Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 168: Lời Mời Từ Khoảng Trống

Minh Khang vẫn ngồi yên lặng, câu nói cuối cùng của Hoàng Nam như một hòn đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí anh, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. “Có những người, không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản.” Anh không đáp, chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần tắt phía sau những tòa nhà chọc trời của thành phố, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời đầy khói bụi. Thành phố ngoài kia vẫn hối hả, vẫn ồn ào với tiếng còi xe, tiếng người, tiếng sống, nhưng trong lòng anh, mọi thứ dường như đang chậm lại, nhường chỗ cho những câu hỏi không lời. Anh đang bắt đầu mở lòng hơn về những cảm xúc cá nhân, một bước tiến quan trọng trong sự phát triển của anh, một sự phá vỡ cái vỏ bọc lý trí, sắt đá mà anh đã dày công xây dựng bấy lâu. Anh biết, hành trình tìm kiếm cái "sâu sắc hơn" đó sẽ không dễ dàng, nhưng anh không thể tiếp tục sống trong sự trống rỗng này nữa. Cái bóng hình mơ hồ của Yến Chi lại hiện lên trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt dẫn lối trong bóng đêm, không rõ ràng nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Liệu có phải đó là khởi đầu cho một sự thay đổi? Anh không chắc, nhưng anh biết mình phải tìm ra câu trả lời.

***

Chiều muộn, ánh nắng dịu cuối ngày qua ô cửa kính lớn của văn phòng Kiến trúc 'Khởi Nguyên' đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch xám lạnh, phản chiếu những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Minh Khang đang xem xét một xấp tài liệu trên bàn làm việc, những bản vẽ kỹ thuật chi chít đường nét và số liệu, nhưng tâm trí anh không hoàn toàn tập trung. Anh nhìn chằm chằm vào một tấm thiệp mời sang trọng đặt trên góc bàn, được gửi đến từ Art House – một trung tâm nghệ thuật danh tiếng. Chiếc thiệp làm bằng giấy mỹ thuật dày dặn, màu xanh đậm với những đường nét ánh kim tinh xảo, ẩn chứa lời mời tham dự buổi khai mạc triển lãm nghệ thuật đương đại. Không khí trong văn phòng vẫn tấp nập những âm thanh quen thuộc: tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn như một bản giao hưởng không lời của công việc, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi gấp gáp rồi tắt lịm, tiếng trao đổi công việc thì thầm hay đôi khi là những cuộc họp nhỏ đầy nhiệt huyết trong các phòng kính. Đôi khi, một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương từ khu vực làm việc chung vang lên, cố gắng xoa dịu bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn và đôi lúc căng thẳng. Mùi giấy in mới, cà phê mới pha thơm lừng hòa quyện với mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng từ các đồng nghiệp, và cả mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu dự án trưng bày đâu đó trong văn phòng, tạo nên một tổng thể vừa hiện đại, vừa hối hả.

Minh Khang khẽ thở dài, ngón tay miết nhẹ lên tấm thiệp. Thành công đã đến, nhưng sự trống rỗng vẫn còn đó, như một bóng ma dai dẳng bám lấy anh. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp rực rỡ, nhưng anh vẫn cảm thấy mình như một con tàu lạc giữa biển khơi, không có bến đỗ thực sự. Cái giá của sự ổn định mà anh từng theo đuổi, giờ đây anh nhận ra, có lẽ là cả sự cô đơn và một tâm hồn thiếu vắng. Anh nhớ lại lời nói của Hoàng Nam tối qua, về cái giá phải trả và sự cô đơn, và cả câu nói bâng quơ nhưng đầy ý nghĩa: “đến đúng người… nhưng sai phiên bản.” Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu anh, gợi lên một cảm giác day dứt khó tả.

