Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 137: Dư Âm Của Bình Yên: Nỗi Niềm Của Người Đàn Ông Thành Đạt

Minh Khang vẫn đứng đó, bên khung cửa sổ rộng lớn của văn phòng, nhìn xuống thành phố đang rực rỡ ánh đèn. Lời nói của Hoàng Nam "Dù sao thì, nếu cậu muốn tìm lại sự cân bằng, có lẽ cậu cần một khoảng lặng, nhìn lại mọi thứ" vẫn văng vẳng bên tai, như một lời tiên tri cho tâm trạng rối bời của anh. Ngã rẽ mà Hoàng Nam nhắc đến, anh biết, nó không chỉ là một con đường, mà là cả một phiên bản khác của chính mình, đang dần hé lộ trong sự mệt mỏi và trống rỗng.

Đêm đó, căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời trở nên rộng lớn đến ngạt thở. Minh Khang ngồi trước chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, màn hình laptop vẫn sáng, hiển thị một bản kế hoạch kinh doanh phức tạp, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi xa xăm. Tiếng nhạc không lời cổ điển chảy chậm rãi từ hệ thống âm thanh vòm, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cường lực, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là sự cô độc. Mùi gỗ quý và chút hương nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tất cả đều là biểu tượng của một cuộc sống xa hoa, thành đạt. Thế nhưng, sự sang trọng ấy lại không thể lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm trong lòng anh.

Anh vuốt mặt, một cái thở dài mệt mỏi thoát ra. Hình ảnh Yến Chi, với nụ cười bình yên và ánh mắt tự tại tại triển lãm nghệ thuật, cứ hiện về rõ mồn một. Cô ấy không còn là cô gái trẻ với đôi mắt đỏ hoe vì mới trải qua đổ vỡ mà anh gặp năm xưa, cũng không phải là người phụ nữ đang loay hoay tìm kiếm hướng đi cho sự nghiệp của mình. Giờ đây, Yến Chi như một đóa hoa đã nở rộ, tỏa hương thơm của sự độc lập và mãn nguyện. Cô ấy đứng đó, giữa những tác phẩm nghệ thuật, không hề bị lu mờ, mà ngược lại, cô chính là một tác phẩm nghệ thuật sống động. Minh Khang nhớ lại từng câu chữ trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi của họ. Những lời lẽ lịch sự, nhã nhặn của Yến Chi, nhưng lại mang một sự xa cách vô hình, như một bức tường pha lê không thể chạm tới. "Công việc của em ổn lắm, cảm ơn anh." "Em nghĩ mình nên về sớm." Cô từ chối khéo léo mọi gợi ý kéo dài cuộc gặp gỡ, giữ một khoảng cách mà anh chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ ai khác. Khoảng cách đó, giờ đây, không chỉ là không gian vật lý, mà là một khoảng cách về tâm hồn, về những phiên bản khác nhau của họ.

Anh đứng dậy, đi đến quầy bar mini, rót một ly nước lọc. Ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà dưới chân anh. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nhỏ bé, xa xôi, kể cả những lo toan, bộn bề mà ngày ngày anh vẫn phải đối mặt. Nhưng đêm nay, khoảng cách địa lý ấy lại càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình, một món đồ hiệu đắt tiền, biểu tượng của thành công và thời gian anh đã dành để đạt được nó. Thời gian trôi đi, nhưng liệu nó có mang lại sự thỏa mãn như anh từng nghĩ? Hay chỉ là một vòng xoáy không hồi kết, nơi anh chạy mãi, chạy mãi mà không biết điểm dừng?

"Cô ấy đã tìm thấy điều gì mà mình lại không có?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. Yến Chi, cô gái không có một tập đoàn lớn hậu thuẫn, không có những dự án triệu đô, nhưng lại sở hữu một thứ mà anh, Minh Khang, với tất cả những gì đang có, lại đang thiếu vắng: sự bình yên. Đó có phải là hạnh phúc? Liệu định nghĩa về hạnh phúc mà anh hằng theo đuổi – sự ổn định tài chính, sự nghiệp vững chắc – có phải là một định nghĩa sai lầm? Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã miệt mài xây dựng cái "ổn định" đó, nhưng giờ đây, khi nó đã nằm trong tầm tay, anh lại thấy mình trơ trọi và trống rỗng đến lạ lùng. Cái giá của sự ổn định này là gì? Là những đêm dài cô đơn, là cảm giác mệt mỏi không tên, là sự nghi ngờ về giá trị của những gì anh đã đạt được.

