Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 159: Khoảng Cách Trong Ánh Sáng
Yến Chi khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có. Hơi ấm của tách trà, tiếng nhạc jazz dịu êm, và cảm giác bình yên sâu sắc từ bên trong. Tất cả tạo nên một khoảnh khắc trọn vẹn. Cô biết, cô đã sẵn sàng cho mọi thứ. Dù cho "phiên bản" cuộc đời của cô có gặp gỡ "phiên bản" của ai đó, hay không, thì cô vẫn sẽ là Yến Chi của hiện tại, độc lập và mãn nguyện. Triển lãm sắp tới sẽ là một khởi đầu mới, một chương mới, và cô, hoàn toàn sẵn lòng để đón nhận. Cô mở mắt, nhìn về phía khung cửa sổ lớn đang hắt ánh đèn vàng từ những tòa nhà cao tầng, hình dung về một đêm khai mạc rực rỡ, nơi những tác phẩm của cô sẽ kể câu chuyện của chính cô, không cần ai phải diễn giải. Đó là một sự tự do mà trước đây cô chưa từng biết đến.
***
Minh Khang bước vào Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại, tiếng đế giày da của anh vọng nhẹ trên nền sàn bê tông đánh bóng. Không gian rộng lớn, với trần cao và những bức tường trắng tinh khôi, tạo nên một cảm giác vừa hiện đại vừa trang trọng. Ánh sáng được điều chỉnh một cách tinh tế từ những thanh ray trên trần, chỉ tập trung vào từng tác phẩm, biến mỗi bức tranh hay tượng điêu khắc thành một điểm nhấn riêng biệt trong tổng thể. Khí lạnh từ hệ thống điều hòa lan tỏa, xua đi cái nóng oi ả của buổi chiều tà thành phố, mang lại cảm giác dễ chịu nhưng cũng có chút xa cách.
Anh mặc một bộ suit màu xám than được cắt may tỉ mỉ, chiếc cà vạt lụa thắt chặt, và đôi giày da bóng loáng không tì vết. Vẻ ngoài của Minh Khang toát lên sự thành đạt, chỉnh chu đến từng chi tiết nhỏ nhất, đúng như hình mẫu của một CEO trẻ tuổi tài năng. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ hơn vào đôi mắt anh, người ta sẽ nhận ra một sự mệt mỏi khó che giấu, những quầng thâm nhạt ẩn dưới mí mắt và một chút căng thẳng vương vấn ở khóe môi. Dù đã cố gắng rũ bỏ mọi lo toan công việc trước khi đến đây, tâm trí anh vẫn như một chiếc đồng hồ quay không ngừng, mỗi tích tắc đều đếm ngược đến một deadline mới, một dự án cần giải quyết.
Đi bên cạnh anh là Hoàng Nam, bạn thân và cũng là người luôn chia sẻ những góc khuất trong cuộc sống của Minh Khang. Hoàng Nam vẫn giữ phong thái thư sinh quen thuộc với chiếc áo sơ mi xanh nhạt và quần kaki lịch sự, ánh mắt anh ấy sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng tròn. Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.
"Anh vẫn cứ vậy, làm việc như thể ngày mai không đến," Hoàng Nam khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu được sự châm chọc nhẹ. "Tôi tưởng hôm nay anh bảo muốn thư giãn?"
Minh Khang nhếch mép cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt một chút, như thể chiếc cà vạt đang siết chặt cả lồng ngực mình. "Chỉ là một buổi thư giãn thôi mà. Nhưng mà, thư giãn cũng cần hiệu quả, đúng không?" Anh cố gắng tỏ ra hứng thú với một tác phẩm điêu khắc trừu tượng làm từ kim loại, nhưng ánh mắt anh lướt qua nó một cách vô định, không đọng lại chút chiêm nghiệm nào. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ và mùi giấy đặc trưng của không gian triển lãm, tạo nên một hỗn hợp lạ lùng nhưng không đủ để Minh Khang thực sự chìm đắm vào nó.
