Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 119: Bình Yên Trong Sắc Màu, Băn Khoăn Trước Tình Yêu
Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính của căn penthouse, tiếng nhạc không lời cổ điển và mùi gỗ quý thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dư âm lạnh lẽo từ đêm trước, khi Minh Khang cố gắng chôn vùi những khoảng trống trong tâm hồn bằng công việc. Nhưng ở một góc khác của thành phố, nơi những con hẻm nhỏ ôm trọn những ngôi nhà cũ kỹ mang dáng dấp thời gian, một buổi sáng mới đã bắt đầu, mang theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Nắng vàng ươm chảy tràn qua những tán lá xanh, rọi vào một studio nhỏ, đánh thức những sắc màu đang say ngủ trên toan vẽ.
Yến Chi bước vào "Sắc Màu" khi ánh bình minh còn đang e ấp chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng xiên lên sàn gỗ. Không gian studio rộng rãi, nhưng được bài trí ấm cúng và đầy tính nghệ thuật. Những bức tường trắng tinh khôi là nơi treo những tác phẩm đang hoàn thiện, những bản phác thảo vương vãi trên bàn làm việc lớn ở giữa phòng, và những lọ màu acrylic, sơn dầu đủ mọi sắc độ xếp ngay ngắn trên kệ gỗ. Mùi sơn mới, mùi gỗ thông và mùi cà phê rang xay nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng, dễ chịu, nơi sự sáng tạo được nuôi dưỡng.
Cô đeo chiếc tạp dề vải canvas màu be đã sờn cũ, mái tóc dài được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp gỗ đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong veo, lấp lánh sự tập trung. Yến Chi nhẹ nhàng bước đến bức tranh đang dang dở trên giá vẽ, một tác phẩm cô đã ấp ủ bấy lâu nay cho triển lãm sắp tới. Đó là một bức trừu tượng, với những dải màu xanh lam và xám bạc đan xen, tượng trưng cho những con sóng ngầm của cảm xúc, và ở trung tâm, một điểm sáng màu vàng cam rực rỡ, như một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ đang cháy. Cô gọi thầm nó là "Bức tranh Khoảng Cách".
"Khoảng cách... giữa những lần gặp gỡ, giữa những phiên bản của chính mình, giữa những cảm xúc không thể chạm tới," cô thì thầm, tiếng cọ vẽ xào xạc trên toan như một lời đồng vọng. Yến Chi cầm cọ, nhẹ nhàng pha một chút màu trắng ngà vào xanh pastel, rồi đưa lên bức tranh. Từng nét vẽ của cô không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự gửi gắm tâm hồn. Cô nghiêng đầu, lùi lại vài bước, ngắm nhìn tác phẩm từ xa, đôi mắt nheo lại đầy suy tư. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ hắt lên bức tranh, làm nổi bật từng vân màu, từng đường nét. Cô cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhìn ngắm những mảng màu dần hiện hình thành một thể thống nhất, mang một ý nghĩa riêng mà chỉ cô mới có thể cảm nhận trọn vẹn.
Trong studio này, Yến Chi tìm thấy sự bình yên thực sự. Không có những kỳ vọng, không có những áp lực từ bên ngoài, chỉ có cô và thế giới sắc màu của riêng mình. Mỗi lần cầm cọ, cô như trút bỏ mọi muộn phiền, mọi lo toan. Những cảm xúc từng khiến cô đổ vỡ, từng khiến cô mất niềm tin, giờ đây đều được hóa giải thành những đường nét, những mảng màu trên toan vẽ. Cô không còn sợ hãi việc đối mặt với chính mình, không còn trốn tránh những vết thương lòng. Thay vào đó, cô biến chúng thành nguồn cảm hứng, thành động lực để tạo ra những cái đẹp.
"Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," câu nói đó của Minh Khang, dù đã nghe từ rất lâu, thỉnh thoảng vẫn vang vọng đâu đó trong tâm trí cô. Nhưng với Yến Chi, sự ổn định không phải là một đích đến vật chất, mà là một trạng thái tinh thần. Cô đã tìm thấy sự ổn định trong chính mình, trong công việc sáng tạo này, trong việc tự tay xây dựng nên "Sắc Màu". Cô không chờ đợi một điều kiện đủ đầy từ bên ngoài để hạnh phúc, cô tự tạo ra hạnh phúc cho mình. Và sự bình yên này, nó không phải là sự trì trệ, mà là nền tảng vững chắc để cô mạnh dạn bước ra ngoài, khám phá và phát triển.
