Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 166: Bóng Đêm Của Thành Công
Minh Khang choàng tỉnh. Ánh sáng ban mai dịu dàng từ thành phố đang bừng tỉnh lách qua tấm rèm cửa tự động, len lỏi vào căn phòng ngủ rộng lớn. Mùi hương gỗ quý từ nội thất cao cấp vẫn vương vấn, quyện lẫn với mùi nước hoa nam tính còn sót lại trên gối anh từ đêm qua. Cái lạnh giá trong tâm hồn anh, dù đã trôi qua một giấc ngủ ngắn, vẫn chưa hề tan biến. Anh đã đạt được tất cả những gì mình từng khao khát – một căn penthouse xa hoa trên đỉnh thành phố, một sự nghiệp rực rỡ, sự ngưỡng mộ từ đồng nghiệp và đối tác – nhưng đêm qua, những câu hỏi không lời đáp vẫn xoáy sâu vào tâm trí anh: "Hạnh phúc là gì? Tình yêu có vai trò gì trong cuộc đời mình? Mình đã bỏ lỡ điều gì? Liệu có phải mình đã sai lầm khi chỉ chạy theo sự nghiệp mà bỏ quên những giá trị khác?" Chúng vẫn ở đó, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của một buổi sáng bình thường.
Anh vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi vẫn còn bám chặt lấy từng thớ thịt. Vóc dáng cao ráo, cân đối của anh phản chiếu trong tấm gương lớn đối diện giường, có vẻ gầy guộc hơn vài năm trước, đặc biệt là khi anh căng thẳng với dự án lớn vừa hoàn thành. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa một sự suy tư thường trực, nay lại càng thêm vẻ mệt mỏi. Anh bước xuống giường, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh, cảm giác quen thuộc nhưng hôm nay lại gợi lên một nỗi cô độc khó tả.
Minh Khang bước ra ban công. Gió sáng sớm mơn man, mang theo hơi lạnh trong lành từ độ cao, thổi nhẹ qua mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh. Dưới chân anh, Sài Gòn đang dần thức giấc. Hàng triệu ánh đèn đêm đã tắt, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên dát vàng lên những tòa nhà chọc trời. Dòng xe cộ bắt đầu nhộn nhịp, như những mạch máu đang bơm sự sống vào cơ thể thành phố khổng lồ. Anh tựa người vào lan can kính cường lực, ánh mắt vô hồn lướt qua khung cảnh ngoạn mục. Đã có tất cả, anh tự nhủ, một căn nhà trong mơ, một vị trí mà bao người khao khát. Nhưng tại sao vẫn cảm thấy thiếu vắng? Giá trị của những thứ này là gì nếu mình không có ai để sẻ chia?
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy đi cái cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm. Cái khao khát về một mối quan hệ sâu sắc, một sự gắn kết chân thành, không phải là những cuộc hẹn hò chóng vánh hay những mối quan hệ xã giao hời hợt, bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng tin rằng sự ổn định tài chính, sự nghiệp vững chắc sẽ là nền tảng cho mọi hạnh phúc khác. Anh đã từng nghĩ, khi mình có đủ điều kiện, tình yêu sẽ tự khắc đến, hoặc ít nhất là mình sẽ có quyền lựa chọn. Nhưng giờ đây, khi anh đã có tất cả những điều kiện ấy, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Sự thành công vật chất mà anh đã miệt mài xây dựng giờ đây chỉ như một cái vỏ bọc hào nhoáng, bên trong trống rỗng và lạnh lẽo. Anh đã phải đánh đổi quá nhiều để có được ngày hôm nay, và cái giá của sự ổn định ấy, dường như, là sự cô đơn trong chính ngôi nhà sang trọng của mình.
Minh Khang quay vào trong, tiến về phía quầy bar bếp, nơi một chiếc máy pha cà phê hiện đại đang chờ sẵn. Anh đổ những hạt cà phê Arabica tuyển chọn vào máy, mùi hương nồng nàn lan tỏa khắp không gian bếp mở, quyện lẫn với mùi hương gỗ và nước hoa thoang thoảng. Tiếng máy xay, tiếng nước chảy róc rách, rồi tiếng cà phê nhỏ giọt đều đặn vào chiếc ly sứ trắng tinh. Anh đặt ly cà phê xuống bàn ăn bằng đá cẩm thạch, ngồi vào chiếc ghế bọc da sang trọng.
