Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 14: Giao Lộ Mưa và Những Khoảng Trống Vô Hình

Mưa vẫn miên man rơi ngoài ô cửa kính quán cà phê “Dấu Chân Mưa”, tạo nên những vệt dài mờ ảo, như một tấm màn ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài. Minh Khang vẫn ngồi ở góc quen thuộc, chiếc ly sứ xanh lam đã vơi đi một nửa, hơi ấm từ nó vẫn còn vương trên đầu ngón tay anh. Tiếng nhạc jazz blue dịu nhẹ, trầm buồn của một nghệ sĩ piano nào đó cứ thế rót vào không gian, thấm đẫm từng thớ gỗ, từng bức tường gạch cổ. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng để mùi cà phê rang xay đậm đà và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau làm dịu đi những căng thẳng đang giằng xé trong lòng.

Anh khẽ nhắm mắt, tưởng chừng như đã có thể buông bỏ mọi bộn bề. Nhưng rồi, những con số lại hiện lên trong đầu anh như những lời nguyền rủa, những kế hoạch dang dở cứ lởn vởn không ngừng. Dự án mới, với những yêu cầu khắt khe từ Ông An và sự cạnh tranh khốc liệt từ Lâm Hải, đang chiếm trọn mọi ngóc ngách tâm trí anh. Minh Khang biết rõ, đây là một dự án mang tính bước ngoặt, có thể định vị lại vị thế của công ty anh trên thị trường, nhưng cái giá phải trả cho nó cũng không hề nhỏ. Những đêm dài thức trắng, những buổi họp căng thẳng, những quyết định phải đưa ra trong chớp nhoáng... tất cả đang bào mòn anh từng chút một. Sự bình yên của quán cà phê này, dù có ấm áp đến mấy, cũng chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, không đủ sức che đậy sự mệt mỏi, căng thẳng nội tại của một người đàn ông đang lao mình vào vòng xoáy của sự nghiệp.

Anh mở mắt, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, rồi nhìn quanh quán. Anh thoáng thấy cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện, vẫn chăm chú vào cuốn sổ phác thảo của mình. Mái tóc đen dài của cô xõa ngang vai, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng anh vẫn cảm nhận được một vẻ bình yên đến lạ lùng toát ra từ cô. Sự tĩnh lặng ấy, dường như là một thứ xa xỉ mà anh đã đánh mất từ lâu, thứ mà anh đã từng khao khát khi còn là một chàng trai trẻ vừa chập chững vào đời, tin rằng chỉ cần thành công, mọi thứ sẽ an bài. Giờ đây, khi thành công đã nằm trong tầm tay, anh lại nhận ra một khoảng trống vô hình. Một thứ gì đó thiếu vắng, không thể lấp đầy bằng những hợp đồng bạc tỷ hay những lời khen ngợi. Anh có tất cả những gì một người đàn ông ở tuổi ba mươi khao khát: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, vị trí đáng mơ ước. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh lại tự hỏi, liệu "sự ổn định" mà anh theo đuổi bấy lâu nay có thực sự là tất cả, hay nó chỉ là cái giá anh phải trả để đánh đổi lấy những điều quý giá hơn?

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, xé tan không gian yên tĩnh. Minh Khang giật mình, vội vàng rút điện thoại từ túi áo. Màn hình hiển thị tên Lâm Hải. Anh nhíu mày, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Anh không muốn nghe máy ngay lúc này, không muốn bị kéo trở lại thế giới của những con số và những lời lẽ cạnh tranh. Anh chỉ muốn được đắm chìm thêm chút nữa trong cái không khí dịu dàng, ấm áp này, để cảm nhận chút bình yên cuối cùng trước khi lại phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Nhưng công việc là công việc. Anh không thể trốn tránh.

Anh thở dài một tiếng không nghe rõ, sau đó bấm nút trả lời. "Alo, Khang nghe đây." Giọng anh lập tức chuyển sang một tông điệu chuyên nghiệp, dứt khoát, không còn chút mệt mỏi hay trầm tư nào vương vấn. "Ừ, tôi biết rồi. Cuộc họp đã được dời lên sớm hơn à? Được, tôi sẽ có mặt. Chuẩn bị tài liệu cần thiết, tôi sẽ xem lại trên đường đi." Anh đứng dậy, cẩn thận gấp gọn chiếc áo khoác vest lên tay. Ánh mắt anh lướt qua cô gái đang say sưa phác thảo một lần nữa, như một lời chào tạm biệt vô thức với khoảnh khắc bình yên hiếm hoi mà anh vừa có được. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, một vật phẩm đắt tiền, sáng lấp lánh dưới ánh đèn vàng, nhắc nhở anh về thời gian quý báu đang trôi. Anh biết, anh phải ổn định, phải thành công, phải vững vàng. Đó là tôn chỉ sống của anh, là lời hứa anh đã tự đặt ra cho bản thân. Nhưng liệu, có một ngày nào đó, anh có thể tìm được sự ổn định mà không phải đánh đổi bằng chính những khoảnh khắc bình yên như thế này không? Anh bước nhanh ra khỏi quán, để lại phía sau mùi cà phê, tiếng mưa rơi và một nỗi niềm mơ hồ, không gọi tên.

