Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 8: Ánh Sáng Triển Lãm Và Nỗi Trống Rỗng Thầm Kín

Ánh đèn rực rỡ của thành phố vẫn còn hắt lên tấm kính lớn của Nhà Hàng ‘Bữa Tối Của Ký Ức’, phản chiếu những hình ảnh méo mó của cuộc sống đang hối hả bên ngoài. Trong không gian sang trọng và tĩnh lặng đó, tiếng ly thủy tinh chạm bàn của Ông An vừa rồi như một hồi chuông cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở rằng mọi cuộc chơi đều có luật, và kết quả mới là thứ lên tiếng. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi rượu vang nồng nàn và thoang thoảng hương nước hoa từ bàn đối diện. Anh nhìn thẳng vào mắt Ông An, sau đó lướt qua Lâm Hải, một sự điềm tĩnh cố hữu bao trùm lấy anh, dù trong lòng, một đợt sóng ngầm của quyết tâm đang cuộn trào.

“Tôi tin vào khả năng của cậu, Khang. Tôi biết cậu đã dồn hết tâm huyết cho dự án này. Nhưng kết quả cuối cùng mới là thước đo. Trong kinh doanh, mọi thứ đều được tính bằng con số và hiệu quả. Không có chỗ cho sự mơ mộng.” Ông An một lần nữa khẳng định, giọng điệu không đổi, nhưng ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút ở Minh Khang, như muốn dò xét. “Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ. Và ai trụ lại được đến cuối cùng.”

Những lời đó, dù không mới mẻ, nhưng vẫn cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh Khang. Chúng như tiếp thêm lửa, khiến ngọn lửa tham vọng trong anh bùng cháy mạnh mẽ hơn. Anh biết mình phải làm gì. Anh đã quen với việc chiến đấu, với việc chứng minh bản thân. Một chút mệt mỏi chợt thoáng qua, như một cái nhói nhẹ ở thái dương, nhưng anh nhanh chóng dẹp bỏ nó. Đó chỉ là một phản ứng nhỏ nhoi của cơ thể, không đáng để bận tâm khi mục tiêu lớn lao đang chờ đợi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới ánh đèn đêm, một bức tranh của sự thành công và quyền lực. Anh muốn đứng trên đỉnh một trong những tòa nhà đó, nhìn ngắm cả thành phố dưới chân mình, cảm nhận sự tự do của kẻ chiến thắng. Để đạt được điều đó, anh chấp nhận mọi đánh đổi, mọi áp lực. Anh tin rằng, sự ổn định mà anh đang cố gắng xây dựng, từng viên gạch một, sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi thứ trong tương lai – sự nghiệp, danh vọng, và cả một tình yêu trọn vẹn. Anh tự nhủ, có thể bây giờ anh đang lao vào công việc một cách điên cuồng, bỏ lỡ nhiều điều quý giá, nhưng đó là cái giá cần phải trả. Một cái giá không hề rẻ, nhưng xứng đáng. Anh siết nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận từng nhịp kim giây trôi qua, như nhắc nhở anh về giá trị của thời gian, về sự không ngừng nghỉ của cuộc đời.

Bữa ăn tiếp diễn trong bầu không khí vừa lịch sự vừa đầy ẩn ý. Những nụ cười xã giao che đậy những suy tính sắc bén, những lời khen ngợi giấu đi sự dè chừng và cạnh tranh. Minh Khang biết rằng cuộc chiến với Lâm Hải sẽ còn tiếp diễn, không chỉ trong phòng họp mà còn trên mọi "mặt trận". Anh sẽ phải chứng minh bằng hành động, bằng những con số cụ thể, chứ không phải bằng lời nói. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay, kim giây vẫn miệt mài chạy. Thời gian không chờ đợi ai, và anh cũng vậy. Anh sẽ tiếp tục lao vào công việc, đặt nặng thành công, bởi vì anh tin rằng đó là con đường duy nhất để anh khẳng định giá trị bản thân, để anh có thể xứng đáng với bất cứ điều gì mà cuộc sống mang lại, kể cả một tình yêu. Nhưng liệu cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi có quá đắt không? Liệu đến khi anh đạt được mọi thứ, anh có còn tìm thấy điều mà anh đã bỏ lỡ trên con đường đi tới? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh, như một bóng mây mờ, rồi tan biến nhanh chóng trong khát khao chinh phục đầy cháy bỏng. Anh vẫn chưa nhận ra rằng, trong khi anh đang cố gắng leo lên những bậc thang cao nhất của sự nghiệp, thì có một người đang học cách mỉm cười và tìm thấy hạnh phúc trong những điều bình dị nhất, và khoảng cách giữa họ, có lẽ, đã không còn chỉ tính bằng địa lý.

