Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 15: Dấu Chân Mưa: Lần Chạm Mặt Định Mệnh
Ánh đèn vàng dịu nhẹ của Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' không đủ để xua tan màn đêm đang dần bao phủ bên ngoài, nhưng đủ sưởi ấm không gian bên trong, nơi tiếng nhạc jazz vẫn du dương như một lời thì thầm không ngừng. Mùi cà phê rang xay quyện với hương bánh ngọt vừa ra lò, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác êm đềi, nhưng đối với Minh Khang lúc này, mọi thứ chỉ là một phông nền mờ nhạt. Anh bước vào quán với bước chân vội vã, tâm trí vẫn còn mắc kẹt trong mớ hỗn độn của những con số, những điều khoản hợp đồng và gương mặt căng thẳng của Lâm Hải trong cuộc họp vừa rồi. Chiếc USB chứa toàn bộ dữ liệu dự án trọng yếu – một thứ anh không thể để mất – đã bị anh bỏ quên trên bàn khi vội vã ra ngoài đối phó với cuộc gọi khẩn cấp. Cái cảm giác nóng ruột, bứt rứt len lỏi khắp cơ thể, thôi thúc anh phải tìm thấy nó ngay lập tức.
Anh nhanh chóng lướt qua những chiếc bàn gỗ sẫm màu, đôi mắt sắc bén quét một lượt khắp không gian quen thuộc, tìm kiếm góc bàn quen thuộc của mình. Tiếng chuông gió lại khẽ ngân lên một tiếng ‘leng keng’ khi anh mở cửa, nhưng anh gần như không để tâm. Anh chỉ muốn lấy thứ mình cần và trở lại với cuộc chiến của riêng mình. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt anh vô tình dừng lại ở một góc khuất, nơi một cô gái đang ngồi. Yến Chi, với mái tóc dài buông xõa, ánh đèn vàng hắt nhẹ lên gương mặt thanh tú, đang cúi đầu chăm chú vào cuốn sổ phác thảo cũ. Cô ấy có vẻ bình yên một cách lạ lùng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự vội vã và căng thẳng đang ngự trị trong Minh Khang. Một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, nhẹ nhàng như sương sớm, lại một lần nữa vương vấn trong không khí, khiến anh chợt khựng lại một nhịp, một phần tâm trí mơ hồ nhận ra mùi hương này đã từng lướt qua anh trước đó, nhưng anh không có thời gian để suy nghĩ sâu hơn.
Anh tiếp tục bước đi, nhưng vì quá tập trung vào việc tìm kiếm chiếc USB, lại thêm sự bận tâm bởi hình ảnh tĩnh lặng của Yến Chi, anh đã mất cảnh giác. Chân anh lướt qua một chiếc ghế, và trong khoảnh khắc đó, anh vô tình chạm phải mép bàn của cô. Một tiếng “loảng xoảng” nhỏ vang lên, chiếc bút chì đang nằm trên bàn Yến Chi lăn xuống sàn, theo sau là cuốn sổ phác thảo cũ của cô, mở ra một cách ngẫu nhiên. Cùng lúc đó, ly cà phê của Minh Khang mà Duy vừa mang ra và đặt lại trên bàn của anh (sau khi anh đã quay lại quán để lấy điện thoại nhưng chưa uống), đã bị anh va phải, khiến một vệt cà phê nhỏ bắn ra, làm bẩn nhẹ mép trang giấy trắng tinh trong cuốn sổ của cô.
"Xin lỗi cô! Tôi đang vội quá!" Minh Khang buột miệng, giọng hơi gắt gỏng vì sự bất cẩn của chính mình và áp lực thời gian. Anh cúi xuống, đôi mắt vẫn còn dáo dác tìm kiếm chiếc USB nhưng tay đã nhanh chóng nhặt chiếc bút chì và cuốn sổ lên giúp cô. Anh cảm thấy một luồng điện nhẹ truyền qua khi chạm vào cuốn sổ, và ánh mắt anh vô tình lướt qua những đường nét phác thảo bên trong. Đó là những hình khối trừu tượng, những khoảng trống và những đường thẳng đan xen, tạo nên một cảm giác vừa xa cách vừa gần gũi, như thể đang kể một câu chuyện ẩn dụ nào đó.
Yến Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo hơi mở to vì bất ngờ, nhưng rất nhanh sau đó đã trở lại vẻ bình tĩnh vốn có. Cô nhìn Minh Khang, người đàn ông đang cúi thấp người, với vẻ mặt căng thẳng và một sự vội vã không thể che giấu. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng cũng đầy mệt mỏi, tỏa ra từ anh. "Không sao đâu anh," cô nhẹ nhàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió vừa rồi. "Anh cẩn thận chút." Cô đưa tay đón lấy cuốn sổ và chiếc bút chì, ngón tay họ khẽ chạm vào nhau trong giây lát. Một cảm giác lạ lẫm, mong manh, như sợi tơ mỏng vừa được giăng mắc giữa hai người.