Tiếng xì xào bình luận của khách tham quan, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn, và đôi khi là tiếng nhạc ambient du dương lướt qua như một làn gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của nghệ thuật. Nhưng trong tai Minh Khang, những âm thanh ấy chỉ như một lớp nền mờ nhạt, không thể át đi tiếng vọng của những con số, những kế hoạch, và những áp lực đang chờ đợi anh ở văn phòng. Anh vô thức đưa tay lên chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, liếc nhìn kim giờ đang nhích từng chút một. Mới hơn bảy giờ tối, và anh đã cảm thấy như một ngày dài đằng đẵng chưa bao giờ kết thúc.
Hoàng Nam thở dài, biết rằng bạn mình khó lòng thoát ra khỏi vòng xoáy công việc chỉ trong một buổi tối. "Minh Khang, anh nên cho mình một khoảng nghỉ thực sự. Anh nhìn xem, mọi người ở đây đều tìm thấy niềm vui, sự thanh thản trong những tác phẩm này. Còn anh..." Hoàng Nam không nói hết câu, nhưng ánh mắt anh nói lên tất cả.
Minh Khang quay sang bạn, ánh mắt anh lấp lánh một tia khó chịu. "Tôi cũng đang cố gắng mà. Nhưng anh biết đấy, Khởi Nguyên không thể tự vận hành được. Mọi thứ đều phải qua tay tôi." Anh cảm thấy một sự bức bối vô hình, như thể có hàng trăm sợi dây vô hình đang kéo ghì anh lại, không cho phép anh thả lỏng hoàn toàn. Anh đã đạt được mọi thứ mình từng mơ ước – một công ty thành công, một vị trí đáng mơ ước, một khối tài sản đủ để anh sống thoải mái cả đời. Vậy mà, cảm giác trống rỗng lại lớn dần theo từng thành công mà anh đạt được. Nó như một cái hố sâu không đáy trong tâm hồn, càng cố gắng lấp đầy bằng vật chất, nó lại càng trở nên rộng lớn hơn.
Anh nhớ lại lời của Hoàng Nam trong buổi cà phê hôm trước, về việc tìm kiếm sự cân bằng, về một cuộc sống không chỉ có công việc. Lúc đó, anh chỉ nghe thoáng qua, nhưng giờ đây, giữa không gian tràn ngập nghệ thuật và sự chiêm nghiệm này, những lời đó lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đánh mất điều gì đó quan trọng trên con đường chinh phục đỉnh cao? Liệu có phải anh đã bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá mà người khác tìm thấy trong sự bình yên? Anh nhìn một cặp đôi đang say sưa bình luận về một bức tranh trừu tượng, nụ cười rạng rỡ trên môi họ khiến anh thấy lòng mình dấy lên một cảm giác xa lạ – một chút ghen tị, một chút tiếc nuối. Anh muốn được như họ, được đắm chìm vào một thứ gì đó không liên quan đến lợi nhuận hay doanh số, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu.
Minh Khang khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào không gian xung quanh. "Thôi được rồi, chúng ta đi xem đi. Có khi tôi lại tìm được cảm hứng mới cho dự án tiếp theo." Anh nói, nhưng giọng điệu có chút mỉa mai, như thể anh đang tự chế giễu chính mình. Hoàng Nam chỉ im lặng gật đầu, biết rằng Minh Khang cần thời gian để tự mình nhận ra những gì anh đang thiếu. Họ bắt đầu đi dọc theo hành lang triển lãm, lướt qua những tác phẩm nghệ thuật đa dạng, mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc đều mang một câu chuyện riêng, một thông điệp riêng. Nhưng tâm trí Minh Khang vẫn lơ lửng ở đâu đó xa xôi, như một con thuyền không neo đậu giữa biển khơi, mệt mỏi và lạc lõng. Anh chỉ biết rằng, anh đang tìm kiếm một điều gì đó, một thứ gì đó mà sự thành công vật chất không thể mang lại, một thứ gì đó đã mất đi đâu đó trên con đường anh đã chọn. Anh chưa biết điều đó là gì, nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng anh ngày một lớn hơn, như một lời nhắc nhở không ngừng về một khoảng trống cần được lấp đầy.