***

Sáng hôm sau, Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’ vẫn ồn ào và tấp nập như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc dứt khoát và thỉnh thoảng là tiếng máy in rì rầm vọng ra từ góc phòng. Mùi cà phê mới pha lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với mùi giấy in còn mới và thoảng hương nước hoa cao cấp từ những người đồng nghiệp vừa bước vào. Bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng sáng tạo, được bao bọc bởi ánh đèn trắng mạnh mẽ và hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất, giữ cho mọi thứ luôn mát mẻ và chuyên nghiệp.

Minh Khang vừa rời khỏi phòng họp, nơi anh vừa trải qua một buổi trình bày về tiến độ dự án. Bước chân anh vững vàng, nhưng một chút căng thẳng vẫn còn vương lại trên khóe mắt. Ông An, với dáng người cao ráo và gương mặt cương nghị, đã dành những lời khen ngợi hiếm hoi cho anh. “Tiến độ dự án này khá tốt, Khang. Rất đúng với kỳ vọng của tôi,” Ông An nói, giọng điềm tĩnh. “Nhưng đừng lơ là. Thị trường luôn thay đổi, và chúng ta phải luôn đi trước một bước.”

Minh Khang gật đầu, cảm nhận được sự hài lòng len lỏi trong lòng, một thứ cảm giác dễ chịu sau những nỗ lực không ngừng nghỉ. Thế nhưng, niềm vui đó nhanh chóng bị xé toạc bởi giọng nói lịch thiệp nhưng đầy mỉa mai của Lâm Hải. Hắn, với vẻ ngoài điển trai và phong thái tự tin, dựa hờ vào khung cửa phòng họp, ánh mắt sắc sảo lướt qua Minh Khang. “Khang luôn biết cách tạo ấn tượng. Hy vọng chất lượng cũng tỉ lệ thuận với tốc độ. Đôi khi, những gì đẹp đẽ trên giấy tờ lại không thể chịu nổi thử thách của thực tế.” Lâm Hải nhếch môi cười nhẹ, nụ cười đó không che giấu được sự cạnh tranh.

Minh Khang chỉ khẽ hừ lạnh trong lòng. Anh đã quá quen với những lời khiêu khích kiểu này. Anh đáp lại bằng một cái nhìn thẳng, không một chút dao động. “Dữ liệu và kết quả sẽ tự nói lên tất cả, Lâm Hải. Trong kinh doanh, mọi thứ đều được chứng minh bằng con số. Và tôi tin, dự án của tôi sẽ không chỉ tạo ấn tượng mà còn tạo ra giá trị bền vững.” Anh không muốn lãng phí thêm lời nói với Lâm Hải, chỉ quay người bước về phía bàn làm việc của mình, để lại một khoảng im lặng ngắn ngủi sau lưng.

Đi ngang qua khu vực làm việc của các thực tập sinh, Đức Anh, với đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết, nhìn anh đầy ngưỡng mộ. “Anh Khang, anh làm tốt quá ạ! Em ước gì sau này em cũng được như anh.” Cậu bé thốt lên, giọng nói còn non nớt nhưng chân thành.

Minh Khang khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi. “Cứ nỗ lực hết mình, Đức Anh. Rồi em sẽ đạt được điều mình muốn.” Lời khuyên đó không chỉ dành cho Đức Anh, mà còn là lời anh tự nhắc nhở bản thân. Anh về đến bàn làm việc của mình, nơi những bản vẽ kiến trúc phức tạp và các biểu đồ phân tích thị trường vẫn đang trải rộng. Mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thử nghiệm thoảng nhẹ trong không khí, kích thích sự sáng tạo. Anh ngồi xuống, cảm nhận chiếc ghế da quen thuộc, và ánh mắt kiên định một lần nữa nhìn vào bản vẽ.

