Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 167: Bóng Hình Mơ Hồ Và Lời Từ Chối Lặng Lẽ
Minh Khang khẽ rút tay lại một cách tế nhị, như không cố ý, và cầm lấy tập tài liệu cuối cùng. Cảm giác ấm áp từ cái chạm thoáng qua của Diệu Anh nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo quen thuộc len lỏi vào tâm trí anh. Anh cảm nhận được một bức tường vô hình giữa mình và cô ấy, một rào cản không thể vượt qua, không phải vì cô ấy không đủ tốt, mà vì trái tim anh không hề rung động.
"Tôi sẽ chú ý hơn," Minh Khang nói, giọng điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh không muốn Diệu Anh hiểu lầm, nhưng cũng không muốn làm cô ấy mất mặt. "Cảm ơn cô đã quan tâm." Anh cúi đầu nhẹ, một cử chỉ lịch sự nhưng cũng mang ý nghĩa kết thúc cuộc đối thoại. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, một món quà từ đối tác sau dự án lớn, lấp lánh dưới ánh đèn phòng họp, nhưng nó không thể che đi vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới khóe mắt.
Diệu Anh mỉm cười nhẹ. Một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng trong đôi mắt sắc sảo của cô, Minh Khang thoáng thấy một tia cụt hứng, một chút thất vọng không nói thành lời. "Nếu có gì cần chia sẻ, đừng ngại nhé. Em luôn là một người lắng nghe tốt." Cô nói, ánh mắt vẫn trìu mến, cố gắng duy trì sự kết nối. Cô là người phụ nữ thông minh, biết cách tiến thoái, nhưng dường như Minh Khang lúc này lại quá đỗi xa vời, tâm trí anh như lạc vào một thế giới khác, nơi mà những lời mời gọi và sự quan tâm hời hợt không thể nào chạm tới.
Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh không dừng lại trên gương mặt Diệu Anh, mà lướt qua tấm cửa kính của phòng họp, nhìn về phía chân trời. Ánh hoàng hôn đã dần tắt, để lại một vệt màu tím than u buồn trên nền trời thành phố. Những tòa nhà cao tầng chọc trời giờ đây chỉ còn là những khối đen sẫm, nuốt trọn ánh sáng cuối cùng của một ngày dài. Anh cảm thấy một sự cô độc lạ thường, một cảm giác trống rỗng mênh mông như chính bầu trời đang dần chìm vào bóng tối kia. Những suy ngẫm về 'những gì đã hy sinh' và 'hạnh phúc thật sự' là khởi đầu cho quá trình anh thay đổi tư duy và ưu tiên trong cuộc sống. Anh biết, anh không thể tiếp tục mãi với sự trống rỗng này. Anh cần một sự thay đổi. Anh cần tìm kiếm một cái gì đó, một người nào đó, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình, một sự gắn kết chân thành, không phải chỉ là những lời khen ngợi hay sự quan tâm hời hợt. Dù đã chạm đến đỉnh cao sự nghiệp, Minh Khang vẫn thấy mình đang đứng giữa một bóng đêm lạnh lẽo, khao khát một tia sáng, một hơi ấm đích thực để xua đi sự trống rỗng đang gặm nhấm anh từng ngày.
Anh khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhàng đến mức chỉ có bản thân anh mới nghe thấy. Sự quan tâm của Diệu Anh, dù chân thành đến đâu, cũng không thể chạm tới nơi sâu thẳm nhất trong lòng anh. Cô ấy là hình mẫu của một người phụ nữ thành đạt, xinh đẹp, phù hợp với mọi tiêu chuẩn xã hội mà Minh Khang từng đặt ra cho bản thân. Nhưng giờ đây, những tiêu chuẩn ấy bỗng trở nên vô nghĩa. Anh không tìm kiếm một người phụ nữ để tô điểm cho thành công của mình, hay để cùng anh chia sẻ những bữa tiệc xã giao. Anh tìm kiếm một điều gì đó khác, một điều gì đó mà anh chưa thể gọi tên, một cảm giác chân thật hơn, một sự kết nối sâu sắc hơn.
