Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 157: Chén Cà Phê Đắng, Nỗi Lòng Sâu

Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô kính cường lực trong suốt, kéo theo một dải màu cam hồng rực rỡ vẽ lên tấm rèm cửa sổ kéo hờ của căn hộ penthouse. Minh Khang khẽ trở mình, cảm giác nặng nề vẫn đeo bám lấy anh từ đêm qua, tựa như một lớp sương mờ đặc quánh bao phủ tâm trí. Anh không ngủ sâu, chỉ là chìm vào một trạng thái lơ lửng giữa mơ và thực, nơi những con số dự án, những lời chúc mừng trống rỗng và cả hình ảnh Yến Chi bình yên cứ thay nhau hiện về, xoáy vào nhau tạo thành một mớ bòng bong khó hiểu.

Anh mở mắt, trần nhà cao vút, trắng muốt, không một vết gợn hiện ra. Xung quanh là không gian rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa kính, như một lời thì thầm của sự cô độc. Chiếc giường Kingsize rộng rãi, đệm êm ái, nhưng lại không thể xoa dịu đi sự trống trải đang ngự trị trong lòng anh. Minh Khang ngồi dậy, vươn vai, cố xua đi sự uể oải. Anh đưa tay day day thái dương, nơi những mạch máu dường như đang đập thình thịch, báo hiệu một cơn đau đầu âm ỉ sắp đến.

Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo, cảm giác mát rượi lan tỏa, nhưng không đủ để xua tan cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Anh tiến đến bên cửa sổ kính lớn, nơi tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang bừng tỉnh. Dưới kia, những ánh đèn đường vẫn còn lấp lánh như những sợi dây chuyền kim cương vắt ngang qua bức tranh đô thị, nhưng đã nhạt nhòa đi phần nào dưới ánh sáng của một ngày mới. Từng tòa nhà cao tầng vươn mình, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ, tràn đầy sức sống. Thế nhưng, Minh Khang lại không cảm thấy chút sức sống nào trong mình. Anh đứng đó, như một bức tượng sống, nhìn ngắm sự hối hả bắt đầu một ngày mới, nhưng lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi dòng chảy đó. Thành công mà anh đã đạt được, vị trí mà anh đang nắm giữ, lẽ ra phải mang lại cho anh niềm vui, sự thỏa mãn tột độ. Nhưng tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là một sự trống rỗng đến cùng cực, một sự mệt mỏi mà ngay cả giấc ngủ cũng không thể gột rửa.

Anh quay người, bước vào căn bếp hiện đại, với những thiết bị tối tân được sắp xếp gọn gàng, sáng bóng. Mùi hương gỗ quý từ những đồ nội thất vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính còn sót lại từ đêm qua. Minh Khang thuần thục lấy phin cà phê và xay những hạt cà phê Arabica thượng hạng. Tiếng máy xay hoạt động rào rào một lúc, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng. Anh rót nước nóng vào phin, kiên nhẫn chờ đợi từng giọt cà phê đen sóng sánh nhỏ xuống chiếc ly sứ trắng tinh. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi cà phê rang xay nồng nàn, đánh thức một phần giác quan của anh.

Anh mang ly cà phê đến chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch đen, đặt chiếc máy tính bảng lên bàn. Màn hình sáng lên, hiển thị lịch trình dày đặc cho ngày hôm nay: cuộc họp với đối tác, đánh giá dự án mới, phỏng vấn nhân sự cấp cao. Công việc, luôn là công việc. Nó đã chiếm trọn mọi ngóc ngách trong cuộc đời anh suốt những năm qua, trở thành lẽ sống, thành mục tiêu duy nhất. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và anh đã lao đầu vào xây dựng sự ổn định đó, không ngừng nghỉ. Giờ đây, anh đã có sự ổn định, thậm chí là sự vinh quang vượt xa những gì anh từng hình dung. Nhưng cái giá của nó là gì?

Anh nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, như vị của chính cuộc đời anh lúc này. Đắng chát nhưng vẫn phải nuốt. Anh nhớ lại lời nói của Hoàng Nam tối qua: "Thành công cũng cần có sức khỏe để tận hưởng chứ." Tận hưởng? Anh đang tận hưởng điều gì? Những con số trên tài khoản ngân hàng? Những lời khen ngợi xã giao từ đồng nghiệp? Hay là sự cô độc trong căn penthouse rộng lớn này, nơi chỉ có anh và tiếng vọng của chính mình?

Một lần nữa, hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng hơn, sống động hơn cả những con số hay dự án. Cô ấy mỉm cười bình yên, đôi mắt ánh lên vẻ tự do, không chút vướng bận. Đó là Yến Chi mà anh đã từng thấy, không phải ở những lần gặp gỡ chóng vánh, mà là một Yến Chi tự tại, vững vàng trên con đường mình đã chọn. Cô ấy đã từ chối một cơ hội hợp tác lớn, một cơ hội mà bất kỳ ai trong giới kinh doanh cũng sẽ phải mơ ước, chỉ để giữ lấy sự bình yên và tự chủ của mình. Anh đã từng nghĩ đó là một sự ngây thơ, một quyết định thiếu tầm nhìn. Nhưng giờ đây, khi anh đứng trên đỉnh vinh quang mà lòng lại trống rỗng, anh bắt đầu tự hỏi, liệu có phải chính anh mới là người đã đánh đổi quá nhiều?

