Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 139: Bóng Hình Bình Yên: Đối Thoại Nội Tâm Của Một Đêm Dài

Tiếng gõ cửa khẽ khàng của Mai Thư đã kéo Minh Khang ra khỏi khoảnh khắc tìm kiếm vô thức ấy, nhưng dư âm của nó thì cứ mãi đeo bám. Cuộc họp sau đó, rồi những cuộc điện thoại, những bản hợp đồng, những con số khô khan cứ thế nối tiếp nhau, tạo nên một bức màn dày đặc che lấp đi hạt mầm vừa nảy nở trong tâm trí anh. Anh cố gắng gạt bỏ cảm giác trống rỗng sang một bên, lao vào công việc như một cách để trốn chạy khỏi chính mình. Nhưng càng trốn chạy, anh lại càng cảm thấy lạc lõng, như một con thuyền lênh đênh giữa biển khơi, không định hướng, dù nó đang được dát vàng lộng lẫy.

Đêm đó, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao bị đánh rơi xuống mặt đất, Minh Khang lại một mình trong căn penthouse rộng lớn. Kiến trúc hiện đại, tối giản đến lạnh lẽo, với những bức tường kính cường lực từ sàn đến trần, phô bày toàn cảnh đô thị sầm uất. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, những món đồ trang trí tinh xảo, tất cả đều được chọn lọc kỹ lưỡng, nhưng chúng không mang lại cho anh một chút hơi ấm nào. Căn phòng im ắng đến lạ lùng, chỉ có tiếng nhạc không lời cổ điển rất khẽ từ chiếc loa thông minh, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng cô độc. Thỉnh thoảng, tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng vọng xuống, đều đặn như nhịp thở của một người đang ngủ say, càng làm nổi bật sự trằn trọc của anh. Mùi hương gỗ quý từ ván sàn, pha lẫn chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra, và cả mùi ly rượu vang đỏ đã cạn khô trên bàn, tất cả đều tạo nên một không khí sang trọng nhưng nặng nề, tĩnh lặng đến mức cô độc.

Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly nước lọc lạnh ngắt. Anh nhìn xuống dưới, nơi những con đường rực rỡ ánh đèn xe cộ đã thưa thớt dần. Những tòa nhà chọc trời khác cũng đã tắt đèn, chỉ còn lại vài ô cửa sổ còn sáng, gợi lên hình ảnh những con người vẫn đang miệt mài làm việc, hay đơn giản là không thể ngủ. Anh thấy mình cũng vậy, một trong số những kẻ không ngủ đó. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa sự mệt mỏi và một nỗi niềm khó gọi tên. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ suốt những năm qua, đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi 30 có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính dư dả, một vị thế đáng nể trong xã hội. Nhưng nhìn vào tấm gương phản chiếu chính mình trên tấm kính, anh chỉ thấy một hình ảnh khắc khổ, một khuôn mặt góc cạnh giờ đây đã hằn lên những vết chân chim li ti quanh khóe mắt, và một ánh nhìn trống rỗng.

"Thành công này... là cái giá phải trả cho điều gì? Hay chính là sự trống rỗng này?" Anh thầm hỏi, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu, mang theo một nỗi chua chát khó tả. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, mới xứng đáng tận hưởng cuộc sống. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến cái gọi là "ổn định", anh lại thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cô độc, xung quanh không một bóng người, và gió lạnh cứ thế thổi vù vù qua tim. Anh đã đánh đổi những gì để có được tất cả những thứ này? Những giấc ngủ ngon? Những buổi chiều thảnh thơi? Hay là cả một phần tâm hồn mình?

Đột nhiên, hình ảnh Yến Chi xuất hiện trong tâm trí anh, rõ nét như một bức tranh được vẽ bằng ánh sáng. Cô ấy, trong lần gặp gỡ gần đây nhất, vẫn giữ nguyên vẻ bình yên đến lạ lùng. Một sự bình yên không cần chứng tỏ, không cần phô trương, cứ thế nhẹ nhàng lan tỏa từ ánh mắt, nụ cười, và cả cách cô ấy bước đi giữa dòng đời hối hả. Yến Chi không có một căn penthouse lộng lẫy như anh, có lẽ cô cũng không có một tài khoản ngân hàng với những con số khiến người khác phải trầm trồ. Nhưng cô ấy có thứ mà anh khao khát đến cháy lòng: sự tự tại.

