Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 152: Bảo Vệ Khu Vườn Riêng: Định Đoạt Từ Bình Yên
Ánh trăng khuyết cuối cùng cũng lẩn khuất sau làn mây mỏng, nhường chỗ cho những vệt hồng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ. Yến Chi mở mắt, cảm giác như mình chưa hề chợp mắt được chút nào. Đêm qua, những suy nghĩ cứ bủa vây lấy cô, xoay vần không ngừng giữa những lựa chọn, những con đường. Mùi hương trà thảo mộc vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi sách cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của sự quen thuộc, nhưng không đủ để xoa dịu những cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong tâm trí cô.
Cô chậm rãi vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt từ việc trằn trọc cả đêm. Từ ban công, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, những tia nắng đầu tiên lướt qua tán lá cây bàng cổ thụ trước nhà, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Căn hộ của cô, với phong cách nội thất tối giản pha chút vintage, luôn mang đến một cảm giác ấm áp và bình yên lạ thường. Những chậu cây xanh mướt đặt cạnh cửa sổ, giá sách lớn chất đầy những cuốn sách bìa đã sờn, và chiếc bàn làm việc gỗ sẫm màu nơi cô thường dành hàng giờ để phác thảo ý tưởng. Nơi đây là chốn bình yên, là khu vườn riêng mà cô đã dày công vun đắp, là minh chứng cho một Yến Chi đã trưởng thành, độc lập.
Yến Chi ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da cũ kỹ, đặt tay lên cuốn sổ phác thảo đã sờn màu nằm trên bàn. Bên cạnh nó là tập hợp đồng dày cộp từ Art Fusion Asia, cùng với chiếc điện thoại di động vẫn còn hiển thị tin nhắn chào buổi sáng từ Khoa. Một lời mời gọi từ đỉnh cao sự nghiệp, và một ánh mắt tinh tế từ một người đàn ông có vẻ rất đồng điệu. Cả hai đều hứa hẹn những điều tốt đẹp, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro và sự đánh đổi mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.
Cô lật từng trang của cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, ngón tay miết nhẹ lên những đường nét chì than, những mảng màu nước đã phai nhạt theo thời gian. Đây là những nét vẽ đầu tiên của "Sắc Màu", là những ý tưởng non nớt của một cô gái trẻ tràn đầy hoài bão, khao khát khẳng định bản thân. Cô nhớ về những ngày đầu chật vật, về những đêm thức trắng để hoàn thành một bản thiết kế, về những lần phải đối mặt với sự nghi ngờ và cả những thất bại cay đắng. "Sắc Màu" không chỉ là một studio thiết kế, nó là một phần máu thịt của cô, là biểu tượng cho sự kiên trì và niềm tin vào con đường mà cô đã chọn.
"Mình đã xây dựng 'Sắc Màu' để làm gì nếu không phải để sống cuộc đời mình muốn?" cô tự hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Câu hỏi ấy như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt những suy nghĩ rối ren của cô. Phải chăng, những năm tháng gầy dựng sự nghiệp, những nỗ lực không ngừng nghỉ để thoát khỏi cái bóng của quá khứ, của những mối tình lỡ nhịp, tất cả chỉ để rồi lại chạy theo những danh vọng phù phiếm, những áp lực vô hình?
Cô nhớ lại lời của Kim Ngân, "Quan trọng là em muốn gì." Và lời của Khoa, "Bình yên không phải là sự bất biến... Nếu em đủ vững vàng, em có thể mang bình yên của mình đi bất cứ đâu." Những lời nói ấy cứ xen kẽ nhau trong tâm trí, tạo nên một cuộc đối thoại nội tâm đầy mâu thuẫn. Cô muốn thành công, cô muốn "Sắc Màu" vươn xa, được công nhận. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là những đêm thức trắng, là những ngày chạy đua với deadline, là những áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai? Cô đã từng trải qua những điều đó, và cô biết nó mệt mỏi đến nhường nào. Cô đã từng là một phiên bản của chính mình, một phiên bản luôn cố gắng chạy theo những chuẩn mực, những kỳ vọng từ bên ngoài, để rồi nhận ra mình đã đánh mất đi chính bản ngã.
Yến Chi khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà thảo mộc đã nguội. Vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô tĩnh tâm hơn một chút. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng cô có thể cảm nhận được nhịp sống hối hả đang bắt đầu. Cô biết, mình không thể mãi chần chừ. Một quyết định cần phải được đưa ra.
Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ qua số của Kim Ngân và Thanh Nga. Hai người bạn thân, hai người đã luôn ở bên cô, chứng kiến mọi thăng trầm trong cuộc đời cô. Kim Ngân với sự thực tế, thẳng thắn. Thanh Nga với sự thấu hiểu, dịu dàng. Có lẽ, họ sẽ giúp cô nhìn rõ hơn con đường mình nên đi. Tiếng chuông reo dài, và rồi giọng nói quen thuộc của Kim Ngân vang lên, mang theo sự tươi tắn của một buổi sáng mới. "Alo, Yến Chi à? Có chuyện gì mà gọi sớm thế? Chắc lại có vấn đề nan giải rồi đây!" Yến Chi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Cô biết, mình không đơn độc trong hành trình này.
***
Quán cà phê "Dấu Chân Mưa" vào buổi trưa luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, như một chiếc hộp thời gian giữa lòng thành phố hối hả. Những bức tường gạch cũ kỹ, nội thất gỗ sẫm màu, cùng những bức tranh ảnh đã ố màu thời gian treo trên tường, tất cả tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn và có chút hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tạo nên một bản nhạc nền hoàn hảo cho những cuộc trò chuyện sâu lắng. Hôm nay, không khí dễ chịu hơn bao giờ hết, ánh nắng dịu nhẹ lọt qua khung cửa kính, chiếu lên những ly cà phê sứ và những tách trà nghi ngút khói trên bàn.
Yến Chi ngồi đối diện với Kim Ngân và Thanh Nga, cảm nhận sự bình yên khi được ở bên những người bạn thân thiết. Ly cà phê sữa đá mát lạnh trong tay cô, vị đắng ngọt quen thuộc giúp cô cảm thấy tỉnh táo hơn. Cô đã kể cho họ nghe mọi chuyện: về lời đề nghị hợp tác "trong mơ" từ Art Fusion Asia, về những điều khoản hấp dẫn nhưng cũng đầy áp lực, và cả về những cảm xúc khó gọi tên mà Khoa đã mang lại.
Kim Ngân, với mái tóc ngắn cá tính và ánh mắt tinh anh, đặt ly nước ép dâu xuống bàn, nhìn Yến Chi với vẻ mặt nghiêm túc. "Một dự án lớn thế này, Chi à, không chỉ là tiền mà còn là cả núi áp lực và thời gian. Cậu có chắc 'Sắc Màu' của cậu sẵn sàng chưa? Hay cậu sẵn sàng hy sinh những gì đang có?" Giọng Kim Ngân dứt khoát, không che giấu sự lo ngại. "Tớ biết cậu muốn 'Sắc Màu' vươn xa, nhưng vươn xa đến mức phải biến chất, phải đánh đổi sự bình yên mà cậu đã vất vả lắm mới có được, thì có đáng không? Nhớ hồi trước cậu làm việc cho tập đoàn lớn, ngày nào cũng về muộn, ăn uống thất thường, stress đến mức sụt cân. Bây giờ cậu có còn muốn quay lại phiên bản đó nữa không?"
Yến Chi khẽ lắc đầu, những ký ức về quãng thời gian căng thẳng ấy ùa về. Cô đã từng là một phiên bản Yến Chi luôn chạy đua với công việc, với những kỳ vọng của người khác, để rồi kiệt sức và đánh mất đi chính mình.
Thanh Nga, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xoăn nhẹ, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Yến Chi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Kim Ngân nói đúng đấy, Chi à. Cậu đã vất vả thế nào để có được sự bình yên này? Để có được 'Sắc Màu' như bây giờ, một nơi mà cậu có thể tự do sáng tạo, sống đúng với đam mê của mình. Đôi khi, thứ quý giá nhất không phải là thứ lớn lao nhất, mà là thứ khiến mình thực sự hạnh phúc." Cô dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà hoa cúc. "Hơn nữa, cậu còn nhớ không? Cậu đã từng nói với tớ, cậu muốn 'Sắc Màu' là một khu vườn nhỏ, nơi mỗi tác phẩm đều được vun trồng bằng tâm huyết, không phải là một nhà máy sản xuất hàng loạt."
