Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 156: Vinh Quang Và Khoảng Trống

Yến Chi đã rời đi, vai thẳng tắp, bước chân vững vàng. Cánh cửa phòng họp khép lại sau lưng cô, để lại Cát Tường một mình giữa sự im lặng đầy trọng lượng, và cả một chút bàng hoàng. Yến Chi không ngoảnh lại. Lòng cô thanh thản đến lạ. Cô đã làm điều đúng đắn cho bản thân, cho "Sắc Màu" – khu vườn bình yên mà cô dày công chăm sóc. Cô đã bảo vệ bản sắc, sự tự do và giờ đây, cô cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với những gì sắp tới.

***

Trong khi Yến Chi đang tìm thấy sự bình yên trong việc từ chối những cám dỗ vật chất, thì ở một góc khác của thành phố, Minh Khang lại đang đứng giữa ánh đèn rực rỡ của một chiến thắng vang dội, nhưng trong lòng anh lại là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo.

Căn phòng họp lớn của Khởi Nguyên vẫn còn vương vấn mùi cà phê mới pha và một chút hương nước hoa cao cấp từ những người vừa rời đi. Ánh đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà hắt xuống, làm nổi bật những mô hình kiến trúc tinh xảo đặt trên bàn, biểu tượng cho những giấc mơ đang dần thành hình trên giấy. Tiếng điều hòa rì rầm đều đặn, như một nhịp điệu không ngừng của cuộc sống công sở chuyên nghiệp. Chiều muộn, khi thành phố bên ngoài bắt đầu chuyển mình qua một gam màu vàng cam của hoàng hôn, bên trong Khởi Nguyên, nhiệt độ vẫn được kiểm soát ở mức mát lạnh, giữ cho mọi bộ não tỉnh táo và mọi quyết định sắc bén.

Ông An, sếp của Minh Khang, một người đàn ông cao ráo với gương mặt cương nghị và ánh mắt sắc sảo nhưng đầy từng trải, đứng trên bục giảng. Giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian vừa chuyên nghiệp vừa có chút trang trọng. "Thưa các vị, hôm nay tôi muốn thông báo một tin vui lớn." Tiếng vỗ tay lưa thưa bắt đầu vang lên từ phía dưới, một sự hưởng ứng có phần dè dặt nhưng vẫn đầy nhiệt tình. "Chúng ta đã chính thức thắng thầu dự án 'Skyline Landmark' – một trong những dự án trọng điểm nhất của thành phố trong năm nay!"

Một tràng pháo tay lớn hơn bùng nổ, kéo theo những tiếng reo hò phấn khích từ một vài nhân viên trẻ. Ánh mắt ông An quét qua đám đông, dừng lại ở Minh Khang, người đang ngồi ở hàng ghế đầu, vóc dáng cao ráo, cân đối, mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Hôm nay, anh mặc một chiếc sơ mi xanh navy lịch sự kết hợp với quần tây màu ghi, tôn lên vẻ ngoài chín chắn và đáng tin cậy. Đôi mắt sâu của anh ánh lên một tia sáng, nhưng đó không phải là sự hân hoan tột độ. "Và để có được thành công này, không thể không nhắc đến sự đóng góp to lớn, không ngừng nghỉ của Giám đốc dự án Minh Khang!" Ông An vung tay về phía anh, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Chúc mừng cậu, Khang! Cậu đã làm rất tốt!"

Minh Khang đứng dậy, nhận những tràng pháo tay nồng nhiệt và những cái gật đầu tán thưởng từ đồng nghiệp. Anh bước lên bục, bắt tay Ông An một cách dứt khoát. Bàn tay ông An ấm áp và rắn rỏi, truyền đi một cảm giác công nhận và hài lòng. Minh Khang chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười xã giao đã quá quen thuộc, gần như là một phản xạ được lập trình sau bao năm lăn lộn trong môi trường kinh doanh đầy áp lực. Anh cảm ơn Ông An, cảm ơn toàn thể đội ngũ, nói vài lời khách sáo về sự nỗ lực chung và tinh thần đồng đội. Lời nói của anh vẫn điềm tĩnh, chính xác, nhưng thiếu đi sự nhiệt huyết, sự bùng cháy mà người ta mong đợi từ một người vừa giành chiến thắng lớn.