***
Cách đó không xa, tại một góc triển lãm được thiết kế đặc biệt, Yến Chi đang đứng cạnh bức tranh lớn của mình, "Khoảng Cách". Không gian xung quanh cô như bừng sáng, không chỉ bởi ánh đèn chuyên nghiệp chiếu rọi vào tác phẩm, mà còn bởi chính sự rạng rỡ toát ra từ cô. Cô mặc một chiếc váy linen màu trắng ngà, thiết kế đơn giản nhưng thanh lịch, tôn lên dáng người thanh thoát. Mái tóc dài được búi cao một cách ngẫu hứng, để lộ chiếc cổ thon và những đường nét hài hòa trên khuôn mặt. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui và sự tự tin, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tự tại, bình yên.
Bức tranh "Khoảng Cách" là tâm điểm của góc trưng bày này. Đó là một tác phẩm trừu tượng với gam màu chủ đạo là xanh dương sâu thẳm và trắng bạc, đan xen những vệt màu vàng đồng lấp lánh như những tia hy vọng le lói. Những đường nét mạnh mẽ nhưng không kém phần mềm mại, tạo nên cảm giác về sự chia cắt, về những không gian trống rỗng, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự kết nối, sự vượt qua. Nó không chỉ là một bức tranh, mà là một câu chuyện, một hành trình được kể bằng sắc màu – hành trình chữa lành của chính Yến Chi.
Cô đang say sưa giải thích ý tưởng của mình cho một nhóm khách mời nhỏ, bao gồm cả Kim Ngân, người bạn thân và đồng nghiệp của cô. Giọng nói của Yến Chi trong trẻo, cuốn hút, mỗi lời nói đều chứa đựng sự chân thành và niềm đam mê mãnh liệt.
"Bức tranh này, 'Khoảng Cách'," Yến Chi bắt đầu, đưa tay mô phỏng những đường nét trên bức họa, "nó không chỉ nói về những khoảnh khắc lỡ nhịp, những khoảng cách mà chúng ta tự tạo ra trong cuộc sống, trong các mối quan hệ. Nó còn là về những khoảng trống, những sự mất mát mà chúng ta phải trải qua." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Nhưng quan trọng hơn, nó là cơ hội để chúng ta tìm thấy chính mình trong những khoảng trống đó. Để nhận ra rằng, đôi khi, sự tách biệt lại là con đường dẫn đến sự kết nối sâu sắc hơn với bản thân."
Kim Ngân đứng cạnh, ánh mắt đầy tự hào nhìn Yến Chi. Cô ấy mặc một bộ trang phục hiện đại, cá tính, mái tóc ngắn được tạo kiểu năng động. Nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi Kim Ngân. "Chi à, cậu thật sự đã làm được rồi!" Kim Ngân thì thầm, không giấu được sự ngưỡng mộ. "Nhớ ngày xưa cậu còn nghĩ mình sẽ không thể vượt qua nổi. Ai mà ngờ được 'Sắc Màu' lại có ngày hôm nay, và cậu, lại rạng rỡ đến thế này."
Yến Chi mỉm cười, nụ cười ấy sáng bừng cả một góc phòng. "Đúng vậy, Kim Ngân. Có lẽ, những 'khoảng cách' đó lại chính là chất xúc tác để mình tìm thấy màu sắc thật sự của bản thân." Cô quay sang nhóm khách mời, tiếp tục bài thuyết trình của mình. "Mỗi vệt màu xanh thẫm là một nỗi buồn, một sự cô đơn. Nhưng những vệt trắng bạc và vàng đồng lại là hy vọng, là sự kiên cường. Tôi tin rằng, dù cuộc sống có đưa đẩy chúng ta đến đâu, dù có bao nhiêu 'khoảng cách' xuất hiện, chúng ta vẫn có thể tìm thấy ánh sáng cho riêng mình."
