Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 140: Khoảng Trống Giữa Đỉnh Vinh Quang

Minh Khang không biết đã bao lâu mình cứ ngồi bất động như thế, giữa cái ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Ngón tay anh vẫn còn lơ lửng trên bàn phím, con trỏ nhấp nháy trên ô tìm kiếm với cụm từ "thiền định cho người mới bắt đầu". Căn penthouse rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường, dù ánh sáng ban mai đã tràn vào qua khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần, phủ lên không gian một lớp màu vàng nhạt ấm áp. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi vô cực bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, nhưng lại không thể dỗ yên được tâm hồn đang dậy sóng của anh.

Cảm giác mệt mỏi, trống rỗng từ đêm qua vẫn bám riết lấy anh, như một bóng ma vô hình len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh đã không chợp mắt được một giây nào. Đôi mắt thâm quầng, trũng sâu, phản chiếu một sự uể oải đến cùng cực, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh hơn bao giờ hết. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đã tháo ra, đặt gọn gàng bên cạnh chiếc ly cà phê sứ đã nguội lạnh. Nó nằm đó, sáng bóng và vô tri, như một lời nhắc nhở cay đắng về thời gian anh đã dành để theo đuổi những thứ phù phiếm, về những mục tiêu anh đã đặt ra mà giờ đây lại chẳng còn ý nghĩa. "Đây là cái giá của thành công sao?", anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí mà không thành lời. "Hay là mình đã đánh mất điều gì đó quan trọng hơn, trên con đường chạy đua điên cuồng này?"

Anh chậm rãi đứng dậy, cảm nhận từng khớp xương kêu lạo xạo. Cơ thể anh dường như đã bị vắt kiệt sức lực sau chuỗi ngày dài làm việc không ngừng nghỉ, nhưng tâm hồn anh lại nặng trĩu bởi những câu hỏi không lời giải đáp. Bước chân anh dẫn đến ban công, nơi anh có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang bừng tỉnh. Những tòa nhà chọc trời vươn mình lên cao vút, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, và những ánh đèn cuối cùng của đêm đang dần tắt. Tất cả đều là sản phẩm của sự phát triển, của tham vọng, của những con người không ngừng chạy đua. Anh cũng là một phần trong bức tranh đó, thậm chí còn là một kiến trúc sư tài năng đã góp phần tạo nên những công trình vĩ đại. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại thấy mình cô độc đến lạ.

Hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét như thể cô đang đứng ngay cạnh anh, mỉm cười bình yên giữa một khung cảnh chẳng mấy xa hoa. Cô ấy không cần những tòa nhà chọc trời, không cần những con số tài chính khổng lồ, nhưng cô ấy lại có một thứ mà anh khao khát đến cháy lòng: sự bình yên. Cái bình yên đó, cô ấy tìm thấy nó ở đâu? Minh Khang tự hỏi. Nó có phải là thứ mà anh đã vô tình bỏ quên, trong khi mải miết xây dựng nên những đế chế bằng bê tông cốt thép? Lời khuyên của Chú Ba lại vang vọng, như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn anh: "Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn." Đã bao lâu rồi anh không nhìn ngắm một bông hoa, không lắng nghe một giai điệu, không thực sự cảm nhận sự tồn tại của chính mình ngoài công việc?

Anh quay vào trong, đứng trước tấm gương lớn trong phòng khách. Hình ảnh phản chiếu của một người đàn ông thành đạt hiện ra: khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu và ẩn chứa sự suy tư, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, bộ đồ ngủ bằng lụa cao cấp. Tất cả đều toát lên vẻ ngoài của một người đàn ông ở đỉnh cao sự nghiệp, một phiên bản mà anh đã từng mơ ước. Nhưng dưới đôi mắt thâm quầng kia, là một Minh Khang hoàn toàn khác, một phiên bản xa lạ, mệt mỏi và trống rỗng. Anh nhận ra, anh đã quá tập trung vào việc tạo ra một phiên bản hoàn hảo của chính mình trong mắt người khác, mà quên mất đi phiên bản thật sự của anh, một phiên bản cần được yêu thương, được chăm sóc và được bình yên.

