Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 13: Chốn Bình Yên Giữa Bộn Bề Kế Hoạch

Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của văn phòng vẫn rọi thẳng xuống bàn làm việc của Minh Khang, dù đã quá giờ tan sở từ lâu. Ngoài kia, nắng chiều đã dịu đi, nhường chỗ cho những vệt hoàng hôn tím biếc đang dần chuyển mình thành màn đêm huyền ảo của thành phố, nhưng bên trong Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', nhịp độ làm việc dường như chẳng hề suy giảm. Minh Khang ngồi bất động trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt góc cạnh đã hằn lên vài nếp nhăn mờ do sự căng thẳng và thiếu ngủ. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã mang vẻ suy tư, giờ đây lại càng thêm mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể gọi tên.

Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn của anh là một trong số ít những âm thanh còn sót lại trong không gian làm việc rộng lớn. Thỉnh thoảng, tiếng điện thoại rung nhẹ trên bàn làm việc của ai đó chưa kịp tắt nguồn, hay tiếng máy in bất ngờ khởi động ở cuối hành lang lại vọng đến, phá vỡ sự tĩnh lặng tương đối. Mùi cà phê mới pha từ sáng đã nguội ngắt, hòa lẫn với mùi giấy in, mùi nước hoa cao cấp còn vương vấn từ những cuộc họp ban chiều, và thoang thoảng cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thiết kế đặt trên kệ. Tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự bận rộn, của những hoài bão đang được kiến tạo.

Anh đang cố gắng hoàn thành báo cáo cuối cùng của ngày, một bản tổng kết phức tạp về tiến độ dự án khu đô thị mới – dự án trọng điểm mà anh đã đổ vào đó biết bao tâm huyết và thời gian. Áp lực từ dự án này không chỉ đến từ khối lượng công việc khổng lồ, mà còn từ những yếu tố vô hình khác. Lời nhắc nhở thẳng thắn, đôi khi có phần gay gắt của Ông An về tầm quan trọng của việc "giữ vững vị thế dẫn đầu" vẫn văng vẳng bên tai. Và rồi, ánh mắt cạnh tranh không ngừng của Lâm Hải, một đồng nghiệp cùng cấp nhưng luôn tìm cách vượt lên, lại càng khiến anh không thể lơ là dù chỉ một giây.

"Chưa đủ, vẫn chưa đủ nhanh. Lâm Hải sẽ không đợi mình." Minh Khang độc thoại nội tâm, từng từ ngữ như những chiếc đinh ghim vào não anh. Anh vươn tay day nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang lan tỏa. Mấy đêm nay anh chỉ ngủ vài tiếng, đầu óc lúc nào cũng quay cuồng với những con số, những bản vẽ, những phương án thiết kế. Cơ thể anh, vốn cao ráo và cân đối, giờ đây có phần gầy guộc hơn, như thể năng lượng sống đang bị rút cạn từng chút một. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một món quà từ ba mẹ nhân dịp anh nhận công việc đầu tiên ở 'Khởi Nguyên', dường như đang chạy nhanh hơn bình thường, báo hiệu một ngày dài sắp kết thúc nhưng sự mệt mỏi thì vẫn còn đó, đeo bám dai dẳng.

Anh đưa tay vò mái tóc cắt ngắn gọn gàng của mình, một hành động vô thức thể hiện sự bất lực trước khối lượng công việc khổng lồ. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Thành phố đã lên đèn, những dải sáng rực rỡ bắt đầu thắp sáng từng tòa nhà chọc trời, từng con phố tấp nập. Đó là một khung cảnh tráng lệ, biểu tượng cho sự phồn thịnh và phát triển mà anh đang ngày đêm góp sức xây dựng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường.

Điện thoại trên bàn rung lên. Là Đức Anh, một kiến trúc sư trẻ trong nhóm của anh. Minh Khang nhấc máy, giọng nói vẫn trầm và điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiệt sức.

"Alo, Đức Anh."

