Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 154: Bình Yên Là Lựa Chọn: Lời Từ Chối Nhẹ Nhàng

Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan như một khúc nhạc nền êm ái, hòa cùng giai điệu không lời từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ gỗ. Studio Sắc Màu vào buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp rất riêng, tĩnh lặng và tràn đầy cảm hứng. Ánh nắng vàng nhạt còn sót lại sau một ngày dài len lỏi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ và tường trắng. Không khí dịu mát, mang theo chút hương sơn dầu thoang thoảng, mùi giấy mới và phảng phất cả mùi cà phê Yến Chi vừa pha. Cô đứng trước giá vẽ, đôi mắt chăm chú vào từng nét bút, từng mảng màu đang dần hình thành trên bức tranh dang dở. Đây là một tác phẩm mang đậm phong cách của cô, những gam màu trầm ấm được điểm xuyết bằng những nét vẽ phóng khoáng, tự do, như chính tâm hồn cô hiện tại.

Vài ngày sau cuộc đàm phán thành công với đối tác, Yến Chi cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Sự kiện đó không chỉ là một chiến thắng về mặt kinh doanh, mà còn là một lời khẳng định cho giá trị và con đường cô đã chọn. Cô đã học được cách định nghĩa thành công theo cách của riêng mình, không phải bằng những con số hay danh vọng, mà bằng sự bình yên trong tâm hồn và sự tự do trong lựa chọn. Cô đã thành công trong việc dung hòa giữa phát triển sự nghiệp và duy trì bình yên, sự tự chủ. Cô không cần phải hy sinh cái này để có được cái kia. Cô có thể có cả hai, miễn là cô biết cách đặt ra ranh giới và kiên định với chúng.

Khoảnh khắc đó, điện thoại đặt trên bàn rung nhẹ, cắt ngang dòng chảy sáng tạo của Yến Chi. Cô đặt cọ vẽ xuống, tháo găng tay, bước đến bên bàn làm việc. Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn từ Cát Tường. Cô mỉm cười nhẹ, Cát Tường là người đại diện của đối tác trong dự án hợp tác vừa rồi, một người phụ nữ hoạt bát, năng động và có phần nhiệt tình quá mức.

Tin nhắn hiện lên:

_“Yến Chi ơi, cuối tuần này có buổi tiệc nhỏ chị Cát Tường tổ chức ở nhà riêng, có mấy người bạn mới rất thú vị, đặc biệt có Khoa – một kiến trúc sư trẻ tài năng, vừa về nước sau nhiều năm học tập và làm việc ở Pháp. Cậu ấy là bạn thân của em trai chị, rất lịch thiệp và giỏi giang. Chị thấy em hợp với cậu ấy lắm đó. Em tham gia nhé? Chị sẽ gửi địa chỉ và thời gian cụ thể sau. Nhớ nhé!”_

Yến Chi đọc tin nhắn, nụ cười trên môi khẽ nhạt đi. "Khoa... kiến trúc sư..." Cô lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ nơi những vệt nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu thắp sáng. Lại là một khởi đầu mới sao? Lại là một người đàn ông được "giới thiệu", được "mai mối" bằng những lời lẽ tốt đẹp nhất? Cô đã quá quen với những lời giới thiệu như thế, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về một "đúng người" đang chờ đợi. Nhưng mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai.

Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi trái tim còn non dại và dễ rung động. Cô đã từng mong chờ những cuộc gặp gỡ định mệnh, từng tin vào những lời hứa hẹn vu vơ. Nhưng rồi, hiện thực khắc nghiệt đã dạy cô rằng tình yêu không phải lúc nào cũng là phép màu, và định mệnh đôi khi chỉ là sự trớ trêu của thời điểm. Cô đã trải qua đổ vỡ, đã nếm trải sự mệt mỏi khi cố gắng hòa nhập vào một mối quan hệ không thuộc về mình, khi cố gắng thay đổi bản thân để phù hợp với kỳ vọng của người khác.

Giờ đây, khi đã gây dựng được "Sắc Màu" vững chãi, khi đã tìm thấy sự bình yên và độc lập trong cuộc sống của mình, cô lại đối mặt với một lời mời gọi mới. "Mình đã ổn định thế này rồi..." Cô thầm nghĩ. Sự ổn định mà cô có được không phải là thứ dễ dàng đạt được. Nó là kết quả của những ngày tháng vật lộn với nỗi cô đơn, với sự nghi ngờ bản thân, với những lựa chọn khó khăn. Nó là thành quả của việc học cách yêu thương bản thân, tin tưởng vào trực giác và bảo vệ những giá trị cốt lõi.