***

Khi Minh Khang bước vào phòng họp tại văn phòng của công ty đối thủ, trời đã tạnh mưa, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và se lạnh. Ánh đèn trắng lạnh lẽo từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu lên bề mặt bàn họp bằng kính đen bóng loáng, tạo nên một cảm giác vừa hiện đại vừa xa cách, hoàn toàn đối lập với sự ấm cúng của "Dấu Chân Mưa" vài phút trước. Mùi nước hoa cao cấp hòa lẫn với mùi giấy tờ mới và cà phê espresso thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, đầy tính cạnh tranh.

Ông An, sếp của Minh Khang, đã ngồi sẵn ở vị trí đầu bàn, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo lướt qua Minh Khang như một tia laze. Bên cạnh ông là Lâm Hải, đối thủ trực tiếp của Minh Khang trong dự án này, với nụ cười tự tin, có phần kiêu ngạo thường trực trên môi. Lâm Hải có vẻ ngoài điển trai, phong thái chỉn chu, nhưng ánh mắt anh ta lại ẩn chứa một sự tính toán, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Minh Khang nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống, đặt chiếc áo khoác vest gọn gàng qua lưng ghế. Anh mở máy tính xách tay, nhanh chóng kết nối với màn hình chiếu. Dù vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi và một cuộc họp đột xuất như thế này, anh vẫn giữ được phong thái chuyên nghiệp, không để lộ một chút cảm xúc cá nhân nào. Anh biết, trong môi trường này, bất kỳ sự yếu đuối nào cũng có thể bị đối thủ khai thác triệt để.

"Chào các vị," Ông An bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền, "Chúng ta không có nhiều thời gian. Mục đích của cuộc họp hôm nay là để xem xét lại tiến độ của dự án X, đặc biệt là những hạng mục liên quan đến thị trường miền Nam." Ông An liếc nhìn Minh Khang, rồi sang Lâm Hải, "Tôi muốn nghe báo cáo chi tiết từ cả hai bên."

Lâm Hải lên tiếng trước, giọng điệu điềm tĩnh nhưng mỗi câu chữ đều được tính toán kỹ lưỡng. "Thưa Ông An, đội ngũ của chúng tôi đã hoàn tất giai đoạn khảo sát thị trường và đang trong quá trình xây dựng chiến lược tiếp cận. Chúng tôi tự tin rằng với những phương án đã đề xuất, chúng tôi có thể vượt xa các chỉ tiêu đề ra." Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt thách thức nhìn về phía Minh Khang. "Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ."

Minh Khang không đáp lại lời châm chọc của Lâm Hải. Anh gật đầu nhẹ, sau đó bắt đầu trình bày. "Thưa Ông An, về phía chúng tôi, chúng tôi đã hoàn thiện báo cáo phân tích rủi ro và đang tinh chỉnh mô hình dự báo tăng trưởng. Chúng tôi tập trung vào tính bền vững và khả năng mở rộng của dự án, đảm bảo lợi nhuận dài hạn thay vì chỉ là những thành công ngắn hạn. Dữ liệu chúng tôi thu thập được cho thấy..." Anh nhấn mạnh vào các con số, các biểu đồ phức tạp, chứng minh tính chặt chẽ và khoa học trong phương pháp tiếp cận của mình. Từng từ ngữ anh thốt ra đều chính xác, có tính phân tích cao, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào.

Ông An lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. "Minh Khang, tôi đánh giá cao sự tỉ mỉ của cậu. Nhưng trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Chúng ta cần một kế hoạch có thể thực thi ngay lập tức, không thể chờ đợi quá lâu." Ông An nói, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can Minh Khang. Ông luôn đề cao hiệu suất và kỷ luật, và đó cũng là lý do Minh Khang luôn phải cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của ông.

"Chúng tôi đã tính đến yếu tố thời gian, thưa Ông An," Minh Khang đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, "nhưng chúng tôi tin rằng việc đầu tư đúng mức vào giai đoạn chuẩn bị sẽ đảm bảo sự ổn định và giảm thiểu rủi ro phát sinh sau này. Chúng tôi có thể đẩy nhanh tiến độ ở một số khâu nhất định, nhưng không thể đánh đổi chất lượng và sự chắc chắn." Anh tiếp tục đưa ra các dẫn chứng, đối mặt trực diện với những câu hỏi hóc búa từ Lâm Hải và Ông An. Cả cuộc họp diễn ra trong không khí căng như dây đàn, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều chứa đựng ý đồ và sự cạnh tranh.

