Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 135: Bản Ngã Giữa Đỉnh Cao: Hạnh Phúc Hay Cuộc Chạy Đua Không Hồi Kết?

Ánh bình minh mỏng manh len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của căn penthouse xa hoa. Minh Khang cựa mình, cố gắng thoát ra khỏi giấc ngủ chập chờn, nhưng những suy nghĩ từ đêm qua vẫn bám riết lấy anh như một lớp sương mờ khó tan. Anh mở mắt, nhìn trần nhà cao vút, cảm nhận sự rộng lớn đến trống rỗng của không gian này. Căn hộ của anh, một biểu tượng của thành công, của những gì anh đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân, giờ đây lại giống như một cái lồng son, giam giữ một tâm hồn mỏi mệt.

Anh ngồi dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nơi cả thành phố đang cựa mình thức giấc. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của sự vận động không ngừng. Tuy nhiên, trong mắt Minh Khang, khung cảnh ấy chỉ càng làm nổi bật lên cảm giác cô độc của chính anh. Ánh đèn thành phố lấp lánh như vô số vì sao vào đêm qua, đẹp đẽ và xa hoa, nhưng chúng không hề sưởi ấm được lòng người. Chúng chỉ là những điểm sáng vô tri, cách biệt hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong tâm hồn anh.

Anh với tay lấy ly cà phê đen đã nguội lạnh trên bàn cạnh cửa sổ, nhấp một ngụm đắng ngắt. Mùi cà phê hòa quyện với hương gỗ quý thoang thoảng trong căn phòng, một mùi hương sang trọng nhưng sao lại mang đến cảm giác xa cách, vô hồn đến vậy. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay mà anh đã đặt trên bàn, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, từng là biểu tượng của mục tiêu, của thời gian được sử dụng hiệu quả. Giờ đây, nó lại như một lời nhắc nhở đau đớn về thời gian đã trôi qua và những gì anh đã bỏ lỡ. Kim giây vẫn chạy, đều đặn và không ngừng nghỉ, nhưng anh lại cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, không thể bước tiếp. Cảm giác lạnh lẽo của ly rượu trên tay đêm qua dường như vẫn còn vương vấn, truyền vào tận xương tủy, nhắc nhở anh về sự cô độc.

"Hạnh phúc là gì? Là những con số trong tài khoản ngân hàng, là những dự án thành công vang dội, hay là sự bình yên trong tâm hồn, là những nụ cười giản dị như của Yến Chi?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi tại triển lãm, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tự tại. Cô ấy không hề sở hữu những thứ xa hoa như anh, không phải gánh vác những áp lực nặng nề của một CEO thành đạt, nhưng cô lại có được thứ mà anh đang khao khát: sự bình yên. Sự bình yên ấy, trong căn penthouse lạnh lẽo này, dường như trở thành một thứ xa xỉ, nằm ngoài tầm với.

Anh đã có tất cả những gì anh từng tin là sẽ mang lại hạnh phúc. Tiền bạc, địa vị, danh vọng, tất cả đều nằm trong tầm tay. Nhưng tại sao, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết? Tại sao, cái cảm giác thành công lại đi kèm với sự mệt mỏi nặng trĩu, với một sự hụt hẫng không thể gọi tên? Anh từng nghĩ, chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng cái giá của sự ổn định này, nó có phải là quá đắt? Nó đã lấy đi của anh những gì? Có phải là những khoảnh khắc vô tư, những rung động đầu đời, những giấc mơ giản dị mà anh đã gác lại để chạy theo những mục tiêu lớn lao?

"Liệu đây là tất cả những gì mình muốn?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Minh Khang, không có lời đáp. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, thấy những đường vân rối rắm. Chúng giống như con đường anh đã đi qua, đầy rẫy những ngã rẽ và thử thách. Anh đã vượt qua tất cả, đã chạm đến đỉnh vinh quang, nhưng rồi lại đứng một mình trên đỉnh núi lạnh lẽo, không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng tận hưởng. Sự rực rỡ nhưng vô hồn của căn penthouse, ánh đèn thành phố lấp lánh nhưng không sưởi ấm được lòng người, tất cả đều phản chiếu một tâm hồn đang lạc lối. Anh cảm nhận sự mỏi mệt trên đôi mắt, đôi mắt sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, giờ đây lại mang thêm một nỗi buồn khó tả. Anh cần một sự thay đổi, anh cần một lối thoát. Nhưng lối thoát đó nằm ở đâu, và anh phải bắt đầu từ đâu? Thời gian, một lần nữa, lại là một câu hỏi lớn không có lời đáp, và anh vẫn đang mắc kẹt trong vòng xoáy của nó.