Anh lại nhìn về phía chiếc máy tính xách tay vẫn còn mở trên bàn, màn hình hiển thị kết quả tìm kiếm với hàng loạt bài viết về "ý nghĩa cuộc sống", "bình yên nội tại", "thiền định cho người mới bắt đầu". Đó là những từ khóa mà cách đây vài năm, anh sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến. Anh đã từng tin rằng ý nghĩa cuộc sống nằm ở những dự án lớn, ở những con số lợi nhuận, ở việc xây dựng một sự nghiệp vững chắc. Nhưng giờ đây, những thứ đó chỉ còn là những bức tường lạnh lẽo, bao bọc lấy một trái tim đang dần hóa đá. Cảm giác cô độc dâng lên trong anh, nặng nề và dai dẳng. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quý giá nhất: sự bình yên trong tâm hồn. Và anh quyết tâm sẽ tìm lại nó, dù cho phải bắt đầu từ những bước đi chập chững và ngây ngô nhất.

***

Sáng hôm đó, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bận rộn như mọi ngày, nhưng không khí đối với Minh Khang lại khác hẳn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ các khu vực làm việc mở, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng trao đổi công việc rôm rả giữa các đồng nghiệp, tất cả đều vang lên nhịp nhàng và hối hả, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự chuyên nghiệp và năng động. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa cao cấp từ các nhân viên, và thoang thoảng mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu trưng bày. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ và hệ thống điều hòa mát lạnh bao trùm không gian, nhưng không thể xua đi cảm giác nặng nề trong tâm trí Minh Khang.

Anh ngồi trước bàn làm việc, cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế mới của dự án resort ven biển. Những đường nét tinh xảo, những khối kiến trúc hiện đại, tất cả đều là thành quả của sự sáng tạo và tính toán tỉ mỉ. Anh đã từng say mê chúng, từng coi chúng là hơi thở của cuộc đời mình. Nhưng sáng nay, ánh mắt anh cứ lướt qua những chi tiết ấy một cách vô hồn, không đọng lại bất kỳ cảm xúc hay sự hứng thú nào. Các con số, các thông số kỹ thuật, những thứ mà trước đây anh có thể ghi nhớ và phân tích một cách rành mạch, giờ đây lại trở nên mờ nhạt và khó hiểu. Anh thở dài nhẹ, xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ từ đêm qua vẫn chưa dứt.

Đức Anh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết và luôn ngưỡng mộ Minh Khang, đi ngang qua bàn làm việc của anh. Cậu dừng lại, khẽ gõ cửa phòng làm việc riêng của sếp, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Đức Anh có vẻ ngoài trẻ trung, năng động, đôi mắt sáng và luôn tò mò học hỏi. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt cùng quần tây chỉnh tề, thể hiện sự chuyên nghiệp của một kiến trúc sư trẻ.

“Anh Khang, anh không khỏe ạ? Anh có vẻ hơi mệt,” Đức Anh hỏi, giọng nói tự nhiên, pha chút e ngại. “Anh đã làm việc suốt đêm sao? Em thấy đèn phòng anh vẫn sáng lúc gần sáng.”

Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng nhìn Đức Anh. Anh cố gắng nở một nụ cười nhạt, nhưng chỉ khiến khuôn mặt anh trông càng thêm mệt mỏi. “Anh không sao, Đức Anh. Chỉ là hơi thiếu ngủ một chút thôi.” Anh cố gắng che giấu sự xao nhãng của mình, nhưng anh biết, với một người nhạy cảm như Đức Anh, sự khác biệt là quá rõ ràng. "Em cứ tiếp tục công việc của mình đi."

Đức Anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không khỏi lo lắng. Cậu biết Minh Khang là người làm việc rất chuyên nghiệp, và hiếm khi để lộ sự mệt mỏi ra bên ngoài. Sự thay đổi này khiến cậu cảm thấy khó hiểu. "Vâng, sếp. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Cậu quay đi, nhưng trong lòng vẫn không khỏi băn khoăn về thái độ khác lạ của sếp mình.

Vài phút sau, Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đối tác của Minh Khang, bước vào phòng. Hoàng Nam cao ráo, dáng người thư sinh, đeo một cặp kính gọng kim loại thanh lịch, trông có vẻ hiền lành và trầm tính. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng quần kaki màu be, toát lên vẻ nhã nhặn, lịch sự. Ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên khuôn mặt Minh Khang, và anh nhận ra ngay sự bất thường. Hoàng Nam luôn là người đầu tiên nhận thấy những thay đổi nhỏ nhất trong Minh Khang, bởi vì họ đã quá thân thiết, quá hiểu nhau.

“Khang, cậu có vẻ... không ổn lắm,” Hoàng Nam nói, giọng điềm tĩnh, ánh mắt quét qua khuôn mặt bạn thân. Anh đặt tập tài liệu xuống bàn, khẽ nhấc ghế và ngồi xuống đối diện Minh Khang. “Mắt cậu thâm quầng kìa. Tối qua cậu lại thức trắng đêm để chạy deadline à? Tớ tưởng dự án này đã tạm ổn rồi chứ.”