Trong sâu thẳm, Minh Khang cảm thấy kiệt sức. Anh đã đạt được sự thành công rực rỡ, được xã hội công nhận, được đồng nghiệp ngưỡng mộ. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là những bữa ăn vội vã, những đêm dài không ngủ, là một tâm hồn dần trở nên chai sạn và một cuộc sống cá nhân gần như không tồn tại. Anh nhớ lại khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi trong quán cà phê, mùi hoa nhài dịu dàng, tiếng mưa rơi êm ái. Anh biết, anh đang đi đúng hướng trên con đường sự nghiệp, nhưng liệu con đường đó có dẫn anh đến một bến đỗ bình yên nào không, hay chỉ là những đỉnh cao mới để chinh phục, để rồi lại tiếp tục cảm thấy trống rỗng? Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống mà anh có thể tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng. Nhưng hiện tại, điều đó vẫn còn quá xa vời. Anh vẫn đang là một phiên bản của chính mình, lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của công việc, của tham vọng. "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ" – câu nói đó thoáng qua trong tâm trí anh như một lời tiên tri khó hiểu. Anh vẫn đang cố gắng nắm giữ mọi thứ, còn những điều anh cần buông bỏ, có lẽ anh vẫn chưa nhận ra.

***

Tối muộn, ánh đèn vàng dịu của quán cà phê “Dấu Chân Mưa” vẫn hắt ra con hẻm nhỏ, tạo nên một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm. Trời đã tạnh mưa từ lâu, chỉ còn lại không khí se lạnh và ẩm ướt vương vấn. Yến Chi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió quen thuộc khẽ ngân vang, như một lời chào đón. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa bình yên đến lạ lùng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn hẳn.

Duy, người barista với mái tóc tạo kiểu và hình xăm tinh tế trên cổ tay, nở một nụ cười thân thiện khi thấy cô bước vào. "Chị Yến Chi, chào chị ạ. Mấy hôm nay không thấy chị ghé, em cứ nghĩ chị lại đi đâu xa rồi."

Yến Chi mỉm cười đáp lại. "Chào Duy. Đúng là chị vừa đi Hội An về. Tìm chút cảm hứng mới." Cô chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất gần cửa sổ, nơi cô có thể vừa quan sát không gian quán, vừa ngắm nhìn những vệt nước còn đọng trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. "Hôm nay cho chị một ly Latte đá nhé, ít đường, nhiều sữa như mọi khi."

"Cà phê của chị hôm nay vẫn như mọi khi chứ ạ?" Duy hỏi, giọng điềm đạm, như một người bạn thân thiết đã quá quen thuộc với sở thích của cô. Yến Chi gật đầu, lòng thấy ấm áp. Duy luôn biết cách khiến khách hàng cảm thấy được chào đón và đặc biệt.

Cô mở chiếc túi vải, lấy ra cuốn sổ phác thảo cũ kỹ và hộp bút chì màu. Bìa sổ đã sờn, nhưng những trang giấy bên trong vẫn trắng tinh, chờ đợi những ý tưởng mới được khai sinh. Chuyến đi Hội An vừa rồi đã mang lại cho cô rất nhiều cảm xúc và hình ảnh, nhưng cô vẫn đang tìm kiếm một "điểm neo" cho những cảm hứng ấy. Cô đã trải qua một giai đoạn dài của sự đổ vỡ, của những vết thương lòng tưởng chừng không thể lành lại. Nhưng thời gian, và những chuyến đi, đã giúp cô nhận ra giá trị của sự bình yên nội tại, của việc tự mình đứng vững mà không cần dựa dẫm vào bất cứ ai.

Yến Chi cầm chiếc bút chì, lướt nhẹ trên trang giấy trắng. Cô bắt đầu vẽ những đường nét tự do, những hình khối trừu tượng, không theo một quy tắc cụ thể nào. Cô không cố gắng tạo ra một tác phẩm hoàn chỉnh, mà chỉ đơn thuần là để cảm xúc dẫn lối, để những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí được thể hiện qua nét bút. Cô nghĩ về những "khoảng cách" vô hình trong cuộc sống, những rào cản giữa người với người, giữa những mong muốn và thực tại. Khoảng cách giữa những gì ta kỳ vọng và những gì ta nhận được, khoảng cách giữa những phiên bản của chính mình qua từng giai đoạn. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Cô đã từng vội vàng tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm một người có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, điều quan trọng nhất là phải tự mình lấp đầy khoảng trống đó, tự mình tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc. Cô không còn chờ đợi, không còn mong cầu. Cô chỉ đơn giản là sống, là cảm nhận, là tạo ra.