Hoàng Nam bước vào, đặt một tách cà phê ấm nóng xuống bàn làm việc của Minh Khang. Mùi hương cà phê Arabica đậm đặc lập tức lan tỏa, xua đi phần nào sự mệt mỏi đang vương vấn trong không khí. "Sự kiện Triển lãm của Art House à? Nghe nói hoành tráng lắm, có đi không?" Hoàng Nam hỏi, ánh mắt anh lướt qua tấm thiệp rồi dừng lại trên khuôn mặt suy tư của Minh Khang. Hoàng Nam vẫn giữ phong thái thư sinh, lịch sự thường thấy, mái tóc rẽ ngôi gọn gàng và chiếc áo sơ mi xanh nhạt làm nổi bật vẻ ngoài nhã nhặn. Anh là người duy nhất có thể nhìn thấu được phần nào sự bất an ẩn sâu trong Minh Khang.

Minh Khang khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dán vào tấm thiệp. "Chưa biết nữa. Dạo này chỉ muốn yên tĩnh." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. Sự yên tĩnh anh khao khát không phải là sự tĩnh lặng của không gian, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn, một điều anh đã đánh mất trong cuộc đua chinh phục sự nghiệp.

Hoàng Nam kéo ghế ngồi xuống đối diện Minh Khang, nhìn thẳng vào mắt bạn. "Yên tĩnh quá cũng không tốt. Cậu cần ra ngoài, biết đâu lại tìm được điều gì đó mới mẻ. Diệu Anh có vẻ vẫn còn để ý cậu đó." Hoàng Nam biết Diệu Anh không phải là "thứ" Minh Khang tìm kiếm, nhưng anh vẫn nhắc đến để xem phản ứng của bạn mình. Anh muốn Minh Khang tự đối diện với những gì mình không muốn, để từ đó làm rõ điều anh thực sự khao khát.

Minh Khang khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên môi. "Không phải thứ mình tìm kiếm." Anh nhớ lại cảm giác trống rỗng khi Diệu Anh chạm vào tay anh, và sự vô vị khi cô ấy bày tỏ sự quan tâm. Nó không phải là thứ anh cần. Anh cần một cái gì đó chạm đến tận sâu trong tâm hồn, một cái gì đó vượt qua những giá trị vật chất hay sự công nhận xã hội. Cái cảm giác mơ hồ về Yến Chi lại hiện lên, một hình ảnh không rõ nét nhưng lại mang đến một luồng cảm xúc khác hẳn.

Hoàng Nam gật đầu, không ngạc nhiên. Anh biết bạn mình không phải là người dễ dàng thỏa hiệp với những mối quan hệ hời hợt. "Vậy rốt cuộc cậu tìm kiếm cái gì? Cậu đã có tất cả những thứ mà người khác mơ ước rồi, Minh Khang."

Minh Khang thở dài, bàn tay siết nhẹ ly nước. "Tao không biết. Tao đã từng nghĩ rằng cứ có sự nghiệp vững chắc, có tiền bạc, có địa vị là sẽ có được mọi thứ. Rằng tình yêu sẽ tự đến khi mọi thứ đã 'ổn định'. Nhưng giờ đây, tao nhận ra rằng sự 'ổn định' đó... nó chỉ là một cái giá mà tao phải trả. Một cái giá quá đắt, có khi là cả sự cô đơn." Giọng anh nhỏ dần, như đang độc thoại với chính mình. Anh bắt đầu nhận ra những điều anh từng bỏ lỡ có thể quan trọng hơn anh nghĩ, và rằng cái giá của sự ổn định mà anh luôn theo đuổi có thể là chính hạnh phúc của mình. "Tao cần một sự kết nối, một sự thấu hiểu mà tao chưa bao giờ có được. Một cái gì đó... sâu sắc hơn." Anh lặp lại cụm từ đó, như thể nó là chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến điều anh đang tìm kiếm. Ánh mắt anh lại lướt ra ngoài cửa sổ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời giữa dòng người và xe cộ hối hả, giữa những ánh đèn thành phố bắt đầu le lói.

Hoàng Nam nhìn Minh Khang, cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Minh Khang đang ở một ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời, nơi anh bắt đầu nghi ngờ những giá trị mà anh từng tôn thờ. "Vậy thì hãy đi đi. Triển lãm nghệ thuật không phải là một sàn đấu, cũng không phải một cuộc đua. Nó là nơi để con người ta tìm thấy cái đẹp, tìm thấy sự rung cảm, và đôi khi, tìm thấy chính mình." Hoàng Nam nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy thuyết phục. "Biết đâu, giữa những tác phẩm nghệ thuật đó, cậu lại tìm thấy được điều mà cậu gọi là 'sâu sắc hơn' thì sao? Hoặc ít nhất, nó sẽ giúp cậu thoát ra khỏi bốn bức tường này, hít thở một chút không khí khác."