Cô dùng tay mô phỏng những đường nét uyển chuyển trên bức tranh, ánh mắt tràn đầy sự sống và đam mê. Mùi sơn acrylic mới hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ hoa lyly được đặt trên một chiếc bàn nhỏ gần đó, tạo nên một không khí nghệ thuật rất riêng. Tiếng vỗ tay lấm tấm vang lên sau lời giải thích của Yến Chi. Cô cảm nhận được sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm vui không thể đong đếm bằng bất kỳ vật chất nào. Đây là thành quả của bao đêm thức trắng, của bao giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt đã rơi. Nhưng trên hết, đây là sự khẳng định cho con đường mà cô đã chọn, con đường của sự độc lập và tự do.
Cô nhớ lại những dòng chữ nguệch ngoạc trong cuốn sổ phác thảo cũ, về một cô gái từng nghĩ mình sẽ không thể đứng dậy sau những đổ vỡ. Cô từng sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi những "khoảng cách" trong tình yêu. Nhưng gi�� đây, cô đã học được cách biến nỗi sợ đó thành nguồn cảm hứng, thành sức mạnh để tạo ra những điều đẹp đẽ. Cô không còn chờ đợi một "điều kiện đủ đầy" nào để hạnh phúc. Hạnh phúc đến từ bên trong, từ việc được là chính mình, được theo đuổi đam mê, được tạo ra giá trị bằng chính bàn tay và tâm hồn mình.
"Và đó, đối với tôi," Yến Chi nói thêm, giọng cô trở nên trầm lắng hơn, nhưng vẫn đầy nội lực, "là phiên bản hạnh phúc nhất mà tôi từng có. Một phiên bản không chờ đợi, không phụ thuộc, mà chỉ đơn thuần là tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại." Cô mỉm cười, nhìn những vị khách đang chăm chú ngắm nhìn bức tranh, đôi mắt họ phản chiếu ánh sáng và màu sắc của tác phẩm. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải từ một phép màu hay định mệnh siêu nhiên, mà từ chính sự thay đổi không ngừng của bản thân, từ việc chấp nhận những "khoảng cách" để rồi lấp đầy chúng bằng những sắc màu của riêng mình. Đây chính là Yến Chi của hiện tại, độc lập, mãn nguyện, và hoàn toàn sẵn sàng cho mọi điều cuộc sống mang lại. Sự tự tin và bình yên này, cô biết, là thứ quý giá nhất mà cô đã xây dựng được qua những năm tháng thăng trầm.
***
Minh Khang và Hoàng Nam đang đi ngang qua khu vực trưng bày của Yến Chi, bị thu hút bởi sự rạng rỡ và những tiếng vỗ tay nhỏ. Anh dừng lại, ánh mắt vô thức lướt qua đám đông và rồi khựng lại. Tim anh dường như lỡ một nhịp. Cô gái đang đứng giữa vòng tròn chú ý, với nụ cười thanh thoát và ánh mắt lấp lánh kia, không ai khác chính là Yến Chi. Cô ấy trông khác xưa rất nhiều, không phải theo cách thay đổi về ngoại hình mà là một sự chuyển biến sâu sắc từ bên trong. Sự bình yên, tự tin mà cô toát ra khiến anh bất giác cảm thấy bối rối.
Hoàng Nam cũng nhận ra Yến Chi. "Ồ, là Yến Chi kìa!" anh thốt lên, giọng có chút ngạc nhiên. Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng anh dấy lên một cảm xúc phức tạp khó tả. Anh nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên, Yến Chi của năm ấy còn đầy vẻ mong manh, vừa trải qua đổ vỡ. Còn Yến Chi của hiện tại, cô ấy như một đóa hoa đã nở rộ sau cơn bão, rực rỡ và kiên cường.
Yến Chi cũng vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào Minh Khang. Một khoảnh khắc đứng hình ngắn ngủi. Không có sự bất ngờ tột độ, không có sự bối rối hay vội vã che giấu cảm xúc nào từ phía cô. Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, một sự nhận diện lịch sự, rồi cô mỉm cười nhẹ nhàng. Nụ cười ấy không mang ý nghĩa của sự chờ đợi, sự khao khát hay tiếc nuối, mà chỉ đơn thuần là một dấu hiệu của sự bình yên nội tại.
