Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 9: Bước Ngoặt Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Yến Chi không thể ngủ ngon đêm đó. Dù đã gác điện thoại với Mai Thư, những lời nói của cô bạn thân vẫn văng vẳng trong đầu, như một tấm gương phản chiếu những trăn trở bấy lâu nay cô cố gắng giấu kín. Ánh trăng huyền ảo đêm qua giờ đã nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên, mỏng manh rọi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ chung cư cũ kỹ. Cô trở mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông, nhưng tâm trí vẫn còn đầy ắp những suy nghĩ rối bời. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài ban công nhỏ, nơi những chậu hoa nhài đang e ấp khoe sắc, mang theo một làn hương dịu dàng vào phòng. Yến Chi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang bủa vây. Cô biết, mình không thể tiếp tục lẩn tránh cảm giác này nữa.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Căn hộ của cô, dù không quá rộng lớn, nhưng lại là một không gian ấm cúng, mang đậm dấu ấn cá nhân. Nội thất tối giản, những món đồ vintage được cô tỉ mẩn chọn lựa, cùng với giá sách cao ngất chứa đầy những cuốn sách cũ kỹ, đều nói lên một phần con người cô. Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn, hắt lên những chiếc lá xanh mướt của cây trầu bà treo lủng lẳng, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Cô tiến vào bếp, bật ấm đun nước. Tiếng nước reo sôi đều đều như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Cô chọn loại trà hoa cúc, hương thơm nhẹ nhàng, thanh khiết. Khi tách trà nóng hổi đã nằm gọn trong lòng bàn tay, cô bước ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc. Thành phố bên dưới vẫn còn ngái ngủ, tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa, lẫn vào tiếng cười nói vọng lại từ những căn hộ bên cạnh. Một cảm giác quen thuộc đến mức đôi khi cô cảm thấy mình đã hòa tan vào cái nhịp điệu chậm rãi này.

Cô đưa tách trà lên miệng, nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh của hoa cúc lan tỏa, làm ấm nóng từng tế bào. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng đang vươn mình lên trời xanh, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi khác. "Mình không thể tiếp tục thế này được nữa," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Cảm giác trống rỗng, vô định mà cô đã nói với Mai Thư đêm qua, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một khối đá tảng đè nặng trong lồng ngực. Công việc hiện tại, dù ổn định, dù mang lại thu nhập tốt, nhưng nó không còn là nơi cô có thể "chữa lành" hay tìm thấy chính mình. Nó giống như một chiếc áo đã quá chật, quá lỗi thời, nhưng cô vẫn cố chấp mặc vì sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi bước ra khỏi vùng an toàn.

Cô nhớ lại buổi triển lãm hôm trước. Những tác phẩm nghệ thuật đương đại, dù đôi khi khó hiểu, nhưng đều toát lên một sự tự do, một cá tính mạnh mẽ. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là tiếng nói của người nghệ sĩ, là cách họ thể hiện bản thân, nói lên những điều họ tin tưởng. Điều đó khiến cô ghen tỵ. Ghen tỵ với sự chân thực, với niềm đam mê cháy bỏng mà họ có thể theo đuổi. Cô đặt tách trà xuống, với tay lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ nằm trên bàn. Bìa da đã sờn màu, bạc phếch theo năm tháng, nhưng bên trong vẫn còn lưu giữ những nét vẽ đầy ngẫu hứng, những ý tưởng non trẻ từ những ngày còn là sinh viên. Cô lật từng trang, ngón tay vuốt nhẹ lên những đường nét chì than, những hình dáng tưởng chừng vô tri nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới. Đó là những bản phác thảo kiến trúc mà cô từng mơ ước được thực hiện, những ý tưởng thiết kế nội thất đầy sáng tạo, những bức tranh trừu tượng mà cô vẽ chỉ để giải tỏa cảm xúc.