“Chưa đủ. Phải hơn nữa.” Tiếng nói đó vang vọng trong đầu anh, không phải là một câu nói thành lời, mà là một mệnh lệnh nội tâm, khắc sâu vào từng tế bào. Dù đã có những thành công bước đầu, dù đã nhận được lời khen từ Ông An, nhưng Minh Khang vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách sẽ ngày càng lớn. Anh siết nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Đó là một vật bất ly thân, một lời nhắc nhở về giá trị của thời gian và sự cam kết. Anh tiếp tục vùi đầu vào công việc, bỏ qua một cái nhói nhẹ ở thái dương, cố gắng xua tan đi cảm giác mệt mỏi đang chực chờ. Anh không cho phép bản thân nghỉ ngơi, không cho phép bản thân chùn bước. Đối với anh, sự nghiệp không chỉ là công việc, mà còn là thước đo giá trị bản thân, là con đường duy nhất để anh đạt được sự ổn định mà anh hằng khao khát. Anh tin rằng, chỉ khi anh đứng vững trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh mới có thể thực sự xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, kể cả tình yêu. Có lẽ, anh đã bỏ lỡ một vài khoảnh khắc, một vài cảm xúc, nhưng anh tin rằng đó là cái giá cần phải trả cho một tương lai vững chắc.

***

Chiều cùng ngày, trong khi Minh Khang vẫn đang chìm đắm trong những con số và bản vẽ tại văn phòng, Yến Chi lại tìm thấy mình ở một không gian hoàn toàn khác: Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Bước qua cánh cửa kính lớn, cô lập tức bị cuốn vào một thế giới yên tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Không gian bên trong được thiết kế theo kiến trúc công nghiệp hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi, trần nhà cao vút tạo cảm giác khoáng đạt, và sàn nhà lát bê tông xám lạnh lẽo nhưng đầy tính nghệ thuật. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp được điều chỉnh cẩn thận, chỉ tập trung vào việc làm nổi bật từng tác phẩm, tạo ra những vùng sáng tối đầy ấn tượng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người thưởng lãm khác vang vọng khẽ khàng, hòa cùng tiếng xì xào bình luận thì thầm và đôi khi là tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng, gần như vô hình, chỉ đủ để tạo thêm chiều sâu cho cảm xúc. Mùi sơn mới còn vương vấn, mùi gỗ ấm áp và mùi giấy đặc trưng của những tác phẩm nghệ thuật đan xen vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của không gian sáng tạo.

Yến Chi chậm rãi bước đi, ánh mắt cô lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc, cảm nhận năng lượng và thông điệp mà mỗi nghệ sĩ muốn gửi gắm. Cô không vội vàng, không cố gắng hiểu ngay lập tức, mà chỉ để bản thân đắm chìm vào không khí nghệ thuật, cho phép cảm xúc tự nhiên dẫn lối. Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng lớn. Đó là một tác phẩm với gam màu lạnh chủ đạo – xanh dương sâu thẳm, xám khói, và điểm xuyết những vệt trắng tinh khiết như sương khói. Bức tranh có những khoảng trống lớn, tạo cảm giác mênh mông, xa cách nhưng không hề trống rỗng, mà ngược lại, dường như ẩn chứa một nội lực mạnh mẽ, một sự bình yên tĩnh tại đến lạ thường. Hình ảnh đó lập tức chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn Yến Chi.

“Đẹp thật… Tự do thật.” Cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Ánh mắt cô đăm chiêu, không ngừng phân tích từng đường nét, từng mảng màu. Cô cảm nhận được sự tự do không giới hạn trong cách người nghệ sĩ thể hiện cảm xúc, sự phóng khoáng trong việc phá vỡ mọi quy tắc. Một câu hỏi chợt hiện lên trong tâm trí cô, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: “Công việc của mình, liệu có thể tìm thấy sự tự do này không?”

Nó không phải là một công việc tệ. Vị trí của cô ở công ty truyền thông mang lại sự ổn định, mức lư��ng khá, và cả sự công nhận. Nhưng càng làm, Yến Chi càng cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Những chiến dịch quảng cáo hào nhoáng, những con số tăng trưởng ấn tượng, tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi cô vẫn còn tràn đầy nhiệt huyết, tin rằng mình có thể tạo ra những giá trị ý nghĩa. Nhưng rồi, guồng quay của công việc, áp lực doanh số, và sự lặp lại đã dần bào mòn đi ngọn lửa đó.