Minh Khang cảm thấy một chút gượng gạo. Anh nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, tiến về phía cô. "Chào Yến Chi, không ngờ lại gặp cô ở đây," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng vẫn có chút cứng nhắc. Anh cố gắng đứng thẳng người, hít một hơi sâu để che giấu sự mệt mỏi đang vây lấy mình. "Triển lãm của cô rất ấn tượng. Bức tranh 'Khoảng Cách' có một ý nghĩa sâu sắc."
Yến Chi đón nhận lời khen một cách tự nhiên, không kiêu ngạo cũng không quá khiêm tốn. "Chào Minh Khang. Cảm ơn anh đã đến. Anh cũng rất thành công, nghe danh Khởi Nguyên dạo này nổi tiếng lắm." Giọng cô vẫn trong trẻo, nhưng cách cô nói về anh, về công ty của anh, có một sự khách quan rõ rệt, như thể cô đang nói chuyện với một đối tác làm ăn hoặc một người quen xa lạ, chứ không phải một người đã từng khiến cô rung động. Ánh mắt cô lướt qua anh, không dừng lại quá lâu, không tìm kiếm bất cứ điều gì.
Hoàng Nam xen vào, muốn phá tan bầu không khí có phần căng thẳng. "Yến Chi, công việc của cô dạo này thế nào? Tôi thấy 'Sắc Màu' ngày càng phát triển nhỉ."
Yến Chi quay sang Hoàng Nam, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn một chút. "Cũng ổn thôi anh Nam. 'Sắc Màu' đang trên đà phát triển, và em cũng đang tận hưởng từng khoảnh khắc được làm điều mình yêu thích." Cô dùng cụm từ "tận hưởng" một cách tự nhiên, như một lời khẳng định cho sự mãn nguyện của cô.
Kim Ngân, đứng cạnh Yến Chi, cũng cười tươi chào hỏi. "Chào anh Khang, anh Nam. Hai anh cũng có hứng thú với nghệ thuật sao? Thật bất ngờ đấy!" Cô ấy nói một cách vui vẻ, mang đến một chút năng lượng tươi mới cho cuộc trò chuyện.
Minh Khang chỉ gật đầu xã giao với Kim Ngân, ánh mắt anh lại vô thức quay về phía Yến Chi. Anh nhận ra một "khoảng cách" vô hình đang tồn tại giữa hai người, một khoảng cách không phải do không gian vật lý, mà là do sự khác biệt trong trạng thái tâm hồn. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cảm thấy trống rỗng và mệt mỏi. Cô ấy đang ở đỉnh cao của sự tự tại, rạng rỡ và bình yên. Họ đứng cùng một không gian, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng lại thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Anh cố gắng tìm một chủ đề khác để tiếp tục cuộc trò chuyện, nhưng đầu óc anh trống rỗng. Mùi hương nhẹ nhàng của Yến Chi, mùi sơn mới từ bức tranh, và cả mùi nước hoa nam tính từ chính anh hòa quyện vào nhau, nhưng không tạo ra một sự kết nối nào. Chỉ là một sự trộn lẫn ngẫu nhiên của các giác quan.
"À... vậy cô có dự định gì cho 'Sắc Màu' trong tương lai không?" Minh Khang hỏi, câu hỏi nghe có vẻ chuyên nghiệp nhưng lại thiếu đi sự chân thành.
Yến Chi nhẹ nhàng đáp: "Chúng em có nhiều kế hoạch lắm, từ việc mở rộng workshop cho đến việc tổ chức thêm các buổi triển lãm chuyên đề. Quan trọng nhất là tiếp tục lan tỏa thông điệp về sự chữa lành và tìm kiếm bản thân qua nghệ thuật." Cô nói với một ánh mắt sáng ngời, không hề có chút do dự hay lo lắng nào. Cô đã tìm thấy một mục đích, một con đường mà cô tin tưởng, và điều đó khiến cô trở nên vô cùng cuốn hút.
