Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 118: Giữa Bộn Bề Thành Công: Tiếng Lòng Bị Bỏ Quên
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn ở phía chân trời, nhường chỗ cho những vì sao đầu tiên lấp lánh trên bầu trời đêm. Yến Chi, cô gái đã từng nép mình trong sự bình yên của studio "Sắc Màu", giờ đây đã sẵn sàng để những màu sắc trong tâm hồn mình vươn ra thế giới, chấp nhận một cuộc phiêu lưu mới. Nhưng ở một nơi khác, giữa những ánh đèn rực rỡ của thành phố không ngủ, Minh Khang vẫn đang miệt mài với cuộc chiến của riêng mình, một cuộc chiến không ngừng nghỉ với thời gian và những tham vọng không đáy. Anh không biết rằng, ở một góc nào đó của thành phố này, một cánh cửa đã hé mở, một hành trình mới đã bắt đầu, và những "phiên bản" của nhau đang dần dịch chuyển, tạo nên một khoảng cách vô hình nhưng đầy sâu sắc.
***
Sáng sớm, tại Văn Phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên, không khí đã bắt đầu nóng lên cùng với nhịp độ công việc. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu trên những bề mặt kính và kim loại sáng bóng, tạo nên một không gian hiện đại, tối giản nhưng cũng không kém phần áp lực. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in rẹt rẹt nhả ra những bản vẽ dày cộp, và cả những tiếng trao đổi công việc dứt khoát, nhanh gọn từ các khu vực làm việc mở. Một mùi hương tổng hợp của giấy in mới, cà phê đậm đặc vừa pha, và chút nước hoa cao cấp thoảng qua từ những đồng nghiệp bận rộn, lấp đầy không khí. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, bầu trời Sài Gòn đang dần chuyển mình từ sắc xanh thẳm của rạng đông sang màu xanh nhạt của một ngày nắng chói chang, nhưng bên trong văn phòng, điều hòa vẫn duy trì một nhiệt độ mát lạnh, tách biệt hoàn toàn với cái nóng oi ả thường nhật của đô thị.
Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, các tài liệu, bản vẽ và hồ sơ dự án chồng chất như núi nhỏ quanh bàn làm việc của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay bằng thép không gỉ trên cổ tay trái anh hiển thị thời gian, những con số nhảy nhót liên tục như một lời nhắc nhở không ngừng về những cuộc họp quan trọng sắp tới, những deadline cận kề và hàng tá công việc đang chờ giải quyết. Anh cố gắng tập trung, đôi mắt sâu vẫn nhìn chằm chằm vào những con số và đồ thị phức tạp trên màn hình, nhưng sự mệt mỏi từ đêm trước, một đêm dài gần như thức trắng để hoàn thiện báo cáo, vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh, đôi lúc anh phải nheo mắt, chau mày để nhìn rõ hơn. Một cơn đau âm ỉ nơi thái dương bắt đầu dội lên, là dấu hiệu quen thuộc mỗi khi anh làm việc quá sức. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề đang đè nén.
"Thêm một dự án nữa, thêm một đỉnh cao mới," anh tự nhủ trong thâm tâm, giọng nói nội tâm mang một chút chua chát. "Mình đã đạt được mọi thứ mình muốn, phải không? Tiền bạc, địa vị, sự ngưỡng mộ... Nhưng sao mình lại không cảm thấy phấn chấn như mình nghĩ?" Cảm giác trống rỗng, một thứ cảm xúc khó gọi tên, đôi lúc lại len lỏi qua những kẽ hở trong vỏ bọc thành công của anh, khiến anh chao đảo, dù chỉ trong thoáng chốc. Anh nhanh chóng gạt bỏ nó, tự nhủ rằng đó chỉ là sự mệt mỏi tạm thời, là cái giá phải trả cho thành công.
Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, gõ nhẹ vào cạnh bàn, kéo Minh Khang về thực tại. Cậu ta trông trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt sáng rực sự ham học hỏi. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần tây chỉnh tề khiến cậu ta trông chuyên nghiệp hơn cái tuổi đôi mươi.
"Anh Khang, sếp có yêu cầu chỉnh sửa gấp bản vẽ này ạ," Đức Anh nói, giọng điệu hơi gấp gáp, đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn anh. "Dự án trung tâm thương mại mới bên quận 7, có vẻ khách hàng muốn thay đổi toàn bộ phần mặt tiền."
Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không ngẩng mặt lên khỏi màn hình. "Để đó đi. Anh sẽ xem xét sau khi xong báo cáo này." Giọng anh trầm, hơi khàn, nhưng vẫn dứt khoát. Anh không muốn lãng phí một giây phút nào cho những lời giải thích không cần thiết. Đức Anh nhanh chóng rời đi, để lại một khoảng trống nhỏ quanh bàn làm việc của Minh Khang. Cậu ta vẫn còn nhiều thứ phải học, và Minh Khang không có thời gian để hướng dẫn từng ly từng tí.