"Đây mới là mình," cô nghĩ, một nỗi chua xót dâng lên. "Đây mới là thứ mình thực sự yêu thích, thực sự muốn làm." Nhưng từ bao giờ, những ước mơ đó lại bị xếp xó, bị chôn vùi dưới gánh nặng của "sự ổn định", của những hóa đơn cần phải trả, của một cuộc sống mà người ta vẫn định nghĩa là "thành công"? Cô nhìn lại những bản thiết kế kiến trúc cô đang làm ở công ty. Chúng hoàn hảo, đúng chuẩn, đúng yêu cầu của khách hàng, nhưng lại thiếu đi cái "hồn", thiếu đi sự sáng tạo mà cô từng khao khát. Mỗi ngày trôi qua, cô cảm thấy mình như một cỗ máy, lặp đi lặp lại những thao tác quen thuộc, những bản vẽ kỹ thuật khô khan. Cô không còn cảm thấy niềm vui, sự hứng khởi khi hoàn thành một dự án. Thay vào đó là sự mệt mỏi, là cảm giác kiệt sức và trống rỗng.

"Không, mình không thể tiếp tục thế này được nữa," cô lặp lại, lần này kiên quyết hơn, như một lời cam kết với chính mình. "Mình cần một cái gì đó khác, một cái gì đó là của riêng mình. Một con đường mà ở đó, mình có thể vừa làm việc, vừa chữa lành, vừa tìm thấy ý nghĩa thực sự. Mình cần tìm lại phiên bản của chính mình, phiên bản mà mình đã đánh mất trong guồng quay của cuộc sống." Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương của trà thảo mộc, của sách cũ, của hoa nhài từ ban công hòa quyện vào nhau. Chúng xoa dịu tâm hồn cô, mang lại một chút bình yên hiếm hoi. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc bình yên đó, cô vẫn cảm thấy một nỗi thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng được thay đổi. Cô không muốn sống một cuộc đời vô vị, không muốn cứ mãi chạy theo những thứ không thực sự thuộc về mình. Cô muốn sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình yên và một trái tim được thỏa mãn. Cô muốn buông bỏ những gánh nặng không cần thiết, để tìm kiếm một phiên bản của chính mình, bình yên và trọn vẹn hơn. Ánh mắt cô mở ra, nhìn thẳng vào cuốn sổ phác thảo. Những đường nét chì than trên giấy trắng như mời gọi cô, như nhắc nhở cô về một con đường khác, một khả năng khác. Một tia hy vọng le lói, xua tan đi phần nào sự u ám trong tâm trí cô. Cô biết, quyết định này sẽ không dễ dàng. Nó có thể đối mặt với nhiều rủi ro, nhiều thử thách. Nhưng cô không còn muốn sống trong sự ổn định giả tạo nữa. Cô đã sẵn sàng cho một sự thay đổi.

***

Buổi trưa hôm đó, Yến Chi hẹn gặp Mai Thư tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa" quen thuộc. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một căn nhà ống cổ kính được cải tạo lại từ thời Pháp thuộc, giữ nguyên nét kiến trúc cũ kỹ với những ô cửa sổ vòm và tường gạch rêu phong. Bước vào trong, Yến Chi cảm nhận ngay được bầu không khí ấm cúng, lãng mạn mà cô luôn yêu thích. Ánh nắng buổi trưa vàng óng ả xuyên qua những khung cửa kính, hắt lên những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng huyền ảo. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương lẩn khuất giữa tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm của khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, khiến tâm hồn cô có chút dịu lại.

Mai Thư đã ngồi đợi sẵn ở góc quen, một góc nhìn ra ban công nhỏ với giàn hoa giấy rủ xuống. Cô bạn thân của Yến Chi vẫn rạng rỡ như thường lệ, mái tóc nhuộm highlight thời thượng bồng bềnh, trang phục sành điệu, nổi bật giữa không gian cổ kính. Khi thấy Yến Chi bước vào, Mai Thư vẫy tay cười tươi.

“Chi ơi, cậu đến rồi!” Giọng Mai Thư trong trẻo, vui vẻ, xua tan đi phần nào ưu tư trong lòng Yến Chi.

Yến Chi mỉm cười nhẹ, kéo ghế ngồi đối diện. “Xin lỗi, tớ đến hơi muộn.”

