Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 141: Lời Khuyên Của Người Bạn Thân, Và Khoảng Trống Vô Hình

Sau khi Hoàng Nam ra về, để lại Minh Khang một mình giữa căn penthouse tĩnh lặng, anh vẫn ngồi đó một lúc lâu. Tiếng nhạc cổ điển vẫn vang lên đều đặn, như một lời thì thầm của quá khứ và tương lai. Anh cầm chiếc ly rượu vang đã vơi đi một nửa, cảm nhận sự mát lạnh của thủy tinh trên đầu ngón tay. Anh đứng dậy, bước đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính xách tay vẫn còn mở. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, lần này không còn là sự tìm kiếm vô định nữa. Anh biết mình muốn gì. Anh mở một tab trình duyệt mới, và bắt đầu tìm kiếm thông tin về các buổi workshop nghệ thuật, các khóa học thiền định chuyên sâu hơn, những câu lạc bộ sách, hay thậm chí là những lớp học nấu ăn mà anh đã từng thích nhưng vì công việc mà bỏ quên. Đó là những hoạt động mà trước đây anh cho là “lãng phí thời gian”, nhưng giờ đây, chúng lại là những cánh cửa mở ra một thế giới mới, một con đường mới để anh tìm kiếm ý nghĩa và sự bình yên. Chiếc đồng hồ đeo tay vẫn nằm yên trên bàn, không còn ràng buộc anh bởi những con số và deadline. Minh Khang, người đàn ông từng chỉ biết đến công việc và những con số khô khan, giờ đây đang chập chững bước vào một hành trình hoàn toàn mới, một hành trình tìm kiếm chính mình, tìm kiếm hạnh phúc và sự bình yên mà anh đã đánh mất trên con đường chinh phục đỉnh cao của sự nghiệp. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ cô ấy có: sự bình yên, và anh quyết tâm tìm lại nó, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Thành phố bên dưới vừa thức giấc, tiếng còi xe từ xa vọng lại yếu ớt, lẫn vào tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa. Minh Khang đứng trước khung cửa sổ rộng lớn, ly cà phê nóng hổi trên tay, nhìn ra toàn cảnh đô thị đang bừng sáng. Đây là khung cảnh mà anh đã từng mơ ước, từng dùng toàn bộ sức lực, trí tuệ và tuổi trẻ của mình để chinh phục. Giờ đây, anh đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp, sở hữu một không gian sống mà bao người khao khát, nhưng cảm giác trống rỗng đêm qua vẫn lởn vởn đâu đó trong lồng ngực. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi cà phê đậm đặc và chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ tối qua, tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng tĩnh lặng đến mức gần như cô độc.

Anh không vội vã chuẩn bị đi làm như mọi ngày. Hôm nay, có lẽ anh sẽ đến văn phòng muộn hơn một chút, hoặc thậm chí là không đến. Tâm trí anh trôi dạt về những gì đã xảy ra đêm qua, về cuộc trò chuyện với Hoàng Nam, và hơn hết là về những suy nghĩ nội tâm không ngừng nghỉ của chính anh. Anh nhận ra, đã rất lâu rồi anh mới có một buổi sáng yên tĩnh đến thế, không bị thúc giục bởi đồng hồ, không bị áp lực bởi những cuộc họp hay deal triệu đô. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi vẫn còn đọng lại sau một đêm không ngủ trọn vẹn, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, đã le lói một tia sáng khác, một tia sáng của sự quyết tâm và khao khát tìm kiếm.

Anh quay người, bước về phía bàn làm việc. Chiếc laptop vẫn mở, hiển thị hàng loạt tab về các lớp học vẽ tranh sơn dầu, khóa học thiền Vipassana, những buổi workshop làm gốm thủ công, danh sách các phòng trưng bày nghệ thuật đương đại, và cả những công thức nấu ăn món Ý mà anh từng rất thích nhưng đã quên bẵng. Anh lướt qua từng trang, cảm nhận một sự háo hức lạ lẫm mà đã lâu rồi anh không còn cảm thấy. Trước đây, anh luôn nghĩ những hoạt động này là "lãng phí thời gian", là những thứ phù phiếm dành cho những người có nhiều thời gian rảnh rỗi. Nhưng giờ đây, chúng lại hiện lên như những cánh cửa, mở ra một thế giới mà anh đã bỏ quên, một thế giới có thể lấp đầy cái lỗ hổng vô hình trong tâm hồn anh. "Không thể cứ thế này mãi được," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong căn phòng rộng lớn. Anh nhìn vào tấm gương lớn trên tường, phản chiếu hình ảnh một người đàn ông thành đạt, vóc dáng cân đối nhưng có phần gầy guộc vì làm việc quá sức, đôi mắt sâu và ẩn chứa sự suy tư mệt mỏi. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: sự bình yên nội tại.

Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi, cái cách cô cười rạng rỡ bên ly trà sữa vỉa hè, cái cách cô say sưa ngắm nhìn những bức tranh trong phòng triển lãm. Cô ấy không có một đế chế sự nghiệp đồ sộ như anh, không có một căn penthouse sang trọng như thế này, nhưng cô ấy có một sự thanh thản, một vẻ đẹp tự tại mà anh chưa bao giờ chạm tới được. Yến Chi, trong suy nghĩ của anh, đã không còn đơn thuần là một cô gái anh tình cờ gặp gỡ, mà đã trở thành một biểu tượng, một thước đo cho thứ hạnh phúc mà anh đang khao khát. Nó không phải là tiền bạc, không phải là quyền lực, mà là một sự đủ đầy từ bên trong, một sự bình yên bất chấp những xáo động của cuộc đời.

Anh đưa tay nhấc chiếc điện thoại di động đặt cạnh máy tính. Ngón tay anh lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên "Hoàng Nam". Hoàng Nam là người bạn thân nhất, người duy nhất anh có thể hoàn toàn tin tưởng và chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất của mình, dù đôi khi anh cảm thấy những lời khuyên của Nam vẫn chưa thực sự chạm đến gốc rễ vấn đề của anh. Nam luôn là người thực tế, logic, và luôn nhìn mọi thứ dưới góc độ của sự nghiệp và những giải pháp cụ thể. Anh thở dài nhẹ, biết rằng Nam sẽ lo lắng, nhưng anh cần phải nói ra, cần phải tìm kiếm sự đồng cảm, dù chỉ là một phần. Anh bấm nút gọi. Tiếng chuông reo vang một hồi, rồi đầu dây bên kia có tiếng "Alo" quen thuộc.

“Nam, tối nay mày rảnh không? Tao muốn nói chuyện,” Minh Khang nói, giọng anh trầm và có chút nặng nề, khác hẳn với sự tự tin, quyết đoán thường ngày khi anh nói về công việc. Có một sự khẩn thiết trong giọng điệu của anh mà Hoàng Nam có thể dễ dàng nhận ra. Anh nghe thấy tiếng Nam bên kia đầu dây, với sự quan tâm rõ ràng: "Tối nay hả? Ừ, tao rảnh. Có chuyện gì vậy Khang? Nghe giọng mày lạ quá." Minh Khang chỉ khẽ lắc đầu, dù biết Nam không thể nhìn thấy. "Gặp rồi nói. Tao muốn mời mày một bữa tối ngon." Anh cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, không muốn Hoàng Nam lo lắng quá nhiều ngay từ bây giờ. Hoàng Nam đồng ý, hẹn địa điểm và thời gian. Minh Khang cúp máy, nhìn lại màn hình laptop một lần nữa. Anh đã gieo những hạt giống đầu tiên cho một hành trình mới, một cuộc lột xác từ bên trong. Anh không biết hành trình này sẽ dẫn anh đi đâu, nhưng anh biết, anh không thể quay lại con đường cũ nữa. Chiếc đồng hồ đeo tay vẫn nằm yên trên bàn, không còn là vật bất ly thân, không còn là biểu tượng của áp lực thời gian, mà giờ đây, nó chỉ là một vật trang trí đơn thuần, một ký ức về phiên bản Minh Khang của quá khứ.

***

Tối hôm đó, không gian nhà hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh lịch và riêng tư. Kiến trúc tân cổ điển pha trộn nét hiện đại với nội thất gỗ tối màu, những bức tranh tĩnh vật treo tường, và những bình hoa ly trắng muốt tỏa hương thơm dịu nhẹ. Tiếng nhạc không lời du dương của một bản piano cổ điển vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng ly tách khẽ chạm nhau và những tiếng thì thầm trò chuyện nho nhỏ, không làm mất đi sự yên tĩnh cần thiết cho một cuộc đối thoại sâu sắc. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp bay ra, quyện với mùi rượu vang thoang thoảng và hương hoa, tạo nên một cảm giác dễ chịu, mời gọi.

Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn tròn nhỏ ở góc khuất, nơi có thể nhìn ra khung cửa sổ lớn với ánh đèn thành phố lấp lánh. Minh Khang, trong chiếc áo sơ mi màu xám than lịch sự, trông vẫn cao ráo và chỉn chu, nhưng vẻ trầm tư trên khuôn mặt góc cạnh của anh càng rõ nét hơn dưới ánh đèn dịu. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, nhưng cũng có một tia băn khoăn, tìm kiếm. Hoàng Nam, như thường lệ, vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, đeo kính, với chiếc áo polo màu xanh navy trang nhã. Anh lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ rõ sự quan tâm và lo lắng cho người bạn thân.

Sau khi gọi món và nhấm nháp ly rượu vang đỏ, Minh Khang đặt ly xuống bàn, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn hiện trong màn đêm. Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang tập hợp tất cả những suy nghĩ hỗn độn trong đầu để nói ra.

“Mày biết không Nam, tao có tất cả những gì tao từng mơ ước... một sự nghiệp vững chắc, một vị trí mà nhiều người khao khát, tiền bạc, địa vị... nhưng sao... tao cảm thấy trống rỗng quá,” Minh Khang bắt đầu, giọng nói anh trầm và chậm rãi, từng câu chữ đều chứa đựng sự hoài nghi và một chút tuyệt vọng. Anh đưa tay xoa xoa giữa trán, như thể muốn xua đi những đám mây u ám đang che phủ tâm trí mình. “Tao đã nghĩ, khi đạt được những thứ này, tao sẽ hạnh phúc. Tao đã nghĩ, ‘sự ổn định’ là chìa khóa của hạnh phúc, là mục tiêu tối thượng mà mình phải theo đuổi. Nhưng giờ đây, mọi thứ lại trở nên vô nghĩa. Như thể một cái vỏ bọc rỗng tuếch.”

Hoàng Nam không lập tức đưa ra lời khuyên. Anh chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt anh không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh hiểu Minh Khang không phải là người dễ dàng mở lòng, và việc anh chia sẻ những suy nghĩ này đã là một bước tiến lớn. Anh đưa tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ rót thêm rượu, rồi quay lại nhìn bạn mình.

“Mày bị stress quá độ thôi Khang,” Hoàng Nam nói, giọng anh nhẹ nhàng, từ tốn, cố gắng trấn an Minh Khang theo cách mà anh vẫn thường làm, dựa trên kinh nghiệm và logic. “Dự án lớn vừa rồi áp lực, đúng không? Mày đã dồn hết tâm huyết vào nó. Hơn nữa, những cuộc thương thảo quốc tế, những chuyến công tác liên miên… Tất cả những thứ đó dễ dàng bào mòn năng lượng của mày. Nghỉ ngơi đi, đi du lịch đâu đó vài ngày. Tắt điện thoại, cắt liên lạc với công việc. Mày xứng đáng được thư giãn sau tất cả những gì đã làm.” Anh mỉm cười nhẹ, cố gắng gợi ý một giải pháp thực tế, có thể áp dụng được ngay.

Minh Khang khẽ lắc đầu. Một cái lắc đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó chứa đựng sự phủ nhận sâu sắc. “Không phải stress công việc đơn thuần, Nam. Nó sâu hơn nhiều. Nó không phải là một cơn mệt mỏi thoáng qua mà một chuyến đi hay vài ngày nghỉ có thể chữa lành. Nó như thể một mảnh ghép nào đó bị thiếu trong cuộc đời tao, một khoảng trống vô hình mà không gì lấp đầy được. Tao không tìm thấy ý nghĩa.” Anh nhấn mạnh từ “ý nghĩa”, như thể đó là mấu chốt của vấn đề mà anh đang đối mặt. “Tao nhìn lại những gì mình đã làm, những gì mình đã đạt đư���c, và tao thấy… tất cả chỉ là những con số, những danh xưng. Chúng không làm tao cảm thấy đủ đầy. Chúng không làm tao cảm thấy hạnh phúc.”

Hoàng Nam nhíu mày nhẹ. Anh cố gắng suy nghĩ, tìm kiếm một lời giải đáp khác, một góc nhìn khác. “Hay là mày cần một mối quan hệ nghiêm túc?” anh gợi ý, đôi mắt lướt qua Minh Khang, rồi dừng lại ở ly rượu vang. “Một người phụ nữ sẽ giúp mày cân bằng lại. Một gia đình, một tổ ấm. Đó là những thứ mà một người đàn ông ở tuổi mày thường tìm kiếm sau khi đã ổn định sự nghiệp. Một hậu phương vững chắc, một người để chia sẻ mọi thứ. Có thể, đó là thứ mà mày đang thiếu.”