“Mình đang làm gì?” Cô tự hỏi, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức tranh trừu tượng. Những gam màu lạnh lẽo ấy như đang nói hộ lòng cô, về một cuộc sống đang dần trở nên đơn điệu, mất đi cảm xúc. “Liệu đây có phải là con đường mình thực sự muốn đi để chữa lành? Hay nó chỉ là một vòng lặp khác, một cách khác để mình né tránh việc đối diện với chính mình?”

Cô đã cố gắng lấp đầy sự trống rỗng bằng những chuyến đi, những buổi spa, những bữa ăn ngon cùng Mai Thư. Nhưng tất cả chỉ là những giải pháp tạm thời, những miếng vá cho một vết thương sâu hơn. Nhìn những tác phẩm nghệ thuật này, Yến Chi nhận ra rằng sự chữa lành thực sự không đến từ việc lấp đầy thời gian biểu, mà đến từ việc tìm lại ý nghĩa, tìm lại niềm đam mê đã ngủ quên. Cô nhớ lại những buổi chiều ngồi phác thảo tại Công Viên Hồ Con Rùa, những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy cảm xúc. Đó là những khoảnh khắc cô thực sự cảm thấy sống, cảm thấy kết nối với bản thân.

Bất giác, Yến Chi rút cuốn sổ phác thảo cũ kỹ từ túi xách ra. Cuốn sổ đã bạc màu theo thời gian, với những trang giấy đã ngả vàng và những nét vẽ chưa hoàn thiện. Cô lật đến một trang trống, rút cây bút chì quen thuộc và bắt đầu phác họa vài nét nguệch ngoạc, cố gắng ghi lại cảm xúc của mình. Không phải là sao chép bức tranh, mà là phác họa lại cảm giác mà nó mang lại. Những nét chì mềm mại, uyển chuyển, như dòng chảy của những suy nghĩ đang cuộn trào trong cô. Ánh mắt cô đăm chiêu, một sự băn khoăn hiện rõ, nhưng cũng ẩn chứa một tia sáng của sự nhận thức. Cô nhận ra một sự trống rỗng sâu sắc mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng những hoạt động khác, nhưng giờ đây, trước vẻ đẹp chân thực của nghệ thuật, nó hiện rõ mồn một. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được làm điều gì đó thực sự ý nghĩa, thực sự là của riêng cô. Và có lẽ, đó là lúc cô cần phải thay đổi. Ý tưởng về "Bức tranh Khoảng Cách" chợt lóe lên trong đầu cô, một hình ảnh mơ hồ về sự xa cách, sự không đồng điệu, nhưng cũng đầy nội lực và tiềm năng.

***

Tối cùng ngày, căn hộ của Yến Chi chìm trong một bầu không khí ấm áp và yên bình, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo của phòng triển lãm hay sự căng thẳng của văn phòng Minh Khang. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, nhưng chỉ là một âm thanh nền dịu nhẹ, không làm phiền sự tĩnh lặng. Thỉnh thoảng, tiếng cười nói của hàng xóm vọng đến qua hành lang, hay tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ mà cô yêu thích, tạo thêm chút lãng mạn cho buổi tối. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương thơm dịu nhẹ của sách cũ từ giá sách lớn chiếm trọn một bức tường và mùi hoa nhài từ ban công nhỏ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm mềm mại mọi góc cạnh, biến căn hộ thành một chốn trú ẩn lý tưởng sau một ngày dài.

Yến Chi ngồi trên sofa êm ái, hai chân co lên, một tay ôm tách trà thảo mộc còn ấm nóng, tay kia lật dở cuốn sổ phác thảo cũ. Những nét vẽ ban chiều vẫn còn tươi mới, gợi lại cảm xúc mãnh liệt mà cô đã trải qua. Cô nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng. Từng hơi thở của cô trở nên đều đặn, tâm trí tĩnh lặng hơn, nhưng những suy nghĩ về công việc và tương lai vẫn cứ cuộn xoáy. Cô đã dành cả buổi chiều để chiêm nghiệm, để tự vấn. Và giờ đây, cô biết mình cần một lời khuyên, một sự chia sẻ.

Cô rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình và bấm gọi cho Mai Thư, người bạn thân nhất, người luôn lắng nghe và ủng hộ cô vô điều kiện. Tiếng chuông reo vài hồi rồi có người nhấc máy.

