Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 160: Dư Âm Của Một Khoảng Cách Sâu Sắc
Ánh đèn điện lấp lánh của Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ con phố. Minh Khang và Hoàng Nam bước ra, hòa mình vào dòng người thưa thớt cuối buổi tối. Không khí bên ngoài mát mẻ hơn hẳn, mang theo chút ẩm ướt của đêm Sài Gòn sau một ngày nắng oi ả, nhưng dường như chẳng thể xua tan được cái nóng bức đang cuộn cháy trong lồng ngực Minh Khang. Anh sải bước chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm vẫn vương vấn hình ảnh Yến Chi rạng rỡ bên cạnh tác phẩm "Khoảng Cách", nụ cười an nhiên trên môi cô, cùng với cái nhìn thoáng qua đầy bình thản, không còn chút vấn vương nào dành cho anh. Nó không phải là sự lạnh lùng, mà là sự dửng dưng, một dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy cô đã thực sự vượt qua mọi thứ, mọi cảm xúc đã từng níu giữ cô với quá khứ, và với cả anh.
Hoàng Nam đi bên cạnh, dáng người thư sinh hơi khom xuống một chút, đôi kính cận phản chiếu ánh đèn đường. Anh liếc nhìn Minh Khang, nhận ra sự lặng lẽ bất thường. Minh Khang thường là người điềm tĩnh, nhưng sự điềm tĩnh này lại mang một vẻ nặng nề, u ám hơn hẳn. Anh biết bạn mình đang chìm trong những suy tư sâu sắc, nhưng cũng không thể không lên tiếng hỏi thăm.
"Khang, cậu ổn không?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. "Trông cậu có vẻ... hơi mệt mỏi."
Minh Khang khẽ lắc đầu, động tác chậm chạp như thể đang cố gắng rũ bỏ điều gì đó vô hình. "Không có gì, Nam. Chỉ hơi mệt thôi." Giọng anh trầm khàn, mang theo một sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần khó che giấu. Anh không nhìn Hoàng Nam, ánh mắt vẫn vô định hướng về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa màn đêm, ánh đèn quảng cáo nhấp nháy liên hồi như một lời nhắc nhở về nhịp sống không ngừng nghỉ của thành phố. Anh đút hai tay vào túi quần, bước chân nặng nịch hơn bình thường, mỗi bước đi như đang kéo lê cả một gánh nặng vô hình.
Hoàng Nam không nói gì thêm. Anh hiểu Minh Khang. Không phải lúc nào cũng cần lời khuyên hay phân tích. Đôi khi, chỉ cần sự hiện diện, sự thấu hiểu lặng lẽ cũng đủ. Anh quan sát Minh Khang, nhận thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của bạn mình. Trước đây, Minh Khang luôn tràn đầy năng lượng, dù mệt mỏi cũng là mệt mỏi của sự cống hiến, của niềm đam mê. Nhưng giờ đây, đó là một sự mệt mỏi trống rỗng, một sự hụt hẫng không tên mà Hoàng Nam cảm nhận rõ ràng. Anh biết, cuộc gặp gỡ với Yến Chi tại triển lãm đã tác động mạnh mẽ đến Minh Khang, hơn cả những gì anh thể hiện ra bên ngoài. Yến Chi, bằng vẻ bình yên và rạng rỡ của mình, đã vô tình trở thành một tấm gương phản chiếu, phơi bày những vết rạn nứt trong vỏ bọc thành công mà Minh Khang đã dày công xây dựng.
Gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây bên đường, mang theo mùi của khói xe và chút hương hoa lài đâu đó từ một ban công. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Anh nhớ lại từng chi tiết của buổi gặp gỡ: ánh mắt Yến Chi khi cô giới thiệu tác phẩm, cách cô mỉm cười với các khách mời, sự tự tin toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi lời nói. Cô không còn là cô gái mà anh từng gặp, một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, mang trong mình những vết sẹo của quá khứ. Cô đã lột xác, trở thành một phiên bản hoàn toàn mới, một phiên bản tự tại, độc lập, và dường như không còn cần đến bất kỳ sự xác nhận nào từ bên ngoài.