Minh Khang nghe cô nói, trong lòng anh dấy lên một cảm giác hụt hẫng khó tả. Anh đã từng nghĩ rằng thành công vật chất sẽ mang lại cho anh tất cả, bao gồm cả sự mãn nguyện. Nhưng khi nhìn Yến Chi, anh nhận ra rằng những gì anh đang theo đuổi dường như chỉ là một vỏ bọc, một hình ảnh rỗng tuếch so với sự bình yên và tự tại mà cô đang sở hữu. Anh đã ổn định, anh đã có tất cả, nhưng anh lại không có được cái ánh sáng trong đôi mắt cô, cái nụ cười thanh thản kia. Và đó, có lẽ, là cái giá của sự ổn định mà anh đã lựa chọn.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc bằng những lời chào xã giao. Minh Khang biết rằng đã đến lúc anh và Hoàng Nam phải rời đi. Anh cảm thấy một sự thất vọng len lỏi, không phải vì Yến Chi, mà vì chính bản thân mình. Anh đã đến đúng người, nhưng lại ở sai thời điểm, và giờ đây, anh lại là phiên bản không phù hợp với cô.
***
Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, Minh Khang và Hoàng Nam dần rời khỏi khu vực của Yến Chi, hòa mình vào dòng người đang tản bộ trong triển lãm. Minh Khang lặng lẽ hơn hẳn, bước chân anh nặng nề hơn dù vẻ ngoài vẫn giữ sự điềm tĩnh. Ánh mắt anh vẫn vô thức hướng về phía Yến Chi, người vẫn đang rạng rỡ giữa đám đông, tiếp tục trò chuyện và giải thích về tác phẩm của mình. Dù đã quay lưng đi, hình ảnh cô gái ấy vẫn in đậm trong tâm trí anh, như một bức tranh đối lập hoàn hảo với những gì anh đang cảm nhận.
"Cô ấy có vẻ rất hạnh phúc với con đường của mình," Hoàng Nam khẽ nói, giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng giữa hai người. Anh liếc nhìn Minh Khang, nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của bạn mình. Gương mặt Minh Khang trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi niềm khó gọi tên.
Minh Khang thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Ừ. Trông cô ấy thật sự bình yên." Anh thốt ra những lời đó như một lời tự thú, một sự thừa nhận cay đắng. Anh đã từng nghĩ rằng sự ổn định, sự thành công vật chất sẽ mang lại cho anh sự bình yên tương tự. Nhưng giờ đây, khi đối diện với Yến Chi, người mà anh đã từng nghĩ là đến "quá sớm" khi anh chưa sẵn sàng, anh lại thấy một khoảng trống mênh mông trong lòng. Sự thành công mà anh đổ mồ hôi, nước mắt để có được, sự giàu có mà anh đã phải đánh đổi bằng sức khỏe và thời gian, dường như không thể sánh bằng cái ánh sáng rạng rỡ trong đôi mắt cô.
Anh nhớ lại lời cô nói về "những khoảnh khắc lỡ nhịp, những khoảng cách mà chúng ta tự tạo ra." Và giờ đây, anh cảm thấy chính mình đang đứng ở một "khoảng cách" rất xa so với cô. Khoảng cách không phải về không gian, mà là về tâm hồn, về mục đích sống. Anh đã lao đầu vào công việc, xây dựng một đế chế vững chắc, tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Nhưng Yến Chi lại chọn một con đường khác, con đường của cảm xúc, của đam mê, của sự bình yên nội tại mà không cần chờ đợi bất kỳ điều kiện vật chất nào. Và cô đã thành công, thành công theo một cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới, một cách khiến anh phải ghen tị.