Diệu Anh thấy anh vẫn chìm trong suy nghĩ, nên quyết định không làm phiền thêm. Cô khẽ gật đầu chào anh lần cuối, rồi quay lưng rời đi. Tiếng gót giày cao gót của cô vang lên đều đặn trên sàn đá cẩm thạch, rồi dần tắt hẳn khi cô bước ra khỏi phòng. Minh Khang vẫn đứng đó, bất động, mắt dõi theo cánh cửa vừa đóng lại, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đã lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh rực rỡ và sống động. Nhưng anh không cảm thấy mình là một phần của bức tranh ấy. Anh là một người đứng ngoài cuộc, một khán giả lạnh lùng dõi theo vở kịch của cuộc sống, mà quên mất rằng mình cũng có thể là một diễn viên chính. Sự mệt mỏi không chỉ là về thể chất, mà còn là một sự cạn kiệt tinh thần, một sự trống rỗng không thể lấp đầy bằng những con số hay những dự án thành công. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn tích tắc, đếm từng khoảnh khắc trôi qua, nhắc nhở anh về thời gian, về những điều anh đã bỏ lỡ, và về những điều anh vẫn đang tìm kiếm. Anh cần một sự thay đổi, một định hướng mới cho cuộc đời mình, trước khi sự trống rỗng này nhấn chìm anh hoàn toàn.
***
Đêm đã về khuya, thành phố chìm vào giấc ngủ muộn màng, chỉ còn lại những ánh đèn đường và từ các tòa nhà cao tầng vẫn thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền trời đêm. Trong căn penthouse của mình, Minh Khang đứng lặng lẽ bên cửa sổ kính lớn từ sàn đến trần, nhìn xuống biển ánh sáng lấp lánh bên dưới. Chiếc ly rượu vang đỏ trong tay anh phản chiếu ánh sáng từ thành phố, tạo thành những đốm màu huyền ảo trên chất lỏng sóng sánh. Không gian căn hộ rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, với những món đồ nội thất nhập khẩu đắt tiền, giờ đây dường như càng làm tăng thêm sự cô độc cho chủ nhân của nó. Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy, vang lên nhỏ bé từ hệ thống âm thanh vòm, nhưng cũng không thể lấp đầy sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ bao trùm lấy anh. Đôi khi, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, như một lời thì thầm của màn đêm, càng làm Minh Khang thêm chìm sâu vào những suy tư của riêng mình. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất, mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng còn vương vấn trên da thịt anh, và mùi rượu vang thoang thoảng từ ly thủy tinh, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng đầy trầm mặc.
Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hơi ấm từ chất lỏng lan tỏa trong cổ họng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn anh. Anh hồi tưởng về lời mời của Diệu Anh chiều nay và sự từ chối của mình.
Minh Khang tự hỏi: *Diệu Anh là một người phụ nữ tốt, thông minh, thành đạt... Vậy tại sao mình lại không cảm thấy gì? Không phải cái mình cần... là gì?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một vòng xoáy không lối thoát. Cô ấy có mọi thứ mà một người đàn ông thành công như anh nên tìm kiếm: sự nghiệp vững vàng, vẻ ngoài cuốn hút, sự tinh tế trong giao tiếp. Cô ấy gần như là một bức tranh hoàn hảo, nhưng lại thiếu đi một mảnh ghép vô hình, một điều gì đó mà anh không thể gọi tên, nhưng lại cảm nhận được sự thiếu vắng ấy một cách rõ rệt. Cái chạm tay thoáng qua của cô ấy, nụ cười trìu mến ấy, tất cả đều chỉ lướt qua anh như một cơn gió nhẹ, không để lại chút dư vị nào. Anh đã từng nghĩ rằng thành công, sự nghiệp, tiền bạc sẽ mang lại cho anh sự ổn định, và từ đó anh sẽ tìm được tình yêu. Nhưng giờ đây, khi đã có tất cả những điều ấy, anh lại nhận ra mình đang đứng giữa một sa mạc khô cằn, khao khát một giọt nước mát lành.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng định nghĩa cái "không phải cái mình cần" ấy là gì. Nó không phải là sự hời hợt, không phải là sự phù phiếm, mà là một điều gì đó sâu sắc hơn, chân thật hơn, một sự kết nối từ tận sâu trong tâm hồn. Anh đã gạt bỏ tình yêu sang một bên quá lâu, coi nó như một thứ xa xỉ chỉ có thể nghĩ đến khi "ổn định". Nhưng giờ đây, anh lại nhận ra rằng sự ổn định mà anh cố gắng xây dựng bấy lâu nay lại là một cái lồng mạ vàng, giam hãm chính tâm hồn anh.