Cát Tường nói "em hợp với cậu ấy lắm đó", như thể tình yêu là một công thức, chỉ cần hai mảnh ghép "hợp" nhau là mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Yến Chi không còn tin vào những sự "hợp" ban đầu ấy nữa. Cô tin vào sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và quan trọng nhất là sự đồng điệu về thời điểm. Cô đã từng yêu Minh Khang, yêu phiên bản của anh trong tâm trí cô, nhưng thời điểm của họ chưa bao giờ trùng khớp. Khi cô muốn nắm tay, anh lại đang học cách buông bỏ những thứ phù phiếm. Khi cô muốn dừng lại, anh lại đang lao vào cuộc chạy đua không ngừng.

Cô nhìn lại bức tranh đang vẽ dở. Những mảng màu dường như đang kể một câu chuyện về sự tự do, về một thế giới nội tâm phong phú. Cô cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhìn ngắm chúng. Đây là khu vườn của cô, nơi cô có thể tự do sáng tạo, tự do là chính mình mà không cần phải thỏa hiệp với bất cứ điều gì. Liệu một mối quan hệ mới có làm xáo trộn khu vườn này không? Liệu cô có phải một lần nữa đánh đổi sự bình yên để chạy theo một thứ tình yêu chưa chắc chắn?

Yến Chi đứng đó, ánh mắt dán vào khoảng không vô định ngoài khung cửa sổ. Tiếng xe cộ vội vã trên đường phố, tiếng gió khẽ lùa qua khung cửa, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối. Cô không hề cảm thấy cô đơn, chỉ là một sự trầm tư nhẹ nhàng. Cô đã trưởng thành hơn, không còn vội vàng hay lo sợ đánh mất những cơ hội. Cô đã học được cách lắng nghe tiếng nói bên trong mình, và quan trọng hơn, cô đã tin vào những quyết định của mình. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là khả năng đứng vững giữa những cơn sóng ấy." Câu nói của Kim Ngân lại vang vọng trong đầu cô. Cô đã đứng vững, đã vượt qua những cơn sóng lớn của sự nghiệp. Giờ đây, cô tự hỏi, liệu cô có đủ sức để đón nhận thêm một cơn sóng nữa, cơn sóng mang tên tình yêu? Và liệu cơn sóng đó có thực sự đáng để cô đánh đổi sự bình yên mà mình đã dày công vun đắp?

Khi đêm về, căn hộ của Yến Chi chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, có chút hoài niệm. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều, lẫn trong tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô bật để thư giãn. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, hòa quyện với hương hoa nhài dìu dịu từ ban công nhỏ. Cô ngồi trên chiếc sofa êm ái, ôm cuốn sổ phác thảo cũ đã sờn bìa da. Dù đã có một ngày thành công và bình yên, với một dự án lớn vừa được ký kết theo đúng ý mình, lời mời của Cát Tường vẫn khiến cô suy nghĩ không ngừng. Nó như một hòn đá nhỏ vô tình rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong tâm trí cô.

Cô lật giở từng trang sổ, nơi lưu giữ những bản vẽ đầu tiên của Studio Sắc Màu, những ý tưởng non nớt nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Cô nhìn thấy mình trong từng nét bút, từng mảng màu, từng thiết kế. Đó là hành trình của một cô gái trẻ vừa trải qua đổ vỡ, tìm cách đứng dậy và xây dựng một thế giới riêng, nơi cô có thể tự do thể hiện bản thân và tìm thấy giá trị của mình. Những hình ảnh đó đưa cô trở về những khoảnh khắc cô độc lập và tự chủ, những ngày tháng cô miệt mài làm việc, học hỏi, không ngừng hoàn thiện bản thân.

"Mình đã rất vất vả để có được sự bình yên này," cô thì thầm, giọng nói khẽ hòa vào tiếng nhạc. "Nó không tự nhiên mà có, mà phải đánh đổi bằng nhiều nước mắt, sự cô đơn và những đêm dài trằn trọc." Cô nhớ lại những áp lực, mệt mỏi khi cố gắng hòa nhập vào những mối quan hệ cũ. Những mối quan hệ mà cô đã từng nghĩ là định mệnh, là tất cả. Cô đã từng cố gắng thay đổi mình, cố gắng làm hài lòng người khác, cố gắng níu giữ những thứ không thuộc về mình. Và cái giá phải trả là sự mất mát bản thân, là những mệt mỏi kéo dài, là cảm giác hụt hẫng khi nhận ra mình đã đánh mất sự bình yên vốn có.