Anh mở máy tính bảng, lướt qua những tiêu đề báo chí sáng nay. Hầu hết đều ca ngợi dự án "Thiên Niên Kỷ" của anh, một thành công vang dội được xem là biểu tượng mới của kiến trúc đô thị. Những dòng chữ hoa mỹ, những lời khen ngợi không ngừng, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn. Anh không cảm thấy niềm vui chiến thắng như mọi khi. Tay anh vô thức xoa thái dương, biểu lộ sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Yến Chi trong những bức ảnh anh vô tình thấy trên mạng xã hội của một người bạn chung. Một nụ cười tự do, bình yên, không chút vướng bận. Một sự bình yên mà anh, dù đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, lại khao khát đến cháy lòng. Phải chăng, anh đã bỏ lỡ những điều quan trọng nhất của cuộc đời mình, những điều tiền không mua được? Câu hỏi đó lặp lại trong đầu anh, day dứt và ám ảnh. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với sự trống rỗng này. Anh cần một sự thay đổi. Anh cần tìm kiếm một cái gì đó, một người nào đó, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính cái dư vị của thành công không trọn vẹn này.
***
Buổi chiều tại văn phòng Kiến trúc 'Khởi Nguyên' luôn mang một nhịp điệu bận rộn đặc trưng. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn. Bên trong, không gian được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác chuyên nghiệp và đẳng cấp. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo đều đặn, tiếng trao đổi công việc râm ran như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sáng tạo và hiệu quả. Mùi giấy in mới, cà phê vừa pha, và đôi khi là mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một không khí riêng biệt của môi trường công sở hiện đại. Hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất, giữ cho không khí luôn mát lạnh, tách biệt hoàn toàn với cái nóng bên ngoài.
Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế mới cho dự án khu đô thị sinh thái. Anh lướt chuột, phóng to, thu nhỏ từng chi tiết, nhưng tâm trí anh cứ lơ đãng. Những đường nét kiến trúc phức tạp, những tính toán kỹ thuật khô khan dường như không còn hấp dẫn anh như trước. Anh cảm thấy khó khăn để tìm lại sự hứng thú từng có, cái ngọn lửa đam mê từng đốt cháy anh trong suốt những năm đầu sự nghiệp. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng ánh mắt ấy lại trống rỗng, vô hồn, như đang nhìn xuyên qua những pixel màu sắc để tìm kiếm một điều gì đó xa xôi hơn. Thỉnh thoảng, anh lại thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng ồn ào chung của văn phòng.
Anh đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, cảm giác nhức mỏi vẫn còn đeo bám từ sáng sớm. Cuộc họp đánh giá dự án vừa diễn ra cách đây không lâu, anh đã phải giữ vững vẻ mặt điềm tĩnh, tự tin, phát biểu những lời lẽ quyết đoán, nhưng bên trong, anh chỉ cảm thấy kiệt sức. Anh đã quá mệt mỏi với việc phải khoác lên mình chiếc mặt nạ của một người đàn ông thành đạt, mạnh mẽ, không có điểm yếu. Anh khao khát được là chính mình, được yếu mềm, được dựa dẫm vào ai đó, nhưng ai sẽ chấp nhận một Minh Khang như vậy, một Minh Khang đang lạc lối giữa chính thành công của mình?
"Khang, cậu ổn chứ? Trông cậu có vẻ hơi... mất tập trung."
Giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm của Hoàng Nam kéo Minh Khang trở về thực tại. Anh ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Nam đang đứng bên cạnh bàn làm việc của mình, trên tay đặt một tập tài liệu dày. Hoàng Nam, người bạn thân duy nhất của anh tại công ty, với dáng người thư sinh cao ráo, đeo kính, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi xanh nhạt, luôn toát lên vẻ hiền lành và trầm tính. Ánh mắt anh ấy nhìn Minh Khang đầy vẻ lo lắng, không che giấu.
Minh Khang khẽ nhếch môi cười gượng, cố gắng che giấu sự mệt mỏi. "À, chỉ là hơi mệt chút thôi Nam. Dự án vừa rồi tiêu tốn quá nhiều năng lượng." Anh nói, giọng khàn hơn bình thường một chút. Anh gõ bàn phím chậm rãi vài cái, ra vẻ đang tập trung vào công việc, nhưng thực chất chỉ là những cú click vô nghĩa.