Minh Khang cầm tấm thiệp mời lên, lật qua lật lại, ánh mắt suy tư. Lời nói của Hoàng Nam không hẳn là lý do khiến anh quyết định, mà chỉ là một lời xác nhận cho điều mà sâu thẳm bên trong anh đang khao khát. Anh đã quá mệt mỏi với sự trống rỗng này, quá mệt mỏi với việc chỉ chạy theo những mục tiêu vật chất. Anh cần một sự thay đổi, một điều gì đó mới mẻ, một tia sáng bất ngờ có thể chiếu rọi vào góc khuất trong tâm hồn anh. Cái bóng hình mơ hồ của Yến Chi lại thoáng qua trong tâm trí anh, không phải là một khuôn mặt rõ ràng, mà là một cảm giác, một dư vị của sự khác biệt, của một điều gì đó mà anh đã từng lướt qua. Có lẽ, đây là lúc anh nên cho mình một cơ hội để tìm kiếm.

Anh thở dài một tiếng, nhưng lần này là một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn, như trút bỏ gánh nặng. "Được rồi," anh nói, giọng dứt khoát hơn. "Tao sẽ đi." Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở đó, nhưng anh biết mình không thể tiếp tục đứng yên. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn đều đặn chỉ giờ, kim giây vẫn tuần hoàn không ngừng nghỉ, nhưng thời gian đối với anh lúc này dường như đã được nạp thêm một ý nghĩa mới, một sự chờ đợi mơ hồ. Anh không còn muốn chỉ để thời gian trôi qua vô nghĩa. Anh muốn tìm kiếm, muốn cảm nhận, muốn được sống một cách trọn vẹn hơn.

***

Trong không gian sang trọng và hiện đại của Spa & Salon 'Thanh Xuân', ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn âm trần hắt xuống, pha trộn với mùi hương tinh dầu lavender thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thư giãn tuyệt đối. Nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương như tiếng suối chảy len lỏi qua từng ngóc ngách, xoa dịu mọi giác quan. Yến Chi đang được chăm sóc tóc, mái tóc dài óng ả của cô được một chuyên viên nhẹ nhàng vuốt ve, thoa dưỡng chất. Gương mặt cô thư thái, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên. Cô mặc một chiếc váy lụa màu be nhạt, mềm mại rủ xuống, càng làm tôn lên vẻ thanh thoát của mình. Không có vẻ gì là vội vã hay lo lắng, Yến Chi hoàn toàn đắm chìm trong sự dễ chịu của hiện tại.

Ngồi ở ghế bên cạnh, Mai Thư đang vừa lướt điện thoại vừa trò chuyện rôm rả. Cô bạn thân của Yến Chi luôn tràn đầy năng lượng, mái tóc nhuộm highlight màu nâu caramel thời thượng, trang phục sành điệu với chiếc áo croptop và quần jean ống rộng, luôn nổi bật giữa đám đông. "Nga ơi, tối nay có đi khai mạc triển lãm Art House không? Nghe nói hot lắm!" Mai Thư hào hứng hỏi Thanh Nga, người bạn quen ở đây, đang ngồi ở ghế bên cạnh Yến Chi, được đắp mặt nạ bằng bùn khoáng. Thanh Nga, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt biết cười, toát lên vẻ hiền lành, dễ gần. Cô mặc một chiếc đầm maxi họa tiết hoa nhí, mang đến cảm giác thoải mái và gần gũi với thiên nhiên.

Thanh Nga mỉm cười nhẹ. "Có chứ, mình cũng định đi. Nghe nói có nhiều tác phẩm sắp đặt độc đáo lắm. Yến Chi có đi không?" Cô quay sang hỏi Yến Chi, người vẫn đang nhắm mắt nhưng khóe môi khẽ cong lên.