Duy, người barista với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, nhanh chóng bước đến, vẻ mặt lo lắng. "Anh Khang có sao không ạ? Ly cà phê của anh..." Anh ấy nhìn vào vết cà phê vương trên bàn và trên cuốn sổ, rồi nhanh chóng dùng khăn lau sạch. "Tôi xin lỗi vì sự bất cẩn của mình, thưa cô. Tôi sẽ pha cho cô một ly cà phê mới."
"Không sao đâu Duy, chỉ là một chút thôi," Yến Chi mỉm cười trấn an. Cô vẫn giữ ánh mắt nhìn Minh Khang, như đang cố đọc được điều gì đó ẩn sâu trong đôi mắt sâu và đầy suy tư của anh. Cô cảm nhận được sự thành công, sự kiên định, nhưng đồng thời cũng là một sự trống rỗng, một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Và rồi, cô lại thoáng nhận ra, đây chính là người đàn ông mà cô đã thoáng thấy bóng lưng vội vã rời đi trước đó, người đã để lại mùi hương hoa nhài thoang thoảng.
Minh Khang đứng thẳng dậy, vẫn còn cảm giác bối rối và có chút khó chịu vì bị gián đoạn. Anh nhìn xuống vết cà phê lem trên cuốn sổ của cô, rồi lại nhìn lên gương mặt Yến Chi. Lần này, ánh mắt họ thực sự chạm nhau, không phải là một cái lướt qua vội vã như trước. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một sự nhận ra mơ hồ hiện lên trong cả hai. Anh thoáng nhớ về mùi hương hoa nhài và hình ảnh một cô gái bình yên mà anh đã lướt qua trước đó. Còn cô, cô nhớ về dáng lưng cao ráo và sự vội vã không ngừng.
"Minh Khang," anh đưa tay ra, cố gắng kìm nén sự căng thẳng đang dâng trào bên trong. "Rất xin lỗi cô về sự cố vừa rồi." Giọng anh trầm và điềm tĩnh, dù bên trong đang là một mớ hỗn độn. Anh vẫn chưa tìm thấy chiếc USB, và mỗi giây trôi qua đều là một áp lực vô hình đè nặng.
Yến Chi mỉm cười nhẹ, bắt lấy bàn tay anh. Bàn tay Minh Khang ấm và mạnh mẽ, nhưng có một chút gì đó thô ráp, chai sạn, có lẽ là do áp lực công việc. "Yến Chi," cô đáp lại, giọng nói vẫn giữ sự trong trẻo, nhẹ nhàng. "Không sao đâu anh. Anh có vẻ bận rộn." Cô nói một cách tự nhiên, không hề có ý định phán xét, mà chỉ là một sự nhận xét chân thành dựa trên cảm nhận của cô.
Minh Khang thoáng nhìn xuống chiếc Đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh cảm thấy thời gian đang trôi đi quá nhanh. "Vâng, công việc dạo này..." Anh bỏ lửng câu nói, không muốn đào sâu vào những áp lực mà anh đang gánh chịu. Anh lại thoáng nhìn vào cuốn Sổ phác thảo cũ của Yến Chi, nơi những đường nét trừu tượng vẫn còn hiện hữu. "Cô đang phác thảo à? Trông có vẻ... nghệ thuật." Anh không hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng có gì đó trong những đường nét đó thu hút anh, một sự tĩnh lặng mà anh đã đánh mất từ lâu.
Yến Chi khẽ cười. "Chỉ là tìm cảm hứng thôi. Anh có vẻ không hợp với không gian yên tĩnh này lắm." Cô nói một cách thẳng thắn nhưng không kém phần duyên dáng. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tò mò, như đang cố gắng giải mã một câu đố. Cô cảm nhận được sự thành công và quyết đoán trong con người anh, nhưng đồng thời cũng thấy một sự thiếu vắng, một khoảng trống mà dường như không điều gì có thể lấp đầy được. Giữa cô và anh là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một người tìm kiếm sự bình yên, một người lao vào vòng xoáy của danh vọng.