“Không sao đâu. Cậu uống gì? Tớ gọi trước cho cậu ly bạc xỉu nhé?” Mai Thư hỏi, đôi mắt lấp lánh sự quan tâm.

“Ừ, đúng ý tớ đấy.” Yến Chi gật đầu, lòng thầm cảm kích sự tinh tế của cô bạn.

Khi ly bạc xỉu thơm lừng được đặt xuống bàn, Yến Chi đưa tay ôm lấy, cảm nhận hơi lạnh từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Cô nhìn Mai Thư, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn từ buổi sáng.

“Mai Thư à,” cô bắt đầu, giọng trầm xuống. “Tớ đã suy nghĩ rất nhiều từ hôm qua đến giờ.”

Mai Thư lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt dịu dàng. “Tớ biết. Cậu đã nói với tớ đêm qua rồi mà.”

“Tớ cảm thấy mình như một con robot vậy, Mai Thư,” Yến Chi tiếp tục, không giữ được sự dồn nén trong lòng. “Cứ mỗi sáng thức dậy, tớ lại đến công ty, làm những công việc lặp đi lặp lại, những bản thiết kế không có chút sáng tạo nào. Nó không tệ, nó vẫn ổn định, vẫn mang lại thu nhập tốt. Nhưng nó không phải là nơi tớ có thể thực sự ‘chữa lành’ hay tìm thấy chính mình nữa. Nó không có ý nghĩa gì cả.”

Cô dừng lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn. “Tớ đã cố gắng rất nhiều, Mai ạ. Tớ làm việc chăm chỉ, tớ tham gia các dự án, tớ cố gắng tạo ra những giá trị. Tớ đã nghĩ, chỉ cần mình chăm chỉ, mình sẽ tìm thấy niềm vui trong đó. Nhưng càng làm, tớ càng thấy trống rỗng. Cứ như mình đang sống một cuộc đời của người khác vậy. Nhìn những tác phẩm nghệ thuật hôm qua, tớ thấy được sự tự do, sự chân thực trong cách họ thể hiện bản thân. Điều đó khiến tớ tự hỏi, tại sao mình lại không thể có được điều đó trong công việc của mình?”

Mai Thư im lặng một lát, để Yến Chi trút hết bầu tâm sự. Sau đó, cô nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh của Yến Chi. Cái chạm ấm áp, chân thành như tiếp thêm sức mạnh.

“Mình hiểu mà, Chi,” Mai Thư nói, giọng nói vẫn mạnh mẽ nhưng đầy sự đồng cảm. “Mình thấy cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Từ ngày Hoàng Nam rời đi, cậu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, đã tự mình đứng dậy và xây dựng lại cuộc sống. Cậu đã làm rất tốt. Nhưng mình cũng thấy, trong sâu thẳm, cậu vẫn đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn hơn. Một thứ gì đó thực sự là của cậu, chứ không phải là của bất kỳ ai khác.”

Yến Chi gật đầu, một nỗi nhẹ nhõm lan tỏa khi cô cảm thấy được thấu hiểu. “Đúng vậy. Mình nghĩ, mình cần phải thay đổi. Mình không muốn cứ mãi chạy theo những thứ không thực sự thuộc về mình nữa. Mình muốn tìm một con đường mà ở đó, mình có thể vừa làm việc, vừa chữa lành, vừa tìm thấy ý nghĩa thực sự.”

Mai Thư siết nhẹ tay Yến Chi, ánh mắt kiên định. “Vậy thì thay đổi thôi, Chi. Nếu cậu không hạnh phúc, thì thay đổi thôi! Cậu có tài năng mà, sao phải chôn vùi nó? Cậu xứng đáng hơn thế. Cậu xứng đáng được làm những điều mình yêu thích, được sống một cuộc đời trọn vẹn, được tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình.”

“Nhưng... liệu có quá mạo hiểm không?” Yến Chi khẽ hỏi, nỗi lo lắng về tương lai bất định chợt len lỏi. “Nghỉ việc, rồi bắt đầu lại từ đầu... Liệu tớ có đủ can đảm không?”

