Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 138: Bức Tranh Chưa Hoàn Thiện: Sự Trống Rỗng Giữa Thành Công

Minh Khang đứng lặng bên ban công, đêm Sài Gòn mở ra trước mắt anh một bức tranh lộng lẫy và vô tận. Những ánh đèn đường, ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời vẫn lấp lánh như hàng triệu vì sao bị ném xuống mặt đất, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm màn nhung đen của bầu trời. Nhưng đêm nay, chúng không còn là biểu tượng của sự vươn lên, của những hoài bão không ngừng như anh từng nghĩ. Thay vào đó, chúng chỉ là những điểm sáng vô tri, chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ của căn penthouse, nơi mà sự sang trọng đến tột cùng lại ẩn chứa một nỗi cô độc đến tận cùng.

Lời của Chú Ba, đặc biệt là câu "Ổn định không phải là có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà là bao nhiêu bình yên trong lòng," cứ vang vọng không ngừng trong tâm trí Minh Khang. Nó không còn là một câu nói bâng quơ, mà đã trở thành một câu thần chú, một lời giải mã cho những bế tắc mà anh đang gặp phải. Anh chạm vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận cái lạnh thấm qua đầu ngón tay, như thể nó đang thấm vào tận sâu bên trong lồng ngực anh. Anh đã dành cả tuổi trẻ, cả những năm tháng đẹp nhất của mình để chạy theo cái gọi là "ổn định", xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp rực rỡ, một tài khoản ngân hàng đủ đầy. Anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước, nhưng tại sao lại cảm thấy... thiếu thốn đến vậy? Tại sao lại cảm thấy như một người đang đứng trên đỉnh cao của thế giới, nhưng lại lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết?

Hình ảnh Yến Chi trong bức ảnh trên mạng xã hội lại hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh, tràn đầy năng lượng và sự thỏa mãn. Cô ấy đứng giữa những chậu cây xanh mướt, bên những tác phẩm gốm sứ độc đáo, và trên tay là một chiếc bình gốm nhỏ, như thể cô ấy đang ôm trọn cả thế giới bình yên vào lòng. "Thêm một ngày bình yên với 'Sắc Màu' của em." Dòng chú thích đơn giản ấy, cùng với sự tự tại toát ra từ cô, như một nhát dao cứa vào sự tự mãn bấy lâu nay của anh. "Bình yên..." Anh thầm thì, cái tên ấy nghe sao mà xa xỉ, mà khó nắm bắt đối với anh. "Bình yên của Yến Chi đến từ đâu? Có phải mình đã bỏ lỡ điều gì đó?"

Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh căn hộ. Sàn gỗ bóng loáng phản chiếu những ánh đèn mờ ảo, tạo nên một cảm giác rộng lớn đến vô tận. Anh vuốt ve chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, một biểu tượng của thời gian và thành công mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng bây giờ, chiếc đồng hồ ấy dường như chỉ đang đếm ngược những khoảnh khắc vô vị, những giờ phút trống rỗng. Nó không còn thúc giục anh, không còn là chiếc roi quất vào lưng anh để anh lao về phía trước. Thay vào đó, nó gợi lên một cảm giác về thời gian đang trôi đi một cách lãng phí, vô nghĩa. Anh dừng lại trước một bức tranh trừu tượng treo trên tường, một tác phẩm nghệ thuật đắt giá được mua về chỉ để lấp đầy khoảng trống, để phù hợp với tổng thể kiến trúc của căn hộ. Anh nhìn thật lâu, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa nào đó trong những mảng màu hỗn độn ấy, nhưng không thấy gì ngoài sự trống rỗng vô vị. Chúng chỉ là những màu sắc, những đường nét vô hồn, giống như chính cuộc sống anh đang dẫn dắt.

Một chút rượu vang đỏ còn sót lại trong ly sứ trên bàn, tỏa ra mùi hương nồng nàn. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị chát của rượu không thể xoa dịu được vị đắng trong lòng. Anh nhớ lại lời Chú Ba: "Con người ta đôi khi chạy theo cái bóng mà quên mất cái thật. Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình, là những khoảnh khắc con cảm nhận được." Câu nói ấy như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của anh, nhưng cũng đồng thời khiến anh cảm thấy bối rối. Anh đã chạy theo cái bóng của "ổn định" và "thành công" quá lâu, đến nỗi anh không còn nhớ cái "thật" là gì nữa. Anh đã quên mất cách cảm nhận hạnh phúc trong những khoảnh khắc nhỏ nhặt, giản dị.