Phía xa, Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh không ngừng của Minh Khang trong công ty, đứng dựa vào tường. Ngoại hình điển trai, phong thái tự tin và cách ăn nói khéo léo đã giúp anh ta xây dựng được một hình ảnh riêng, nhưng đôi mắt anh ta lúc này lại thoáng chút khó chịu. Khi Minh Khang bước xuống, Lâm Hải tiến lại, đưa tay ra. Nụ cười trên môi anh ta hơi gượng gạo, không thể che giấu hoàn toàn sự miễn cưỡng. "Chúc mừng cậu, Khang. Một dự án không tồi chút nào." Giọng nói của Lâm Hải vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng trong đó có một chút gì đó sắc lạnh, như thể đang cố gắng phân tích, tìm kiếm một điểm yếu trong thành công của đối phương. Minh Khang chỉ gật đầu, bắt tay Lâm Hải, ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt của đối thủ, không dừng lại quá lâu. Anh đã quá quen với những màn đấu trí ngầm như thế này.

Đức Anh, một nhân viên cấp dưới trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, với đôi mắt sáng và tràn đầy năng lượng, gần như ngay lập tức lao đến Minh Khang. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây chỉnh tề, toát lên vẻ năng động của tuổi trẻ. "Chúc mừng sếp Khang! Anh giỏi quá! Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" Giọng nói của Đức Anh đầy sự ngưỡng mộ và hào hứng, một sự tương phản rõ rệt với trạng thái nội tâm của Minh Khang. Anh chỉ vỗ nhẹ vai Đức Anh, cố gắng nặn ra một nụ cười ấm áp hơn một chút. "Cứ cố gắng, rồi sẽ đến lượt em thôi."

Khi những lời chúc mừng dần lắng xuống, và từng đồng nghiệp một bắt đầu rời khỏi phòng họp, Minh Khang vẫn đứng đó, cảm nhận một sự vô vị lạ thường len lỏi trong từng tế bào. Tiếng vỗ tay, những lời khen ngợi, sự công nhận từ Ông An, ngay cả ánh mắt cạnh tranh của Lâm Hải, tất cả đều trôi tuột qua anh như một làn gió lạnh. Anh đã đạt được điều mà nhiều người khao khát, điều mà anh đã từng tin rằng sẽ mang lại cho anh sự thỏa mãn tột độ. Nhưng giờ đây, khi nó ở ngay trong tầm tay, nó lại không mang đến bất kỳ niềm vui nào cả. Chỉ có một sự trống rỗng, một khoảng lặng kỳ lạ bên trong, như một bản nhạc đột nhiên ngưng lại ở nốt cao trào. Anh tự hỏi, đây là nó sao? Cái cảm giác mà anh đã đánh đổi vô số đêm trắng, vô số mối quan hệ, vô số khoảnh khắc cá nhân để có được? Tại sao anh không thấy vui chút nào?

***

Thời gian trôi đi, những âm thanh cuối cùng của một ngày làm việc bận rộn dần lắng xuống. Tiếng gõ bàn phím đã im bặt, điện thoại không còn reo, và tiếng trao đổi công việc cũng đã biến mất. Chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rầm đều đều, cùng với tiếng máy in thỉnh thoảng vang lên từ một góc khuất nào đó. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ vẫn chiếu rọi khắp văn phòng, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ lạnh lẽo, vô hồn, như một sân khấu vừa kết thúc vở diễn. Mùi cà phê nguội và giấy in vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa cao cấp từ những người đã về, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên ngột ngạt.

Minh Khang vẫn ngồi tại bàn làm việc của mình, giữa một khu vực làm việc mở đã hoàn toàn trống trải. Màn hình máy tính đã tắt, phản chiếu gương mặt mệt mỏi của anh. Anh tháo chiếc cà vạt xanh navy, cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng sự nặng nề trong lòng vẫn còn đó. Anh xoa thái dương, cảm nhận rõ sự kiệt sức đang lan tỏa khắp cơ thể. Toàn bộ năng lượng dường như đã bị vắt kiệt, không còn sót lại chút hứng khởi nào để tận hưởng chiến thắng vừa rồi. Sự hào nhoáng của buổi thông báo đã tan biến cùng với bóng dáng cuối cùng của đồng nghiệp, để lại anh một mình giữa bốn bức tường kính, nơi chỉ còn lại sự trống rỗng.