Mai Thư mỉm cười trấn an. “Mạo hiểm là một phần của cuộc sống, Chi ạ. Cậu không thể tìm thấy những điều vĩ đại nếu cậu không dám bước ra khỏi vùng an toàn. Hơn nữa, cậu đâu phải một mình. Mình luôn ở đây, luôn ủng hộ cậu mà. Cậu có đam mê, có năng lực, cậu xứng đáng được hạnh phúc và được làm những điều mình yêu thích. Đừng sợ hãi. Cậu đã từng vượt qua những điều khó khăn hơn thế rất nhiều rồi. Đây chỉ là một quyết định khác trên con đường tìm lại chính mình của cậu thôi.”

Những lời của Mai Thư như một liều thuốc bổ, xoa dịu những lo lắng trong lòng Yến Chi và tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô cảm thấy một dòng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Cô biết, quyết định này sẽ không dễ dàng. Nó có thể đối mặt với nhiều rủi ro, nhiều thử thách. Nhưng cô không còn muốn sống trong sự ổn định giả tạo nữa. Cô muốn sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình yên và một trái tim được thỏa mãn. Cô đã sẵn sàng học cách buông bỏ những gánh nặng không cần thiết, để tìm kiếm một phiên bản của chính mình, bình yên và trọn vẹn hơn. Cô nhìn ly bạc xỉu, hương cà phê vẫn còn thoang thoảng, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một quyết tâm mạnh mẽ chưa từng có.

***

Trong khi Yến Chi đang tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình giữa những bản vẽ và ly bạc xỉu, thì cách đó không xa, tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' nằm sừng sững trong khu trung tâm tài chính, Minh Khang đang đối mặt với một áp lực hoàn toàn khác. Chiều cùng ngày, căn phòng họp kính trên tầng 20 sáng choang ánh đèn trắng, với tầm nhìn bao quát một phần thành phố, đang diễn ra một cuộc họp quan trọng về tiến độ dự án.

Minh Khang, trong bộ vest đen lịch lãm, sơ mi trắng được là phẳng phiu không một nếp nhăn, đứng trước màn hình lớn, tự tin trình bày các số liệu và biểu đồ. Dáng người anh cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng ở những góc khuất ánh sáng, có thể thấy rõ một vài nét gầy guộc trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt anh sâu, tập trung cao độ, phản chiếu hình ảnh những con số và biểu đồ phức tạp. Không khí trong phòng họp vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, hòa lẫn với tiếng gõ bàn phím lạch cạch của vài thư ký đang ghi chép. Mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động và mùi giấy in vẫn còn vương vấn đâu đó, cùng với mùi nước hoa cao cấp từ các sếp.

“Về tiến độ giai đoạn một của dự án 'Thành phố Xanh', chúng ta đã đạt được 115% mục tiêu đề ra,” Minh Khang trình bày, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, đầy sức thuyết phục. Anh lướt qua các slide một cách mượt mà, phân tích từng hạng mục, từng rủi ro tiềm ẩn và các giải pháp đã được chuẩn bị sẵn. “Mặc dù có một số thay đổi về yêu cầu vật liệu từ phía đối tác, nhưng chúng tôi đã kịp thời điều chỉnh, đảm bảo không ảnh hưởng đến timeline tổng thể. Dự kiến, chúng ta sẽ vượt tiến độ thêm hai tuần.”

Ông An, sếp tổng của 'Khởi Nguyên', ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Minh Khang. Bên cạnh ông, Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Minh Khang, ngồi vắt chân, vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đánh giá, tìm kiếm kẽ hở.

“Tiến độ rất tốt, Khang,” Ông An gật đầu hài lòng, giọng nói vang vọng trong phòng. “Cậu và team đã làm rất xuất sắc. Nhưng chúng ta không được chủ quan. Tháng tới sẽ còn nhiều thử thách hơn, đặc biệt là giai đoạn đàm phán hợp đồng cung ứng chính. Lâm Hải, cậu có nhận xét gì không?”

Lâm Hải khẽ nhếch mép, mỉm cười nhẹ. “Minh Khang và team quả thực rất hiệu quả. Tuy nhiên, tôi cho rằng kế hoạch dự phòng cho trường hợp đối tác thay đổi yêu cầu đột ngột vẫn cần được chi tiết hóa hơn nữa. Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Bất kỳ sự chậm trễ nhỏ nào cũng có thể gây ra thiệt hại lớn.”