"Cô ấy chắc không bao giờ phải uống cà phê đắng thế này nhỉ?" Anh tự nhủ thầm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. Yến Chi của anh, hay đúng hơn là Yến Chi của những ký ức và tưởng tượng của anh, luôn gắn liền với những điều nhẹ nhàng, trong trẻo. Studio Sắc Màu của cô ấy, những màu sắc tươi sáng, những nét vẽ tự do… Tất cả đều đối lập hoàn toàn với sự khô khan, áp lực và màu xám xịt trong thế giới của anh.

Minh Khang đưa tay nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, một món quà từ chính anh cho bản thân sau một dự án thành công. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, luôn chạy đúng giờ, nhắc nhở anh về từng khoảnh khắc quý giá đã trôi qua. Anh đã dùng những khoảnh khắc đó để xây dựng sự nghiệp, để chạy đua với thời gian, với những mục tiêu không ngừng nghỉ. Nhưng liệu có phải anh đã quên mất cách sống, cách cảm nhận những khoảnh khắc đó một cách trọn vẹn? Anh đã đạt được "sự ổn định", nhưng cái giá của nó, giờ đây, dường như quá đắt. Sự trống rỗng này, sau một chiến thắng vĩ đại, là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo hiệu rằng anh cần phải tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, ngoài những con số và những dự án bạc tỉ. Anh đã đến đúng đỉnh vinh quang, nhưng lại lạc lối trong chính sự thành công của mình. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh của Yến Chi, với sự bình yên tự tại, lại trở thành một thứ anh vô thức khao khát, một niềm khao khát mơ hồ về một "phiên bản" cuộc sống khác.

***

Buổi trưa, Minh Khang lái xe đến quán cà phê "Dấu Chân Mưa" theo lời hẹn của Hoàng Nam. Con phố nhỏ dẫn vào quán tĩnh lặng, những hàng cây cổ thụ xanh mát nghiêng mình tạo bóng râm, xua đi cái nắng gay gắt của Sài Gòn. Quán "Dấu Chân Mưa" là một ngôi nhà ống cổ được cải tạo, giữ lại nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những ô cửa sổ vòm và ban công nhỏ xinh. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ nâu trầm, được đánh bóng kỹ lưỡng, cùng với những chiếc đèn vàng ấm áp treo lơ lửng, tạo nên một không gian vừa hoài cổ, vừa lãng mạn. Trên tường treo đầy những bức tranh cũ, những tấm poster quảng cáo xưa và những giá sách chất đầy những cuốn sách bìa da đã ngả màu thời gian. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.

Hoàng Nam và Khánh Linh đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, bên cạnh ô cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Khánh Linh, với mái tóc dài buông xõa và nụ cười hiền lành, đang lật giở một cuốn sách ảnh cũ. Hoàng Nam, vẫn dáng vẻ thư sinh, đeo kính, đang nhâm nhi ly cà phê của mình, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài. Vừa thấy Minh Khang bước vào, nụ cười của Khánh Linh lập tức rạng rỡ.

"Khang!" Cô vẫy tay gọi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng chuông gió.

Minh Khang khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện với hai người bạn. Tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ hệ thống loa ẩn, tiếng guitar mộc mạc và giọng hát trầm ấm của một nữ ca sĩ vô danh khiến không gian càng thêm phần tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố bên ngoài.

"Cậu đến rồi," Hoàng Nam nói, ánh mắt quan sát Minh Khang kỹ lưỡng. "Trông cậu có vẻ… không được ổn lắm. Vẫn còn mệt mỏi vì dự án hôm qua à?"

Minh Khang đưa tay day day thái dương một lần nữa. "Cậu tinh ý thật đấy, Nam." Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng từ sáng sớm vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, như một ám ảnh. "Nó không hẳn là mệt. Chỉ là… một cảm giác trống rỗng. Cứ như mình vừa chinh phục được một ngọn núi cao chót vót, nhưng khi đứng trên đỉnh rồi, lại chẳng biết để làm gì."

Hoàng Nam thở dài, đặt ly cà phê xuống bàn. Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu. "Mình đã nói rồi mà. Thành công thì tốt, ai cũng muốn thành công. Nhưng nếu nó chỉ mang lại sự kiệt sức và cô đơn thì liệu có đáng không, Khang? Cậu cần phải sống cho mình nữa chứ. Sức khỏe và sự cân bằng mới là thứ để tận hưởng những thành quả đó."