Minh Khang không đáp lại câu nói của Yến Chi. Anh biết cô nói đúng. Anh không thuộc về sự yên tĩnh này, không phải ở thời điểm hiện tại. Anh đã từng khao khát nó, nhưng giờ đây, anh chỉ có thể nhìn nó từ xa, như một giấc mơ xa vời. Anh cúi xuống, giúp Yến Chi sắp xếp lại những chiếc bút chì và vài tờ giấy rơi vãi. Khoảnh khắc đó, ánh mắt anh lại một lần nữa dừng lại ở những đường nét trong cuốn sổ. "Khoảng cách," anh thầm nghĩ, không hiểu sao từ đó lại bật ra trong đầu anh khi nhìn những mảng khối rời rạc đó. Một cảm giác mơ hồ về sự xa cách, về những điều không thể chạm tới, chợt len lỏi vào tâm trí anh. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng sự xuất hiện của Yến Chi và những đường nét trong cuốn sổ của cô đã tạo nên một vết hằn nhỏ trong tâm trí Minh Khang, một sự phân tâm không đúng lúc, nhưng cũng đầy bất ngờ. Anh cảm thấy như cô đến quá sớm, khi anh còn đang vật lộn với những mục tiêu lớn lao, khi anh tin rằng chỉ khi thật sự ổn định, anh mới xứng đáng yêu ai đó.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi Minh Khang rung lên bần bật, phá tan bầu không khí mong manh giữa hai người. Anh nhanh chóng rút điện thoại ra, màn hình hiển thị tên Đức Anh, trưởng nhóm kỹ thuật. "Sếp Khang! Có một lỗi kỹ thuật nghiêm trọng trong bản thiết kế của dự án X! Chúng ta cần sếp có mặt ngay để kiểm tra và chỉ đạo khắc phục!" Giọng Đức Anh gấp gáp và đầy lo lắng.
Minh Khang cau mày, toàn bộ sự căng thẳng lại ập đến. Anh lướt nhìn Yến Chi, một lời xin lỗi vội vã bật ra khỏi môi. "Xin lỗi cô, tôi phải đi ngay. Công việc khẩn cấp." Anh không đợi câu trả lời, chỉ gật đầu chào Duy một cách qua quýt rồi vội vã quay người rời đi. Bước chân anh nhanh hơn, dứt khoát hơn, như thể đang chạy đua với thời gian. Mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng mà Yến Chi mang theo lại thoang thoảng lướt qua anh một lần nữa, nhưng lần này, anh không còn thời gian để cảm nhận.
Minh Khang lao ra khỏi Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', hòa mình vào màn đêm se lạnh. Anh nhanh chóng gọi lại cho Đức Anh, giọng nói dứt khoát và đầy quyền uy. "Được rồi, tôi sẽ xem xét. Cứ giữ nguyên hiện trạng. Tôi sẽ đến phòng họp trống tầng 12. Chuẩn bị tất cả dữ liệu liên quan và báo cáo chi tiết cho tôi trong 10 phút." Anh cúp máy, thở dài một tiếng nặng nề. "Không thể nào... đúng lúc này," anh lầm bầm, không phải vì cuộc gặp gỡ với Yến Chi, mà là vì sự cố kỹ thuật không mong muốn.
Anh bước vào thang máy, nhấn số 12. Trong không gian chật hẹp của cabin, anh cảm thấy sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đang dâng lên đỉnh điểm. Chiếc đồng hồ đeo tay lại một lần nữa sáng lên, nhắc nhở anh về thời gian quý báu, về deadline đang đến gần. Anh cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, gạt bỏ mọi sự phân tâm. Khi cánh cửa thang máy mở ra, anh bước vào hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu rọi. Anh nhanh chóng tìm đến Phòng Họp Trống ở cuối hành lang. Cánh cửa kính mờ hé mở, bên trong là một không gian rộng lớn, với chiếc bàn họp dài, những chiếc ghế xoay xếp ngay ngắn và màn hình chiếu lớn. Không khí lạnh từ điều hòa phả ra, mang theo mùi gỗ mới và giấy. Căn phòng trống rỗng, yên tĩnh đến mức Minh Khang có thể nghe rõ tiếng tim mình đập và tiếng hơi thở của chính mình.