Minh Khang khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn mông lung nhìn vào màn hình máy tính. “Không phải deadline, Nam. Tớ… chỉ không ngủ được.” Anh không biết phải giải thích thế nào về những suy nghĩ đang quay cuồng trong đầu mình, về cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong.

Hoàng Nam thở dài nhẹ, anh biết Minh Khang đang che giấu điều gì đó. “Tớ biết cậu không muốn nói, nhưng trông cậu thực sự rất tệ. Trông cậu không còn là Khang mà tớ biết nữa. Tối nay đi uống gì không? Tớ muốn nói chuyện với cậu một chút.” Lời đề nghị của Hoàng Nam không chỉ là lời mời xã giao, mà là một sự quan tâm chân thành, một cánh cửa mở ra để Minh Khang có thể trút bỏ gánh nặng.

Minh Khang ngập ngừng một lát. Lịch trình của anh luôn dày đặc, và việc dành thời gian cho một buổi trò chuyện thân mật vào buổi tối thường là điều xa xỉ. Nhưng hôm nay, anh lại cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn được lắng nghe, muốn được chia sẻ. Anh gật đầu, giọng nói mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia hy vọng mong manh. “Được… Tối nay nhé. Tại penthouse của tớ.”

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ nhõm. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vai Minh Khang. “Cậu cứ nghỉ ngơi đi. Công việc cứ để đó, mọi người sẽ lo được. Đừng cố gắng quá sức.” Anh quay đi, để lại Minh Khang một mình giữa không gian văn phòng ồn ào nhưng tâm trí anh lại đang lạc trôi về một nơi rất xa, nơi có sự bình yên mà anh đang khao khát. Anh biết, cuộc trò chuyện tối nay với Hoàng Nam sẽ không chỉ là một cuộc trò chuyện thông thường, mà có thể là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời anh.

***

Tối muộn, ánh đèn rực rỡ của thành phố đã thắp sáng bầu trời đêm, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo nhìn từ căn penthouse trên cao. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió rít qua ô cửa kính, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, sang trọng nhưng cũng phảng phất sự cô độc. Mùi hương gỗ quý từ nội thất hòa quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất của Minh Khang và Hoàng Nam, cùng mùi rượu vang thoang thoảng từ ly thủy tinh trên bàn.

Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện nhau trên chiếc sofa bọc da sang trọng. Trước mặt họ là hai ly rượu vang đỏ sóng sánh, cùng một đĩa trái cây tươi được bày biện tinh tế. Sau vài câu chuyện xã giao về công việc, về những dự án đang triển khai, Hoàng Nam nhìn thẳng vào Minh Khang, ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu và lo lắng sâu sắc. Anh biết đây là lúc cần phải đi thẳng vào vấn đề, bởi vì anh đã thấy Minh Khang thay đổi quá nhiều trong suốt thời gian qua.

“Thực sự thì… cậu có ổn không, Khang?” Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Tớ thấy cậu không còn như trước, đặc biệt là sau lần gặp Yến Chi ở triển lãm lần trước.” Anh nhắc đến tên Yến Chi một cách tự nhiên, như một chất xúc tác, và Minh Khang khẽ giật mình. Đó là cái tên đã ám ảnh anh suốt những ngày qua, là hình ảnh của sự bình yên mà anh khao khát.

Minh Khang cầm ly rượu vang lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đô thị nhấp nháy như hàng triệu ngôi sao. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và bế tắc đang đè nén trong lòng.

“Tớ không biết nữa, Nam,” Minh Khang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm khàn, chứa đựng sự yếu đuối mà anh hiếm khi để lộ. Đây là lần đầu tiên anh thực sự mở lòng về những cảm xúc sâu kín của mình với một người khác. “Tớ có mọi thứ mà tớ đã từng mơ ước… dự án thành công, tiền bạc, địa vị… Tớ đã đạt được tất cả những gì mình đặt ra. Nhưng tớ lại cảm thấy… trống rỗng. Như có một lỗ hổng trong lòng mà không gì lấp đầy được.” Anh đưa tay lên xoa ngực, như thể muốn chạm vào cái lỗ hổng vô hình ấy.

Hoàng Nam lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh gật đầu nhẹ, như thể anh đã đoán trước được điều này. “Tớ hiểu. Cậu đã làm việc quá sức, Khang. Cậu đã đặt toàn bộ cuộc đời mình vào công việc, vào việc xây dựng sự nghiệp mà quên mất bản thân mình cũng cần được nghỉ ngơi, cần được nuôi dưỡng.”