Khánh Linh khẽ nắm lấy tay Hoàng Nam, đôi mắt dịu dàng nhìn Minh Khang. "Hoàng Nam nói đúng đấy anh Khang. Anh đã vất vả nhiều rồi. Em thấy anh gầy đi nhiều, cả quầng thâm mắt nữa." Cô nói, giọng điệu đầy sự quan tâm chân thành. "Anh nên nghỉ ngơi một chút, tìm lại cho mình những niềm vui khác ngoài công việc. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê đá vừa được mang ra. Vị đắng lạnh buốt lan tỏa, không khác gì ly cà phê nóng buổi sáng của anh, nhưng lại dường như hợp với tâm trạng của anh lúc này hơn. Anh tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm qua ô cửa sổ, nơi những chiếc lá xanh non đang khẽ rung rinh trong gió.

"Cân bằng…" Anh lặp lại từ đó, như thể đang nếm lại một hương vị đã quên lãng. "Mình đã quên mất khái niệm đó từ bao giờ rồi, Nam ạ. Những năm qua, mình chỉ biết chạy, chạy thật nhanh về phía trước, về phía cái đích mà mình đã tự đặt ra." Anh ngừng lại một chút, nhớ về hình ảnh Yến Chi bình yên trong tâm trí mình. Cô ấy, dường như, đã tìm thấy sự cân bằng đó từ rất lâu rồi. Cô ấy không chạy. Cô ấy chỉ đi, chậm rãi, vững vàng, trên con đường mà cô ấy tin là đúng đắn.

"Đích đến đó có khiến cậu hạnh phúc không?" Hoàng Nam hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy trọng lượng. "Hay cậu chỉ đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó, bằng cách này hay cách khác?"

Minh Khang im lặng. Khoảng trống. Đúng vậy, chính là khoảng trống đó. Một khoảng trống vô hình, không thể chạm tới, nhưng lại len lỏi vào từng tế bào, từng hơi thở của anh. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông hiện đại khao khát: sự nghiệp vững chắc, tiền tài, địa vị xã hội. Căn hộ penthouse sang trọng, chiếc xe đắt tiền, những chuyến công tác nước ngoài. Tất cả đều là biểu tượng của thành công, là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Thế nhưng, anh lại cảm thấy thiếu một thứ gì đó vô hình, một mảnh ghép quan trọng mà anh không thể gọi tên. Một "phiên bản" hạnh phúc khác, có lẽ, mà anh đã bỏ lỡ trên hành trình chạy đua của mình.

"Có lẽ… mình đã đánh đổi quá nhiều, Nam ạ," Minh Khang khẽ nói, giọng anh trầm hơn, pha lẫn chút mệt mỏi và tiếc nuối. Anh đưa tay chạm vào chiếc ly cà phê lạnh buốt, cảm giác tê tái truyền vào đầu ngón tay. "Mình đã nghĩ, mình phải thật vững vàng, phải thật thành công, rồi mới có thể mang lại hạnh phúc cho người khác. Nhưng giờ đây, mình lại không biết cách mang lại hạnh phúc cho chính mình."

Khánh Linh siết nhẹ tay Hoàng Nam, rồi cô khẽ nói, như một lời động viên: "Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại, anh Khang. Điều quan trọng là anh đã nhận ra điều mình đang thiếu."

Hoàng Nam gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Thành công không phải là điểm đến duy nhất, Khang. Nó chỉ là một phần của cuộc sống. Cậu cần phải tìm lại những điều khiến cậu cảm thấy thật sự sống, thật sự là chính mình. Mình tin rằng, khi cậu tìm thấy sự cân bằng đó, mọi thứ khác cũng sẽ dần trở nên tốt đẹp hơn."

Minh Khang nhìn hai người bạn, ánh mắt anh dần thoát khỏi sự xa xăm, trở nên tập trung hơn. Anh nhìn thấy sự quan tâm chân thành trong mắt họ, và một chút gì đó ấm áp lan tỏa trong lòng anh, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của ly cà phê và của chính nội tâm anh. Lời khuyên của Hoàng Nam, của Khánh Linh, không phải là những lời sáo rỗng. Nó là một hạt giống, được gieo vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn anh, nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh về một "phiên bản" cuộc sống khác, nơi thành công không phải là tất cả, nơi sự bình yên và hạnh phúc mới là mục tiêu cuối cùng. Anh đã nhận ra, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và anh, đang ở một phiên bản quá đỗi mệt mỏi của chính mình.

Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh Yến Chi bình yên một lần nữa hiện lên, không còn là một sự đối lập gay gắt, mà như một lời mời gọi, một con đường khác để đi. "Cân bằng…" Anh thầm thì. "Đúng vậy, mình cần phải tìm lại nó." Ly cà phê trên tay anh vẫn còn đắng, nhưng trong lòng Minh Khang, một cảm giác lạ lẫm đang trỗi dậy, không phải là sự trống rỗng, mà là một sự bối rối pha lẫn một tia hy vọng, một khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm mới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free