Giờ đây, cô đã có tất cả những gì mình mong muốn: một sự nghiệp vững chắc, một không gian sáng tạo của riêng mình, những người bạn thân thiết luôn ở bên cạnh, và quan trọng nhất là một tâm hồn thanh thản. "Liệu mình có nên đánh đổi nó cho một điều gì đó chưa chắc chắn?" Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu cô. Tình yêu là điều tuyệt vời, cô không phủ nhận điều đó. Cô vẫn tin vào tình yêu, vẫn khao khát một mối quan hệ chân thành, sâu sắc. Nhưng cô có thực sự cần nó ngay lúc này không? Hay cô đang hạnh phúc hơn với những gì mình đang có?

Cô vuốt ve bìa cuốn sổ phác thảo cũ, cảm nhận từng vết sờn trên lớp da đã bạc màu. "Đây mới là mình, là Sắc Màu của mình." Cô khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu. Mùi hương của trà và sách cũ như xoa dịu tâm hồn cô. Cô không còn là Yến Chi của những năm tháng trước, vội vàng tìm kiếm tình yêu để lấp đầy khoảng trống. Cô là Yến Chi của hiện tại, một người phụ nữ trưởng thành, chín chắn, biết rõ giá trị của bản thân và không còn sợ hãi sự cô đơn.

Cô hình dung ra buổi tiệc mà Cát Tường nhắc đến: ánh đèn lung linh, tiếng nhạc xập xình, những gương mặt xa lạ và những câu chuyện xã giao. Rồi đến Khoa, chàng kiến trúc sư trẻ tài năng. Có lẽ anh là một người tốt, lịch thiệp, thành đạt. Có lẽ anh sẽ mang đến cho cô những rung động mới, những trải nghiệm mới. Nhưng liệu cô có sẵn sàng cho tất cả những điều đó không? Liệu cô có sẵn sàng để một người khác bước vào khu vườn bình yên mà cô đã dày công vun đắp? Liệu cô có chấp nhận một lần nữa đối mặt với những lo lắng, những bất an, những kỳ vọng và những thất vọng có thể xảy đến?

Yến Chi mỉm cười nhẹ. Cô đã từng nghĩ bình yên là sự tĩnh lặng tuyệt đối, nhưng giờ đây cô hiểu rằng, bình yên còn là sự chủ động trong việc lựa chọn, trong việc bảo vệ những gì mình trân quý. Đó không phải là trốn tránh, mà là ý thức rõ ràng về những gì mình cần và không cần. Cô không phải là không muốn yêu, chỉ là cô không muốn vội vàng. Và cô không muốn bất kỳ ai làm xáo trộn khu vườn bình yên này, ít nhất là vào thời điểm hiện tại. Sự kiên định của cô trong việc từ chối cơ hội tình cảm mới này không phải là sự khước từ tình yêu, mà là sự bảo vệ bản thân, là nền tảng vững chắc cho những quyết định lớn hơn của cô trong tương lai, khẳng định giá trị của sự độc lập và bình yên.

Trong những suy nghĩ miên man ấy, cô chợt nghĩ đến Minh Khang. Cô không biết anh đang ở đâu, làm gì. Có lẽ anh vẫn đang chật vật với áp lực công việc, với những mục tiêu to lớn mà anh tự đặt ra cho mình. Có lẽ anh vẫn tin rằng sự ổn định phải được đánh đổi bằng sự hy sinh, bằng những tháng ngày mệt mỏi và căng thẳng. Trong khi Yến Chi đang học cách đặt ranh giới và ưu tiên bản thân, tìm thấy sự bình yên trong chính mình, thì Minh Khang có thể vẫn đang mắc kẹt trong vòng xoáy của công việc, của sự nghiệp. Việc Yến Chi từ chối một "mối quan hệ mới" trong khi Minh Khang có thể vẫn đang vật lộn với sự mệt mỏi và cô độc càng làm sâu sắc thêm "khoảng cách" giữa hai người. Họ đã thực sự đi trên hai con đường khác nhau, với những định nghĩa hoàn toàn khác về hạnh phúc và sự ổn định.