Anh mở laptop, màn hình sáng lên rực rỡ trong bóng đêm. Các thư mục dự án, các báo cáo tài chính, những con số khô khan hiện ra, mời gọi anh lao vào công việc như mọi đêm. Đôi mắt anh lướt qua chúng, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung. Một cơn mệt mỏi chợt ập đến, không phải là mệt mỏi về thể chất, mà là một sự kiệt sức từ sâu bên trong tâm hồn. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, đã hy sinh tất cả để đạt được vị trí hiện tại, nhưng giờ đây, tất cả những thành tựu ấy đều không mang lại cho anh sự thỏa mãn mà anh từng nghĩ. Anh chợt nhận ra, mình đã đánh mất một phần quan trọng của bản thân trong guồng quay không ngừng ấy. Anh đóng laptop lại, màn hình tối sầm, để lại một khoảng trống vô định trong căn phòng vốn đã quá rộng lớn.

Anh quay trở lại ban công, hít thở sâu bầu không khí mát lạnh của đêm. Dưới chân anh, thành phố vẫn đang chuyển mình, nhưng anh không còn cảm thấy mình là một phần của sự chuyển mình ấy nữa. Anh là một người đứng ngoài cuộc, một người quan sát cô độc. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu 'bí quyết' của Yến Chi, muốn biết làm thế nào mà cô có thể đạt được trạng thái tâm hồn ấy, giữa một thành phố xô bồ và đầy áp lực như Sài Gòn. Cô ấy không tìm kiếm sự ổn định theo cách của anh, nhưng cô ấy lại có được thứ mà anh đang mòn mỏi đi tìm. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi trong đôi mắt mình, sự mệt mỏi đã tích tụ qua bao nhiêu năm tháng lao mình vào công việc. Và rồi, trong sự tĩnh lặng của màn đêm, một hạt mầm của sự tìm kiếm đã được gieo. Nó không phải là một kế hoạch kinh doanh, không phải là một mục tiêu sự nghiệp, mà là một hành trình khám phá bản thân, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Minh Khang biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh cảm thấy một tia hy vọng le lói, một động lực mới đang trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn mệt mỏi của mình. Anh đã từng chạy trốn khỏi cảm xúc, lao mình vào công việc để tìm kiếm sự ổn định. Giờ đây, anh bắt đầu hiểu rằng, sự ổn định thực sự không nằm ở những gì anh có, mà ở những gì anh cảm nhận. Và Yến Chi, một lần nữa, lại là người đã vô tình chỉ cho anh thấy một hướng đi mới, một phiên bản khác của cuộc sống, nơi mà bình yên không còn là một khái niệm xa xỉ, mà là một giá trị có thể đạt được. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ cô ấy có: sự bình yên.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm gay gắt của Sài Gòn xuyên qua những tấm kính lớn của văn phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên, rọi thẳng vào bàn làm việc của Minh Khang. Điều hòa trong phòng vẫn hoạt động hết công suất, giữ cho không gian luôn mát lạnh, nhưng không thể xua tan đi sự nóng bức, bứt rứt trong lòng anh. Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng giải quyết đống tài liệu chất cao như núi, nhưng tâm trí anh cứ lơ đãng, trôi dạt về những suy nghĩ từ đêm qua. Anh lướt qua các bản vẽ kiến trúc 3D, những khối bê tông và thép lạnh lẽo, những đường nét sắc sảo mà anh đã dành bao tâm huyết để tạo ra. Thành quả của những dự án bạc tỷ, những công trình kiến trúc đồ sộ mọc lên khắp thành phố, nhưng chúng không còn mang lại cho anh sự hứng khởi hay tự hào như trước nữa. Mỗi con số trên báo cáo tài chính, mỗi hợp đồng béo bở, giờ đây đều trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Anh cảm thấy mình như một người họa sĩ vẽ tranh bằng những gam màu xám xịt, dù bức tranh có hoành tráng đến mấy, nó vẫn thiếu đi sắc màu của sự sống, của cảm xúc.

Anh cầm chiếc bút bi màu bạc trên tay, xoay xoay nó giữa các ngón tay một cách vô thức. Đôi mắt anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng khác đang vươn mình đón nắng. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ xa vọng lại, tiếng điện thoại reo nhẹ ở khu vực làm việc chung, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc bận rộn. Mùi cà phê mới pha từ pantry thoang thoảng, hòa lẫn với mùi giấy in và hương nước hoa cao cấp mà các nhân viên vẫn thường dùng. Tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng, nhưng Minh Khang lại cảm thấy mình như một kẻ lạc loài trong chính thế giới mà anh đã tạo ra.