Minh Khang nhớ về ly cà phê sứ mà Yến Chi đã cầm trong lần gặp gỡ thứ hai, với một chút hoài niệm. Nó đơn giản, mộc mạc, nhưng lại toát lên vẻ ấm áp, bình dị – đối lập hoàn toàn với chiếc ly thủy tinh cao cấp, lạnh lẽo trên tay anh lúc này. Anh đã sai ở đâu, hay chỉ là "đến đúng người… nhưng sai phiên bản"? Anh đã quá chú trọng vào việc xây dựng nền móng, mà quên mất rằng, một ngôi nhà đẹp không chỉ cần nền móng vững chắc, mà còn cần hơi ấm của sự sống. Anh đã để thời gian trôi qua, để Yến Chi trưởng thành, bình yên trong phiên bản của riêng cô, trong khi anh vẫn miệt mài theo đuổi một ảo ảnh của "ổn định". Cái cảm giác hụt hẫng khi nhìn thấy Yến Chi tự tại, không còn bất kỳ sự vướng bận nào với anh, đã đánh thức một nỗi khao khát sâu thẳm trong anh. Khao khát được bình yên, được sống trọn vẹn, không chỉ là tồn tại hay chạy đua. Đã đến lúc, anh cần phải tìm kiếm một lời giải đáp khác cho cuộc đời mình.

***

Sáng hôm sau, Minh Khang vẫn đến văn phòng như thường lệ, nhưng đầu óc anh không còn tập trung vào những con số hay hợp đồng. Lời khuyên của Hoàng Nam về "khoảng lặng" và "nhìn lại mọi thứ" cứ xoáy sâu trong tâm trí anh. Anh biết, anh cần một nơi nào đó để giãi bày, một người nào đó để lắng nghe những trăn trở mà anh không thể nói với Hoàng Nam, cũng không thể tự mình lý giải. Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu anh: Chú Ba, với quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi những lời khuyên giản dị nhưng sâu sắc luôn chờ đón.

Chiều tối, thay vì trở về căn penthouse lạnh lẽo, Minh Khang lái xe đến một con hẻm nhỏ quen thuộc. Tiếng xe cộ ồn ào dần lắng xuống, nhường chỗ cho những âm thanh quen thuộc của một buổi chiều tan tầm ở Sài Gòn: tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện rộn rã, tiếng xào nấu lách cách từ các quán ăn. Anh dừng xe trước quán ăn vặt của Chú Ba, nơi những chiếc bàn ghế nhựa đơn sơ trải dài trên vỉa hè, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bếp di động, tạo nên một không gian nhộn nhịp và gần gũi. Mùi thơm của ốc xào dừa, bắp xào tép, và trà sữa thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với khói bếp, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đặc trưng của ẩm thực đường phố.

Chú Ba, với thân hình hơi tròn, mái tóc điểm bạc và gương mặt phúc hậu, đang thoăn thoắt đảo chảo ốc, miệng vẫn không quên nở nụ cười hiền lành chào hỏi khách. Khi thấy Minh Khang bước vào, nụ cười trên môi Chú Ba càng rạng rỡ hơn.

"Thằng Khang đó hả con? Lâu rồi không thấy ghé quán nha!" Giọng Chú Ba trầm ấm, đầy vẻ thân tình. "Ngồi đi con, nay ăn gì?"

Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc, cảm nhận sự mộc mạc, gần gũi của không gian này. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt trong căn penthouse của anh. "Dạ con chào Chú Ba. Chú cho con một dĩa ốc hương xào bơ tỏi với ly trà đá như mọi khi ạ."

Chú Ba vừa lấy ốc, vừa liếc nhìn Minh Khang. Ánh mắt ông vẫn tinh tường như ngày nào, nhanh chóng nhận ra vẻ ưu tư ẩn chứa dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của chàng trai trẻ. "Dạo này thằng Khang làm việc nhiều quá hay sao mà nhìn xanh xao vậy con? Mắt thâm quầng hết rồi."

Minh Khang khẽ cười, một nụ cười gượng gạo. Anh vẫn chưa sẵn sàng để giãi bày hết nỗi lòng mình. "Dạ công việc cũng bận chú ạ. Cuối năm nhiều dự án quá." Anh tránh né ánh mắt dò xét của Chú Ba, tay khuấy nhẹ ly trà đá vừa được mang ra. Tiếng đá va vào thành ly kêu lách cách, như tiếng vọng của những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh.

Chú Ba đặt dĩa ốc thơm lừng xuống bàn, mùi bơ tỏi nồng nàn kích thích vị giác. Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Chú biết con là người có chí, có tài. Thành công thì tốt, nhưng đừng để nó lấy mất đi những thứ quý giá khác, con à." Giọng ông nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức nặng của kinh nghiệm sống. "Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn. Cuộc đời này không phải lúc nào cũng là chạy đua đâu."

Minh Khang giật mình. Lời của Chú Ba như gãi đúng chỗ ngứa trong tâm hồn anh. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Chú Ba, trong mắt hiện lên một sự bối rối và khao khát được lắng nghe. "Con... con cũng đang tự hỏi về điều đó, Chú Ba."