"Cô ấy đã tìm thấy nó, cái mà mình đang tìm kiếm sao?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Minh Khang, như một điệp khúc buồn bã. Cô ấy đã tìm thấy bình yên ở đâu? Trong những bức tranh đầy màu sắc của cô? Trong căn studio nhỏ bé nhưng ấm cúng? Hay chỉ đơn giản là trong chính tâm hồn cô, nơi không bị những áp lực vật chất và danh vọng đè nặng? Anh nhớ lại nụ cười của Yến Chi khi cô nói về công việc, về những bức tranh của mình. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự kiêu hãnh hay mãn nguyện vì đạt được một mục tiêu lớn, mà là nụ cười của sự hài lòng, của một người đang sống đúng với đam mê, đúng với bản thể mình. Nó khác hoàn toàn với những nụ cười gượng gạo, những cái bắt tay xã giao mà anh vẫn phải thể hiện hàng ngày.

Minh Khang đứng dậy, bước đi chậm rãi trong căn phòng rộng lớn. Từng bước chân anh vang vọng trên sàn gỗ, tạo nên một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Anh chạm tay vào chiếc bàn đá cẩm thạch bóng loáng, lướt qua những cuốn sách kiến trúc dày cộp, rồi dừng lại trước một bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường. Bức tranh ấy, với những mảng màu đối lập mạnh mẽ, từng khiến anh cảm thấy có sức hút, nhưng giờ đây, nó lại gợi lên một cảm giác hỗn độn, không thể tìm thấy một điểm tựa nào. Anh cảm thấy mình như đang lạc giữa chính những thành quả mà mình đã tạo ra. Mỗi món đồ nội thất sang trọng, mỗi tác phẩm nghệ thuật đắt giá, dường như chúng đều đang chế giễu anh, chế giễu sự trống rỗng mà chúng không thể lấp đầy.

Anh lại trở về vị trí bên cửa sổ, ngồi phịch xuống chiếc ghế bành bọc da. Ly nước lạnh vẫn còn nguyên trong tay, nhưng anh không uống nữa. Anh chỉ muốn cảm nhận cái lạnh buốt của thủy tinh truyền vào lòng bàn tay, như một cách để giữ cho mình tỉnh táo, để không chìm vào giấc ngủ mà không tìm thấy lời giải đáp cho những câu hỏi đang giày vò anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Thời gian, sự nghiệp, tình yêu, hạnh phúc, bình yên... tất cả cứ như những mảnh ghép rời rạc, không tài nào ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Anh đã từng nghĩ, khi mình có đủ tiền, đủ quyền lực, thì mọi thứ sẽ tự động đi vào quỹ đạo, sẽ tự động mang lại hạnh phúc. Nhưng thực tế lại là một cú tát đau điếng vào những niềm tin ngây thơ của tuổi trẻ. Anh có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất, thứ mà Yến Chi, bằng một cách nào đó, đã sở hữu.

Đêm dần trôi, Minh Khang vẫn không chợp mắt. Ánh đèn thành phố bắt đầu thưa dần, nhường chỗ cho một mảng trời xám xịt báo hiệu bình minh sắp ló dạng. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng không phải là cái mệt mỏi thể xác vì công việc, mà là cái mệt mỏi của tâm trí, của một linh hồn đang lạc lối. Anh cần một câu trả lời, cần một hướng đi mới, một cái gì đó để lấp đầy khoảng trống vô tận trong lòng.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua các khe cửa kính, nhuộm màu cam hồng lên những đám mây còn đang ngái ngủ, Minh Khang vẫn ngồi bất động ở bàn làm việc. Chiếc laptop trước mặt anh vẫn đang hiển thị một biểu đồ tăng trưởng phức tạp, những con số nhảy múa trên màn hình, báo hiệu một dự án thành công rực rỡ nữa sắp sửa được công bố. Nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, không hề tập trung vào những thành tựu ấy. Thay vào đó, nó lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang dần xua tan màn sương mờ còn giăng mắc trên các tòa nhà xa xăm. Một cảm giác yên bình giả tạo bao trùm căn phòng, nhưng không thể chạm tới được trái tim đang dậy sóng của anh.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay, một món quà tự thưởng cho bản thân sau một dự án lớn. Mặt đồng hồ bằng thép không gỉ sáng bóng, kim chỉ giờ phút vẫn đều đặn quay, nhắc nhở anh về từng khoảnh khắc thời gian đang trôi đi không ngừng. Đã bao lâu rồi anh không thực sự sống chậm lại, không thực sự cảm nhận từng khoảnh khắc trôi qua? Thời gian... mình đã dùng nó để làm gì? Để đạt được những thứ này, rồi cảm thấy thế này sao? Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc nhọn cứa vào tâm can anh, để lại một vết thương âm ỉ. Anh đã từng tin rằng thời gian là vàng bạc, là thứ cần phải được tận dụng tối đa để chạy đua với mục tiêu, với tham vọng. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình đã phí hoài quá nhiều thời gian vào những thứ vật chất, mà quên đi những giá trị thực sự của cuộc sống.