"Anh Khang, em vừa kiểm tra lại bản vẽ lần cuối. Có một chi tiết nhỏ ở khu vực công viên trung tâm, em nghĩ cần điều chỉnh một chút về độ dốc thoát nước." Đức Anh nói, giọng có vẻ hơi lo lắng.

Minh Khang khẽ nhíu mày. "Cậu kiểm tra lại lần nữa đi, không được có bất kỳ sai sót nào. Dự án này không cho phép một lỗi dù là nhỏ nhất. Nhớ rằng Ông An rất chú trọng đến từng chi tiết, và Lâm Hải cũng đang dõi theo chúng ta."

"Vâng, em hiểu rồi anh. Em sẽ kiểm tra lại kỹ hơn nữa."

"Tốt. Cứ hoàn thành cho tôi rồi gửi báo cáo qua email. Hôm nay cậu về sớm đi." Minh Khang nói, dù biết rằng Đức Anh có lẽ cũng sẽ ở lại muộn như anh.

Đặt điện thoại xuống, anh lại thở dài. Cuộc sống này là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc, của những deadline, của những kỳ vọng. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và anh đã lao đầu vào xây dựng sự nghiệp, từng bước leo lên những nấc thang cao nhất. Nhưng càng lên cao, không khí càng loãng, và sự cô đơn càng trở nên rõ nét. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua trên một con đường không có vạch đích, và mỗi bước tiến đều phải đánh đổi bằng một phần nào đó của bản thân.

Anh đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cuốn sổ phác thảo, cây bút chì, chiếc máy tính bảng – những vật dụng quen thuộc của một kiến trúc sư – được xếp gọn gàng vào chiếc cặp da. Ánh mắt anh lại lướt qua khung cửa sổ. Những ánh đèn lấp lánh của thành phố như những vì sao trên mặt đất, nhưng chúng không mang lại cho anh cảm giác bình yên, mà chỉ là một lời nhắc nhở về sự hối hả, về một cuộc sống đang trôi qua quá nhanh. Anh cần một cái gì đó khác, một khoảng lặng, một chốn riêng để anh có thể tạm thời thoát khỏi những bộn bề này. Một khao khát mơ hồ về sự cân bằng, về một điều gì đó ý nghĩa hơn ngoài những con số và những bản vẽ, chợt trỗi dậy trong lòng anh.

Thay vì về thẳng căn hộ penthouse của mình, nơi cũng chỉ đón chào anh bằng sự tĩnh lặng và trống trải, Minh Khang quyết định lái xe chậm rãi qua khu đô thị mới. Con đường thênh thang, hai bên là những hàng cây xanh mướt và những tòa nhà hiện đại cao vút. Anh lướt qua những con phố tấp nập, nơi dòng xe cộ vẫn hối hả như những dòng sông ánh sáng chảy xiết trong đêm. Nhưng tâm trí anh lại không hề vội vã. Anh để cho những hình ảnh của thành phố trôi qua một cách chậm rãi, như một thước phim quay chậm của cuộc sống mà anh đang là một phần trong đó.

Cuối cùng, chiếc xe của anh dừng lại ở gần Cầu Ánh Sao. Đây là một địa điểm nổi tiếng của thành phố, một cây cầu đi bộ cong cong bắc qua dòng kênh, được trang trí bằng hàng ngàn chiếc đèn LED lập lòe như những vì sao trên bầu trời đêm. Hai bên cầu là những công viên xanh mát, nơi những đôi tình nhân thường hẹn hò, những gia đình dạo chơi, và những người trẻ tìm đến để chụp ảnh.

Anh bước xuống xe, cảm nhận làn gió mát mẻ, dễ chịu thổi từ phía sông lên, xoa dịu đi cái nóng bức còn vương lại của một ngày dài. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng dưới dòng kênh, tiếng gió xào xạc qua những tán cây, tiếng cười nói xa xa của những người đi dạo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi tối thành phố. Mùi không khí sông nước hòa lẫn với hương hoa cỏ thoang thoảng, mang đến một sự thanh khiết hiếm hoi giữa lòng đô thị ồn ào.