Anh gục đầu xuống bàn một lúc, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt bàn kính chạm vào trán. Mí mắt anh nặng trĩu, nhưng tâm trí anh lại không thể ngừng suy nghĩ. "Đây là nó sao? Cái cảm giác mình đã đánh đổi mọi thứ để có được?" Một câu hỏi vô thanh vang vọng trong đầu anh, không có lời đáp. "Tại sao mình không thấy vui chút nào?" Anh đã từng tin rằng, khi đạt được đỉnh cao này, anh sẽ cảm thấy thỏa mãn, sẽ cảm thấy sự nghiệp của mình được khẳng định, và anh sẽ xứng đáng để yêu ai đó, để bắt đầu một cuộc sống riêng. Nhưng giờ đây, tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là một sự hụt hẫng đến khó tả. Thành công... nhưng đổi lại là gì?

Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt vô định nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi thành phố đã lên đèn, biến thành một biển ánh sáng lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, một sự hối hả không ngừng. Anh khẽ thở dài, nghe rõ tiếng hít thở nặng nề của chính mình trong không gian im ắng. Tay anh vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng của sự thành đạt và địa vị. Nó lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng giờ đây nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ, và về cái giá anh đã phải trả cho những gì anh đang có. Cái giá đó, liệu có xứng đáng? Anh không có câu trả lời.

***

Đêm khuya, đường phố vẫn còn tấp nập những chiếc xe lướt qua, tiếng còi xe và tiếng động cơ hòa vào nhau tạo nên bản giao hưởng không ngừng của đô thị. Minh Khang ghé vào một cửa hàng tiện lợi 24/7, ánh đèn trắng sáng choang của cửa hàng dường như cố gắng xua đi bóng tối và sự mệt mỏi của anh. Bên trong, mùi đồ ăn nhanh, cà phê hòa tan và cả mùi sản phẩm tẩy rửa đặc trưng của cửa hàng len lỏi vào khứu giác. Tiếng máy quét mã vạch lách cách, tiếng nói chuyện nhỏ xíu của vài khách hàng và tiếng nhạc pop nhẹ nhàng từ loa cửa hàng tạo nên một bầu không khí nhanh chóng, tiện lợi, nhưng cũng có chút ồn ào và vô danh.

Anh cầm trên tay một hộp mì ăn liền và một lon cà phê đen đá, những món ăn quen thuộc cho những bữa khuya vội vã. Khi anh đang đứng chờ tính tiền, ánh mắt anh bất ngờ va phải một bóng dáng quen thuộc. Hoàng Nam, bạn thân của anh, cũng đang đứng ở quầy nước giải khát, chọn lựa một chai trà xanh. Hoàng Nam vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, dáng người cao, đeo kính, ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu xanh nhã nhặn. Nhưng đôi mắt anh ấy lại ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Minh Khang.

"Khang? Lại tăng ca đến giờ này à?" Hoàng Nam bước đến gần, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quan tâm. "Trông cậu xanh xao quá đó."

Minh Khang chỉ cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Chuyện thường ấy mà. Cậu cũng vậy sao?" Anh cố gắng che giấu sự mệt mỏi bằng một câu hỏi bâng quơ.

Hoàng Nam lắc đầu. "Tớ chỉ ghé mua chút đồ thôi. Nhưng cậu thì khác, có vẻ như cậu đang vắt kiệt sức mình." Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt chân thành. "Thành công cũng cần có sức khỏe để tận hưởng chứ."

Câu nói của Hoàng Nam như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm trí Minh Khang. "Tận hưởng...?" Anh lặp lại từ đó, như thể nó là một khái niệm xa lạ. Ánh mắt anh thoáng chút suy tư, nhìn vào hư không. Anh đang tận hưởng điều gì? Những con số trên tài khoản ngân hàng? Danh tiếng trong giới? Hay những đêm dài một mình đối diện với bốn bức tường, với những khoảng trống không tên? Hoàng Nam nói đúng, anh đang có thành công, nhưng anh có sức khỏe để tận hưởng nó không? Và quan trọng hơn, anh có *niềm vui* để tận hưởng nó không?

Tiếng máy quét mã vạch lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Khang. Anh trả tiền, cảm ơn cô thu ngân, và rời đi, lon cà phê lạnh trong tay. Câu nói của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở không ngừng, về một thứ gì đó mà anh đang thiếu, đang bỏ lỡ. Bước chân anh nặng nề hơn, kéo lê sự mệt mỏi về phía căn hộ của mình, nơi sự trống rỗng đang chờ đợi.