Hoàng Nam không dễ bị đánh lừa. Anh ấy đặt tập tài liệu xuống bàn Minh Khang, nhẹ nhàng nói: "Mình biết cậu làm việc cật lực. Nhưng dạo này mình thấy cậu hơi khác. Không còn cái vẻ hừng hực khí thế như trước nữa. Cậu có vẻ... suy tư nhiều hơn." Hoàng Nam dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc lời nói. "Có chuyện gì không ổn à? Cậu có muốn tâm sự không?"
Minh Khang lắc đầu nhẹ. "Không có gì đâu, Nam. Chỉ là... nghĩ về những thứ linh tinh." Anh khẽ thở dài. "Thành công đôi khi cũng mang lại những suy nghĩ không tên. Mình tự hỏi, rốt cuộc mình đang theo đuổi điều gì." Anh nhìn Hoàng Nam, ánh mắt thoáng qua một tia bối rối, một sự hoài nghi mà trước đây anh chưa từng để lộ ra. "Mọi người nói mình đã có tất cả. Nhưng đôi khi, mình thấy trống rỗng hơn bao giờ hết."
Hoàng Nam gật đầu, hiểu ý. Anh ấy không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vào vai Minh Khang. "Cứ nghỉ ngơi đi. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi." Anh ấy biết Minh Khang không phải là người dễ dàng mở lòng. "Mình có vài việc cần xử lý. Cậu cứ từ từ nhé." Hoàng Nam quay người rời đi, nhưng ánh mắt anh ấy vẫn không khỏi liếc nhìn Minh Khang thêm lần nữa, đầy vẻ quan tâm. Anh ấy nhận ra sự khác biệt trong ánh mắt của Minh Khang, từ một người luôn tràn đầy quyết tâm giờ đây lại chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi. Hoàng Nam cảm thấy một sự lo lắng mơ hồ cho người bạn thân. Anh biết Minh Khang là người đàn ông của công việc, nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy Minh Khang mệt mỏi đến mức mất đi cả niềm vui trong thành quả của chính mình. Sự lo lắng của Hoàng Nam cho Minh Khang cho thấy Hoàng Nam sẽ là một nhân vật quan trọng trong việc Minh Khang bộc lộ những suy nghĩ và cảm xúc của mình sau này.
Minh Khang nhìn theo bóng lưng Hoàng Nam, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua sự lạnh lẽo trong lòng. Dù không nói ra hết, nhưng sự quan tâm của bạn thân cũng đủ để anh cảm thấy bớt cô độc hơn một chút. Anh lại quay về với màn hình máy tính, nhưng đầu óc vẫn luẩn quẩn với những câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống, về những giá trị mà anh đã bỏ lỡ trên con đường đi tìm sự ổn định. Anh đã đánh đổi quá nhiều để có được ngày hôm nay, và cái giá của sự ổn định ấy, dường như là sự trống rỗng không thể lấp đầy.
***
Cuối giờ chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời Sài Gòn, phủ một gam màu cam ấm áp lên những ô cửa kính của các tòa nhà cao tầng, văn phòng 'Khởi Nguyên' dần trở nên vắng lặng. Tiếng gõ bàn phím thưa thớt dần, những cuộc điện thoại ngừng reo, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của một ngày làm việc sắp kết thúc. Minh Khang vẫn nán lại. Anh vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng với đối tác nước ngoài, và giờ đây anh đang thu dọn tài liệu trong phòng họp trống. Căn phòng rộng lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ tối màu và những chiếc ghế bọc da sang trọng, giờ đây chỉ còn mình anh. Ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ của phòng họp vẫn bật sáng, nhưng không gian lại bao trùm một vẻ yên tĩnh đến lạ. Mùi gỗ thoang thoảng từ bàn ghế, mùi nước hoa cao cấp còn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp vừa có chút lạnh lẽo.
Anh đang xếp chồng những bản báo cáo và hợp đồng vào cặp da, động tác chậm rãi, nặng nề, khi cánh cửa phòng họp khẽ mở. Diệu Anh bước vào.