Minh Khang tựa người vào lan can cầu, đôi mắt anh dõi theo những ánh đèn lung linh đang nhảy múa trên mặt nước. Cầu Ánh Sao thật sự là một khung cảnh tráng lệ, huyền ảo vào ban đêm. Những ánh đèn LED đổi màu liên tục, tạo ra những hiệu ứng thị giác mê hoặc, biến cây cầu thành một dải ngân hà thu nhỏ giữa lòng thành phố. Anh ngắm nhìn những cặp đôi đang nắm tay nhau đi bộ, những tiếng cười giòn tan, những ánh mắt trao nhau tình tứ. Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy anh giữa khung cảnh lãng mạn và hạnh phúc ấy, như thể anh đang đứng bên ngoài một bức tranh hạnh phúc mà anh chưa có được, một người ngoài cuộc lạc lõng giữa những câu chuyện tình yêu.

Anh đưa tay lên cổ tay, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay. Đã gần 7 giờ tối. "Thành công này... có xứng đáng với tất cả những gì mình đang bỏ lỡ?" Minh Khang độc thoại nội tâm. Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong đầu anh, một câu hỏi mà anh đã cố gắng phớt lờ bấy lâu nay. Anh đã đạt được những gì mình đặt ra: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng nể, một tương lai rộng mở. Nhưng đổi lại, anh đã bỏ lỡ điều gì? Những khoảnh khắc bình yên, những mối quan hệ thân tình, hay đơn giản là một ai đó để chia sẻ những gánh nặng và niềm vui.

Anh rút điện thoại ra, lướt qua vài tin tức, vài cuộc gọi nhỡ. Không có gì quan trọng đến mức phải làm anh bận tâm thêm nữa. Anh cất điện thoại vào túi, thở dài một tiếng thật dài, cố gắng rũ bỏ những mệt mỏi và những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây trong lòng. "Mình cần một chút bình yên." Anh tự nhủ. Cầu Ánh Sao, dù đẹp đến mấy, cũng không đủ để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh lúc này. Anh cần một nơi chốn khác, một nơi chốn mà anh đã biết từ lâu, một nơi mà anh có thể tìm thấy sự tĩnh lặng thực sự.

Và thế là, anh lại lên xe, tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình. Những ánh đèn của Cầu Ánh Sao dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con phố nhỏ hơn, ít ồn ào hơn. Tâm trí anh đã hướng về một nơi, một điểm đến quen thuộc, một chốn trú ẩn mà anh luôn tìm về mỗi khi cảm thấy kiệt sức.

Minh Khang rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những ánh đèn đường trở nên mờ ảo hơn, và tiếng ồn ào của thành phố dường như bị bỏ lại phía sau. Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' nằm nép mình ở đó, với tấm biển gỗ khắc chữ đơn giản, được chiếu sáng bằng một ngọn đèn lồng nhỏ treo lủng lẳng trước hiên. Vừa bước chân vào quán, anh cảm nhận ngay một sự khác biệt rõ rệt. Không gian ấm cúng, mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa lẫn với hương gỗ cũ và mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả xoa dịu tâm hồn anh ngay lập tức. Đó là một mùi hương đặc trưng, một sự kết hợp giữa hương vị và hoài niệm, khiến mọi căng thẳng trong anh dường như tan biến.

Nội thất của quán vẫn như mọi khi: những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, sờn màu thời gian nhưng vẫn mang vẻ đẹp ấm cúng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn trần rọi xuống, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên tĩnh đến lạ thường. Trên những bức tường gạch để trần, những bức tranh ảnh đen trắng nhuốm màu thời gian treo lủng lẳng, kể những câu chuyện không lời về một Sài Gòn xưa cũ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc máy hát đĩa than đặt ở góc quán, như một bản hòa tấu êm ái xoa dịu mọi giác quan. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách ngồi rải rác, tất cả đều được tiết chế, không làm phá vỡ sự tĩnh lặng chung của không gian.