Cô nhớ lại buổi trò chuyện với Kim Ngân và Thanh Nga ở chương trước, về lời mời tham gia triển lãm. Ban đầu, cô đã do dự. Vùng an toàn của studio này quá đỗi thân thuộc, quá đỗi bình yên. Nhưng rồi, lời nói của Thanh Nga, "bình yên không có nghĩa là khép mình," đã chạm đến cô. Yến Chi nhận ra rằng, sự bình yên mà cô tìm thấy không phải là để giữ khư khư cho riêng mình, mà là để làm bệ phóng cho những ước mơ lớn hơn, để cô có thể chia sẻ "sắc màu" của mình với thế giới. Triển lãm này chính là một cơ hội để cô chứng minh điều đó, để "Sắc Màu" không chỉ là tên một studio, mà là một thông điệp, một tuyên ngôn về sự sống động và cảm xúc.
Yến Chi tiếp tục vẽ, từng nét cọ uyển chuyển như một điệu múa trên nền vải. Cô không vội vàng, không ép buộc. Cô để cảm xúc dẫn lối, để những ý tưởng tự do tuôn chảy. Cô chạm tay vào cuốn sổ phác thảo cũ nằm trên bàn, lật giở những trang giấy đã ngả màu thời gian. Những nét vẽ nguệch ngoạc của những năm tháng trẻ dại, những ý tưởng còn non nớt, nhưng chất chứa đầy nhiệt huyết. Chúng nhắc nhở cô về hành trình mình đã đi qua, về những phiên bản của chính mình đã thay đổi như thế nào. Từ một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, tìm kiếm sự an ủi trong nghệ thuật, đến một người phụ nữ độc lập, vững vàng, dùng nghệ thuật để khẳng định giá trị bản thân. Sự thay đổi không ngừng này, cô nhận ra, không phải là điều đáng sợ, mà là một phần tất yếu của cuộc sống, và cũng là nguồn cảm hứng vô tận cho những tác phẩm của cô.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, hắt những tia sáng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả studio, Yến Chi đang đứng sắp xếp lại các bức tranh trên giá, cảm thấy mệt mỏi nhưng tràn đầy năng lượng. Tiếng chuông cửa vang lên, kèm theo tiếng cười nói rộn ràng quen thuộc.
"Yến Chi ơi! Có khách quý ghé thăm đây!"
Kim Ngân và Thanh Nga bước vào, mỗi người tay xách nách mang. Kim Ngân với mái tóc ngắn cá tính, diện chiếc quần jeans ống rộng và áo crop-top năng động, trên tay là một hộp bánh su kem thơm lừng. Thanh Nga, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, mặc chiếc váy maxi họa tiết hoa nhí dịu dàng, đang ôm một túi giấy chứa vài tuýp màu mới và một bó hoa cúc trắng. Nụ cười rạng rỡ của họ làm bừng sáng cả căn phòng.
"Này, cậu làm việc hăng say quá vậy? Có biết là đã quá giờ ăn trưa rồi không?" Kim Ngân vừa nói vừa đặt hộp bánh xuống bàn, tiện tay nhón lấy một viên màu đã khô trên bản phác thảo của Yến Chi.
"May mà bọn mình đến kịp tiếp tế, nếu không cậu lại ngất xỉu vì làm việc quá sức mất," Thanh Nga tiếp lời, ánh mắt hiền lành nhưng đầy quan tâm. Cô đặt bó hoa vào một chiếc bình gốm nhỏ trên bàn, rồi nhẹ nhàng đặt những tuýp màu mới vào kệ. "Màu này mình thấy hợp với phong cách của cậu lắm, mua thử xem sao."
Yến Chi mỉm cười, nụ cười chân thành, ấm áp. "Cảm ơn hai cậu nhé. Mình mải vẽ quá nên quên cả thời gian." Cô cởi tạp dề, mời hai người bạn ngồi xuống bộ sofa nhỏ đặt cạnh cửa sổ. "Mấy màu này đẹp thật đấy, Nga. Tớ đang cần bổ sung vài sắc độ chuyển tiếp cho bức 'Khoảng Cách'."
"À, cái bức đang dang dở đó hả?" Kim Ngân liếc nhìn bức tranh với những dải màu xanh xám và tia vàng cam. "Tớ thấy nó có chiều sâu hơn hẳn những bức trước đó của cậu đấy. Có vẻ như cậu đã tìm thấy được một cái gì đó mới mẻ trong tâm hồn mình."
"Đúng vậy," Thanh Nga gật đầu đồng tình. "Nét vẽ của cậu giờ đây không chỉ mạnh mẽ mà còn rất tinh tế. Như thể cậu đang kể một câu chuyện vậy."
Họ cùng nhau thưởng thức bánh su kem và trà thảo mộc mà Yến Chi vừa pha. Không gian studio bỗng trở nên sống động hơn hẳn với tiếng cười nói rộn ràng của ba cô gái. Kim Ngân lướt qua một loạt các bản phác thảo khác, rồi dừng lại ở một bức vẽ chì với đường nét mềm mại nhưng đầy biểu cảm.
