Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 120: Bão Tố Trong Đáy Mắt, Lời Hỏi Lặng Thầm

Những suy tư của Yến Chi chìm dần vào tĩnh lặng của màn đêm Sài Gòn, nơi những ánh đèn đường bắt đầu nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống mặt đất. Khi cô chìm vào giấc ngủ, mang theo những băn khoăn về sự "mở lòng" và "khoảng cách", thì ở một nơi khác trong thành phố, một con người khác lại đang vật lộn với chính những "khoảng cách" và sự trống rỗng trong thế giới của riêng mình.

Minh Khang ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, đôi mắt anh cay xè. Căn phòng họp kính, vốn thường rộn ràng những cuộc tranh luận sôi nổi hay tiếng gõ bàn phím liên hồi ban ngày, giờ đây chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có ánh sáng xanh nhợt nhạt từ chiếc màn hình lớn phản chiếu lên gương mặt anh, hằn sâu thêm những quầng thâm dưới mắt. Đồng hồ trên tường chỉ đã quá nửa đêm. Bên ngoài, những tòa nhà chọc trời vẫn sáng đèn, minh chứng cho một thành phố không ngủ, và cho cả những giấc mơ không ngừng nghỉ của những con người như anh.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề kéo theo cả những gánh nặng vô hình đang đè nén trên đôi vai. "Dự án này... gần như rút cạn sức lực của mình," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. Dự án 'Vươn Xa' – một cái tên đầy hứa hẹn, một biểu tượng cho tham vọng của 'Khởi Nguyên' và cũng là của chính anh. Nó là đứa con tinh thần mà anh đã đổ vào không biết bao nhiêu ngày đêm, bao nhiêu công sức và trí tuệ. Giờ đây, khi giai đoạn khó khăn nhất gần như đã hoàn tất, khi những con số cuối cùng đã được kiểm duyệt và bản vẽ đã gần như hoàn hảo, đáng lẽ anh phải cảm thấy một niềm hân hoan chiến thắng, một sự nhẹ nhõm đến tột cùng. Thế nhưng, tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là một sự mệt mỏi rã rời, một cảm giác trống rỗng đến khó tả.

Anh lướt ngón tay trên bàn phím, con trỏ chuột di chuyển chậm chạp giữa hàng ngàn dòng code và bản thiết kế phức tạp. Những đường nét kiến trúc tinh xảo, những mô hình 3D sống động hiện lên trước mắt anh, nhưng chúng không mang lại chút cảm hứng hay niềm vui nào nữa. Thay vào đó, chúng gợi nhắc anh về những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã, những cuộc gọi nhỡ và những lời hẹn bỏ lỡ. Từng chi tiết nhỏ nhặt trong dự án này đều in dấu sự hy sinh của anh. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi sự hứng khởi tràn đầy, khi anh tin rằng thành công vật chất sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi hạnh phúc sau này. Nhưng giờ đây, khi đã chạm được một tay vào cái gọi là "thành công" ấy, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.

"Anh Khang vẫn luôn là người cuối cùng rời đi, em phải học hỏi nhiều lắm ạ," một giọng nói trẻ trung, đầy nhiệt huyết vang lên từ phía cửa. Đức Anh, cậu nhân viên trẻ tuổi nhất nhóm, bước vào với hai tách cà phê nóng hổi trên tay. Cậu đặt một tách xuống bàn làm việc của Minh Khang, ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ. Đôi mắt Đức Anh sáng bừng, vẻ mặt hăng hái, như một phiên bản trẻ hơn, chưa bị mài mòn bởi thời gian và áp lực của Minh Khang ngày trước.

Minh Khang nhìn cậu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Về đi, Đức Anh. Anh cũng sắp xong rồi."

Đức Anh lắc đầu, mái tóc đen nhánh hơi rối. "Không sao đâu anh, em vẫn còn vài việc cần hoàn thành. Với lại... em muốn được học hỏi từ anh, sếp ạ! Nhìn anh làm việc, em thấy mình cần cố gắng hơn rất nhiều." Cậu ngồi xuống bàn đối diện, lại cắm cúi vào chiếc laptop của mình, tiếng gõ phím bắt đầu vang lên đều đặn.