Và chính sự thay đổi ấy của Yến Chi đã khiến Minh Khang cảm thấy một "khoảng cách" vô hình nhưng lại vô cùng rõ rệt giữa hai người. Anh đã luôn tin rằng, "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó." Anh đã lao đầu vào công việc, vào sự nghiệp, miệt mài xây dựng "Khởi Nguyên" vững mạnh. Anh đã đạt được sự "ổn định" mà anh hằng khao khát, một sự ổn định về tài chính, về địa vị xã hội. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy, liệu có phải là sự đánh đổi lấy những cảm xúc, những rung động chân thật, và cả sự bình yên nội tại mà Yến Chi đang sở hữu hay không? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong đầu Minh Khang, nhức nhối như một vết thương chưa lành. Anh đã có mọi thứ mà xã hội định nghĩa là thành công, nhưng anh lại không có được sự thanh thản, sự nhẹ nhõm mà Yến Chi đang sở hữu. Anh ghen tị. Một cảm giác ghen tị rất lạ, không phải vì cô thành công hơn anh, mà vì cô đã tìm thấy điều anh đang thiếu, điều anh chưa từng nghĩ là mình cần.
Họ tiếp tục đi bộ thêm vài dãy phố. Những tòa nhà cao tầng chọc trời giờ đây chỉ còn là những khối đen sẫm in trên nền trời đêm, điểm xuyết bởi những ô cửa sổ sáng đèn le lói. Hoàng Nam hiểu rằng Minh Khang cần thời gian và không gian để tự mình đối diện với những suy nghĩ ấy. Anh chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn bạn, cố gắng đọc vị cảm xúc qua biểu cảm trên gương mặt góc cạnh đã hằn lên chút mệt mỏi. "Mình nên ghé cửa hàng tiện lợi mua chút gì đó không?" Hoàng Nam gợi ý, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang trở nên nặng nề. "Cậu có vẻ chưa ăn gì đúng không?"
Minh Khang gật đầu một cách mơ hồ, vẫn chìm sâu trong thế giới nội tâm của riêng mình. "Ừ, cũng được." Anh nghe thấy giọng mình khô khốc, cảm giác như cổ họng bị ai đó bóp nghẹt. Sự hụt hẫng lan tỏa trong lồng ngực anh không phải là nỗi đau của sự mất mát, mà là sự tiếc nuối cho những gì đã có thể xảy ra, và sự nhận thức về những gì anh đang thiếu. Năm năm, năm lần gặp gỡ cách quãng, và mỗi lần, họ lại là những "phiên bản" khác nhau của chính mình, lướt qua nhau như những cơn gió. "Đúng người, sai thời điểm" – cụm từ này bỗng hiện lên trong tâm trí anh, chua chát đến lạ lùng. Không, có lẽ không phải "sai thời điểm" nữa, mà là "sai phiên bản". Họ đã yêu những "phiên bản" của nhau, nhưng những phiên bản đó chưa bao giờ trùng khớp.
Họ rẽ vào một cửa hàng tiện lợi 24/7 nằm ngay góc phố. Ánh sáng trắng lạnh từ bên trong hắt ra, rọi rõ khuôn mặt mệt mỏi của Minh Khang. Kiến trúc hiện đại, kệ hàng cao chất đầy đủ loại đồ ăn, thức uống. Tiếng máy quét mã vạch kêu "tít tít", tiếng nhạc pop từ loa cửa hàng vang lên lảnh lót, cùng với tiếng xì xào của vài khách hàng đang lựa chọn đồ. Mùi cà phê hòa tan thoang thoảng, xen lẫn mùi đồ ăn nhanh, tạo nên một bầu không khí vội vã và thực dụng, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng đầy chiêm nghiệm của triển lãm nghệ thuật vừa rồi.
Hoàng Nam bước vào trong, nhanh chóng chọn vài gói mì ly, một hộp sữa và một chai nước khoáng. Anh quay lại, thấy Minh Khang vẫn đứng tựa vào cột điện bên ngoài, ánh mắt vô định nhìn dòng xe thưa thớt trên đường. Anh đã nói đúng, Minh Khang không hề ổn. Anh ấy không chỉ mệt, mà còn đang lạc lõng.
"Này, của cậu đây," Hoàng Nam nói, đưa chai nước khoáng lạnh cho Minh Khang. Chai nước mát lạnh trong tay anh như một sự an ủi nhỏ bé giữa những hỗn loạn. "Đừng ôm đồm quá, Khang. Cậu cần nghỉ ngơi. Cậu đã làm việc quá sức rồi."
Minh Khang cầm lấy chai nước, vặn nắp, uống một ngụm lớn. Nước lạnh trôi xuống cổ họng, mang theo một chút cảm giác tỉnh táo, nhưng không đủ để xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự bất lực. "Làm sao mà nghỉ được, Nam?" Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. "Có quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều kế hoạch phải thực hiện. 'Khởi Nguyên' đâu thể tự chạy được." Giọng anh mang theo sự tự hào cố hữu về đứa con tinh thần của mình, nhưng cũng pha lẫn một chút chua chát. Anh vẫn giữ thói quen sử dụng những cụm từ như "phải ổn định", "chưa đến lúc", "cần phải..." như một lời nhắc nhở cho bản thân, nhưng giờ đây, những cụm từ đó dường như không còn sức nặng.