Và rồi, trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một bóng hình mơ hồ bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí Minh Khang. Không phải là một ký ức rõ ràng, mà là một cảm giác, một thoáng rung động từ rất lâu về trước. *Trong khoảnh khắc đó, mình lại nhớ đến nụ cười của Yến Chi... cái cách cô ấy nói về những điều nhỏ nhặt, vô nghĩa... tại sao lại là cô ấy?* Anh ngạc nhiên với chính mình. Đã bao lâu rồi anh không nghĩ đến cô ấy? Từ lần gặp gỡ tình cờ đó, anh đã cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ về Yến Chi ra khỏi tâm trí, bởi cô ấy không phù hợp với "kế hoạch" của anh lúc bấy giờ. Cô ấy quá đỗi mộng mơ, quá đỗi cảm tính, khác xa với hình mẫu người phụ nữ lý tưởng mà anh đã tự vẽ ra. Nhưng giờ đây, khi anh đang chìm trong sự trống rỗng, nụ cười của Yến Chi lại hiện về, không rực rỡ, không chói chang, mà nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, mang theo một chút ấm áp, một chút chân thật mà anh đang khao khát. Anh nhớ cái cách cô ấy đôi khi nhìn anh, một cái nhìn không phán xét, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là sự hiện diện. Anh nhớ những câu chuyện vụn vặt cô ấy từng kể, những điều mà anh từng cho là "vô nghĩa" nhưng giờ đây lại mang một sức nặng lạ thường.
Minh Khang mở mắt, ánh mắt xa xăm, dõi theo những vì sao xa xôi trên bầu trời đô thị. Anh cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc nhưng giờ đây có thêm một tia sáng mơ hồ, một bóng hình cũ kỹ, một cái tên đã từng bị anh lãng quên. Yến Chi. Cô ấy không phải là người phụ nữ hoàn hảo theo tiêu chuẩn của anh lúc đó, nhưng cô ấy lại mang đến một cảm giác khác, một cảm giác mà Diệu Anh hay bất kỳ người phụ nữ thành đạt nào khác cũng không thể mang lại. Đó là sự chân thành, sự giản dị, và một thứ rung động nội tâm mà anh đã vô tình bỏ lỡ. Có phải chăng, trong quá trình chạy theo "sự ổn định", anh đã đánh mất đi những điều "thật sự" quan trọng? Chiếc ly rượu vang đã vơi đi một nửa, tiếng nhạc cổ điển vẫn réo rắt, và Minh Khang vẫn đứng đó, chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, khao khát một sự kết nối chân thành mà anh chưa bao giờ dám theo đuổi. Sự xuất hiện của bóng hình Yến Chi trong tâm trí anh không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là tín hiệu cho một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức và khao khát của Minh Khang. Anh biết, hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, có lẽ, vừa mới bắt đầu.
***
Vài ngày sau, tại Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức', Minh Khang ngồi đối diện Hoàng Nam. Nơi này mang một vẻ đẹp kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại, với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống từng góc bàn, tạo nên một không khí thanh lịch và riêng tư. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa tươi được cắm khéo léo trên mỗi bàn, cùng với ánh nến lung linh, mang lại cảm giác lãng mạn và yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời du dương, một bản piano nhẹ nhàng, hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện của các thực khách xung quanh, và tiếng dao dĩa lách cách, tạo nên một bản giao hưởng êm tai của sự sang trọng. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang thoang thoảng, và hương hoa ly tươi mới lan tỏa trong không khí, kích thích mọi giác quan.
Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính trí thức, trông có vẻ hiền lành và trầm tính, đang lắng nghe Minh Khang một cách chăm chú. Anh ăn mặc lịch sự, áo sơ mi màu xanh nhạt cùng quần tây, hoàn toàn trái ngược với vẻ mệt mỏi và suy tư của Minh Khang.
Minh Khang đẩy đĩa salad sang một bên, dường như không có hứng thú với món ăn ngon lành trước mặt. Anh nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con phố đang tấp nập xe cộ qua lại. Anh không trực tiếp kể về Diệu Anh hay Yến Chi, nhưng chia sẻ về cảm giác lạc lõng và khao khát một điều gì đó 'thật sự' trong cuộc sống, một cách chung chung.
"Nam này," Minh Khang bắt đầu, giọng trầm và có phần nặng nề, "mày có bao giờ cảm thấy... mình đang chạy theo một cái gì đó mà không biết nó là gì không? Cứ đạt được rồi lại thấy trống rỗng." Anh quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt ẩn chứa sự hoang mang mà hiếm khi anh bộc lộ ra ngoài. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn đều đặn chỉ giờ, nhưng thời gian đối với anh lúc này dường như trôi qua vô nghĩa.