***

Căn hộ penthouse của Minh Khang nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Thiết kế hiện đại, tối giản, sang trọng, với kính cường lực từ sàn đến trần bao quanh toàn bộ không gian, mang đến một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố về đêm. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo – xám, đen, nâu gỗ – tạo nên một vẻ đẹp tinh tế nhưng cũng có phần lạnh lẽo. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh. Đôi khi, tiếng gió rít qua ô cửa kính, hay tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Minh Khang bước vào căn hộ, cởi chiếc áo khoác vest và ném nhẹ lên chiếc ghế sofa da. Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đèn hắt và ánh sáng rực rỡ của đô thị hắt vào từ bên ngoài. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống trải đến lạ, sự sang trọng không thể lấp đầy sự cô độc đang bao trùm anh. Anh tiến đến bên cửa sổ kính lớn, đưa tay chạm vào mặt kính lạnh. Nhiệt độ bên trong căn hộ luôn được kiểm soát hoàn hảo, nhưng cảm giác lạnh lẽo của tấm kính vẫn thấm vào đầu ngón tay anh, gợi nhắc về một sự lạnh lẽo khác, sâu hơn, bên trong chính con người anh.

Anh đứng đó, nhìn xuống biển ánh đèn lấp lánh. Mỗi chấm sáng là một dấu hiệu của sự sống, của những câu chuyện đang diễn ra bên dưới, nhưng anh lại cảm thấy mình bị tách biệt hoàn toàn khỏi tất cả những điều đó. Anh nhớ lại câu nói của Hoàng Nam: "Thành công cũng cần có sức khỏe để tận hưởng chứ." Anh đang tận hưởng điều gì đây? Một căn hộ lớn? Một vị trí cao? Hay chỉ là sự cô độc này?

Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh, không báo trước, không được mời gọi. Đó là hình ảnh Yến Chi. Không phải Yến Chi của những lần gặp gỡ vội vã, mà là một Yến Chi mà anh đã từng thoáng thấy qua vài bức ảnh trên mạng xã hội, hoặc qua lời kể của ai đó. Cô ấy mỉm cười bình yên trong không gian Studio Sắc Màu của mình, mái tóc buông xõa nhẹ nhàng, đôi mắt ánh lên vẻ tự do và mãn nguyện. Hình ảnh đó, đối lập hoàn toàn với trạng thái mệt mỏi và trống rỗng của anh hiện tại. Một bên là sự hối hả, áp lực, thành công nhưng đầy kiệt sức. Một bên là sự bình yên, độc lập, và một nụ cười dường như không bị vướng bận bởi bất kỳ điều gì.

"Yến Chi..." Anh thầm gọi tên cô trong đầu, một cách vô thức. "Cô ấy chắc đang ngủ rất yên bình nhỉ? Không biết Studio Sắc Màu của cô ấy dạo này thế nào rồi?" Sự tò mò len lỏi, không phải là sự tò mò về một người phụ nữ, mà là về một trạng thái sống hoàn toàn khác biệt. Anh tự hỏi, cô ấy đã làm thế nào để có được sự bình yên đó? Liệu có phải cô ấy đã không đánh đổi những gì anh đã đánh đổi?

Minh Khang đưa tay nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa. Lần này, không phải để kiểm soát thời gian, mà là để tự vấn về ý nghĩa của nó, về ý nghĩa của từng khoảnh khắc đã trôi qua và những gì anh đã dùng nó để xây dựng. Thời gian là vàng bạc, sếp anh đã từng nói vậy. Nhưng liệu vàng bạc có mua được sự bình yên? Có mua được cảm giác được "tận hưởng" mà Hoàng Nam đã nhắc đến?

Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh Yến Chi bình yên vẫn lảng vảng trong tâm trí, như một điểm sáng nhỏ trong biển đêm mịt mùng của sự trống rỗng. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông hiện đại khao khát: sự nghiệp, tiền tài, địa vị. Nhưng anh lại cảm thấy thiếu một thứ gì đó vô hình, một mảnh ghép quan trọng mà anh không thể gọi tên. Sự trống rỗng này, sau một chiến thắng vĩ đại, là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo hiệu rằng anh cần phải tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, ngoài những con số và những dự án bạc tỉ. Anh đã đến đúng đỉnh vinh quang, nhưng lại lạc lối trong chính sự thành công của mình. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh của Yến Chi, với sự bình yên tự tại, lại trở thành một thứ anh vô thức khao khát.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free