"Sếp Khang, bản thiết kế sơ bộ cho dự án Riverside đã xong ạ. Em có chỉnh sửa theo ý sếp lần trước."

Giọng nói trẻ trung, tràn đầy nhiệt huyết của Đức Anh vang lên từ cửa phòng. Minh Khang giật mình, vội vàng quay lại. Đức Anh đứng đó, với vóc dáng gọn gàng, đôi mắt sáng và đầy sự hăng hái của tuổi trẻ. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây chỉnh tề, đúng chuẩn hình mẫu của một kiến trúc sư trẻ đầy triển vọng. Minh Khang nhìn thấy một phần của mình trong Đức Anh, một phiên bản của anh những năm về trước, khi anh cũng tràn đầy nhiệt huyết và kầm khát thành công như thế.

"Ừm... cứ để đó đi. Lát tôi xem." Minh Khang đáp, giọng anh hơi trầm và có chút thờ ơ, khác hẳn với sự quyết đoán và tỉ mỉ thường ngày. Anh biết mình vừa buông ra một câu nói không giống anh chút nào, một câu nói thể hiện sự thiếu tập trung rõ rệt.

Đức Anh nhận ra sự khác lạ trong thái độ của sếp. Anh khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. "Vâng, sếp. Vậy em để trên bàn sếp nhé." Anh đặt tập hồ sơ lên góc bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Minh Khang. Trong lòng, Đức Anh thầm nghĩ: 'Sếp Khang hôm nay lạ thật. Có vẻ không được vui.' Anh luôn ngưỡng mộ Minh Khang như một tượng đài về sự thành công, sự chuyên nghiệp và quyết đoán. Hiếm khi anh thấy sếp mình có vẻ mệt mỏi hay lơ đãng đến vậy. Đức Anh muốn nói thêm điều gì đó, có thể là hỏi thăm, nhưng anh biết Minh Khang là người kín đáo, không thích bộc lộ cảm xúc cá nhân trong công việc. Anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào rồi rời khỏi phòng, để lại Minh Khang một mình với những suy tư.

Khi cánh cửa đóng lại, Minh Khang lại thở dài một cách nặng nề. Anh đẩy tập hồ sơ sang một bên, không tài nào ép mình tập trung vào những con số và bản vẽ. Anh cảm thấy một sự bứt rứt khó tả, một khao khát muốn thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của công việc và những mục tiêu vật chất. Anh chợt nhận ra mình đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại cảm thấy cô đơn và trống rỗng hơn bao giờ hết. Đây không phải là sự ổn định mà anh từng mơ ước.

Ngón tay anh vô thức lướt trên bàn phím. Thay vì mở một file dự án, anh lại mở trình duyệt web. Anh lưỡng lự một lúc, rồi gõ vào ô tìm kiếm: "triển lãm nghệ thuật đương đại". Sau đó, anh lại xóa đi, thay bằng một cụm từ khác: "làm thế nào để tìm bình yên". Hạt mầm của sự tìm kiếm đã được gieo từ đêm qua, giờ đây nó b��t đầu nảy mầm một cách âm thầm, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí anh. Anh muốn tìm hiểu, muốn khám phá, muốn biết thế giới bên ngoài những con số và bản vẽ là gì, nơi mà Yến Chi dường như đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình. Anh nhanh chóng đóng tab lại khi nghe tiếng gõ cửa lần nữa, đó là Mai Thư – thư ký của anh, đang báo hiệu cuộc họp sắp đến. Nhưng khoảnh khắc tìm kiếm ngắn ngủi ấy, dù chỉ là trong vài giây, đã để lại một dấu ấn sâu sắc. Đó là một hành động nhỏ, vô thức, nhưng nó báo hiệu một sự thay đổi lớn đang âm ỉ bên trong Minh Khang, một sự xao nhãng khỏi con đường anh đã đi, một sự khao khát tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc sống. Anh đã từng chạy trốn khỏi cảm xúc, lao mình vào công việc để tìm kiếm sự ổn định. Giờ đây, anh bắt đầu hiểu rằng, sự ổn định thực sự không nằm ở những gì anh có, mà ở những gì anh cảm nhận. Và Yến Chi, một lần nữa, lại là người đã vô tình chỉ cho anh thấy một hướng đi mới, một phiên bản khác của cuộc sống, nơi mà bình yên không còn là một khái niệm xa xỉ, mà là một giá trị có thể đạt được. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ cô ấy có: sự bình yên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free