"Không thể dừng lại. Chưa phải lúc," Minh Khang tự nhủ, những ngón tay anh tiếp tục lướt nhanh trên bàn phím, kiểm tra từng dòng code, từng chi tiết của bản vẽ kỹ thuật. "Phải ổn định trước đã. Phải xây dựng một nền tảng vững chắc trước khi nghĩ đến những thứ khác." Đó là câu thần chú anh đã lặp đi lặp lại với bản thân trong suốt nhiều năm qua, một lời biện hộ cho cuộc sống chỉ xoay quanh công việc. Anh biết mình đang bỏ lỡ nhiều điều, nhưng anh tin rằng đó là cái giá cần thiết để đạt được mục tiêu lớn hơn.
Anh thỉnh thoảng nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi thành phố đang dần hiện rõ trong nắng sớm. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều là biểu tượng của sự phát triển không ngừng, và anh, Minh Khang, đang là một phần quan trọng trong guồng quay đó. Nhưng ánh mắt anh không thực sự tập trung vào cảnh vật bên ngoài. Thay vào đó, nó phản chiếu một sự trống rỗng vô định, một sự lạc lõng giữa lòng thành phố đông đúc. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần. Chiếc ly cà phê sứ trắng đã cạn từ lâu, chỉ còn lại vệt bã cà phê khô đặc dưới đáy, lạnh ngắt. Anh không nhớ mình đã uống bao nhiêu ly trong đêm qua và sáng nay. Tất cả dường như chỉ là những phương tiện để duy trì hoạt động, để anh có thể tiếp tục lao vào công việc không ngừng nghỉ.
Minh Khang lại tiếp tục gõ phím, email liên tục được gửi đi, các cuộc gọi điện thoại được thực hiện một cách nhanh chóng và hiệu quả. Anh duyệt qua các bản vẽ, đưa ra những chỉnh sửa chính xác và kịp thời. Mỗi hành động đều thể hiện sự chuyên nghiệp và kinh nghiệm dày dặn của một kiến trúc sư hàng đầu. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh và quyết đoán đó là một nội tâm đang dần kiệt quệ. Anh cố gắng phớt lờ cảm giác trống rỗng đang lớn dần, một lời nhắc nhở âm ỉ rằng có điều gì đó không đúng, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Anh tin rằng, một khi đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, mọi thứ sẽ tự động đi vào quỹ đạo. Nhưng anh đã lầm, hoặc ít nhất, anh vẫn chưa đủ dũng cảm để thừa nhận điều đó.
***
Đến giữa trưa, Minh Khang phóng xe đến nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", nơi Hoàng Nam đã chờ sẵn. Nhà hàng nằm trong một con hẻm yên tĩnh của khu phố cổ, kiến trúc pha trộn giữa nét tân cổ điển và hiện đại, với nội thất gỗ tối màu sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống từng chiếc bàn được trải khăn trắng tinh tươm, điểm xuyết bằng những bình hoa tươi và nến lung linh. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển nhẹ nhàng lướt qua không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và những lời thì thầm trò chuyện nhỏ đủ để tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn và riêng tư. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang hảo hạng và hương hoa ly thoang thoảng tạo nên một sự kết hợp quyến rũ, đánh thức mọi giác quan.
Hoàng Nam đã ngồi ở một góc khuất, chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ bên trong. Anh cao ráo, dáng người thư sinh, mái tóc cắt tỉa gọn gàng và chiếc kính gọng mỏng càng làm tăng thêm vẻ tri thức. Hôm nay, anh mặc chiếc áo polo màu xanh navy và quần kaki sáng màu, trông vẫn lịch sự nhưng có phần thoải mái hơn Minh Khang. Khi Minh Khang bước vào, vẻ mệt mỏi của anh không thể giấu được đôi mắt tinh tường của bạn thân. Dù đã cố gắng chỉnh trang lại trang phục, chiếc áo sơ mi vẫn còn vài nếp nhăn nhỏ, và đôi mắt anh vẫn hằn rõ quầng thâm.
"Cậu vẫn vậy à, Khang?" Hoàng Nam nở nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng. Anh đứng dậy, vỗ vai bạn. "Đừng nói với tớ là cậu lại làm việc thâu đêm nữa đấy."
Minh Khang kéo ghế ngồi xuống đối diện Hoàng Nam, tháo cà vạt ra một cách mệt mỏi. "Chỉ là một dự án quan trọng thôi, Nam. Cậu biết mà, phải đặt hết tâm huyết thì mới có thể cạnh tranh được trong thị trường này." Anh cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng sự mệt mỏi trong từng câu chữ vẫn không thể che giấu. Anh gọi một ly nước lọc, cảm thấy cổ họng khô khốc.