Hoàng Nam hiểu, anh biết rõ áp lực mà Minh Khang đang gánh vác. Anh không thể nói "bỏ đi", vì đó là cả tâm huyết, cả sự nghiệp của Minh Khang. Nhưng anh cũng không thể đứng nhìn bạn mình gục ngã vì nó. "Mình biết, nhưng cậu cũng là con người mà. Kế hoạch lớn đến mấy cũng cần một cái đầu minh mẫn và một cơ thể khỏe mạnh để thực hiện chứ." Anh đặt tay lên vai Minh Khang, vỗ nhẹ. "Cậu thử nhìn Yến Chi xem. Cô ấy cũng đang xây dựng sự nghiệp của mình, nhưng cậu thấy đấy, cô ấy rạng rỡ và tràn đầy năng lượng thế nào." Hoàng Nam biết mình đang chạm vào một điểm nhạy cảm, nhưng anh tin rằng Minh Khang cần phải đối diện với nó.
Minh Khang không trả lời ngay. Anh tựa hẳn vào tường cửa hàng, đôi mắt nhắm nghiền. Anh nhớ lại lời Hoàng Nam. Yến Chi. Đúng, cô ấy rạng rỡ, bình yên. Cô ấy cũng có sự nghiệp, có những dự án lớn, nhưng cô ấy không có vẻ mệt mỏi, không có vẻ trống rỗng như anh. Thậm chí, cô ấy còn có vẻ hạnh phúc hơn anh rất nhiều. Một cảm giác ghen tị kỳ lạ lại dâng lên, ghen tị với sự tự tại, sự thanh thản mà Yến Chi đang có. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, thành công là tất cả. Nhưng khi đứng trước Yến Chi, anh nhận ra có những giá trị khác mà anh đã bỏ lỡ, hoặc chưa từng thực sự tìm kiếm. Giá trị của sự bình yên nội tại, của niềm vui sống, của những cảm xúc chân thật không bị ràng buộc bởi vật chất. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác mệt mỏi dâng trào, thấm đẫm từ xương cốt ra đến từng thớ thịt. "Có lẽ mình đã chọn sai đường..." một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. Không, không thể sai. Anh đã nỗ lực rất nhiều, đã hy sinh rất nhiều để có được ngày hôm nay. Làm sao có thể sai được?
Hoàng Nam nhìn Minh Khang, rồi thở dài. Anh biết, những lời khuyên của mình chỉ là hạt giống, và chỉ khi Minh Khang tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận, thì những hạt giống ấy mới có thể nảy mầm. Anh chỉ có thể ở bên cạnh, lắng nghe và chia sẻ. "Thôi được rồi, về thôi Khang. Cậu cần nghỉ ngơi. Mai rồi tính."
Minh Khang gật đầu, nhưng bước chân vẫn nặng nề. Anh lại nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn rực rỡ của thành phố vẫn đang bừng sáng, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những điểm sáng vô nghĩa, không mang lại chút hơi ấm nào. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm không ngủ, với những câu hỏi không lời đáp cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Anh đã có được sự ổn định, nhưng có lẽ, anh đã đánh mất đi cái giá của nó, một cái giá mà giờ đây, anh mới bắt đầu cảm thấy đau xót.
Trở về căn penthouse sang trọng của mình, Minh Khang cảm thấy một sự cô độc lạ lùng bao trùm. Căn hộ được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, với những món nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm, tạo nên một không gian rộng rãi, thoáng đãng. Nhưng đêm nay, sự rộng rãi ấy lại trở thành một cái bẫy, giam hãm anh trong sự tĩnh lặng đến mức cô độc. Ánh đèn rực rỡ của thành phố từ những ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần trải dài trước mắt, tạo thành một tấm thảm lấp lánh nhưng vô cảm. Tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã.
Minh Khang cởi áo khoác ngoài, nới lỏng cà vạt, vứt chúng lên chiếc ghế sofa da đen. Anh rót một ly rượu vang đỏ, hương thơm gỗ sồi và trái cây chín thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính đặc trưng của căn phòng. Anh cầm ly rượu, đi đến bên cửa sổ lớn, ngắm nhìn thành phố đang chìm trong ánh sáng huyền ảo về đêm. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời đang diễn ra, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng giữa tất cả những điều đó.