“Alo, Chi à? Sao rồi, hôm nay đi triển lãm có gì hay không?” Giọng Mai Thư vang lên trong trẻo, hoạt bát như thường lệ, mang theo chút tò mò và sự quan tâm chân thành.

Yến Chi mỉm cười nhẹ. “Có chứ, nhiều là đằng khác. Mai Thư à, hôm nay mình đi triển lãm… Mình nhận ra công việc hiện tại không còn giúp mình nữa.” Cô nói, giọng trầm xuống, chất chứa đầy nỗi niềm. “Thực ra, nó không tệ, Mai. Nó vẫn ổn định, vẫn mang lại thu nhập tốt. Nhưng nó không phải là nơi mình có thể thực sự ‘chữa lành’ hay tìm thấy chính mình nữa.”

Cô dừng lại, hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. “Mình đã cố gắng rất nhiều, Mai ạ. Mình làm việc chăm chỉ, mình tham gia các dự án, mình cố gắng tạo ra những giá trị. Nhưng càng làm, mình càng thấy trống rỗng. Cứ như mình đang sống một cuộc đời của người khác vậy. Nhìn những tác phẩm nghệ thuật hôm nay, mình thấy được sự tự do, sự chân thực trong cách họ thể hiện bản thân. Điều đó khiến mình tự hỏi, tại sao mình lại không thể có được điều đó trong công việc của mình?”

Mai Thư lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Khi Yến Chi ngừng nói, cô bạn mới nhẹ nhàng đáp lại. “Mình hiểu mà, Chi. Mình thấy cậu đã cố gắng rất nhiều rồi. Từ ngày Hoàng Nam rời đi, cậu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, đã tự mình đứng dậy và xây dựng lại cuộc sống. Nhưng mình cũng thấy, trong sâu thẳm, cậu vẫn đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn hơn.”

“Đúng vậy,” Yến Chi thừa nhận, một nỗi nhẹ nhõm lan tỏa khi cô cảm thấy được thấu hiểu. “Mình nghĩ, mình cần phải thay đổi. Mình không muốn cứ mãi chạy theo những thứ không thực sự thuộc về mình nữa. Mình muốn tìm một con đường mà ở đó, mình có thể vừa làm việc, vừa chữa lành, vừa tìm thấy ý nghĩa thực sự.”

Giọng Mai Thư trở nên nghiêm túc hơn, nhưng vẫn tràn đầy sự ủng hộ. “Cậu nghe trái tim mình đi, Chi. Đừng sợ thay đổi. Cuộc sống này ngắn lắm, đừng để những điều không vui giữ chân mình lại. Mình luôn ủng hộ cậu mà. Cậu có đam mê, có năng lực, cậu xứng đáng được hạnh phúc và được làm những điều mình yêu thích.”

Những lời của Mai Thư như một liều thuốc bổ, xoa dịu những lo lắng trong lòng Yến Chi và tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô biết, quyết định này sẽ không dễ dàng. Nó có thể đối mặt với nhiều rủi ro, nhiều thử thách. Nhưng cô không còn muốn sống trong sự ổn định giả tạo nữa. Cô muốn sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ một tâm hồn bình yên và một trái tim được thỏa mãn.

Yến Chi gác điện thoại, nhìn ra ban công. Ánh trăng đã lên cao, rọi xuống thành phố một vẻ đẹp huyền ảo. Những suy nghĩ vẫn còn bủa vây, nhưng giờ đây, chúng không còn là nỗi sợ hãi hay sự băn khoăn vô định, mà là những câu hỏi cần được trả lời, những kế hoạch cần được thực hiện. Ánh mắt cô tràn đầy sự băn khoăn nhưng cũng ẩn chứa một tia quyết tâm mạnh mẽ. Cô đã sẵn sàng cho một sự thay đổi. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng cô tin rằng, chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, cô mới có thể tìm thấy con đường mà cô thực sự thuộc về, con đường mà cô có thể tìm thấy hạnh phúc, và có lẽ, cả một tình yêu đúng nghĩa, không phải là thứ phải đợi đến khi mọi thứ đã "ổn định" mà là thứ đến từ sự bình yên của chính tâm hồn cô. Cô đã sẵn sàng học cách buông bỏ những gánh nặng không cần thiết, để tìm kiếm một phiên bản của chính mình, bình yên và trọn vẹn hơn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free