Anh chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc trong cùng, nơi anh thường ngồi. Đó là một vị trí khuất, tránh xa ánh đèn và sự ồn ào, nơi anh có thể quan sát mọi người mà không bị ai làm phiền. Nơi đây cũng gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau với vài chậu hoa nhài trắng muốt đang nở rộ, tỏa hương thơm dịu mát vào không gian.

Vừa ngồi xuống, Duy, người barista thân thiện với mái tóc tạo kiểu gọn gàng và hình xăm nhỏ tinh tế trên cổ tay, đã bước đến gần. Anh Duy nở một nụ cười quen thuộc, gương mặt điển trai toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng rất gần gũi.

"Anh Khang, vẫn như mọi khi chứ ạ?" Duy hỏi, giọng điềm đạm và dễ nghe, như thể đã quá quen thuộc với thói quen của anh.

Minh Khang gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành nở trên môi. "Ừ, cảm ơn cậu."

Anh cởi chiếc áo khoác vest, đặt gọn gàng lên lưng ghế, thả lỏng người vào lớp đệm êm ái. Anh nhắm mắt lại một lát, để cho hơi ấm của không gian quán, hương cà phê thoang thoảng và tiếng nhạc dịu dàng bao bọc lấy mình. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như mình vừa trút bỏ được cả một gánh nặng vô hình.

"Chỉ ở đây mình mới thực sự được là mình." Anh độc thoại nội tâm. Không có áp lực công việc, không có những con số, không có sự cạnh tranh. Chỉ có anh, và một chút bình yên.

Anh mở mắt ra, đưa mắt nhìn quanh quán. Từng chi tiết nhỏ nhặt, từng món đồ trang trí vintage đều được sắp đặt một cách có chủ ý, tạo nên một tổng thể hài hòa, dễ chịu. Anh nhìn thấy một cô gái trẻ đang ngồi ở bàn đối diện, chăm chú phác thảo gì đó trong cuốn sổ của mình. Cô ấy có mái tóc đen dài xõa ngang vai, gương mặt thanh tú và một vẻ bình yên đến lạ. Anh thoáng cảm thấy sự tĩnh lặng trong cô ấy thật giống với những gì anh đang tìm kiếm.

Duy nhanh chóng mang đến cho anh một ly cà phê đen nóng hổi, đặt trên một chiếc đĩa sứ nhỏ màu xanh lam. Ly cà phê sứ này cũng là một vật quen thuộc, một nét riêng của quán mà anh rất yêu thích. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang theo một mùi hương quyến rũ, đánh thức các giác quan đang mệt mỏi. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ nhàng tan ra trên đầu lưỡi, mang theo một chút ngọt hậu đặc trưng của cà phê rang xay tại chỗ.

Nơi đây đã trở thành một chốn trú ẩn tinh thần của anh, một nơi mà anh có thể trốn tránh khỏi sự khắc nghiệt của cuộc sống công sở, khỏi những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. Anh đã xây dựng một sự nghiệp thành công rực rỡ, nhưng cái giá phải trả là những đêm dài không ngủ, những bữa ăn vội vã, và một tâm hồn dần trở nên chai sạn.

Minh Khang đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa lất phất vừa bắt đầu rơi, tạo nên những vệt dài trên mặt kính. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng, như một bản nhạc ru ngủ, càng làm cho không gian quán thêm phần ấm cúng. Anh nhận ra rằng, sự nghiệp không phải là tất cả. Anh vẫn khao khát một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống mà anh có thể tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này. Có lẽ, những thay đổi đang chờ đợi anh, và quán cà phê nhỏ này, với chiếc ly cà phê sứ quen thuộc trên tay, sẽ là nơi khởi đầu cho tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, để mùi cà phê và mưa thấm vào từng tế bào, và cảm nhận một niềm hy vọng mong manh đang nhen nhóm trong lòng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free