Cô ấy thanh lịch và trang nhã như mọi khi, với bộ váy công sở màu xanh than ôm sát, mái tóc búi gọn gàng, và khuôn mặt có nét kiêu sa. Diệu Anh là một đồng nghiệp cũ từ phòng marketing, một người phụ nữ tự tin, tinh tế và luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, chuyên nghiệp. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, sang trọng của cô ấy lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút hơi ấm vào không gian vốn đang tĩnh lặng.
"Chào anh Khang," Diệu Anh nói, giọng nói rõ ràng, rành mạch, nhưng hơi khẽ để phù hợp với không khí yên tĩnh. Cô nở một nụ cười duyên dáng, đôi mắt có chút sắc sảo nhưng lúc này lại ánh lên sự quan tâm đặc biệt. "Em thấy anh vẫn còn ở đây. Chúc mừng anh Khang nhé, dự án này đúng là một thành công vang dội. Anh đúng là tài năng, nhưng em cũng lo cho sức khỏe của anh đấy. Anh có vẻ hơi xanh xao."
Minh Khang dừng tay, ngẩng đầu nhìn cô. Anh khẽ gật đầu. "Cảm ơn cô, Diệu Anh. Tôi ổn mà." Anh đáp lại một cách lịch sự, nhưng ánh mắt vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Anh cảm nhận được sự quan tâm vượt quá ranh giới đồng nghiệp trong lời nói và ánh mắt của Diệu Anh, một sự quan tâm tiềm năng cho một mối quan hệ, nhưng anh nhận ra rằng sự chú ý này không chạm tới được khoảng trống sâu thẳm trong lòng anh. Nó chỉ là một lớp vỏ bọc khác, một sự công nhận bề ngoài, không phải là thứ anh thực sự khao khát.
Diệu Anh tiến lại gần hơn một chút, đứng cách anh vài bước chân. "Anh luôn là người làm việc hết mình. Em ngưỡng mộ điều đó. Nhưng đôi khi, cũng cần phải biết nghỉ ngơi và chia sẻ những gánh nặng của mình chứ, phải không?" Cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Minh Khang một khoảnh khắc, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ để gợi ý. Bàn tay cô mềm mại và ấm áp, nhưng Minh Khang chỉ cảm thấy một sự xa cách, một sự không phù hợp với khao khát nội tâm của mình. Cô ấy là một 'lựa chọn' bề ngoài hợp lý, một người phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp, nhưng lại không thể đáp ứng được khao khát sâu thẳm về một mối quan hệ có chiều sâu hơn mà anh đang tìm kiếm, điều mà có thể ám chỉ đến Yến Chi.
Anh khẽ rút tay lại một cách tế nhị, như không cố ý, và cầm lấy tập tài liệu cuối cùng. "Tôi sẽ chú ý hơn." Anh nói, giọng điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh không muốn Diệu Anh hiểu lầm, nhưng cũng không muốn làm cô ấy mất mặt. "Cảm ơn cô đã quan tâm."
Diệu Anh mỉm cười nhẹ. "Nếu có gì cần chia sẻ, đừng ngại nhé. Em luôn là một người lắng nghe tốt." Cô nói, ánh mắt vẫn trìu mến. Cô là người phụ nữ thông minh, biết cách tiến thoái, nhưng dường như Minh Khang lúc này lại quá đỗi xa vời.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh không dừng lại trên gương mặt Diệu Anh, mà lướt qua tấm cửa kính của phòng họp, nhìn về phía chân trời. Ánh hoàng hôn đã dần tắt, để lại một vệt màu tím than u buồn. Anh cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Những suy ngẫm về 'những gì đã hy sinh' và 'hạnh phúc thật sự' là khởi đầu cho quá trình anh thay đổi tư duy và ưu tiên trong cuộc sống. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với sự trống rỗng này. Anh cần một sự thay đổi. Anh cần tìm kiếm một cái gì đó, một người nào đó, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình, một sự gắn kết chân thành, không phải chỉ là những lời khen ngợi hay sự quan tâm hời hợt. Dù đã chạm đến đỉnh cao sự nghiệp, Minh Khang vẫn thấy mình đang đứng giữa một bóng đêm lạnh lẽo, khao khát một tia sáng, một hơi ấm đích thực để xua đi sự trống rỗng đang gặm nhấm anh từng ngày.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.