Minh Khang quay sang Lâm Hải, ánh mắt anh hơi nheo lại nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh. “Cảm ơn góp ý của anh Lâm Hải. Vâng, thưa sếp. Tôi đã có kế hoạch dự phòng cho mọi tình huống. Chúng tôi đã tính toán đến các yếu tố bất ngờ và có sẵn phương án B, C cho từng kịch bản. Mục tiêu của tôi là đảm bảo dự án không chỉ hoàn thành đúng hạn mà còn vượt mong đợi về chất lượng và hiệu quả.”

Anh siết nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay trái. Một thoáng mệt mỏi chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng nó nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ quyết đoán thường thấy. Áp lực từ những mục tiêu cao ngất, từ sự cạnh tranh ngầm với Lâm Hải, và cả từ kỳ vọng của Ông An, tất cả đều đè nặng lên vai anh. Anh đã vùi đầu vào công việc không ngừng nghỉ trong suốt thời gian qua, bỏ qua những dấu hiệu mệt mỏi nhỏ nhất từ cơ thể và tinh thần.

Trong thâm tâm, Minh Khang tin rằng đây là con đường duy nhất để đạt được sự ổn định, để chứng minh giá trị của bản thân. Anh nhớ lại những lời anh thường tự nhủ: "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Và anh đang cố gắng hết sức để đạt được sự ổn định đó. Anh nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, một cuộc sống có thể dành thời gian cho những điều khác ngoài công việc, nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ, rồi nhanh chóng bị những con số, những kế hoạch dự án lấn át. Hiện tại, sự nghiệp là ưu tiên tuyệt đối. Cuộc họp tiếp tục, và Minh Khang vẫn giữ vững phong độ, chuyên nghiệp và quyết đoán. Anh vẫn là phiên bản trẻ tuổi đầy tham vọng, không ngừng vươn lên. Nhưng đằng sau vẻ ngoài thành công ấy, một nỗi mệt mỏi tiềm ẩn đang âm thầm lớn dần, một sự trống rỗng mà anh chưa thể gọi tên, vẫn đang chờ đợi để bùng phát ở những arc sau. Anh không biết rằng, cùng lúc đó, Yến Chi đang bước sang một chương mới của cuộc đời, tìm kiếm một loại "ổn định" khác, một loại hạnh phúc khác, không hề giống với con đường mà anh đang đi. Hai con đường, tuy cùng trong một thành phố, lại đang dần rẽ về hai hướng hoàn toàn khác biệt.

***

Sau cuộc gặp gỡ với Mai Thư, những lời động viên mạnh mẽ của cô bạn cứ vang vọng trong tâm trí Yến Chi. Cô trở về căn hộ của mình, nhưng tâm hồn vẫn không ngừng xao động. Những suy nghĩ về công việc, về tương lai, về con đường mình muốn đi cứ liên tục cuộn xoáy. Cô biết mình cần một không gian rộng lớn, một nơi có thể giúp cô dứt khoát đưa ra quyết định quan trọng này, một không gian đủ lớn để ôm trọn cả nỗi sợ hãi và niềm hy vọng đang trỗi dậy trong lòng.

Khi màn đêm buông xuống, thành phố lên đèn, Yến Chi quyết định tìm đến Sân Thượng Tòa Nhà Landmark 81. Đây không chỉ là một trong những biểu tượng kiến trúc hiện đại của Sài Gòn mà còn là nơi cô có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao, cảm nhận sự bao la, rộng lớn của cuộc sống. Khi thang máy đưa cô lên những tầng cao nhất, cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, không phải vì sợ độ cao, mà vì sự mong chờ một khoảnh khắc thay đổi. Cửa thang máy mở ra, một không gian tráng lệ, sang trọng hiện ra trước mắt. Kính cường lực trong suốt bao quanh, sàn nhà cao cấp phản chiếu ánh đèn lung linh, cùng với những khu vực nghỉ ngơi tinh tế và một quán bar nhỏ đang phát nhạc jazz nhẹ nhàng.