"Chi này, triển lãm là cơ hội tốt để cậu gặp gỡ nhiều người. Biết đâu lại tìm được 'sắc màu' mới cho trái tim?" Kim Ngân buông một câu bâng quơ, nhưng ánh mắt cô bạn lại đầy ẩn ý, liếc nhìn Yến Chi.
Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Cậu lại bắt đầu rồi đấy, Ngân. Tớ đang tập trung cho công việc mà."
Thanh Nga mỉm cười, đặt tay lên vai Yến Chi. "Đúng đó, bình yên không có nghĩa là khép mình. Đôi khi, mở lòng ra lại là một cách để bình yên thêm trọn vẹn." Giọng nói của Thanh Nga trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Cậu đã vất vả xây dựng 'Sắc Màu' này, đã tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật. Nhưng cuộc sống còn nhiều hơn thế, Chi à. Đừng để sự bình yên trở thành một bức tường ngăn cách cậu với những điều tốt đẹp khác."
Yến Chi im lặng lắng nghe. Trong lòng cô, những lời nói của bạn bè như những hạt mầm được gieo vào mảnh đất tâm hồn vốn đang rất an tĩnh của cô. Cô biết Kim Ngân và Thanh Nga chỉ muốn tốt cho cô. Họ đã chứng kiến cô trải qua giai đoạn đổ vỡ, đã ở bên cô khi cô gầy dựng lại mọi thứ từ đầu. Họ hiểu cô cần gì, nhưng có lẽ, họ cũng lo sợ rằng cô sẽ mãi trốn trong vỏ ốc bình yên do chính mình tạo ra.
"Tớ không khép mình," Yến Chi khẽ đáp, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đang đung đưa trong gió chiều. "Tớ chỉ đang tận hưởng sự bình yên mà tớ đã khó khăn lắm mới có được."
"Bọn mình hiểu mà," Kim Ngân nói, giọng điệu dịu hơn. "Nhưng cậu có công nhận không, Chi? Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ. Nhưng có họ, cuộc sống đôi khi lại có thêm những gam màu thú vị mà cậu không thể vẽ được." Cô nháy mắt tinh nghịch.
"Nói vậy là sao chứ?" Yến Chi bật cười. "Gam màu thú vị mà Kim Ngân nói là gì? Là những gam màu của rắc rối, của nước mắt, của sự chờ đợi sao?" Cô thoáng nhớ đến Quốc An, người bạn trai cũ đã từng khiến cô tin vào một tình yêu vĩnh cửu, nhưng rồi lại tan vỡ. Và cả Minh Khang, người mà cô đã gặp ba lần trong ba phiên bản khác nhau, luôn ở những thời điểm không thể đồng điệu. Cô đã không còn chờ đợi anh nữa, nhưng hình ảnh một Minh Khang mệt mỏi trong lần gặp đầu tiên, hay một Minh Khang đầy tham vọng và xa cách, vẫn còn in sâu trong tâm trí cô.
Thanh Nga nhìn Yến Chi với ánh mắt thấu hiểu. "Không phải vậy, Chi. Không phải là những gam màu rắc rối hay nước mắt. Mà là những gam màu của sự sẻ chia, của đồng hành, của một bàn tay nắm lấy khi cậu mệt mỏi. Cậu đã mạnh mẽ vượt qua mọi thứ, cậu xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn, không phải là sự trốn tránh."
Yến Chi không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết, bạn bè cô có lý. Sự bình yên mà cô đang có, dù tuyệt vời đến đâu, vẫn là một thứ bình yên mang tính cá nhân. Cô vẫn thường nhìn những cặp đôi đi qua studio, nhìn những gia đình nhỏ hạnh phúc, và đôi khi, một nỗi trống vắng vô hình vẫn len lỏi vào tâm trí cô. Nhưng cô cũng sợ. Sợ lại đau, sợ lại vỡ. Sợ phải từ bỏ sự độc lập mà cô đã mất bao nhiêu công sức để gây dựng. Cô mím môi, tay khẽ siết chặt cốc trà đã nguội.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Chung cư cũ kỹ phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ và cửa sổ lớn đón gió, giờ đây chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Không gian bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản nhưng vẫn ấm cúng, với nhiều cây xanh treo lủng lẳng và một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết, sách ảnh và sách nghệ thuật. Mùi trà thảo mộc, mùi sách cũ và hương hoa nhài từ ban công nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng.
