuật: "Dấu Chân Mưa". Cô đọc khẽ cái tên, như một lời thì thầm. Cái tên ấy, chỉ mới nghe thôi đã gợi lên một sự lãng mạn, một chút man mác buồn, nhưng cũng đầy chất thơ. "Dấu Chân Mưa"... một cái tên thật đẹp, thật phù hợp với tâm trạng của cô lúc này. "Một nơi chốn yên tĩnh... Chỉ một chút thôi, để mình có thể thở thật sâu," cô độc thoại nội tâm. Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, như thể nơi đây chính là điểm dừng chân mà cô đang tìm kiếm. Nó không phô trương, không hào nhoáng, nhưng lại mang một sức hút mãnh liệt từ sự bình dị và tĩnh lặng. Cô bước chậm rãi, từng bước một, như thể sợ làm vỡ tan cái không khí yên bình hiếm có ấy.
***
Yến Chi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ, một tiếng kẽo kẹt khe khẽ vang lên, nhưng không làm xáo động bầu không khí yên bình bên trong. Ngay lập tức, cô bị bao phủ bởi một thế giới khác lạ, một sự đối lập hoàn toàn với sự hối hả và ồn ào của Sài Gòn vừa rồi. Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" được cải tạo từ một căn nhà ống cổ, giữ lại gần như nguyên vẹn nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với trần cao, những ô cửa sổ lớn và sàn gạch bông cổ điển.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đậm đà lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng và một chút hương hoa nhài dịu nhẹ từ những chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc lồng đèn treo lơ lửng trên trần, cùng với ánh nến lung linh trên mỗi bàn, tạo nên một không gian huyền ảo, lãng mạn đến nao lòng. Nội thất được bài trí tinh tế với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, sờn màu thời gian, nhưng lại mang một vẻ đẹp hoài cổ, ấm cúng. Trên những kệ sách cao, hàng trăm cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau, bên cạnh là những món đồ trang trí vintage độc đáo: nh��ng chiếc máy ảnh phim cổ điển, chiếc đồng hồ quả lắc đứng im lìm, những bức tranh ảnh đen trắng nhuốm màu thời gian.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một chiếc máy hát đĩa than cũ kỹ, như một bản hòa tấu êm ái xoa dịu mọi giác quan. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách ngồi rải rác, tất cả đều được tiết chế, không làm phá vỡ sự tĩnh lặng chung. Yến Chi cảm thấy như mình vừa bước vào một chiều không gian khác, nơi thời gian trôi chậm lại, nơi mọi lo toan, bộn bề đều tan biến.
Cô chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn mini xanh mát với vài chậu hoa nhài trắng muốt đang nở rộ. Vị trí này không chỉ mang lại sự riêng tư mà còn cho phép cô ngắm nhìn những hạt mưa lách tách rơi trên mái kính (nếu có), hoặc chỉ đơn giản là những giọt sương đêm đọng lại trên lá cây. Cảm giác ấm áp từ không gian quán, cùng với hương thơm thoang thoảng của cà phê và hoa, làm cô thấy lòng mình thanh thản đến lạ.
Một barista trẻ tuổi bước đến bàn cô, nở một nụ cười thân thiện. Anh có mái tóc tạo kiểu gọn gàng, đeo chiếc tạp dề màu nâu đất và một hình xăm nhỏ tinh tế trên cổ tay. Gương mặt anh sáng sủa, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng rất gần gũi.
"Chào chị, chị dùng gì ạ? Quán mình có món cà phê đặc biệt rang xay tại chỗ, hoặc trà hoa cúc mật ong rất hợp để thư giãn," anh Duy nói, giọng điềm đạm và dễ nghe.
Yến Chi mỉm cười. "Cho tôi một ly cà phê đen. Và... không gian ở đây thật tuyệt vời." Cô thật lòng cảm thán. Đây chính là nơi cô đang tìm kiếm, một nơi để tâm hồn được nghỉ ngơi, để những "dấu chân" của cô không còn vội vã.
Duy gật đầu, ghi lại order rồi quay đi. Yến Chi tựa lưng vào ghế, hít một hơi thật sâu, để mùi hương cà phê bao bọc lấy mình. Cô cảm nhận sự êm ái của ghế ngồi, sự mát lạnh từ mặt bàn gỗ, và sự bình yên lan tỏa trong từng tế bào. Cô lấy ra cuốn sổ phác thảo cũ của mình, cuốn sổ đã theo cô từ Hội An, và cây bút chì. Trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi.
Cô không vẽ một cảnh vật cụ thể nào. Thay vào đó, cô bắt đầu phác thảo những đường nét trừu tượng, những hình khối tự do, những chấm phá ngẫu hứng. Những đường cong uốn lượn, những mảng màu đen trắng đan xen, những khoảng trống và đầy. Chúng phản ánh những cảm xúc hỗn độn nhưng dần bình yên trong cô. Có những đường nét thẳng tắp, dứt khoát, đại diện cho sự mạnh mẽ mới tìm thấy. Có những đường nét mềm mại, uốn lượn, thể hiện sự nữ tính, cảm xúc. Và có cả những khoảng trống, những "khoảng cách" chưa được lấp đầy, nhưng giờ đây, chúng không còn là nỗi sợ hãi mà là không gian cho sự phát triển, cho những điều chưa biết đến.
"Đây rồi... Đây chính là 'dấu chân mưa' mà mình đã vô tình tìm thấy," cô độc thoại nội tâm. "Một nơi để lắng đọng, để những vết thương được chữa lành và những ý tưởng được nảy nở." Cô cảm thấy một luồng cảm hứng chảy tràn, như thể từng giọt cà phê đang thấm vào từng mạch máu, đánh thức những tế bào nghệ thuật đã ngủ quên bấy lâu. Cô chìm đắm hoàn toàn vào không gian ấy, vào những nét vẽ của riêng mình, vào bản nhạc acoustic đang dịu dàng ru cô vào một cõi mơ màng.
Ly cà phê đen được đặt xuống bàn, tỏa hương thơm ngào ngạt. Yến Chi nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ nhàng tan ra trên đầu lưỡi, mang theo một chút ngọt hậu. Nó cũng giống như cuộc đời cô, có những vị đắng của quá khứ, nhưng giờ đây đã được cân bằng bởi sự ngọt ngào của bình yên và hy vọng. Cô biết, đây sẽ là nơi cô thường xuyên ghé thăm, một chốn riêng để cô tái tạo năng lượng, để cô tiếp tục hành trình tìm kiếm và kiến tạo phiên bản tốt nhất của chính mình. Những nét vẽ của cô trên trang giấy, những suy tư về "khoảng cách", tất cả đều đang dần định hình, như một lời hứa hẹn cho một tác phẩm lớn hơn, một bức tranh của cuộc đời cô, mang tên "Khoảng Cách".
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.