Hoàng Nam gật đầu, đặt đũa xuống và nhìn bạn mình với vẻ lo lắng. "Mày lại nghĩ ngợi gì nữa rồi, Minh Khang. Thành công như mày mà còn than thở gì nữa. Người ngoài nhìn vào chắc ai cũng mơ ước cuộc sống như mày đấy." Anh ngừng một chút, rồi nói thêm, giọng nhẹ nhàng nhưng thăm dò, "Hay là do mày thiếu một người phụ nữ bên cạnh? Một bờ vai để dựa vào, một người để chia sẻ mọi thứ?" Hoàng Nam hiểu Minh Khang là người kín đáo, và anh biết rằng những câu hỏi trực tiếp thường không có tác dụng với bạn mình. Thay vào đó, anh cố gắng gợi mở, để Minh Khang tự bộc lộ.
Minh Khang khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. "Có thể... Nhưng không phải ai cũng được. Tao không muốn một mối quan hệ hời hợt, chỉ để lấp đầy chỗ trống. Tao muốn một cái gì đó... sâu sắc hơn." Anh dừng lại, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm xúc phức tạp trong lòng. "Nó không phải là về sự nghiệp, hay tiền bạc, hay những lời khen ngợi. Nó là về một sự kết nối, một sự thấu hiểu mà tao chưa bao giờ có được." Ánh mắt anh lại lướt ra ngoài cửa sổ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời giữa dòng người và xe cộ hối hả. Anh nhớ lại cảm giác trống rỗng khi Diệu Anh chạm vào tay anh, và sự vô vị khi cô ấy bày tỏ sự quan tâm. Nó không phải là thứ anh cần. Anh cần một cái gì đó chạm đến tận sâu trong tâm hồn, một cái gì đó vượt qua những giá trị vật chất hay sự công nhận xã hội.
Hoàng Nam im lặng một lúc, để Minh Khang có thời gian suy nghĩ. Anh là bạn thân của Minh Khang từ thời đại học, và anh hiểu rõ hơn ai hết cái vỏ bọc mạnh mẽ, quyết đoán mà Minh Khang luôn khoác lên mình. Anh cũng biết rằng, đằng sau lớp vỏ ấy là một tâm hồn nhạy cảm, đôi khi lạc lõng giữa những giá trị mà chính anh đã đặt ra. "Sâu sắc hơn à?" Hoàng Nam lặp lại, như để ghi nhớ từ khóa đó. "Vậy theo mày, sự 'sâu sắc' đó là gì? Mày đã từng nghĩ đến chưa? Hay mày chỉ mải mê chạy theo những mục tiêu khác mà bỏ quên nó?"
Minh Khang thở dài, bàn tay siết nhẹ ly nước. "Tao không biết. Tao đã từng nghĩ rằng cứ có sự nghiệp vững chắc, có tiền bạc, có địa vị là sẽ có được mọi thứ. Rằng tình yêu sẽ tự đến khi mọi thứ đã 'ổn định'. Nhưng giờ đây, tao nhận ra rằng sự 'ổn định' đó... nó chỉ là một cái giá mà tao phải trả. Một cái giá quá đắt, có khi là cả sự cô đơn." Giọng anh nhỏ dần, như đang độc thoại với chính mình. Anh bắt đầu nhận ra những điều anh từng bỏ lỡ có thể quan trọng hơn anh nghĩ, và rằng cái giá của sự ổn định mà anh luôn theo đuổi có thể là chính hạnh phúc của mình.
Hoàng Nam nhìn Minh Khang với vẻ lo lắng, gật đầu lắng nghe. Anh biết, Minh Khang đang ở một ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời, nơi anh bắt đầu nghi ngờ những giá trị mà anh từng tôn thờ. "Mày nói đúng. Có những thứ tiền không mua được. Và có những người, không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Hoàng Nam nói, một câu nói bâng quơ nhưng lại chạm đến đúng tâm trạng của Minh Khang. Anh không hề biết rằng câu nói đó lại gợi lên trong Minh Khang hình ảnh của một cô gái với nụ cười nhẹ nhàng và những câu chuyện vụn vặt.
Minh Khang không đáp lời, chỉ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt chứa đựng nhiều suy tư. Thành phố ngoài kia vẫn hối hả, nhưng trong lòng anh, mọi thứ dường như đang chậm lại, nhường chỗ cho những câu hỏi không lời. Anh đang bắt đầu mở lòng hơn về những cảm xúc cá nhân, một bước tiến quan trọng trong sự phát triển của anh. Anh biết, hành trình tìm kiếm cái "sâu sắc hơn" đó sẽ không dễ dàng, nhưng anh không thể tiếp tục sống trong sự trống rỗng này nữa. Cái bóng hình mơ hồ của Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt dẫn lối trong bóng đêm. Liệu có phải đó là khởi đầu cho một sự thay đổi? Anh không chắc, nhưng anh biết mình phải tìm ra câu trả lời.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.