Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 161: Vinh Quang Và Khoảng Trống
Đêm đã khuya, và thành phố đã dần chìm vào giấc ngủ, nhưng trong căn penthouse sang trọng ấy, Minh Khang vẫn thức. Anh nằm xuống chiếc giường rộng lớn, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Anh đã từng nghĩ, đây là nơi anh sẽ tìm thấy sự an yên. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một chiếc lồng vàng, giam giữ một tâm hồn đang khao khát điều gì đó ngoài tầm với. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi rạng rỡ, nhưng không thể. Cô ấy, bằng sự bình yên của mình, đã gieo vào lòng anh một hạt giống của sự nghi ngờ, một hạt giống của khao khát. Và anh biết, từ giờ trở đi, hạt giống đó sẽ không ngừng nảy mầm, buộc anh phải đối diện với chính mình, với những "khoảng cách" mà anh đã tự tạo ra, và với cái giá thực sự của sự ổn định mà anh đã luôn theo đuổi.
***
Tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn, lạnh lùng xuyên qua giấc ngủ không sâu của Minh Khang. Không một chút vội vã hay bực dọc, anh đưa tay tắt chuông, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn ra khoảng không trước mặt. Qua khung kính cường lực từ sàn đến trần, thành phố đang dần bừng sáng, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ, đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng từ nội thất nhập khẩu vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi nước hoa nam tính còn sót lại từ tối qua. Đây là không gian mà anh đã dày công xây dựng, một biểu tượng của sự thành công, của đẳng cấp. Nhưng sáng nay, nó lại tĩnh lặng đến mức cô độc, như một chiếc hộp rỗng khổng lồ.
Anh chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận tấm ga trải giường lụa mềm mại dưới đầu ngón tay. Mỗi cử động đều được thực hiện một cách máy móc, quen thuộc đến nhàm chán. Bước vào phòng tắm lát đá cẩm thạch sang trọng, anh soi mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi, dù đêm qua anh đã cố gắng ngủ đủ giấc. Lớp màng mỏng của sự thành đạt, của vẻ ngoài bất khả chiến bại dường như không thể che giấu được sự trống rỗng len lỏi bên trong.
Minh Khang đứng trước cửa sổ lớn của penthouse, nhấp một ngụm cà phê sứ nóng hổi. Vị đắng nhẹ, quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không mang lại chút hứng khởi nào. "Lại một ngày nữa..." anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Mọi thứ vẫn vậy, vẫn hoàn hảo, vẫn... trống rỗng." Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng – một thiết kế Thụy Sĩ tinh xảo, món quà tự thưởng cho dự án đầu tiên thành công của Khởi Nguyên. Nó là biểu tượng cho những mục tiêu, những deadline, cho sự ổn định mà anh đã theo đuổi bằng mọi giá. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật trang sức đắt tiền, không hơn không kém, không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi từ triển lãm nghệ thuật hôm trước, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt bình yên, tự tại. Cô ấy đứng đó, giữa những tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc, như một phần không thể tách rời của sự thanh thản, của cái đẹp. Cô ấy không cần những con số, những dự án khổng lồ để chứng minh giá trị của mình, hay để tìm thấy hạnh phúc. Cô ấy đơn giản là... hạnh phúc. Và sự đối lập đó, giữa cô ấy và anh, đã in sâu vào tâm trí Minh Khang, trở thành một vết khắc nhức nhối.
"Cái giá của sự ổn định..." anh lại nghĩ, câu nói đó vẫn văng vẳng trong đầu từ đêm qua. Anh đã đạt được nó, sự ổn định về tài chính, về sự nghiệp, về vị thế xã hội. Nhưng anh đã trả giá bằng gì? Bằng những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ, bằng những mối quan hệ xã hội hời hợt, và bằng chính sự thanh thản trong tâm hồn. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi có tất cả những điều đó, anh mới "xứng đáng yêu ai đó". Nhưng khi anh có tất cả, anh lại thấy mình chẳng còn gì để trao đi, ngoài một trái tim mỏi mệt và một tâm hồn cằn cỗi.