***

Tòa nhà văn phòng 'Khởi Nguyên' vào buổi trưa luôn nhộn nhịp và tràn đầy năng lượng. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc sôi nổi từ các khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và hiệu quả. Mùi cà phê mới pha hòa quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, tạo nên một không khí đặc trưng của môi trường công sở hiện đại. Tuy nhiên, đối với Minh Khang, tất cả những âm thanh và mùi hương quen thuộc ấy hôm nay lại trở nên mơ hồ, xa lạ.

Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, các bản vẽ kiến trúc phức tạp và những con số dự án chạy qua chạy lại. Anh cố gắng tập trung, cố gắng dìm mình vào công việc như mọi khi, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở một nơi nào đó xa xôi. Các con số, những đường nét thiết kế tinh xảo, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh gõ bàn phím chậm chạp, đôi mắt thẫn thờ, lướt qua các báo cáo mà không thực sự đọc hay hiểu được nội dung. Sự mệt mỏi, không chỉ là về thể chất mà còn là từ sâu thẳm tâm hồn, đè nặng lên vai anh. Áo sơ mi và quần tây lịch sự, trang phục công sở quen thuộc của anh, giờ đây lại cảm thấy nặng nề và gò bó hơn bao giờ hết.

Hoàng Nam, bạn thân và cũng là cánh tay phải của Minh Khang tại 'Khởi Nguyên', đi ngang qua bàn làm việc của anh. Dáng người thư sinh, đeo kính, ăn mặc lịch sự, Hoàng Nam luôn mang đến một sự điềm tĩnh và đáng tin cậy. Anh dừng lại, khẽ gõ nhẹ vào vách ngăn kính.

"Khang, cậu ổn không?" Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quan tâm. "Trông cậu có vẻ không được khỏe lắm. Sắc mặt cậu hơi tái, lại còn cứ thẫn thờ thế này."

Minh Khang giật mình, ngước lên. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, che giấu sự bất ổn trong lòng. "Tôi ổn. Chỉ là hơi nhiều việc thôi."

Hoàng Nam không dễ bị đánh lừa. Anh biết Minh Khang quá rõ. "Công việc có bao giờ hết đâu, Khang. Cậu là CEO, cậu biết rõ điều đó hơn ai hết. Nhưng trông cậu cứ như người mất hồn từ hôm qua. Sau buổi triển lãm ấy, cậu có vẻ khác lạ." Hoàng Nam đặt tay lên vai anh, nhìn vào mắt anh với vẻ dò hỏi. Ánh sáng đèn trắng mạnh từ trần nhà dường như làm nổi bật thêm vẻ mệt mỏi và suy tư trên khuôn mặt góc cạnh của Minh Khang.

Minh Khang thở dài, cúi gằm mặt xuống bàn. Anh không thể tiếp tục giả vờ được nữa. "Tôi... chỉ đang tự hỏi một vài điều." Anh ngập ngừng, lời nói không thành câu. "Về... mọi thứ."

"Mọi thứ là mọi thứ gì?" Hoàng Nam kiên nhẫn hỏi. Anh biết đây không phải lúc để thúc ép, mà là lúc để lắng nghe. Anh đã thấy sự thay đổi trong tâm trạng của Minh Khang từ buổi triển lãm hôm qua, cái cách anh lặng lẽ quan sát Yến Chi từ xa, và sau đó là vẻ mặt trầm tư khi trở về. Hoàng Nam nhận thấy Minh Khang bắt đầu chú ý đến Yến Chi hơn, không còn là một cái nhìn thoáng qua nữa, mà là một sự tìm hiểu tiềm ẩn.

"Về con đường tôi đã chọn, về cái giá của nó..." Minh Khang thì thầm, giọng nói trầm và đầy mệt mỏi. "Cậu biết đấy, tôi đã luôn tin rằng thành công là chìa khóa của hạnh phúc. Tôi đã lao đầu vào công việc, bỏ qua mọi thứ khác để đạt được điều này. Và bây giờ, khi tôi đã có tất cả, tôi lại cảm thấy trống rỗng."

Hoàng Nam siết nhẹ vai bạn. "Cậu có muốn đi đâu đó yên tĩnh hơn để nói chuyện không? Giờ ăn trưa rồi, chúng ta có thể ra ngoài."

Minh Khang lắc đầu. "Không, tôi không muốn ra ngoài. Chỉ là..." Anh nhìn quanh văn phòng, những ánh mắt bận rộn không hề để ý đến sự hiện diện của anh. Anh nhận ra, giữa đám đông ấy, anh vẫn cô độc. "Để tôi ngồi thêm một lát. Cậu cứ đi ăn đi."