Ánh sáng đô thị phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt. Anh đưa tay lên cổ tay, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng, món phụ kiện luôn nhắc nhở anh về thời gian, về những mục tiêu, những deadline. Nó là biểu tượng cho sự thành công, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng. Năm năm đã trôi qua, anh đã đạt được mọi thứ mà anh từng đặt ra. "Khởi Nguyên" đã trở thành một công ty kiến trúc hàng đầu, danh tiếng của anh vang xa. Anh có tiền, có quyền lực, có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Nhưng anh lại không có được sự bình yên.
Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Yến Chi, gương mặt thanh thoát không chút vướng bận. Cô ấy đã tìm thấy bình yên, tìm thấy hạnh phúc trong những điều giản dị, trong niềm đam mê nghệ thuật của mình. Cô ấy không chờ đợi một "điều kiện đủ đầy" nào từ bên ngoài, cô ấy tự tạo ra nó. Còn anh thì sao? Anh đã luôn tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và anh đã cố gắng ổn định. Nhưng sự ổn định ấy, dường như đã khiến anh trả một cái giá quá đắt. Cái giá của sự cô đơn, của sự mệt mỏi, của một tâm hồn đang dần cằn cỗi.
Minh Khang đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa, làm tê liệt một chút cảm giác nhức nhối trong anh. Anh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm kính – một người đàn ông thành đạt, nhưng đầy mệt mỏi, đầy suy tư. Sự đối lập giữa anh và Yến Chi quá rõ ràng, quá phũ phàng. Cô ấy không còn chờ đợi anh nữa. Cô ấy đã tự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không cần đến anh, không cần đến bất kỳ ai khác. Và điều đó, khiến anh cảm thấy một sự hụt hẫng sâu sắc mà anh chưa từng trải qua.
"Cô ấy đã tìm thấy bình yên..." Minh Khang thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Còn mình thì đang tìm kiếm cái gì? Cái giá của thành công là đây sao?" Anh tự hỏi, nhưng không có lời đáp. Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc buồn bã. Anh đã từng nghĩ, sự thành công vật chất sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những khoảng trống trong tâm hồn không thể được lấp đầy bằng những con số trên tài khoản ngân hàng hay những dự án kiến trúc hoành tráng.
Anh nhớ lại ánh mắt của Hoàng Nam, sự lo lắng trong đó. Hoàng Nam đã đúng. Anh cần phải thay đổi. Nhưng thay đổi cái gì? Thay đổi như thế nào? Anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi một mục tiêu, một con đường. Giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao của con đường đó, anh lại cảm thấy lạc lõng và trống rỗng. Anh đã có mọi thứ, nhưng anh lại không có được điều quan trọng nhất: sự thanh thản trong tâm hồn, sự bình yên mà Yến Chi đang sở hữu.
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn kính, tạo ra một tiếng va chạm khẽ khàng. Anh quay lưng lại với thành phố rực rỡ, bước đi chậm rãi về phía phòng ngủ. Bóng anh đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, cô độc và nặng nề. Anh biết, đây không phải là cái kết. Đây mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm chính mình, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc. Anh sẽ phải bắt đầu một quá trình tự vấn sâu sắc về giá trị và mục tiêu cuộc sống, không chỉ dừng lại ở sự nghiệp. Anh sẽ phải chú ý nhiều hơn đến Yến Chi, không phải với tư cách một người bạn cũ, mà là một hình mẫu của sự bình yên mà anh khao khát. Và Hoàng Nam, người bạn thân thiết, sẽ là người đồng hành, chia sẻ và có thể là người thúc đẩy anh thay đổi.
Đêm đã khuya, và thành phố đã dần chìm vào giấc ngủ, nhưng trong căn penthouse sang trọng ấy, Minh Khang vẫn thức. Anh nằm xuống chiếc giường rộng lớn, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Anh đã từng nghĩ, đây là nơi anh sẽ tìm thấy sự an yên. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một chiếc lồng vàng, giam giữ một tâm hồn đang khao khát điều gì đó ngoài tầm với. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, nhưng không thể. Cô ấy, bằng sự bình yên của mình, đã gieo vào lòng anh một hạt giống của sự nghi ngờ, một hạt giống của khao khát. Và anh biết, từ giờ trở đi, hạt giống đó sẽ không ngừng nảy mầm, buộc anh phải đối diện với chính mình, với những "khoảng cách" mà anh đã tự tạo ra, và với cái giá thực sự của sự ổn định mà anh đã luôn theo đuổi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.