Cái cảm giác hụt hẫng lan tỏa trong lồng ngực Minh Khang. Nó không phải là nỗi đau của sự mất mát, mà là sự tiếc nuối cho những gì đã có thể xảy ra, và sự nhận thức về những gì anh đang thiếu. Anh đã có mọi thứ mà xã hội coi là thành công, nhưng anh lại không có được sự thanh thản, sự nhẹ nhõm mà Yến Chi đang sở hữu. Anh nhìn lại chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, nhưng lần này không phải để kiểm tra thời gian, mà là để suy ngẫm về những năm tháng đã trôi qua. Năm năm, năm lần gặp gỡ cách quãng, và mỗi lần, họ lại là những "phiên bản" khác nhau của chính mình, lướt qua nhau như những cơn gió.
Hoàng Nam im lặng bên cạnh, để Minh Khang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Anh biết rằng những lời khuyên của mình chỉ là hạt giống, và chỉ khi Minh Khang tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận, thì những hạt giống ấy mới có thể nảy mầm. Hoàng Nam nhận thấy rõ sự thay đổi trong tâm trạng của Minh Khang, sự mệt mỏi trong đôi mắt anh càng trở nên rõ ràng hơn sau cuộc gặp gỡ này. Có lẽ, đây là lúc Minh Khang thực sự bắt đầu tự vấn về ý nghĩa của thành công và hạnh phúc.
Trong khi đó, Yến Chi vẫn tiếp tục công việc của mình, ánh mắt cô vẫn sáng ngời niềm vui. Cô chỉ thoáng nghĩ về Minh Khang, về cuộc gặp gỡ bất ngờ đó. Anh vẫn giữ vẻ thành đạt, vẫn là "Minh Khang của Khởi Nguyên" mà cô từng biết. Nhưng cô cũng nhận ra sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt anh, điều mà trước đây cô chưa từng để ý. Một cái nhíu mày nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt cô, nhưng rồi cô nhanh chóng gạt đi. Cuộc gặp gỡ đó không còn khiến trái tim cô rung động mạnh mẽ như những lần trước. Cô đã học được cách buông bỏ những kỳ vọng, những tiếc nuối không cần thiết.
Cô đưa tay cầm lấy cuốn sổ phác thảo cũ nằm trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Bìa sổ da đã sờn màu thời gian, những trang giấy đã ngả vàng chứa đựng hành trình của cô. Cô lướt qua một vài trang, nhìn những bản phác thảo đầu tiên của "Khoảng Cách", những ghi chú về nỗi đau và hy vọng. Cô mỉm cười nhẹ. Cô đã từng đặt câu hỏi "Liệu có ai sẽ yêu một phiên bản đầy vết sẹo như mình không?". Nhưng giờ đây, cô đã yêu chính phiên bản đầy vết sẹo này, và đó là điều quan trọng nhất.
Yến Chi lấy một cây bút chì, bắt đầu phác thảo vài đường nét mới lên một trang giấy trắng. Đó là một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô, về những "vết nứt" không phải là sự đổ vỡ, mà là nơi ánh sáng có thể lọt vào. Cô không còn chờ đợi một định mệnh nào, không còn tìm kiếm một "điều kiện đủ đầy" nào từ bên ngoài. Cô đã tự tạo ra định mệnh của riêng mình, tự lấp đầy những khoảng trống bằng chính những sắc màu của cuộc sống. Minh Khang, hay bất kỳ ai khác, giờ đây chỉ là một phần của quá khứ, một kỷ niệm đẹp nhưng không còn sức mạnh ràng buộc cô.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn ngắm bức tranh "Khoảng Cách" một lần nữa. Mỗi vệt màu trên đó đều là lời khẳng định cho sự tự do và bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô đã không ở bên Minh Khang, nhưng cô đã tìm thấy chính mình. Và đó, đối với Yến Chi, là một cái kết đẹp, một sự chấp nhận lặng lẽ về một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Cô đã sẵn sàng cho mọi thứ, và cô tin rằng, dù có gặp gỡ ai, cô vẫn sẽ là Yến Chi của hiện tại, độc lập và mãn nguyện. Triển lãm sắp tới, là một khởi đầu mới, một chương mới, và cô, hoàn toàn sẵn lòng để đón nhận. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười an nhiên nở trên môi, rồi tiếp tục phác thảo, để những ý tưởng mới tuôn chảy như một dòng sông không ngừng nghỉ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.