Minh Khang đưa ánh mắt bao quát cả thành phố đang cựa mình thức dậy. Những con đường bắt đầu đông đúc, những ánh đèn dần tắt nhường chỗ cho ánh nắng. Anh thấy mình như một kẻ đứng bên lề, quan sát cuộc sống sôi động đó mà không thể thực sự hòa mình vào. Một dòng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh tự động, nhưng nó chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, sự cô đơn bao trùm căn penthouse. Tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa kính, như một lời thì thầm của không gian, nhắc nhở anh về sự cô lập.
Anh đã ở tuổi 29, cái tuổi mà nhiều người đàn ông vẫn đang loay hoay tìm kiếm hướng đi cho sự nghiệp, thì anh đã đứng trên đỉnh cao. "Khởi Nguyên" là đứa con tinh thần của anh, là minh chứng cho trí tuệ, sự kiên trì và tài năng của anh. Nó phát triển mạnh mẽ, vươn lên trở thành một trong những công ty kiến trúc hàng đầu trong thành phố. Anh có một đội ngũ nhân viên trung thành, tài năng, những dự án lớn không ngừng đổ về. Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi mọi người trở về với gia đình, với tình yêu của họ, thì anh lại trở về căn penthouse rộng lớn này, đối diện với chính mình, với sự trống rỗng không tên.
Sự mệt mỏi thể chất đã phai nhạt sau giấc ngủ, nhưng sự mệt mỏi trong tâm hồn vẫn còn đó, đeo bám dai dẳng. Nó không phải là cảm giác kiệt sức vì công việc, mà là một sự chán chường, một sự thiếu hụt ý nghĩa. Anh đã chạy theo thành công như một con thiêu thân, và khi đạt được nó, anh lại nhận ra đích đến không phải là thiên đường mà anh hằng mơ ước. Nó chỉ là một điểm dừng, nơi anh phải đối mặt với những câu hỏi lớn hơn, sâu sắc hơn về cuộc đời và về hạnh phúc.
Anh xoay người, bước chậm rãi đến phòng thay đồ. Mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, tinh tươm, từ những bộ suit may đo đến những chiếc áo sơ mi là phẳng phiu. Anh chọn một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây màu xám than, một bộ trang phục công sở hoàn hảo, không một nếp nhăn. Ngoại hình chỉn chu, chuyên nghiệp đã trở thành một phần không thể thiếu của con người Minh Khang. Nó là lớp vỏ bọc hoàn hảo, che giấu đi sự hỗn độn bên trong.
Trước khi rời khỏi penthouse, anh liếc nhìn chiếc đồng hồ một lần nữa. Thời gian cứ trôi đi, không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất kỳ ai. Và anh, Minh Khang, ở tuổi 29, đang đứng giữa đỉnh cao của sự nghiệp và vực sâu của sự trống rỗng, bắt đầu hành trình tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không thể đong đếm bằng tiền bạc hay danh vọng. Anh không biết hành trình này sẽ dẫn anh đến đâu, hay anh sẽ phải trả giá thêm bao nhiêu nữa. Nhưng một điều anh biết chắc chắn là anh không thể tiếp tục sống như thế này nữa. Hình ảnh Yến Chi, với sự bình yên của cô ấy, đã trở thành một ngọn hải đăng xa xôi, một hình mẫu của sự thanh thản mà anh khao khát.
***
Tám giờ sáng, Minh Khang bước vào sảnh chính của tòa nhà "Khởi Nguyên". Mùi cà phê mới pha hòa quyện cùng mùi giấy in và hương nước hoa cao cấp, tạo nên một bầu không khí bận rộn nhưng cũng đầy năng lượng. Cô Thảo, lễ tân của công ty, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa, với gương mặt tươi tắn và nụ cười chuyên nghiệp, ngay lập tức cúi đầu chào.
"Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!" giọng cô trong trẻo và niềm nở.
Minh Khang gật đầu đáp lại, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Anh đi thẳng về phía thang máy riêng dành cho quản lý, không để lại một dấu vết cảm xúc nào trên gương mặt. Thảo đã quen với sự điềm tĩnh và có phần lạnh lùng của sếp mình, nhưng cô vẫn luôn giữ thái độ ngưỡng mộ và tôn trọng. Đối với cô và nhiều nhân viên khác, Minh Khang là một tượng đài sống, một CEO trẻ tuổi tài năng đã vực dậy Khởi Nguyên từ một công ty nhỏ bé thành một đế chế kiến trúc hùng mạnh.