Sáng hôm sau, Studio Sắc Màu ngập tràn ánh nắng nhẹ và gió mát. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng xe cộ xa xa trên đường phố, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của buổi sớm. Mùi sơn dầu và giấy vẽ vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một năng lượng tươi mới, tràn đầy sức sống. Yến Chi ngồi trước máy tính, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. Sau một đêm suy nghĩ thấu đáo, cô đã có câu trả lời. Một cảm giác nhẹ nhõm và rõ ràng bao trùm lấy cô, như thể một tảng đá vô hình đã được gỡ bỏ khỏi lồng ngực.

Cô mở ứng dụng tin nhắn, bắt đầu soạn một tin nhắn trả lời Cát Tường. Cô không hề cảm thấy hối tiếc hay băn khoăn. Thay vào đó, là một sự thanh thản, một sự kiên định vững vàng. Cô muốn từ chối một cách chân thành nhưng cũng không kém phần khéo léo, để Cát Tường hiểu rằng quyết định này không phải vì cô không trân trọng lời mời, mà vì cô đang ưu tiên những giá trị khác.

_“Chào chị Cát Tường, em rất cám ơn chị đã nhớ đến em và có lòng giới thiệu. Em thực sự rất trân trọng tình cảm của chị. Nhưng dạo này em đang dồn hết tâm huyết cho 'Sắc Màu' và có một vài dự án cá nhân cần hoàn thành gấp để chuẩn bị cho một triển lãm nhỏ vào cuối năm. Có lẽ em sẽ không thể tham gia buổi tiệc được, em sợ mình sẽ không thể tập trung và tận hưởng trọn vẹn không khí vui vẻ của buổi tiệc. Chị chuyển lời xin lỗi của em đến Khoa nhé. Chúc mọi người có một buổi tối thật vui vẻ và ấm áp bên nhau!”_

Cô đọc lại tin nhắn một lần nữa, đảm bảo rằng lời từ chối của mình vừa lịch sự, vừa đủ rõ ràng, không để lại bất kỳ sự hiểu lầm nào. Cô không nói dối, "Sắc Màu" và các dự án cá nhân thực sự đang chiếm trọn tâm trí cô, và cô cần toàn bộ năng lượng của mình cho chúng. Đây không phải là một cái cớ, mà là sự thật về ưu tiên của cô ở thời điểm hiện tại.

"Không phải là mình không muốn yêu, chỉ là mình không muốn vội vàng," cô thầm nhủ. "Và mình không muốn bất kỳ ai làm xáo trộn khu vườn bình yên này." Khu vườn ấy, cô đã dày công chăm sóc, vun trồng từng chút một. Nó là biểu tượng cho sự độc lập, cho sự tự chủ và cho những giá trị mà cô đã tìm thấy sau nhiều năm tháng. Cô không muốn bất cứ điều gì, hay bất cứ ai, làm lung lay nền móng ấy. Tình yêu, nếu có đến, sẽ phải là một phần bổ sung, một sự cộng hưởng, chứ không phải là một lực lượng phá vỡ hay thay thế.

Cô bấm nút "Gửi". Tin nhắn đi, mang theo một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Yến Chi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm thấy lòng mình thanh thản đến lạ. Ngay lập tức, cô quay lại với giá vẽ, cầm lấy chiếc cọ đã đặt dở. Ánh mắt cô một lần nữa dán vào bức tranh dang dở, từng nét vẽ dường như trở nên sống động hơn dưới ánh nắng ban mai. Cô đã sẵn sàng tiếp tục hành trình của mình, với một tâm hồn thanh thản và một nụ cười mãn nguyện trên môi, bảo vệ khu vườn riêng mà cô đã dày công chăm sóc. Cô tin rằng, sự bình yên này chính là món quà lớn nhất mà cô đã tự tặng cho chính mình, và cô sẽ không đánh đổi nó cho bất cứ điều gì chưa chắc chắn.

Quyết định này của Yến Chi sẽ là nền tảng vững chắc cho những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cô đang tự xây dựng một ranh giới rõ ràng, một lời khẳng định mạnh mẽ về giá trị của sự độc lập và bình yên. Trong khi Minh Khang có thể vẫn đang chạy đua với những mục tiêu bên ngoài, thì Yến Chi đã tìm thấy sự giàu có bên trong. Khoảng cách giữa hai người, theo cách này, lại càng trở nên sâu sắc hơn, như một sự chuẩn bị cho những lần gặp gỡ sau này, khi một người bắt đầu khao khát điều mà người kia đã có được.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free