Hoàng Nam lắc đầu nhẹ. "Tớ biết cậu tham vọng, Khang. Tớ hiểu những gì cậu đang cố gắng xây dựng. Nhưng sức khỏe và cuộc sống cá nhân cũng quan trọng không kém chứ. Cậu không thể cứ mãi chạy theo công việc mà bỏ quên mọi thứ xung quanh được." Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt chân thành và đầy quan tâm. "Cậu gầy đi nhiều rồi đấy. Trông cậu cứ như một cái bóng của chính mình vài năm trước."
Minh Khang nhấp một ngụm nước, cảm thấy mát dịu hơn một chút. "Chưa đến lúc để tớ nghĩ đến những chuyện đó," anh nói, giọng điệu cứng rắn hơn. "Tớ cần một nền tảng vững chắc trước. Cậu biết mà, 'sự ổn định' là điều quan trọng nhất. Chỉ khi mình có đủ sự ổn định, mình mới xứng đáng để yêu ai đó, để xây dựng một gia đình, một cuộc sống đúng nghĩa." Anh lặp lại câu thần chú đã theo anh suốt nhiều năm, như một lời biện hộ cho chính mình, và cũng để thuyết phục Hoàng Nam.
Hoàng Nam lặng lẽ quan sát bạn. Anh đặt tay lên vai Minh Khang một cách thân thiết, nhưng hành động đó lại mang một vẻ nghiêm túc hơn. "Khang à, tớ không phủ nhận sự ổn định là quan trọng. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi, cái giá của nó là gì không? Và cậu có thấy mình đang bỏ lỡ điều gì không? Cậu có cảm thấy... trống rỗng không?" Câu hỏi cuối cùng của Hoàng Nam như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào đúng điểm yếu Minh Khang đang cố gắng che giấu.
Minh Khang sững lại, ánh mắt anh hơi dao động. Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng né tránh ánh mắt của bạn. "Trống rỗng? Cậu nói gì vậy, Nam? Tớ đang ở đỉnh cao sự nghiệp, tớ có mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Thời gian đâu mà trống rỗng." Anh nói, nhưng sâu thẳm trong lòng, câu hỏi của Hoàng Nam đã gieo một hạt mầm nghi ngờ. Anh không muốn thừa nhận, không muốn đối mặt với cảm giác đó. Nó quá đáng sợ, quá mơ hồ.
Hoàng Nam không tranh cãi, anh chỉ nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười đầy thấu hiểu. "Tớ chỉ lo cho cậu thôi. Cậu là bạn tớ, và tớ thấy cậu đang tự hủy hoại bản thân mình. Thành công là tốt, nhưng nếu nó lấy đi sức khỏe, lấy đi niềm vui, và khiến cậu cảm thấy cô độc... thì liệu nó có đáng không?" Anh nói, giọng điệu từ tốn, không chút ép buộc, mà chỉ như một lời sẻ chia chân thành. Anh dùng đũa gắp một miếng cá hồi nướng đặt vào bát Minh Khang. "Ăn đi. Cậu cần năng lượng. Tớ đã dặn bếp làm món cậu thích đấy."
Minh Khang nhìn miếng cá hồi béo ngậy, nhưng vị giác anh dường như không còn hứng thú. Anh dùng bữa một cách vội vã hơn Hoàng Nam, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, như thể mỗi phút trôi qua đều là vàng bạc. "Tớ phải quay lại công ty sớm. Chiều nay có cuộc họp với đối tác Nhật Bản."
"Cậu lúc nào cũng vậy," Hoàng Nam thở dài, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. "Tớ hiểu công việc của cậu quan trọng. Nhưng tớ mong cậu sẽ nghĩ về những gì tớ nói. Đôi khi, chúng ta quá mải mê chạy theo một thứ mà quên mất điều thực sự quan trọng đang ở ngay trước mắt." Lời nói của Hoàng Nam như một làn gió nhẹ, thổi qua tâm trí Minh Khang, gieo mầm cho những suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc sống cá nhân, về sự cân bằng mà anh đã bỏ quên từ lâu. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu ăn, nhưng trong lòng anh, một cuộc đấu tranh âm thầm đã bắt đầu.
***
Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, biến mình thành một tấm thảm lấp lánh của những ánh sáng đủ màu sắc, Minh Khang mới trở về căn hộ penthouse của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, được thiết kế hiện đại, tối giản nhưng vô cùng sang trọng. Những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần nhà mở ra một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố, từ những dòng xe cộ tấp nập như những con rắn ánh sáng, đến những tòa nhà cao vút vươn mình trong màn đêm. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm của gỗ và da, tạo nên một không gian sống đẳng cấp, nhưng cũng tĩnh lặng đến mức cô độc. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống loa âm trần, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, và đôi khi là tiếng nước chảy êm đềi từ hồ bơi vô cực nhỏ ở ban công, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, hối hả của thế giới bên ngoài. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, hòa cùng mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối.