Yến Chi bước ra khu vực ngắm cảnh ngoài trời, nơi gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hơi lạnh của độ cao và mùi cocktail thoang thoảng từ quầy bar. Trước mắt cô, cả Sài Gòn rực rỡ hiện ra như một bức tranh khổng lồ được thêu dệt bằng ánh sáng. Hàng ngàn, hàng vạn ngọn đèn đủ màu sắc như những viên ngọc trai, trải dài đến tận chân trời, vẽ nên một khung cảnh hùng vĩ, choáng ngợp. Những dòng xe cộ bên dưới chỉ còn là những vệt sáng nhỏ xíu di chuyển không ngừng, như mạch máu đang chảy trong cơ thể một sinh vật khổng lồ.

Cô đứng tựa vào lan can kính, hít thở sâu không khí trong lành trên cao. Nhắm mắt lại, cô cảm nhận sự rộng lớn của không gian, sự tự do mà cô hằng khao khát. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự bao la của vũ trụ, nhưng cũng đầy tiềm năng, như một hạt mầm đang chờ được gieo xuống một mảnh đất màu mỡ hơn.

“Phải rồi,” cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió. “Mình cần một không gian mới. Một khởi đầu mới.” Những lời nói của Mai Thư, những cảm xúc cô đã trải qua ở triển lãm, và cả những trăn trở đã đeo bám cô bấy lâu nay, tất cả đều hội tụ lại, tạo nên một quyết định kiên định. Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào ánh đèn lung linh của thành phố. Trong khoảnh khắc đó, giữa sự hùng vĩ của Sài Gòn về đêm, cô đưa ra quyết định cuối cùng: cô sẽ nghỉ việc. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng tràn ngập tâm hồn cô, như gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Sự tự do, dù còn mơ hồ, nhưng lại ngọt ngào đến không ngờ.

Cô biết, quyết định này không phải là không có rủi ro. Tương lai sẽ bất định, có thể sẽ có những khó khăn, những thử thách mà cô chưa thể lường trước. Nỗi lo sợ về sự bất ổn vẫn còn đó, như một cái bóng mờ nhạt. Nhưng giờ đây, nó không còn đủ sức để giữ chân cô lại nữa. Cô không còn muốn sống trong một phiên bản của chính mình mà cô không còn nhận ra, một phiên bản bị mắc kẹt trong sự ổn định giả tạo. Cô muốn tìm lại phiên bản Yến Chi đã từng mơ mộng, đã từng yêu thích nghệ thuật, đã từng khao khát tạo ra những điều ý nghĩa.

Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười vừa có chút buồn, vừa tràn đầy hy vọng vào tương lai. Nụ cười đó là sự chấp nhận, là sự dũng cảm đối mặt với những điều chưa biết. Đây là một bước ngoặt quan trọng, một "dấu chân mới" trong hành trình tìm lại chính mình của cô. Có lẽ, việc ngắm nhìn thành phố từ trên cao này đã cho cô một "tầm nhìn" mới về cuộc đời mình, một tầm nhìn độc lập và vươn xa hơn, thoát khỏi những giới hạn cũ. Có lẽ, đây cũng là lúc cô bắt đầu phác thảo ý tưởng về "Bức tranh Khoảng Cách" – không chỉ là khoảng cách giữa những gì cô mong muốn và thực tại, mà còn là khoảng cách giữa hai con người, hai phiên bản khác nhau của cô và Minh Khang, những người đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt.

Yến Chi hít một hơi thật sâu lần nữa, cảm nhận luồng gió mát lạnh mơn man trên da thịt. Cô đã sẵn sàng. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng cô tin rằng, chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, cô mới có thể tìm thấy con đường mà cô thực sự thuộc về, con đường mà cô có thể tìm thấy hạnh phúc, và có lẽ, cả một tình yêu đúng nghĩa, không phải là thứ phải đợi đến khi mọi thứ đã "ổn định" mà là thứ đến từ sự bình yên của chính tâm hồn cô. Cô đã sẵn sàng để buông bỏ.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free