Văn phòng "Khởi Nguyên" chiếm trọn ba tầng trên cùng của một tòa nhà chọc trời bằng kính, nằm giữa trung tâm kinh tế sầm uất. Nội thất bên trong tối giản, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, với rất nhiều mô hình kiến trúc trưng bày khắp các hành lang và khu vực làm việc mở. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc sôi nổi và tiếng máy in rào rào tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một môi trường làm việc chuyên nghiệp.
Anh đến văn phòng sớm hơn giờ làm việc chính thức một chút, thói quen đã duy trì suốt nhiều năm. Anh muốn có thời gian chuẩn bị, sắp xếp lịch trình trong ngày, và thưởng thức một ly cà phê nữa trước khi bắt đầu những cuộc họp căng thẳng. Vừa đặt cặp tài liệu xuống bàn, anh đã thấy Đức Anh, một thực tập sinh năng động vừa được nhận vào làm chính thức, đứng trước cửa phòng với ánh mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. Đức Anh sở hữu một ngoại hình trẻ trung, đôi mắt sáng, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực, như một phiên bản trẻ hơn, ít mỏi mệt hơn của chính Minh Khang những năm đầu khởi nghiệp.
"Chào sếp!" Đức Anh nói với một sự hăng hái rõ rệt. "Em có tin tốt đây. Dự án X đã vượt chỉ tiêu 15%, đối tác rất hài lòng! Họ vừa gửi email xác nhận và còn ngỏ ý muốn hợp tác cho dự án tiếp theo nữa."
Minh Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Đức Anh. Anh gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên một chút. "Tốt. Anh đã biết. Em làm tốt lắm, Đức Anh."
Đức Anh không giấu nổi vẻ tự hào, cả khuôn mặt sáng bừng. "Dạ vâng! Nhờ sự chỉ đạo sáng suốt của anh Khang ạ. Anh đúng là thần tượng của em! Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"
Lời ca ngợi chân thành của Đức Anh vang lên trong không gian, nhưng Minh Khang chỉ cảm thấy một sự thờ ơ lạ lùng. Anh đã nghe những lời như thế không biết bao nhiêu lần, từ nhân viên, từ đối tác, từ truyền thông. Nó đã từng là động lực, là niềm tự hào, nhưng giờ đây, nó chỉ như một tiếng vang xa xăm, không chạm tới được phần sâu thẳm trong tâm hồn anh. Sự ngưỡng mộ của Đức Anh, sự nhiệt huyết cháy bỏng của tuổi trẻ, làm anh nhớ lại chính mình của vài năm trước, một Minh Khang chưa hề biết đến sự mệt mỏi, chưa từng nghi ngờ con đường mình đã chọn. Nhưng đó đã là một phiên bản khác của anh, một phiên bản mà anh không còn nhận ra nữa.
"Cứ tiếp tục phát huy đi, Đức Anh," Minh Khang nói, giọng anh vẫn trầm ổn, điềm tĩnh. "Sự nghiệp là một chặng đường dài. Đừng bao giờ ngừng học hỏi và cố gắng."
"Vâng, em sẽ cố gắng hết sức ạ!" Đức Anh đáp lại đầy phấn khích, rồi lùi ra khỏi phòng, để lại Minh Khang một mình với những suy tư.
Anh mở máy tính, bắt đầu kiểm tra email, duyệt qua các báo cáo tài chính, những con số tăng trưởng ấn tượng. Khởi Nguyên đang ở đỉnh cao, và anh chính là kiến trúc sư trưởng của thành công đó. Anh điều hành một cuộc họp ngắn với các trưởng phòng, đưa ra những chỉ thị rõ ràng, s���c bén. Mọi quyết định đều nhanh gọn, dứt khoát, thể hiện sự am hiểu sâu sắc và khả năng lãnh đạo tài tình của anh. Mọi người đều chăm chú lắng nghe, ghi chép, và thực hiện răm rắp.
Trong suốt buổi họp, Minh Khang vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, chuyên nghiệp. Anh phân tích thị trường, đưa ra chiến lược cho dự án mới, giải quyết mọi vấn đề phát sinh một cách triệt để. Mọi thứ diễn ra trơn tru, hoàn hảo. Nhưng bên trong anh, một cảm giác trống rỗng vẫn cứ lởn vởn, như một bóng ma vô hình. Anh nhìn các đồng nghiệp, những người đầy nhiệt huyết, đầy tham vọng, và tự hỏi, liệu họ có bao giờ cảm thấy như anh không? Hay anh là người duy nhất bị mắc kẹt trong cái "lồng vàng" của chính mình?