Minh Khang cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt, vắt chúng lên ghế sofa da màu xám tro. Anh bước đến khung cửa sổ lớn, đứng lặng trước tấm kính khổng lồ, ngắm nhìn thành phố về đêm. Ánh sáng đô thị rực rỡ đến mức chói mắt, nhưng không mang lại cho anh sự ấm áp hay niềm vui nào. Lời của Hoàng Nam về "trống rỗng" cứ vang vọng trong đầu anh, như một điệp khúc dai dẳng, khó chịu. Anh cố gắng gạt bỏ nó, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, gặm nhấm vào tâm trí anh.
"Trống rỗng? Không thể nào," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết. "Mình đang có tất cả những gì mình muốn. Thành công, địa vị, một cuộc sống mà nhiều người phải khao khát. Công việc của mình là đam mê, là mục tiêu. Làm sao có thể trống rỗng được?" Anh bước đến quầy bar mini trong phòng khách, rót một ly rượu vang đỏ hảo hạng. Mùi rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng cũng không thể xua đi được cảm giác khó chịu đang cuộn trào bên trong anh. Anh nhấp từng ngụm chậm rãi, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm.
Tuy nhiên, dù anh có cố gắng phủ nhận đến đâu, câu hỏi của Hoàng Nam vẫn cứ ám ảnh anh. "Nhưng tại sao... lại thấy thiếu vắng một điều gì đó?" Anh thì thầm, giọng nói nội tâm yếu ớt hơn hẳn. Giữa sự xa hoa và thành công này, anh cảm thấy một khoảng trống lớn, một sự cô độc lạnh lẽo mà không một danh vọng nào có thể lấp đầy. Anh nhìn vào ly rượu trong tay, phản chiếu ánh đèn thành phố. Đó là một khoảng lặng hiếm hoi, nơi anh đối diện với chính mình, không có những bản vẽ, không có những con số, không có những deadline. Chỉ có anh, và những suy nghĩ hỗn độn.
Cảm giác trống rỗng đó, dù bị anh cố gắng gạt bỏ, đã bắt đầu lớn dần, như một vết nứt nhỏ trên bức tường thành công vững chắc mà anh đã xây dựng. Lời khuyên của Hoàng Nam về sự cân bằng và việc "yêu ai đó" tuy bị anh phớt lờ lúc đó, nhưng đã gieo mầm vào tâm trí anh, như một hạt giống nhỏ đang chờ đợi thời điểm thích hợp để nảy mầm. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, anh đang tìm kiếm một điều gì đó khác, một điều mà sự nghiệp không thể mang lại.
"Không, mình không thể để những suy nghĩ này làm mình sao nhãng," anh đột ngột đứng thẳng người, lắc đầu mạnh để xua đi những cảm giác yếu đuối đó. "Công việc là ưu tiên hàng đầu. Luôn luôn là như vậy." Anh đặt ly rượu xuống bàn, lấy lại vẻ mặt kiên định thường ngày. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng ý chí của anh đã trở lại. Anh không cho phép bản thân chìm đắm trong những cảm xúc mơ hồ đó.
Anh quay lại chiếc bàn làm việc được đặt gọn gàng trong góc phòng. Mở laptop, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng của anh. Anh lại lao vào công việc, vào những con số, những bản vẽ, những dự án mới. Đó là cách anh đối phó với cảm giác trống rỗng, cách anh tự thuyết phục mình rằng mọi thứ đều ổn, rằng anh đang đi đúng hướng. Anh tin rằng, một khi đã đạt đến đỉnh cao của thành công, mọi thứ sẽ tự động hoàn chỉnh, bao gồm cả những khoảng trống trong tâm hồn anh.
Việc Minh Khang vẫn ưu tiên sự nghiệp, bỏ qua tiếng lòng của chính mình, sẽ tạo nên một sự đối lập rõ rệt với Yến Chi, người đang tìm thấy bình yên và niềm vui trong công việc sáng tạo của mình, và đang dần mở lòng với thế giới. Hai con người, hai phiên bản, đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt, và có lẽ, khi họ gặp lại nhau, khoảng cách đó sẽ càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Lúc này, Minh Khang chỉ biết lao đầu vào công việc, để những con số và những dự án lấp đầy khoảng trống trong cuộc đời anh. Anh không biết rằng, những gì anh đang cố gắng né tránh, rồi sẽ có lúc buộc anh phải đối mặt, một cách mạnh mẽ hơn, và có lẽ, muộn màng hơn anh nghĩ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.