Minh Khang quay lại với màn hình, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung. "Học hỏi sự cô đơn này ư?" anh tự hỏi trong lòng, một câu hỏi cay đắng, xé toạc sự bình yên giả tạo mà anh cố gắng dựng lên. Cà phê nóng bốc hơi nghi ngút, mang theo mùi hương quen thuộc, nhưng không đủ để xua đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh nhìn ra cửa sổ một lần nữa. Thành phố về đêm lung linh, nhưng những ánh đèn đó lại càng làm nổi bật sự trống trải trong căn phòng và trong chính tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, bước đến máy pha cà phê mini đặt ở góc phòng. Tiếng máy xay hạt cà phê rào rào, rồi tiếng nước sôi chảy xuống, tạo nên một âm thanh quen thuộc, gần như là nghi thức của mỗi đêm anh làm việc muộn. Mùi cà phê mới pha lan tỏa trong không khí, lấn át mùi giấy in, mùi vật liệu mới từ các mẫu kiến trúc đặt ngổn ngang trên bàn. Anh pha thêm một tách nữa, rồi trở lại bàn làm việc.

Cảm giác lạnh lẽo của điều hòa phả vào da thịt, khiến anh rùng mình nhẹ. Anh luôn giữ nhiệt độ phòng làm việc khá thấp để giữ đầu óc tỉnh táo, nhưng đêm nay, cái lạnh đó dường như thấm sâu vào xương tủy, không thể làm anh tỉnh táo hơn, mà chỉ khiến anh thêm cô độc. Anh nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, màn hình tối đen. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ. Anh chợt nhớ đến lời của Hoàng Nam trong buổi ăn trưa hôm qua, về việc cần có một người để chia sẻ, để cuộc sống có thêm "gam màu". Anh đã gạt đi, cho rằng đó là những điều xa xỉ mà anh không thể với tới lúc này. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, lời của Hoàng Nam lại vang vọng, như một lời tiên tri về sự thiếu thốn mà anh đang phải đối mặt.

Minh Khang tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Hình ảnh Yến Chi thoáng hiện lên trong tâm trí anh, cô gái với mái tóc bồng bềnh và nụ cười rạng rỡ, lần đầu tiên anh gặp. Lúc đó, anh đang đầy tham vọng, tin rằng phải ổn định mới xứng đáng yêu ai đó. Anh thấy cô đến quá sớm, chưa đúng thời điểm. Giờ đây, khi anh đã có được sự "ổn định" mà mình từng khao khát, anh lại thấy mình ở một phiên bản khác, mệt mỏi và cô độc hơn rất nhiều. Liệu đó có phải là cái giá của sự ổn định? Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều, và điều anh nhận lại, không hoàn toàn như những gì anh từng hình dung?

Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Bình minh sắp ló dạng, những vệt sáng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua màn đêm, nhuộm một vệt hồng cam lên nền trời. Thành phố vẫn còn im lìm, nhưng ánh sáng mới đang dần đánh thức nó. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi nặng nề, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Anh đã lao đi như một con thiêu thân, đạt được những mục tiêu vĩ đại, nhưng lại bỏ quên chính bản thân mình. Trong căn phòng rộng lớn này, với những bản vẽ trị giá hàng triệu đô la, anh cảm thấy mình nhỏ bé và vô định hơn bao giờ hết. Sự thành công này, dù lấp lánh, nhưng lại lạnh lẽo như những tấm kính cường lực bao quanh văn phòng. Anh vẫn chưa tìm thấy câu trả lời cho sự trống rỗng trong lòng, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, anh đã bắt đầu nhận ra sự tồn tại của nó.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa kính, hắt một vệt sáng vàng nhạt lên sàn đá cẩm thạch, Minh Khang vẫn ngồi bất động trước bàn làm việc. Anh đã gục đầu xuống bàn lúc nào không hay, một giấc ngủ chập chờn, ngắn ngủi mà không hề mang lại chút sảng khoái nào. Tiếng bước chân nhẹ nhàng cùng mùi cà phê mới pha thoang thoảng đánh thức anh. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, mờ mịt vì thiếu ngủ và làm việc quá sức. Dụi mắt, anh nhìn thấy Hoàng Nam đang đứng đó, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi, vẻ mặt đầy lo lắng.