“Tớ đã nghĩ, khi có tất cả những thứ này, tớ sẽ hạnh phúc. Tớ đã nghĩ, ‘sự ổn định’ là chìa khóa của hạnh phúc,” Minh Khang tiếp tục, giọng nói đầy sự hoài nghi. “Nhưng hóa ra, đó chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch. Tớ đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trong cuộc sống, chỉ vì mải miết chạy theo những thứ vật chất này. Tớ đã trả một cái giá quá đắt cho sự ổn định mà tớ vẫn luôn theo đuổi.”

Hoàng Nam đặt ly rượu xuống bàn, nhìn thẳng vào Minh Khang. “Cậu nhớ lời Chú Ba nói không? ‘Sống chậm lại một chút, con sẽ thấy nhiều điều đẹp đẽ hơn.’ Có lẽ cậu cần tìm lại chính mình, tìm lại những gì thực sự khiến cậu hạnh phúc, thay vì chỉ chạy theo những mục tiêu mà xã hội hay chính cậu đặt ra.” Anh nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng lời đều thấm thía. “Cậu đã xây dựng được một đế chế vững chắc, Khang. Giờ là lúc cậu xây dựng một cuộc sống cho chính mình.”

Minh Khang nhìn xa xăm, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn hình bóng của Yến Chi. “Tớ chỉ nhớ cái cảm giác bình yên của cô ấy, Nam,” anh nói, giọng nói nhỏ dần. “Cái cách cô ấy cười, cách cô ấy tận hưởng những điều nhỏ bé. Tớ muốn tìm lại cái cảm giác đó, hoặc ít nhất là hiểu nó. Tớ muốn biết, làm thế nào mà cô ấy có thể bình yên đến vậy, giữa một thế giới đầy xáo động này.” Anh nhận ra, Yến Chi không chỉ là một người phụ nữ anh gặp gỡ, mà cô đã trở thành một biểu tượng, một định nghĩa mới về hạnh phúc mà anh đang khao khát.

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. “Vậy thì hãy thử đi, Khang. Đừng sợ. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, được tìm thấy sự bình yên cho riêng mình. Cậu đã luôn mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, vậy thì hãy mạnh mẽ, quyết đoán trong việc tìm kiếm hạnh phúc của chính mình. Tớ sẽ luôn ở đây, ủng hộ cậu.”

Lời nói của Hoàng Nam như một liều thuốc an ủi, xoa dịu tâm hồn đang tổn thương của Minh Khang. Anh nhìn thẳng vào bạn mình, lần đầu tiên không che giấu sự yếu đuối, sự tuyệt vọng, nhưng cũng là tia hy vọng đang le lói trong đôi mắt mệt mỏi. Minh Khang cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Anh đã không còn cô độc trong cuộc chiến nội tâm này.

Sau khi Hoàng Nam ra về, để lại Minh Khang một mình giữa căn penthouse tĩnh lặng, anh vẫn ngồi đó một lúc lâu. Tiếng nhạc cổ điển vẫn vang lên đều đặn, như một lời thì thầm của quá khứ và tương lai. Anh cầm chiếc ly rượu vang đã vơi đi một nửa, cảm nhận sự mát lạnh của thủy tinh trên đầu ngón tay. Anh đứng dậy, bước đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính xách tay vẫn còn mở.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, lần này không còn là sự tìm kiếm vô định nữa. Anh biết mình muốn gì. Anh mở một tab trình duyệt mới, và bắt đầu tìm kiếm thông tin về các buổi workshop nghệ thuật, các khóa học thiền định chuyên sâu hơn, những câu lạc bộ sách, hay thậm chí là những lớp học nấu ăn mà anh đã từng thích nhưng vì công việc mà bỏ quên. Đó là những hoạt động mà trước đây anh cho là “lãng phí thời gian”, nhưng giờ đây, chúng lại là những cánh cửa mở ra một thế giới mới, một con đường mới để anh tìm kiếm ý nghĩa và sự bình yên. Chiếc đồng hồ đeo tay vẫn nằm yên trên bàn, không còn ràng buộc anh bởi những con số và deadline. Minh Khang, người đàn ông từng chỉ biết đến công việc và những con số khô khan, giờ đây đang chập chững bước vào một hành trình hoàn toàn mới, một hành trình tìm kiếm chính mình, tìm kiếm hạnh phúc và sự bình yên mà anh đã đánh mất trên con đường chinh phục đỉnh cao của sự nghiệp. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ cô ấy có: sự bình yên, và anh quyết tâm tìm lại nó, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free