Trong khoảnh khắc ấy, lời khuyên của Chú Ba bỗng vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như thể ông đang ngồi ngay cạnh anh, nhâm nhi ly trà nóng và mỉm cười hiền hậu: "Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn." Điều đẹp đẽ hơn? Liệu có phải mình đã bỏ lỡ quá nhiều trong cuộc sống, chỉ vì mải miết chạy theo những thứ phù phiếm? Yến Chi đã từng nói về việc tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, trong những gam màu của cuộc sống. Cô ấy không cần những con số khổng lồ, không cần danh vọng, nhưng cô ấy lại có một cuộc sống đầy màu sắc, đầy ý nghĩa theo cách riêng của mình. Minh Khang nhận ra, có lẽ, anh đã hiểu sai về khái niệm "ổn định" bấy lâu nay. "Ổn định" không chỉ là tài chính, là sự nghiệp, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại mà không bị gò bó bởi những lo toan của tương lai.

Anh chậm rãi tháo chiếc đồng hồ đeo tay ra. Cảm giác kim loại lạnh lẽo rời khỏi cổ tay, mang theo một sự giải thoát nhẹ nhõm đến bất ngờ. Anh đặt nó xuống bàn, bên cạnh chiếc ly cà phê sứ đã nguội lạnh từ bao giờ. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian, của sự hối hả, của những mục tiêu không ngừng nghỉ, giờ đây nằm yên lặng, như một vật vô tri không còn quyền năng ràng buộc anh. Đó là một hành động nhỏ, nhưng nó mang theo một ý nghĩa lớn lao: Minh Khang đang bắt đầu muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của thời gian và áp lực công việc, tìm kiếm một nhịp sống khác, chậm rãi hơn, ý nghĩa hơn.

Anh vuốt mặt, cảm thấy sự mệt mỏi xâm chiếm từ sâu thẳm bên trong. Đôi mắt anh cay xè vì thiếu ngủ, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh một cách kỳ lạ. Anh cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu, muốn khám phá, muốn biết thế giới bên ngoài những con số và bản vẽ là gì, nơi mà Yến Chi dường như đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, lần này không phải là một hành động vô thức. Anh mở một tab trình duyệt mới, và gõ vào ô tìm kiếm. Không phải "triển lãm nghệ thuật đương đại" như đêm qua, cũng không phải "làm thế nào để tìm bình yên" một cách mơ hồ nữa. Anh dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi gõ một cụm từ cụ thể hơn, một cụm từ đã ám ảnh anh suốt những ngày qua, một thứ mà anh tin rằng có thể là chìa khóa để anh hiểu được Yến Chi, và hiểu được chính mình: "thiền định cho người mới bắt đầu". Anh biết đó là một khởi đầu nhỏ bé, có thể còn rất ngây ngô, nhưng hạt mầm của sự tìm kiếm đã được gieo từ đêm qua, giờ đây nó bắt đầu nảy mầm một cách âm thầm, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí anh. Minh Khang, người đàn ông từng chỉ biết đến công việc và những con số, giờ đây đang chập chững bước vào một hành trình hoàn toàn mới, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa và sự bình yên mà anh đã vô tình đánh mất trên con đường chinh phục đỉnh cao của sự nghiệp. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ cô ấy có: sự bình yên, và anh quyết tâm tìm lại nó, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free