Hoàng Nam đặt một ly cà phê xuống bàn làm việc của Minh Khang, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Cậu vẫn ở đây từ đêm qua à?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Anh không cần phải hỏi thêm, dáng vẻ tiều tụy của bạn anh đã nói lên tất cả. Mái tóc đen nhánh của Minh Khang rối bời, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, và khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ sự mệt mỏi, với đôi mắt sâu hoắm như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. "Tớ đã nói rồi mà, sức khỏe quan trọng hơn tất cả."

Minh Khang nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự kiệt sức của mình. "Không sao đâu, tớ quen rồi. Dự án này... quan trọng lắm." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn chút ít. Cà phê của Hoàng Nam luôn có một hương vị đặc biệt, không chỉ vì chất lượng mà còn vì sự quan tâm gửi gắm trong đó.

Hoàng Nam thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Quan trọng đến mức cậu phải đánh đổi cả bản thân mình? Cậu có nhớ lời tớ nói không? Về việc... 'yêu ai đó' hay tìm một sự cân bằng?" Anh nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, ánh mắt kiên định, không hề né tránh. "Cậu đang lao đầu vào công việc như một con thiêu thân, Minh Khang. Tớ hiểu cậu muốn thành công, muốn xây dựng một nền tảng vững chắc. Nhưng nền tảng đó để làm gì, nếu cậu không còn đủ sức lực hay tinh thần để tận hưởng nó?"

Lời của Hoàng Nam như những nhát dao cứa vào tâm trí Minh Khang. Anh biết bạn mình nói đúng, nhưng lý trí anh vẫn cố chấp. "Cân bằng..." anh lẩm bẩm, "cân bằng là một khái niệm xa xỉ vào thời điểm này, Hoàng Nam. Cậu biết mà, 'Khởi Nguyên' đang ở giai đoạn then chốt. Dự án 'Vươn Xa' này không chỉ là một công trình, nó là tuyên ngôn của chúng ta. Tớ không thể dừng lại."

"Tớ không bảo cậu dừng lại," Hoàng Nam đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. "Tớ chỉ muốn cậu chậm lại một chút, để nhìn nhận mọi thứ. Cậu có nhớ lúc cậu nói 'Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó' không? Cậu đã rất nỗ lực để đạt được sự ổn định đó. Nhưng rồi sao? Cậu có thực sự hạnh phúc không? Hay cậu chỉ đang chất chồng thêm những áp lực mới?"

Minh Khang im lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trải vàng khắp các tòa nhà cao tầng. Thành phố đã thức giấc, tiếng còi xe, tiếng người huyên náo bắt đầu vọng lên. Anh đã đạt được rất nhiều, có một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước. Nhưng hạnh phúc? Anh không thể trả lời câu hỏi đó một cách dứt khoát. Cảm giác trống rỗng, cô đơn mà anh đã cố gắng chôn vùi, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Khi tớ nói về việc 'yêu ai đó', tớ không chỉ nói về tình yêu đôi lứa," Hoàng Nam tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của bạn. "Tớ nói về việc yêu lấy bản thân mình, yêu lấy cuộc sống của mình, yêu lấy những khoảnh khắc bình dị. Cậu đang bỏ lỡ quá nhiều điều, Minh Khang. Cậu đang bỏ lỡ những bữa ăn ngon, những buổi chiều tản bộ, những cuộc trò chuyện vô tư với bạn bè. Cậu đang bỏ lỡ cả những cơ hội để trái tim mình được rung động."