"Không sao, tôi sẽ chờ cậu." Hoàng Nam kiên quyết. "Chúng ta sẽ nói chuyện." Anh hiểu rằng Minh Khang đang ở một thời điểm nhạy cảm, cần một người bạn để sẻ chia. Anh đã luôn là người cố vấn, người quan sát và hỗ trợ Minh Khang trong suốt hành trình gian nan này. Và bây giờ, hơn bao giờ hết, Minh Khang cần anh. Hoàng Nam biết, Minh Khang sẽ không dễ dàng mở lòng, nhưng anh sẽ kiên nhẫn. Sự quan tâm của Hoàng Nam báo hiệu anh sẽ tiếp tục đóng vai trò là người hỗ trợ và cố vấn quan trọng cho Minh Khang trong giai đoạn khủng hoảng này.

Minh Khang gật đầu, biết ơn sự hiện diện của Hoàng Nam. Anh lại nhìn vào màn hình máy tính, cố gắng đọc những dòng chữ chạy trên đó, nhưng hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, tự tại vẫn hiện rõ trong tâm trí anh, đối lập hoàn toàn với sự mệt mỏi và trống rỗng của chính mình. Anh biết, anh cần một câu trả lời cho những nghi vấn đang dày vò anh. Và có lẽ, Hoàng Nam sẽ là người duy nhất có thể giúp anh tìm ra nó.

***

Chiều muộn, sau giờ làm việc chính, khi hầu hết nhân viên đã ra về, tòa nhà 'Khởi Nguyên' dần chìm vào sự yên tĩnh. Hoàng Nam dẫn Minh Khang vào một phòng họp trống, nơi có bàn họp dài bằng gỗ sáng bóng, những chiếc ghế xoay bọc da êm ái và tường kính bao quanh. Căn phòng, thường ngày là nơi diễn ra những cuộc họp căng thẳng, những buổi brainstorm sôi nổi, giờ đây lại mang một vẻ yên tĩnh, trang nghiêm đến lạ. Tiếng điều hòa đều đều phả ra hơi lạnh, tạo nên một không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng vang nhẹ khi một vật gì đó khẽ động. Mùi gỗ mới hòa với mùi giấy, và không khí lạnh bao trùm, tạo nên một sự cô đơn khó tả.

Minh Khang dựa người vào chiếc ghế xoay, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Thành phố dưới chân anh đã lên đèn, hàng triệu ánh sáng lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Nhưng trong không gian yên tĩnh này, tất cả dường như vô nghĩa. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống thế giới sôi động, nhưng lại hoàn toàn tách biệt.

Hoàng Nam ngồi đối diện, kiên nhẫn chờ đợi. Anh biết Minh Khang cần thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn của mình. Anh không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát người bạn thân, người đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm trong sự nghiệp.

"Nam, cậu nghĩ... thành công là gì?" Minh Khang phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi bất ngờ, giọng anh trầm và đầy suy tư. Anh không nhìn Hoàng Nam, đôi mắt vẫn dõi theo những ánh đèn xa xăm.

Hoàng Nam hơi ngạc nhiên. "Sao tự nhiên cậu lại hỏi vậy? Cậu đang ở đỉnh cao mà, Khang. Cậu có tất cả những gì mà một người đàn ông thành đạt mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính độc lập, một đế chế do chính tay cậu xây dựng."

Minh Khang lắc đầu nhẹ. "Đỉnh cao sao? Tôi chỉ thấy mình đang chạy trên một đường đua không hồi kết. Tôi có tất cả nh���ng gì mình từng muốn, nhưng lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết." Giọng anh thoáng chút cay đắng, đầy sự hoài nghi. "Mọi người nhìn vào, thấy tôi thành công, thấy tôi có mọi thứ. Nhưng họ đâu biết, tôi đang mệt mỏi đến mức nào. Tôi cảm thấy như mình đang gánh vác một tảng đá vô hình, càng đi càng nặng."

Hoàng Nam hiểu rằng Minh Khang không nói về sự mệt mỏi thể chất đơn thuần. Anh đã chứng kiến Minh Khang làm việc không ngừng nghỉ, vượt qua bao khó khăn để đạt được vị trí hiện tại. Nhưng đây là một loại mệt mỏi khác, sâu sắc hơn, liên quan đến tâm hồn. "Cậu đang mệt mỏi thôi, Khang. Ai cũng có lúc như vậy. Áp lực công việc, trách nhiệm lớn... đó là điều không thể tránh khỏi."