Yến Chi khẽ mở mắt, ánh mắt trong veo nhìn qua gương. "Chắc là có. Mai Thư rủ rê, với lại cũng muốn xem các tác phẩm mới." Giọng cô nhẹ nhàng, không một chút gượng ép hay hào hứng thái quá. Đối với cô, đây đơn thuần là một buổi đi chơi, một cơ hội để thưởng thức nghệ thuật và dành thời gian cho bạn bè, không hơn không kém. Cô đã trải qua quá nhiều biến động, quá nhiều chờ đợi và hy vọng, để rồi nhận ra rằng sự bình yên đến từ bên trong mới là điều đáng giá nhất. Giờ đây, cô không còn đặt nặng bất kỳ kỳ vọng nào vào những sự kiện xã giao. Cuộc sống của cô đã đủ đầy, không cần thêm bất cứ điều gì để ch���ng tỏ bản thân hay tìm kiếm điều gì đó mơ hồ nữa.

Mai Thư chớp chớp mắt tinh nghịch. "Đi đi, biết đâu lại gặp được hoàng tử bạch mã của đời mình thì sao? Triển lãm nghệ thuật là nơi hội tụ của những người có gu, những người lãng mạn đấy!" Cô vẫn giữ thói quen trêu chọc Yến Chi về chuyện tình cảm, dù biết bạn mình đã không còn mặn mà với những điều đó.

Yến Chi khẽ cười, một nụ cười thật nhẹ nhàng và bình thản. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận bàn tay chuyên viên lướt trên mái tóc mình. "Tớ đi để thư giãn thôi. Hoàng tử bạch mã hay không thì tùy duyên, đâu phải cứ mong đợi là được." Lời nói của cô không mang chút bi quan hay thờ ơ, mà chỉ đơn thuần là sự chấp nhận một lẽ tự nhiên. Cô tin vào duyên số, nhưng không có nghĩa là cô sẽ ngồi chờ đợi hay cố gắng tìm kiếm nó. Cô đã học được cách trân trọng những gì mình đang có, và không để những điều chưa đến làm xáo trộn sự bình yên của mình. Cái cảm giác "chỉ cần rung động" của Yến Chi ngày trước đã được thay thế bằng một sự "không còn chờ đợi", một sự tự do trong tâm hồn.

Thanh Nga gật đầu đồng tình. "Yến Chi nói đúng đấy. Hãy lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn. Đôi khi, những điều đẹp đẽ nhất lại đến khi chúng ta không hề mong đợi." Cô nhìn Yến Chi bằng ánh mắt ấm áp, hiểu rằng cô bạn của mình đã trải qua một hành trình dài để đạt được sự bình yên nội tại này.

Mai Thư tặc lưỡi. "Thôi được rồi, hai bà cứ triết lý đi. Tối nay tôi chỉ cần ăn diện đẹp, chụp vài cái ảnh sống ảo là đủ vui rồi!" Cô nói đùa, rồi lại cắm mặt vào điện thoại, tiếp tục lướt các trang mạng xã hội.

Yến Chi chỉ mỉm cười, không tranh cãi. Cô đã không còn bận tâm đến những định nghĩa về hạnh phúc từ bên ngoài. Hạnh phúc của cô giờ đây là những buổi chiều thư thái như thế này, là những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng với bạn bè, là việc được làm những điều mình yêu thích mà không cần phải chứng minh cho bất kỳ ai. Cô cảm nhận được sự mát lạnh của điều hòa, mùi thơm của hoa tươi đặt ở góc phòng, và cả cảm giác nhẹ tênh, thanh khiết khi mái tóc được chăm sóc cẩn thận. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé tạo nên bức tranh cuộc sống bình yên, tự tại của cô.

***

Buổi tối trước sự kiện, gió nhẹ từ ban công lùa vào căn hộ của Yến Chi, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ giàn hoa giấy cạnh ban công và chút hơi lạnh ẩm của đêm Sài Gòn. Căn hộ của cô nằm trong một khu chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ nhưng tràn ngập cây xanh và những cửa sổ lớn đón nắng. Nội thất bên trong được Yến Chi tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại và những chậu cây nhỏ xinh đặt rải rác khắp nơi, tạo nên một không gian ấm áp, yên bình và đầy chất thơ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên nghe như một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố không ngủ, đôi khi xen lẫn tiếng cười nói vọng lại từ căn hộ hàng xóm.