Minh Khang im lặng một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào ly rượu của mình. Lời khuyên của Hoàng Nam không sai. Nó rất hợp lý, rất logic, rất "đúng" theo những tiêu chuẩn xã hội và cả những gì anh từng tin tưởng. Một mối quan hệ, một gia đình, đó là đích đến của nhiều người đàn ông thành đạt. Nhưng khi nghe những lời ấy, Minh Khang lại cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ, một cảm giác không chạm tới. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi, cô gái bình yên mà anh vẫn luôn ám ảnh. Cô ấy có vẻ như không hề tìm kiếm một mối quan hệ để "cân bằng" hay "lấp đầy". Cô ấy bình yên từ chính nội tại của mình, từ cách cô ấy sống, cách cô ấy nhìn nhận thế giới. Yến Chi không phải là "một người phụ nữ để lấp đầy khoảng trống", cô ấy là một định nghĩa khác của sự đủ đầy.

"Những lời khuyên này... đều đúng," Minh Khang thầm nghĩ trong đầu, "nhưng sao không chạm được đến mình? Sao nó không giải quyết được cái cảm giác trống rỗng mà tao đang mang? Nam vẫn luôn nghĩ theo hướng thực tế, theo những gì xã hội định nghĩa là 'hạnh phúc', 'ổn định'. Nhưng cái tao đang tìm kiếm lại nằm ở một chiều sâu khác, một tầng ý nghĩa khác." Anh cảm thấy một sự thất vọng nhẹ, không phải vì Hoàng Nam, mà vì chính anh, vì anh không thể diễn tả rõ ràng hơn cái cảm giác vô định hình ấy, và vì Hoàng Nam, dù rất cố gắng, vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu được chiều sâu khủng hoảng nội tâm của anh. Đó không phải là lỗi của Nam, mà là sự khác biệt trong cách mỗi người trải nghiệm và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.

Anh khẽ thở dài, nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm. Chất lỏng đỏ sóng sánh trôi xuống cổ họng, mang theo chút vị chát nhẹ. Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và băn khoăn, nhưng cũng có một chút quyết tâm. “Có lẽ mày nói đúng, Nam. Có lẽ tao cần một sự thay đổi. Nhưng không phải là một chuyến đi, hay một mối quan hệ vội vã. Tao cần tìm lại chính mình, tìm lại những gì thực sự khiến tao hạnh phúc, thay vì chỉ chạy theo những mục tiêu mà xã hội hay chính tao đặt ra.” Anh nói, giọng nói trở nên kiên định hơn. Anh đã có tất cả, nhưng anh nhận ra, cái giá phải trả cho "sự ổn định" và "thành công" mà anh hằng theo đuổi là quá đắt, là đánh mất đi chính bản thân mình. Anh đã có được đúng người bạn để chia sẻ, nhưng anh nhận ra, những lời khuyên từ góc nhìn thực tế và lý trí của người bạn thân không thể lấp đầy được khoảng trống cảm xúc sâu thẳm trong anh.

Minh Khang biết rằng, hành trình tìm kiếm ý nghĩa và sự bình yên này, anh sẽ phải tự mình bước đi. Anh sẽ phải khám phá những lĩnh vực mới, những thế giới mà trước đây anh cho là xa lạ, phù phiếm. Anh sẽ phải tự mình định nghĩa lại hạnh phúc, không phải theo bất kỳ khuôn mẫu nào, mà theo tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim mình. Hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, như một ngọn hải đăng xa xăm, dẫn lối anh đến một bến bờ bình yên mà anh đang khao khát. Anh không biết liệu mình có thể tìm thấy sự bình yên đó hay không, nhưng anh biết, anh không thể không thử.

Đêm đã về khuya, không gian nhà hàng vẫn ấm cúng và dịu dàng. Minh Khang cảm thấy một phần gánh nặng đã được trút bỏ sau khi chia sẻ với Hoàng Nam, dù anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một tia hy vọng mong manh đã le lói trong lòng anh. Anh đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu vào chính nội tâm mình, để tìm kiếm phiên bản hạnh phúc đích thực của Minh Khang.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free