"Không, không chỉ là mệt mỏi thông thường." Minh Khang thở dài, dựa hẳn người vào ghế, ánh mắt vẫn xa xăm. "Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu con đường tôi đã chọn có thực sự mang lại hạnh phúc như tôi từng nghĩ, hay chỉ là một cuộc chạy đua không hồi kết? Tôi đã theo đuổi 'sự ổn định' bằng mọi giá, tin rằng nó sẽ là nền tảng cho mọi thứ khác. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được nó, tôi lại thấy mình lạc lõng, cô độc giữa chính những thành quả của mình." Anh không nhắc đến Yến Chi, nhưng hình ảnh cô gái với nụ cười bình yên kia vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, trở thành một phép thử nghiệt ngã cho những giá trị mà anh từng theo đuổi. Cảm giác trống rỗng của Minh Khang sẽ dẫn đến việc anh tìm kiếm những giá trị khác ngoài vật chất, và có thể sẽ bắt đầu chủ động tìm hiểu sâu hơn về Yến Chi, người mà anh thấy đang sở hữu 'bình yên' mà anh thiếu.

"Hay là... tôi đã chọn sai con đường?" Câu hỏi cuối cùng của Minh Khang vang lên yếu ớt trong không gian yên tĩnh, ẩn chứa một sự hoài nghi sâu sắc về toàn bộ cuộc đời anh.

Hoàng Nam im lặng một lúc, để những lời của Minh Khang thấm vào không khí. Anh biết, đây không phải là một câu hỏi dễ dàng để trả lời, và cũng không phải là một khoảnh khắc nhất thời. Sự hoài nghi của Minh Khang về con đường đã chọn sẽ là động lực chính cho sự thay đổi trong nhân vật anh, dẫn đến việc anh tìm kiếm sự cân bằng và ý nghĩa mới trong cuộc sống. "Minh Khang à," Hoàng Nam nói khẽ, giọng đầy thấu hiểu. "Có lẽ, cậu không chọn sai con đường. Chỉ là, trong quá trình đi, cậu đã bỏ quên một vài điều quan trọng, hoặc là, cái định nghĩa 'thành công' và 'hạnh phúc' của cậu đã thay đổi mà cậu không nhận ra."

Anh đứng dậy, bước đến bên Minh Khang, đặt tay lên vai bạn. "Cậu đã luôn là một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường. Cậu đã xây dựng được một sự nghiệp đáng mơ ước. Nhưng con người không phải là cỗ máy. Ai cũng cần những khoảnh khắc dừng lại, để nhìn lại, để tự hỏi mình thực sự muốn gì." Anh nhìn Minh Khang, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng. "Sự ổn định... và cái giá của nó. Có lẽ cậu đã trả một cái giá quá đắt cho nó, Khang."

Minh Khang ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nam. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ nhoi khi có người hiểu được phần nào nỗi lòng anh. Hoàng Nam đã luôn ở đó, không phán xét, chỉ lắng nghe và hỗ trợ. Anh biết, mình không đơn độc trong cuộc chiến nội tâm này. Nhưng con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, và anh không biết liệu mình có tìm được câu trả lời cho những trăn trở của mình hay không. Anh biết, hành trình tìm kiếm câu trả lời cho ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, về cái giá của sự ổn định, sẽ không hề dễ dàng. Nhưng ít nhất, giờ đây anh đã bắt đầu. Anh đã bắt đầu đặt câu hỏi, đã bắt đầu nghi ngờ mọi thứ mà anh từng tin tưởng một cách mù quáng.

Yến Chi, dù vô tình, đã trở thành một tấm gương phản chiếu, buộc anh phải đối diện với chính mình. Cô không chỉ là một hình bóng mờ nhạt trong ký ức nữa, mà là một thực thể sống động, một biểu tượng của sự bình yên mà anh khao khát, và cũng là một lời nhắc nhở về những gì anh đã bỏ lỡ. Cô không chỉ là "đúng người, sai thời điểm" mà còn là một "phiên bản" đã tự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, trong khi anh vẫn đang loay hoay với "phiên bản" đầy hoài nghi của chính mình.

Anh biết, anh cần một câu trả lời. Và anh sẽ tìm thấy nó, dù phải đi xa đến đâu, và phải trả giá bằng bất cứ điều gì. Có thể, đây chính là bước khởi đầu cho một phiên bản mới của chính anh, một phiên bản không còn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của danh vọng và tiền bạc, mà sẽ dám tìm kiếm những giá trị thực sự của cuộc sống. Anh đã bắt đầu chú ý đến Yến Chi hơn, không chỉ là một cái nhìn thoáng qua nữa, mà là một sự tìm hiểu tiềm ẩn, một mong muốn được hiểu về cái "bình yên" nơi cô. Nhưng liệu, khi anh đã sẵn sàng, liệu cô có còn ở đó để anh tìm hiểu, hay khoảng cách giữa hai phiên bản của họ đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy? Thời gian, một lần nữa, lại là một câu hỏi lớn không có lời đáp. Và Minh Khang, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, nơi anh phải lựa chọn giữa việc tiếp tục chạy trên đường đua không hồi kết, hay dừng lại để tìm kiếm một ý nghĩa khác cho sự tồn tại của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free