Yến Chi đứng trước tủ quần áo, không vội vã chọn lựa. Cô cầm trên tay một chiếc váy lụa màu xanh rêu đơn giản nhưng thanh lịch, chất liệu mềm mại, rũ nhẹ theo từng cử động. Cô đưa chiếc váy lên ngắm nghía, rồi khẽ mỉm cười với bản thân trong gương. Trong ánh đèn vàng dịu nhẹ của căn phòng, gương mặt cô hiện lên thật tươi tắn và bình thản. Cô đã không còn bận tâm đến việc phải gây ấn tượng hay phải chạy theo những xu hướng thời trang hào nhoáng. Điều quan trọng nhất đối với cô bây giờ là sự thoải mái và việc được là chính mình.

"Không cần quá cầu kỳ, chỉ cần thoải mái và là chính mình," cô độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. "Cuộc sống này đã đủ đầy rồi, không cần thêm bất cứ điều gì để chứng tỏ bản thân hay tìm kiếm điều gì đó mơ hồ nữa." Cô nhớ lại những năm tháng trước đây, khi cô còn mải miết tìm kiếm sự chấp nhận, tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm một định nghĩa về hạnh phúc từ bên ngoài. Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy nó ngay trong chính bản thân mình, trong sự tự tại và độc lập. Cô đã học được cách buông bỏ những mong đợi, những gánh nặng không cần thiết, để sống trọn vẹn với hiện tại.

Yến Chi nhẹ nhàng mặc chiếc váy lụa xanh rêu vào. Chất vải mát lạnh lướt trên da mang đến cảm giác dễ chịu. Cô xoay nhẹ người trước gương, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình. Không cần trang sức cầu kỳ, cô chỉ đeo một chuỗi hạt nhỏ bằng gỗ, đơn giản nhưng tinh tế, như một điểm nhấn nhẹ nhàng cho bộ trang phục. Mái tóc dài được cô búi thấp gọn gàng, để lộ phần cổ thon thả. Cô không trang điểm quá đậm, chỉ một chút son môi và phấn má hồng tự nhiên, đủ để tôn lên vẻ đẹp thanh tú vốn có.

Sau khi chuẩn bị xong, Yến Chi không vội vã ra khỏi nhà. Cô ngồi xuống ghế sofa êm ái, nơi ánh đèn đọc sách hắt xuống dịu dàng. Bên cạnh là một tách trà thảo mộc còn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, và một cuốn sách đang đọc dở. Cô cầm lấy một cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, bìa đã sờn màu thời gian, lật vài trang giấy đã ngả màu. Những nét vẽ nguệch ngoạc, những ý tưởng sơ khai từ những năm tháng trước hiện ra, gợi lại những đam mê và ước mơ đã từng cháy bỏng. Cô mỉm cười nhẹ. Dù cuộc sống đã thay đổi, cô vẫn là cô, vẫn giữ những giá trị cốt lõi của mình.

Cô không hề có chút mong đợi hay hào hứng đặc biệt nào về sự kiện tối nay. Nó chỉ đơn thuần là một phần nhỏ trong lịch trình của một ngày bình yên. Cô không đi tìm kiếm điều gì, không đi chứng tỏ điều gì. Cô chỉ đi để cảm nhận, để thưởng thức, và để được là chính mình. Mùi trà thảo mộc, mùi sách cũ, và mùi hương hoa nhài từ ban công hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Yến Chi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể. Cuộc sống này, đối với cô, đã đủ đầy rồi. Và cô hoàn toàn hài lòng với phiên bản hiện tại của chính mình, một phiên bản không còn chờ đợi, không còn vội vã, chỉ an nhiên và tự tại. Cô khép lại cuốn sổ phác thảo, đặt nó lên bàn, rồi nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút tĩnh lặng trước khi bước ra ngoài, đối diện với một thế giới mà cô không hề biết rằng, một người đàn ông đang khao khát tìm kiếm "cái gì đó mơ hồ" cũng đang chuẩn bị bước vào.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free