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê nữa. Lời của Hoàng Nam cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh nhớ đến Yến Chi, cô gái anh từng gặp gỡ trong những lần tình cờ. Cô ấy đã từng nói rằng cô ấy sống cho hiện tại, không chờ đợi điều kiện đủ đầy. Lúc đó, anh thấy cô ấy có vẻ bốc đồng, chưa chín chắn. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy sự bình yên của cô ấy, cái cách cô ấy tận hưởng cuộc sống, lại khiến anh cảm thấy ghen tị một cách lạ lùng. Có lẽ, cô ấy đã đúng. Có lẽ, anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một tương lai hoàn hảo mà bỏ quên mất hiện tại.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả lúc nãy. "Tớ không biết nữa, Hoàng Nam. Tớ chỉ biết là tớ không thể dừng lại lúc này." Anh đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm. "Có lẽ, cậu nói đúng. Tớ đang đánh đổi quá nhiều. Nhưng... tớ không biết phải làm sao để thay đổi."

Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ lên vai bạn. Anh biết, Minh Khang không phải là người dễ dàng thay đổi. Nhưng ít nhất, những lời nói của anh đã gieo vào lòng Minh Khang một hạt mầm suy nghĩ. Hạt mầm ấy, dù còn nhỏ bé, nhưng chắc chắn sẽ lớn dần theo thời gian, buộc Minh Khang phải đối mặt với chính những lựa chọn của mình. Sáng sớm hôm đó, trong văn phòng kiến trúc hiện đại, giữa những bản vẽ và mô hình, Minh Khang cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn bao giờ hết, không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn. Anh đã có thành công, nhưng anh đã mất đi điều gì? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, không có lời giải đáp.

***

Khi những ánh đèn neon của thành phố bắt đầu bừng sáng, nhuộm tím cả một góc trời chiều tà, Minh Khang trở về căn penthouse của mình sau một ngày làm việc kiệt sức. Căn hộ sang trọng, hiện đại, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, vẫn luôn là biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp không gian, mang đến một tầm nhìn bao quát toàn cảnh Sài Gòn, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững giữa bầu trời, và những con đường tấp nập xe cộ bắt đầu sáng rực lên bởi ánh đèn xe và bảng hiệu quảng cáo.

Anh bước vào, tiếng "cạch" nhẹ của cánh cửa tự động đóng lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của đô thị. Một sự yên tĩnh tuyệt đối bao trùm lấy không gian rộng lớn. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng, hòa quyện với chút nước hoa nam tính phai dần trên áo anh, tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng cũng tĩnh mịch đến lạ. Anh cởi bỏ áo vest, nới lỏng cà vạt, rồi bước vào phòng tắm. Dòng nước ấm xoa dịu những căng thẳng trên cơ thể, rửa trôi đi một phần nào đó sự mệt mỏi tích tụ suốt một ngày dài và một đêm thức trắng.

Sau khi tắm xong, khoác lên mình bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, Minh Khang bước ra phòng khách. Anh rót một ly rượu vang đỏ từ chiếc tủ rượu sang trọng, tiếng rượu chảy sóng sánh trong ly thủy tinh cao cấp vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng tự nhiên từ hoàng hôn dần tắt và ánh đèn đô thị bắt đầu lên ngôi chiếu rọi khắp căn phòng. Anh bước đến bên ô cửa kính lớn, đứng lặng, tay ôm ly rượu, ánh mắt dõi theo những thay đổi của thành phố dưới chân.

Ánh đèn từ những tòa nhà lân cận, từ những con đường tấp nập, từ những chiếc xe đang di chuyển, tất cả tạo nên một tấm thảm lấp lánh, một bức tranh sống động về sự phồn hoa và náo nhiệt. Nhưng đối với Minh Khang, bức tranh đó lại mang một vẻ đẹp lạnh lẽo, xa cách. Căn nhà rộng lớn, được thiết kế tối giản và hiện đại, nay lại càng thêm trống trải. Lời nói của Hoàng Nam "liệu có đáng không?" cứ văng vẳng trong đầu anh, như một điệp khúc không ngừng nghỉ.