Mùi cà phê rang xay lan tỏa khắp văn phòng, tiếng điện thoại vẫn không ngừng reo, và tiếng máy lạnh phả ra luồng không khí mát lạnh. Tất cả đều là một phần của cuộc sống mà anh đã lựa chọn, cuộc sống của một người đàn ông thành đạt. Nhưng anh lại cảm thấy mình như một robot, được lập trình để thực hiện các nhiệm vụ, để đạt được mục tiêu, mà quên mất đi cảm xúc, quên mất đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, như một đóa hoa dại bình yên giữa sa mạc khô cằn của anh. Cô ấy không có những con số hoành tráng, không có những dự án triệu đô, nhưng cô ấy có một điều mà anh đang thiếu thốn trầm trọng: sự bình yên và tự tại.
Buổi chiều trôi qua trong guồng quay không ngừng nghỉ của công việc. Minh Khang giải quyết hàng loạt cuộc gọi, ký duyệt vô số tài liệu, và đưa ra quyết định cho những vấn đề quan trọng. Anh là một cỗ máy làm việc không mệt mỏi, một bộ não siêu việt. Nhưng khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống thành phố, nhuộm đỏ khung cửa kính của văn phòng, Minh Khang lại cảm thấy một sự nặng nề kỳ lạ. Sự thành công vật chất mà anh đã đạt được dường như càng làm tăng thêm gánh nặng trong tâm hồn anh. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng đế chế đó lại không thể lấp đầy những khoảng trống sâu thẳm bên trong.
***
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, văn phòng Khởi Nguyên đã dần thưa thớt. Tiếng gõ bàn phím giảm dần, tiếng điện thoại ngừng reo, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng. Từng nhân viên một rời khỏi văn phòng, mang theo hơi thở của một ngày làm việc vất vả, để trở về với thế giới riêng của họ. Minh Khang vẫn ngồi đó, trong phòng làm việc của mình, nhìn ra khung cảnh thành phố bắt đầu lên đèn. Những ánh sáng rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng khác bắt đầu lung linh, tạo nên một tấm thảm ánh sáng khổng lồ.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc và đi về phía phòng họp trống. Căn phòng rộng lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ quý, những chiếc ghế xoay hiện đại và màn hình chiếu khổng lồ, giờ đây chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng điều hòa phả ra luồng khí lạnh đều đều, và tiếng vang nhẹ của chính những bước chân anh. Mùi gỗ, mùi giấy in vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, tạo nên một không gian trang nghiêm, đôi khi cô đơn đến lạ lùng.
Minh Khang ngồi xuống một chiếc ghế, không bật đèn, để ánh sáng yếu ớt từ thành phố bên ngoài hắt vào. Anh chống tay lên cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa kính. "Mình đã có tất cả những gì mình muốn, vậy tại sao lại không cảm thấy gì?" Anh tự hỏi, giọng nói thầm thì, lạc lõng trong sự tĩnh mịch. Câu hỏi này đã ám ảnh anh từ đêm qua, và giờ đây, trong không gian trống trải này, nó lại càng trở nên mạnh mẽ, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh đã đạt được danh vọng, tiền bạc, quyền lực. Anh đã xây dựng một doanh nghiệp thành công rực rỡ từ con số không. Anh là hình mẫu của sự thành công trong mắt nhiều người. Nhưng anh lại cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm đến. Sự trống rỗng mà anh cảm nhận được không phải là sự thiếu thốn, mà là một sự thừa thãi, một sự bão hòa đến mức mất cảm giác. Nó là hậu quả của việc chỉ biết chạy theo một mục tiêu duy nhất, mà bỏ quên tất cả những khía cạnh khác của cuộc sống.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hình ảnh Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và sống động như thể cô ấy đang ở ngay trước mặt. Cô ấy với mái tóc bồng bềnh, nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt trong trẻo và bình yên. Cô ấy không cố gắng chứng tỏ bản thân, không chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm. Cô ấy chỉ đơn giản là sống, là đam mê, là tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị, trong nghệ thuật. Sự bình yên của cô ấy là thứ mà anh khao khát nhất lúc này, một khao khát cháy bỏng đến nhức nhối.