Anh bật laptop, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ căng thẳng và mệt mỏi. Anh bắt đầu mở các file dữ liệu, gọi điện thoại cho các thành viên trong nhóm, chỉ đạo từng bước một cách rành mạch và quyết đoán. Sự yên tĩnh của căn phòng càng làm nổi bật sự tập trung cao độ của anh, nhưng cũng đồng thời khiến anh cảm thấy cô đơn đến lạ. Trong những khoảnh khắc ngắn ngủi giữa các cuộc gọi, hình ảnh Yến Chi với vẻ bình yên và cuốn sổ phác thảo cũ chợt thoáng qua trong đ��u anh, như một làn gió nhẹ lướt qua tâm trí đang bộn bề của anh. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi hình ảnh đó. "Vẫn chưa đến lúc cho những chuyện khác. Công việc là ưu tiên số một," anh tự nhủ, giọng nói đầy kiên quyết. Anh biết mình đang ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cái giá phải trả cho sự ổn định này là những khoảnh khắc bình yên bị đánh đổi, là những rung động bất chợt bị gác lại. Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống mà anh có thể dành thời gian cho những điều ngoài công việc, nhưng đó vẫn chỉ là một viễn cảnh xa vời. Giờ đây, anh chỉ có thể lao vào công việc, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được sự ổn định mà anh luôn khao khát, trước khi nghĩ đến bất kỳ điều gì khác.
Trở lại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', Yến Chi nhìn theo bóng Minh Khang vội vã khuất dần sau cánh cửa. Một cảm giác lạ lẫm, không rõ tên, len lỏi trong lòng cô. Anh giống như một cơn gió lướt qua, mang theo sự bận rộn, áp lực và một chút gì đó bất an. Cô nhẹ nhàng chỉnh lại cuốn Sổ phác thảo cũ của mình, nơi vết cà phê nhỏ vẫn còn lưu lại, như một dấu ấn của cuộc gặp gỡ bất ngờ này. Duy lại gần, đặt thêm một tách trà nóng lên bàn cô.
"Chị Yến Chi có vẻ hơi ngạc nhiên," Duy nói, giọng điệu thân thiện, ánh mắt quan sát.
Yến Chi cười nhẹ. "Một chút thôi Duy. Anh ấy có vẻ rất bận rộn." Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong vòm miệng. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc đang ngấm vào từng tế bào, một sự bình yên mà cô đã phải mất rất nhiều thời gian để tìm lại sau những đổ vỡ. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt mưa trên kính vẫn còn lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Minh Khang, với sự vội vã và căng thẳng, là một hình ảnh hoàn toàn đối lập với những gì cô đang tìm kiếm. Cô đã từng vội vàng yêu, vội vàng tin, và vội vàng thất vọng. Giờ đây, cô hiểu rằng sự bình yên không phải đến từ ai đó, mà phải đến từ chính cô. "Anh ấy thành công, nhưng trong ánh mắt anh ấy có một sự thiếu vắng nào đó... và anh ấy chưa sẵn sàng để mở lòng," Yến Chi thầm nghĩ. Cô cảm nhận được sự lạc lõng của anh giữa thành công rực rỡ, một sự thiếu vắng mà có lẽ bản thân anh cũng chưa nhận ra. Đó là một cảm giác quen thuộc, gợi nhắc cô về những mối quan hệ không trọn vẹn trong quá khứ, nơi người đàn ông cô yêu cũng bận rộn với sự nghiệp, và tình yêu của họ dần trở thành một điều kiện đủ, chứ không phải một sự rung động tự nhiên.
Cô đặt chiếc Ly cà phê sứ của mình xuống, cầm chiếc bút chì lên. Những đường nét trừu tượng trong cuốn sổ của cô lại một lần nữa thu hút sự chú ý của cô. Cô bắt đầu phác thảo thêm, những đường nét về "khoảng cách" như càng rõ nét hơn, như thể chính cuộc gặp gỡ vừa rồi đã vô tình tiếp thêm một ý nghĩa sâu sắc cho tác phẩm của cô. Những mảng khối đối lập, những khoảng trống chưa được lấp đầy, những ranh giới vô hình giữa hai thế giới, tất cả dần hiện rõ trên trang giấy. Đó là một bức tranh về sự xa cách, về những rào cản vô hình mà thời gian và hoàn cảnh đã dựng lên giữa những con người. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải là một tình yêu vội vã, không phải với một người chưa sẵn sàng để đón nhận nó. Cô chỉ chờ đợi một tình yêu đến đúng thời điểm, với một phiên bản trọn vẹn của chính cô, và của người ấy.
Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, cuộc gặp gỡ định mệnh này đã gieo những hạt mầm đầu tiên của một mối quan hệ phức tạp. Một người đàn ông đang lao mình vào sự nghiệp, tin rằng sự ổn định là chìa khóa cho mọi thứ, và một cô gái đang tìm kiếm sự bình yên, tin rằng cảm xúc hiện tại mới là điều quan trọng nhất. Họ đã chạm mặt nhau, trao đổi những lời đầu tiên, nhưng lại lạc nhịp trong khoảnh khắc của riêng mình. Đúng người, nhưng lại sai thời điểm, như một định mệnh trớ trêu đang bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.