"Mình đã có tất cả những gì mình muốn..." Minh Khang độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, lạc lõng giữa không gian mênh mông. "Vậy tại sao lại cảm thấy trống rỗng đến vậy?" Anh đã có sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Anh đã có một căn penthouse mà bao người mơ ước, một tầm nhìn triệu đô mỗi ngày. Nhưng anh lại cảm thấy thiếu thốn một điều gì đó cơ bản, một thứ mà ngay cả tiền bạc hay địa vị cũng không thể mua được: sự kết nối, sự sẻ chia, và một chút hơi ấm của tình người.

Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da nhập khẩu, cảm giác mềm mại, êm ái của đệm không mang lại sự an ủi mà chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Anh nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ tan ra đầu lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, nhưng không phải để xem giờ. Anh nhìn vào nó như nhìn vào một biểu tượng của thời gian đã trôi qua, của những gì anh đã đánh đổi để đạt được vị trí hiện tại. Năm năm đã trôi qua kể từ ngày anh gặp Yến Chi lần đầu tiên, năm năm anh đã lao đầu vào công việc không ngừng nghỉ.

"Thành công này... có thực sự là hạnh phúc?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một vết cứa sâu. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi, cô gái mà anh đã gặp trong những khoảnh khắc lỡ nhịp. Lần đầu, cô đến quá sớm. Lần sau, anh mải mê với sự nghiệp. Lần nữa, khi anh bắt đầu mệt mỏi, cô lại đang bình yên. Và lần thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng, cô lại không còn chờ đợi. Giờ đây, anh cảm thấy mình đang ở một phiên bản kiệt quệ, trong khi anh biết, Yến Chi đang tìm thấy niềm vui trong công việc sáng tạo của mình, đang dần "mở lòng" và tìm kiếm sự bình yên trọn vẹn.

Anh lướt mắt qua những bức tranh trừu tượng treo trên tường. Chúng là những tác phẩm nghệ thuật đắt giá, được anh mua chỉ vì thấy chúng phù hợp với không gian, nhưng anh chưa bao giờ thực sự dành thời gian để chiêm nghiệm, để hiểu thông điệp của chúng. Chúng cũng giống như cuộc sống của anh, được trang hoàng lộng lẫy bên ngoài, nhưng thiếu đi chiều sâu và ý nghĩa bên trong. Anh đã xây dựng một thế giới vật chất vững chắc, một "ổn định" mà anh từng khao khát, nhưng nó lại giống như một cái lồng vàng, giam hãm anh trong sự cô độc.

Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh từ độ cao, khiến anh rùng mình. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng đến lạ. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại thấy mình đang mất đi chính mình. Cái giá của sự ổn định, của thành công mà anh theo đuổi, dường như quá đắt đỏ. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều, đã bỏ lỡ những khoảnh khắc mà lẽ ra anh có thể hạnh phúc.

Minh Khang đứng dậy, bước đến ban công. Hơi lạnh từ không khí trên cao phả vào mặt anh. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng anh không còn cảm thấy sự phấn khích như trước. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng mênh mông. Anh đã thành công, nhưng anh đã trở thành một phiên bản mệt mỏi, cô độc của chính mình. Những suy tư này, dù nặng nề, nhưng lại là những manh nha đầu tiên cho một sự thay đổi trong tâm hồn anh. Anh bắt đầu nhận ra, rằng có những thứ quan trọng hơn cả thành công vật chất, và rằng anh cần phải tìm lại chính mình, trước khi quá muộn. Anh cần phải học cách lấp đầy "khoảng cách" trong tâm hồn mình, một khoảng cách mà anh đã tự tạo ra bằng chính những lựa chọn của mình. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đối mặt với câu hỏi lớn nhất: liệu anh có còn khả năng "yêu ai đó" và tìm thấy hạnh phúc thực sự trong cuộc sống này, hay anh sẽ mãi chìm đắm trong sự cô độc của chính mình? Ánh mắt anh vẫn dõi theo dòng người và ánh đèn dưới phố, mang theo một nỗi băn khoăn lặng thầm, một lời hỏi mà anh chưa thể tìm ra câu trả lời.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free