Yến Chi cởi chiếc tạp dề vương vãi màu vẽ, đặt nó vào giỏ đồ giặt. Cô bước vào phòng tắm, để dòng nước ấm xoa dịu những mệt mỏi sau một ngày dài làm việc. Khi bước ra, khoác trên mình bộ đồ pijama bằng lụa mềm mại, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cô pha một tách trà hoa cúc nóng, rồi mang ra ban công. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ những căn hộ bên cạnh, tất cả tạo nên một bản hòa tấu rất riêng của Sài Gòn về đêm. Cô ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, tay ôm tách trà ấm, ánh mắt dõi theo những ánh đèn lung linh của thành phố. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa trời đêm, những con đường tấp nập xe cộ, những cặp đôi nắm tay đi dạo dưới phố, những gia đình quây quần bên mâm cơm tối. Tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc sống, một cuộc sống mà cô đang chiêm nghiệm, nhưng dường như lại không hoàn toàn thuộc về cô.
"Bình yên... liệu mình có đang tự lừa dối bản thân?" cô thì thầm, giọng nói nội tâm yếu ớt, lạc lõng giữa màn đêm. "Có phải mình đang trốn tránh việc mở lòng?"
Lời của Kim Ngân và Thanh Nga cứ vang vọng trong đầu cô, như một điệp khúc không ngừng nghỉ. "Mở lòng... bình yên thêm trọn vẹn..." Cô đã xây dựng được một thế giới của riêng mình, nơi cô là người chủ, nơi cô được tự do sáng tạo, nơi cô tìm thấy niềm vui và sự hài lòng. Nhưng liệu thế giới đó có quá nhỏ bé không? Liệu cô có đang tự đóng cửa trái tim mình lại, vì sợ hãi những tổn thương trong quá khứ?
Cô nhớ lại hình ảnh Minh Khang trong lần gặp đầu tiên, chàng trai trẻ đầy tham vọng với câu nói "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Lúc đó, cô thấy anh xa cách, chưa sẵn sàng. Rồi những lần sau đó, khi anh lao vào sự nghiệp, mệt mỏi, còn cô lại đang bình yên. Và đến năm thứ tư, khi anh sẵn sàng, cô lại không còn chờ đợi. Cô đã nghĩ rằng mình không còn cảm xúc nhiều với anh nữa. Nhưng những lời bạn bè nói, lại khiến cô băn khoăn. Phải chăng, giữa cô và anh, là một "Khoảng Cách" mà cô đã vẽ lên trong bức tranh của mình? Một khoảng cách không chỉ về thời gian, mà còn về phiên bản của chính mỗi người?
Cô lật giở cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, chạm nhẹ vào những nét vẽ đã phai màu. Cuốn sổ này đã chứng kiến bao nhiêu cảm xúc của cô, từ những ngày đầu chập chững bước vào nghệ thuật, đến những khoảnh khắc đổ vỡ, và cả hành trình tìm lại chính mình. Cô nhìn vào một trang giấy trắng tinh khôi, như một lời mời gọi. Cô biết, cuộc sống không ngừng trôi, và cô cũng không thể đứng yên mãi. Triển lãm sắp tới là một bước ngoặt, một cơ hội để cô bước ra khỏi vùng an toàn. Và có lẽ, đó cũng là lúc cô phải đối mặt với câu hỏi lớn hơn: liệu trái tim cô đã thực sự sẵn sàng để "mở lòng" một lần nữa, hay cô sẽ mãi duy trì sự bình yên đơn độc này?
Ánh mắt Yến Chi dõi theo một cặp đôi đang nắm tay nhau đi dưới hàng cây. Nụ cười hạnh phúc của họ, dù xa xăm, vẫn chạm đến trái tim cô. Cô khẽ thở dài. Sự bình yên hiện tại là điều cô trân trọng, nhưng cảm giác trống vắng thi thoảng lại ghé thăm, nhắc nhở cô về một khía cạnh khác của cuộc sống mà cô vẫn còn bỏ ngỏ. Cô đã sẵn sàng cho thành công trong sự nghiệp, nhưng liệu cô đã sẵn sàng cho một tình yêu mới, một "sắc màu" mới cho trái tim mình? Cô không biết. Nhưng cô biết, cô không thể cứ mãi trốn tránh. Cuộc sống là một bức tranh lớn, và cô muốn vẽ nó bằng tất cả những gam màu có thể.
Đêm về khuya, thành phố dần chìm vào tĩnh lặng. Yến Chi vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, với tách trà đã nguội và những suy tư chưa có lời giải đáp. Những suy tư này, dù còn mơ hồ, đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô, báo hiệu một sự thay đổi sắp đến, một giai đoạn mới trong hành trình của Yến Chi – một giai đoạn mà sự bình yên của cô sẽ được thử thách, và trái tim cô sẽ phải đưa ra những lựa chọn. Cô biết, lần gặp lại Minh Khang, và có thể cả Quốc An, tại triển lãm sắp tới sẽ không chỉ là những cuộc gặp gỡ tình cờ, mà sẽ là những phép thử, những tấm gương phản chiếu những "phiên bản" đã thay đổi của chính họ. Và cô, Yến Chi, sẽ phải đối mặt với chính mình, với những "khoảng cách" mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng sắc màu của nghệ thuật.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.