Lời nói của Thanh Nga chạm đến tận sâu thẳm trong lòng Yến Chi. "Khu vườn nhỏ." Đó chính là ước mơ ban đầu của cô. Cô muốn "Sắc Màu" là nơi mà cô có thể tự do thể hiện cá tính, nơi cô được là chính mình, không bị ràng buộc bởi những quy chuẩn hay áp lực thương mại. Cô đã từng ước mơ về một cuộc sống mà công việc không phải là gánh nặng, mà là niềm vui, là nguồn cảm hứng bất tận.
"Mình chỉ sợ," Yến Chi khẽ nói, giọng cô khẽ run, "nếu mình nhận, mình lại trở thành phiên bản của chính mình trước đây, chạy theo những thứ không phải là mình, đánh mất đi sự tự do, sự bình yên mà mình đã dày công tìm kiếm. Mình sợ mình sẽ lại lạc lối." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi trên mái kính, tạo nên những âm thanh lách tách nhẹ nhàng. "Còn Khoa... cậu ấy rất tốt, rất tinh tế. Những gì cậu ấy nói về 'Sắc Màu', về sự cân bằng, tớ cảm thấy rất đồng điệu. Nhưng mình có nên mở lòng ngay lúc này không? Sau tất cả những gì đã trải qua, mình không muốn lại vội vàng, không muốn lại đặt cược sự bình yên của mình vào một mối quan hệ mà mình chưa thực sự sẵn sàng."
Kim Ngân nhún vai. "Đàn ông không phải là oxy, chúng ta vẫn sống tốt khi thiếu họ. Tớ không nói Khoa không tốt, nhưng cậu phải nghĩ cho bản thân trước. Tình yêu là gia vị, không phải là món chính. Nếu món chính của cậu đang bị xáo trộn bởi một cơ hội quá lớn, thì đừng vội thêm gia vị vào."
Thanh Nga mỉm cười dịu dàng. "Hãy lắng nghe trái tim mình, Chi à, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn. Cậu đã đủ mạnh mẽ để tự mình vượt qua nhiều thứ rồi. Giờ đây, cậu có quyền lựa chọn con đường mang lại hạnh phúc thực sự cho mình, không phải con đường mà người khác hay xã hội mong muốn."
Yến Chi im lặng, nhìn ly cà phê sữa đá đang tan dần. Những lời của bạn bè như những mảnh ghép, giúp cô dần hình dung rõ hơn bức tranh đang luẩn quẩn trong đầu. Cô đã xây dựng 'Sắc Màu' bằng niềm đam mê và sự tự do. Cô đã học cách trân trọng sự bình yên và độc lập của chính mình. Những điều đó, cô không thể dễ dàng đánh đổi. Ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn, như thể đã tìm thấy một phần câu trả lời, một phần sức mạnh từ sâu thẳm bên trong. Tiếng mưa rơi bên ngoài càng lúc càng rõ, nhưng trong lòng Yến Chi, những cơn bão suy nghĩ đã bắt đầu lắng xuống.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam rực rỡ, hắt những vệt nắng cuối ngày qua ô cửa kính lớn của Studio Sắc Màu. Ánh sáng ấm áp ấy bao trùm lên mọi vật, từ những giá vẽ đầy màu sắc, những bức tranh đang dang dở, cho đến những chiếc bàn làm việc chất đầy bản thiết kế và những chậu cây xanh nhỏ nhắn. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi giấy và mực in hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng chỉ có ở nơi này, nơi mà Yến Chi gọi là ngôi nhà thứ hai, là linh hồn của cô.
Yến Chi bước vào studio, cảm nhận sự tĩnh lặng và quen thuộc bao trùm lấy mình. Cô chậm rãi đi qua từng góc nhỏ, ngắm nhìn từng bức tranh, từng vật dụng mà cô đã tự tay sắp đặt. Chiếc ghế bành cũ kỹ nơi cô thường ngồi đọc sách, chiếc bàn gỗ nơi cô dành hàng giờ để phác thảo ý tưởng, những chiếc cọ vẽ đủ mọi kích cỡ được xếp gọn gàng trong ống đựng. Tất cả đều mang dấu ấn của cô, của những năm tháng cô đã dồn hết tâm huyết để xây dựng nên "Sắc Màu" từ con số không.
Đây không chỉ là một nơi làm việc, đây là một phần linh hồn của cô, là biểu tượng cho sự độc lập và niềm đam mê mà cô đã dày công gầy dựng. Cô nhớ lại những lời của Kim Ngân và Thanh Nga, những lời nói đã giúp cô nhìn rõ hơn giá trị của những gì mình đang có. Sự bình yên, sự tự do, quyền được lựa chọn con đường của riêng mình – đó là những điều cô đã vất vả lắm mới tìm thấy, và cô không muốn đánh đổi chúng một cách dễ dàng.