Ly Latte đá được Duy mang đến, đặt nhẹ nhàng trên bàn. Hơi lạnh từ ly cà phê tan chảy vào không khí, mang theo mùi hương dịu nhẹ. Yến Chi nhấp một ngụm nhỏ, vị cà phê đắng hòa quyện với vị sữa béo ngậy, ngọt thanh, tan chảy nơi đầu lưỡi. Cô khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Cô nhìn ra ngoài, nơi con đường đã khô ráo, nhưng vẫn còn những vũng nước đọng lại, phản chiếu ánh đèn vàng của quán. Cô cảm thấy một sự độc lập mạnh mẽ đang lớn dần trong mình. Cô không cần ai đó để hoàn thiện mình, cô chỉ cần chính mình để tìm thấy sự trọn vẹn. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu vội vã, mà là một tình yêu đến đúng thời điểm, với một phiên bản trọn vẹn của chính cô. Bản phác thảo của cô dần hiện rõ những đường nét, những mảng khối, những khoảng trống được lấp đầy bằng những nét chấm phá tinh tế. Nó là một bức tranh về sự chờ đợi, về những ranh giới, về những điều không thể chạm tới nhưng lại luôn hiện hữu.

***

Yến Chi vẫn đang say sưa với những đường nét trên trang giấy, tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, mọi thứ đều như hòa vào làm một, tạo nên một bức tranh âm thanh và hình ảnh vô cùng tĩnh lặng. Cô miệt mài với chiếc bút chì, cảm nhận từng thớ giấy dưới đầu ngón tay, từng nét vẽ như đang kể một câu chuyện không lời.

Bỗng, một làn gió nhẹ luồn qua, khiến những sợi tóc mai của cô khẽ bay. Tiếng chuông gió treo ở cửa ra vào khẽ ngân lên một tiếng ‘leng keng’ trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh lặng. Theo phản xạ, Yến Chi ngẩng đầu lên. Cô chỉ kịp nhìn thấy một dáng lưng cao ráo, chiếc áo sơ mi phẳng phiu, đang vội vã bước ra khỏi quán. Bóng người ấy khuất dạng rất nhanh, để lại phía sau một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, trộn lẫn với mùi cà phê và một chút hơi nước từ ngoài trời. Cô không kịp nhận ra đó là ai, chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, một hình ảnh mờ nhạt lướt qua tầm mắt cô.

Cùng lúc đó, Minh Khang, người vừa trở lại quán để tìm chiếc điện thoại anh vô tình bỏ quên trên bàn, bước ra cửa. Anh vẫn còn miên man suy nghĩ về cuộc họp căng thẳng vừa rồi, về những con số, những chiến lược và những áp lực không ngừng. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh lại một lần nữa sáng lên, nhắc nhở anh về thời gian quý báu. Anh vội vã chỉnh lại nó, gần như không để ý đến bất cứ điều gì xung quanh. Anh chỉ thoáng cảm nhận một mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng vương vấn trong không khí, một mùi hương gợi nhớ về sự bình yên mà anh đã đánh mất. Anh không hề hay biết rằng, người con gái vừa ngồi ngay gần anh, người con gái mà anh thoáng thấy vẻ bình yên trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước đó, đang say sưa phác thảo những đường nét trừu tượng trong cuốn sổ của mình.

Minh Khang bước ra khỏi quán, hòa mình vào màn đêm se lạnh. Anh vẫn đang là một phiên bản của chính mình, một người đàn ông thành công nhưng luôn bị ám ảnh bởi những mục tiêu và áp lực. Anh đã có chiếc điện thoại, nhưng vẫn còn đó một thứ gì đó vô hình mà anh vẫn chưa thể gọi tên. Yến Chi, sau khoảnh khắc ngắn ngủi bị phân tâm, lại cúi đầu xuống bản phác thảo. Những đường nét về "khoảng cách" trong tranh cô như càng rõ nét hơn, như thể chính khoảnh khắc vừa rồi đã vô tình tiếp thêm một ý nghĩa sâu sắc cho tác phẩm của cô. Cô không hề biết rằng, người vừa lướt qua mình chính là người đàn ông mà cô đã từng thoáng thấy trong quán, người mà cô cảm nhận được sự tĩnh lặng mà anh đang tìm kiếm. Họ đã ở rất gần nhau, trong cùng một không gian, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng lại hoàn toàn không hay biết về sự hiện diện của đối phương. Một lần nữa, thời điểm lại trớ trêu đến lạ. Đúng người, nhưng lại lạc nhịp trong khoảnh khắc vô tình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free