Một tiếng gõ cửa khẽ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Khang. Anh quay đầu lại, thấy Hoàng Nam đứng ở ngưỡng cửa, trên tay cầm chiếc áo khoác của mình. Hoàng Nam vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, với cặp kính và bộ quần áo lịch sự, nhưng ánh mắt anh lại lộ rõ sự lo lắng.
"Còn ở đây à?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Về đi ông, nhìn ông mệt mỏi quá rồi đấy."
Minh Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như muốn trút bỏ đi tất cả những gánh nặng trong lòng. "Ừ, một lát nữa thôi."
Hoàng Nam bước vào phòng, đặt chiếc áo khoác lên ghế đối diện. Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, để Minh Khang chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Anh đã quen với những khoảnh khắc trầm tư của Minh Khang, đặc biệt là trong vài tuần trở lại đây. Hoàng Nam hiểu rằng bạn mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn, một cuộc khủng hoảng nội tâm mà không ai khác có thể nhìn thấy, ngoài vẻ ngoài thành công rực rỡ.
"Hôm nay, Đức Anh lại ca ngợi ông như một vị thần," Minh Khang bỗng lên tiếng, giọng anh nghe có vẻ xa xăm. "Cậu ta nói muốn thành công như tôi."
Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. "Cậu ta nói đúng mà. Ông là thần tượng của rất nhiều người. Nhưng ông có thấy hạnh phúc không?"
Câu hỏi của Hoàng Nam như một mũi kim châm vào điểm yếu của Minh Khang. Anh im lặng một lúc lâu, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu nối dài vô tận. "Tôi không biết nữa, Nam ạ," anh cuối cùng cũng trả lời, giọng nói đầy mệt mỏi. "Tôi đã có mọi thứ mà tôi từng đặt ra. Tôi đã làm việc không ngừng nghỉ để có được nó. Nhưng giờ đây, tôi lại thấy lạc lõng hơn bao giờ hết."
Hoàng Nam gật đầu, thấu hiểu. "Đó là cái giá của sự ổn định mà ông đã luôn theo đuổi. Ông đã quá tập trung vào mục tiêu vật chất mà quên mất những thứ khác."
Minh Khang đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình một lần nữa, biểu tượng của thời gian, của những mục tiêu. Nhưng giờ đây, nó lại gợi cho anh cảm giác về thời gian đã trôi qua một cách vô nghĩa, về những cơ hội đã bỏ lỡ. "Tôi nhớ Yến Chi," anh bất ngờ nói, giọng nói nhỏ hơn, gần như là một lời thú nhận. "Cô ấy... cô ấy có một sự bình yên mà tôi không thể nào có được."
Hoàng Nam khẽ nhướng mày. Anh đã nhận thấy sự thay đổi trong Minh Khang sau lần gặp Yến Chi ở triển lãm. "Vậy thì, ông biết mình cần làm gì rồi đấy."
Minh Khang im lặng. Anh biết. Anh biết rằng sự trống rỗng và mệt mỏi này sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm những giá trị khác ngoài sự nghiệp. Anh biết rằng hình ảnh Yến Chi rạng rỡ và bình yên sẽ tiếp tục ám ảnh anh, trở thành một hình mẫu, một mục tiêu cho sự thay đổi của anh. Và anh cũng biết, Hoàng Nam, người bạn thân thiết này, sẽ là người đồng hành, chia sẻ và thúc đẩy anh trong hành trình sắp tới.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang rực rỡ về đêm. Anh đã từng chinh phục thành phố này, xây dựng nên những công trình vĩ đại. Nhưng giờ đây, anh muốn chinh phục một điều gì đó khác, một điều gì đó nằm sâu bên trong chính mình. Anh muốn tìm lại sự bình yên, sự thanh thản mà anh đã đánh mất trên con đường theo đuổi sự ổn định. Cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng anh biết, đây là con đường duy nhất để anh có thể tìm thấy ý nghĩa thực sự của hạnh phúc.
Đêm đã về khuya, và trong căn phòng họp trống vắng, Minh Khang vẫn đứng đó, một mình, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thành công rực rỡ và sự trống rỗng sâu sắc, sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một hành trình tìm kiếm chính mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.