Chú Ba gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Hồi xưa chú cũng vậy đó con. Cứ nghĩ phải làm cho thật nhiều tiền, phải có nhà cao cửa rộng thì mới gọi là ổn định, mới an tâm mà sống. Nhưng rồi đến khi có được rồi, chú mới thấy, sự ổn định nó không nằm ở cái số tiền trong ngân hàng, không nằm ở cái nhà to bao nhiêu. Mà nó nằm ở cái bình yên trong lòng mình." Chú Ba ngừng một lát, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Minh Khang. "Bình yên trong lòng, đó mới là cái quý giá nhất con ạ. Có nó rồi, dù con ở đâu, làm gì, con cũng thấy hạnh phúc."

Minh Khang lắng nghe từng lời của Chú Ba, như một người đang khát nước giữa sa mạc. Những lời nói giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của anh. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi bình yên đến lạ lùng, và những lời Chú Ba nói như một lời giải thích cho sự bình yên đó. Cô ấy không chạy theo những giá trị vật chất như anh, nhưng cô ấy lại có được thứ mà anh khao khát. "Ổn định không phải là có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là bao nhiêu bình yên trong lòng." Câu nói đó cứ vang vọng trong tâm trí Minh Khang, mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về khái niệm "ổn định" mà anh từng tin tưởng một cách mù quáng.

Anh gật đầu, không nói nhiều, nhưng trong lòng đã tiếp thu những lời khuyên ấy như một hạt mầm mới được gieo. Anh nhìn xung quanh quán ăn, những khuôn mặt cười nói rạng rỡ, những cặp đôi trẻ hẹn hò, những gia đình quây quần. Không có sự xa hoa, không có những bộ vest lịch lãm, nhưng ở đây, anh cảm nhận được một thứ năng lượng sống động, một sự bình yên giản dị mà anh đã đánh mất từ lâu. Anh biết, anh cần phải tìm lại nó.

***

Đêm khuya, Minh Khang trở về căn penthouse. Căn phòng vẫn vậy, sang trọng và tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng tâm trạng anh đã khác. Lời của Chú Ba, đặc biệt là câu "Ổn định không phải là có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là bao nhiêu bình yên trong lòng," cứ vang vọng trong đầu anh, như một câu thần chú. Anh đi đến ban công, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường vẫn sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đêm đen, nhưng chúng không còn khiến anh cảm thấy choáng ngợp hay cô độc như đêm qua nữa. Thay vào đó, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể một gánh nặng đã được tháo bỏ.

Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một vài ứng dụng mạng xã hội. Bất chợt, một bức ảnh đập vào mắt anh. Đó là Yến Chi. Cô đang đứng trong studio 'Sắc Màu' của mình, xung quanh là những chậu cây xanh mướt và những tác phẩm gốm sứ độc đáo. Nụ cười của cô rạng rỡ, ánh mắt long lanh, tràn đầy năng lượng và sự thỏa mãn. Cô đang cầm trên tay một chiếc bình gốm nhỏ, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào làm nổi bật những đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô. Dòng chú thích đơn giản: "Thêm một ngày bình yên với 'Sắc Màu' của em."

"Bình yên..." Anh thầm thì, ngón tay vô thức lướt trên màn hình điện thoại, chạm vào hình ảnh Yến Chi. Sự bình yên toát ra từ cô một lần nữa khiến anh day dứt, nhưng lần này, đó không còn là sự hụt hẫng đơn thuần. Đó là một khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu 'bí quyết' của cô, muốn biết làm thế nào mà cô có thể đạt được trạng thái tâm hồn ấy, giữa một thành phố xô bồ như thế này. Cô ấy không tìm kiếm sự ổn định theo cách của anh, nhưng cô ấy lại có được thứ mà anh đang mòn mỏi đi tìm. "Cô ấy đã tìm thấy nó bằng cách nào?"

Minh Khang tắt điện thoại, đặt nó xuống bàn. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lạnh của đêm Sài Gòn tràn vào lồng ngực. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh không nghĩ về dự án tiếp theo, về mục tiêu doanh số, về những con số khô khan. Anh nghĩ về "bình yên", về "hạnh phúc", về "sự ổn định trong lòng". Anh nghĩ về Yến Chi, không còn là một người phụ nữ anh vô tình gặp lại, mà là một biểu tượng, một hình mẫu cho thứ mà anh đang cần tìm kiếm.

Một hạt mầm của sự tìm kiếm đã được gieo. Nó không phải là một kế hoạch kinh doanh, không phải là một mục tiêu sự nghiệp, mà là một hành trình khám phá bản thân, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Minh Khang biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh cảm thấy một tia hy vọng le lói, một động lực mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn mệt mỏi của mình. Anh đã từng chạy trốn khỏi cảm xúc, lao mình vào công việc để tìm kiếm sự ổn định. Giờ đây, anh bắt đầu hiểu rằng, sự ổn định thực sự không nằm ở những gì anh có, mà ở những gì anh cảm nhận. Và Yến Chi, một lần nữa, lại là người đã vô tình chỉ cho anh thấy một hướng đi mới, một phiên bản khác của cuộc sống, nơi mà bình yên không còn là một khái niệm xa xỉ, mà là một giá trị có thể đạt được.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free