Yến Chi dừng lại trước một bức toan trắng tinh khôi đặt trên giá vẽ. Ánh nắng hoàng hôn hắt vào, làm nổi bật từng sợi vải canvas. Cô đặt chiếc ly cà phê sứ đã uống cạn xuống bàn, lấy một chiếc cọ vẽ và bắt đầu pha màu. Từng nét cọ đầu tiên nhẹ nhàng lướt trên bề mặt toan, như một dòng suối nhỏ khẽ chảy, mang theo những suy tư và cảm xúc của cô. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và kiên định. "Đây là khu vườn của mình," cô thì thầm, giọng nói chắc chắn, như một lời khẳng định với chính bản thân. "Mình sẽ bảo vệ nó."
Lời đề nghị hợp tác từ Art Fusion Asia, dù hấp dẫn đến mấy, cũng không thể lay chuyển quyết tâm của cô. Cô nhận ra rằng, việc "Sắc Màu" vươn xa không có nghĩa là phải hy sinh những giá trị cốt lõi đã làm nên nó. Cô có thể phát triển, nhưng phải theo cách của riêng mình, theo nhịp điệu của riêng mình, không phải theo những áp lực từ bên ngoài.
Về phần Khoa, cô thừa nhận anh là một người đàn ông tinh tế, sâu sắc, và có sự đồng điệu đáng ngạc nhiên. Nhưng cô biết, mình cần thời gian. Sau bao nhiêu năm tháng tìm kiếm sự bình yên, cô không muốn vội vàng gieo mình vào một mối quan hệ mới khi bản thân vẫn còn đang ngổn ngang với những quyết định lớn. Sự độc lập mà cô đã xây dựng không chỉ là về tài chính hay sự nghiệp, mà còn là sự độc lập trong cảm xúc, trong việc đưa ra những lựa định cho cuộc đời mình mà không bị chi phối bởi bất kỳ ai. Cô đã là một phiên bản Yến Chi đủ mạnh mẽ để giữ vững ranh giới cá nhân, để bảo vệ khu vườn riêng của mình.
Cô ngồi xuống trước máy tính, ngón tay thoăn thoắt gõ phím. Một email phản hồi được soạn thảo một cách chuyên nghiệp, bày tỏ sự cảm kích sâu sắc đối với lời đề nghị, nhưng cũng khéo léo đặt ra những điều kiện, những ranh giới mà "Sắc Màu" sẽ không vượt qua. Cô muốn hợp tác, nhưng trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng sự độc lập sáng tạo và nhịp độ làm việc của cô. Đó không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là một lời khẳng định về giá trị và lập trường của mình. Cô sẽ không để bất kỳ dự án hay mối quan hệ nào làm lu mờ đi phiên bản Yến Chi mà cô đã vất vả lắm mới xây dựng được.
Gửi đi email, Yến Chi quay lại với bức tranh dang dở. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận mùi sơn dầu, cảm nhận sự nhẵn mịn của cọ vẽ trên vải toan. Trong tâm trí cô, bức tranh ấy dần hiện rõ hình hài: một khu vườn rực rỡ sắc màu, được bao bọc bởi một hàng rào vững chắc nhưng không hề khô cứng, mà được tạo nên từ những nét vẽ mềm mại, uyển chuyển. Đó là biểu tượng cho sự tự chủ, cho ranh giới mà cô đang xây dựng, không phải để khép kín mình, mà để bảo vệ những giá trị cốt lõi, để những điều tốt đẹp có thể phát triển một cách bền vững.
Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh. Yến Chi biết, cuộc sống sẽ không ngừng đưa ra những lựa chọn, những thử thách. Nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã học được cách tin vào phiên bản Yến Chi hiện tại, phiên bản đã đủ mạnh mẽ để đưa ra những quyết định, dù cho nó có dẫn cô đến đâu đi chăng nữa. Cô đã tìm thấy câu trả lời, rất chậm rãi, rất sâu sắc, từ chính nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô, trong khu vườn riêng của "Sắc Màu". Cô mỉm cười, cầm chiếc cọ lên, tiếp tục phác những nét vẽ đầy cảm hứng lên bức toan trắng, với một nguồn năng lượng mới, một sự kiên định mới mẻ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.