Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 17: Guồng Quay Thiên Phong và Khoảng Lặng Bình Yên

Dưới ánh trăng mờ nhạt, phản chiếu trên mặt hồ bơi tĩnh lặng, Minh Khang nhìn xuống bóng mình méo mó và không rõ ràng. Câu hỏi "Liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì không?" cứ lởn vởn trong tâm trí anh, hòa lẫn với mùi clo đặc trưng của nước hồ và sự mát lạnh của không khí đêm. Anh đã tự nhủ rằng mình phải kiên nhẫn, phải chờ đợi đến khi "đúng lúc" để nghĩ đến chuyện yêu đương, chuyện gia đình. Nhưng "đúng lúc" đó là khi nào? Và liệu khi "đúng lúc" đó đến, anh có còn đủ sức lực, đủ nhiệt huyết để đón nhận nó không? Anh trèo lên khỏi mặt nước, từng giọt nước đọng trên làn da săn chắc, chảy dài theo bờ vai gầy guộc. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng những suy nghĩ trong đầu anh còn lạnh lẽo hơn. Anh quấn khăn quanh người, lấy chiếc điện thoại và đồng hồ đeo tay trên ghế, rồi chậm rãi bước về phía căn hộ của mình, để lại phía sau một mặt hồ vẫn còn những gợn sóng lăn tăn, như chính tâm hồn anh lúc này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp len lỏi qua những tán cây cao su xanh mướt dọc con đường dẫn vào khu trung tâm tài chính, Minh Khang đã có mặt tại Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên'. Tòa nhà kính hiện đại, sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ như một khối pha lê khổng lồ. Bên trong, không gian văn phòng vẫn còn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn trắng mạnh từ các khu vực làm việc mở hắt ra, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung. Mùi cà phê mới pha từ pantry lan tỏa nhẹ nhàng, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp còn vương lại từ hôm qua, một hỗn hợp quen thuộc báo hiệu một ngày làm việc mới.

Minh Khang không lãng phí một giây nào. Vừa đặt cặp tài liệu xuống bàn, anh đã bật máy tính, mở ngay các bản vẽ kiến trúc phức tạp của dự án Thiên Phong – một dự án trọng điểm mà công ty đặt rất nhiều kỳ vọng. Những đường nét kỹ thuật tinh xảo, những con số chi chít trên màn hình xanh lạnh lẽo nhanh chóng cuốn hút toàn bộ sự chú ý của anh. Anh cúi người sát vào màn hình, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng chi tiết, đôi khi nhíu mày suy nghĩ, đôi khi lại gật gù hài lòng. Anh lôi ra một tập tài liệu dày cộp, lật dở từng trang, so sánh với bản vẽ trên máy tính. Tiếng lật giấy sột soạt là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của văn phòng lúc này.

Hình ảnh cô gái ở quán cà phê, Yến Chi, chợt thoáng qua trong tâm trí anh, như một thước phim ngắn không lời. Mái tóc dài, đôi mắt toát lên vẻ bình yên, và nụ cười nhẹ nhàng của cô. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác lạ lẫm, mong manh trỗi dậy, gợi nhắc anh về những điều anh đã cố gắng gạt bỏ từ đêm qua. Nhưng ngay lập tức, anh lắc đầu nhẹ, như thể muốn rũ bỏ những suy nghĩ không cần thiết. Anh siết chặt tay vào thành ghế, tự nhủ: "Không có thời gian cho những suy nghĩ vẩn vơ. Công việc là trên hết." Đây là lý do anh ở đây, là con đường anh đã chọn, và anh không thể để bất kỳ điều gì làm xao nhãng. Mục tiêu "ổn định" mà anh luôn theo đuổi đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự hy sinh không ngừng nghỉ. Những rung động thoáng qua, dù có ngọt ngào đến mấy, cũng chỉ là những trở ngại trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp. Anh tin rằng, chỉ khi đạt được sự ổn định vững chắc, anh mới xứng đáng để yêu ai đó, để xây dựng một cuộc sống trọn vẹn. Và thời điểm này, rõ ràng, chưa phải là lúc.

Vài đồng nghiệp bắt đầu lục tục đến văn phòng, tiếng gõ bàn phím dần trở nên dồn dập, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng ở một góc, và những lời chào buổi sáng thì thầm. Minh Khang vẫn không rời mắt khỏi màn hình. Anh gần như không nhận ra sự hiện diện của Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung của anh, khi người này đi ngang qua bàn làm việc. Lâm Hải, với vẻ ngoài điển trai và phong thái tự tin thường thấy, dừng lại, nở một nụ cười mỉa mai. "Nghe nói Khang dạo này tăng ca dữ dội lắm, có lẽ lại muốn lập thêm một kỷ lục mới?" Lâm Hải nói, giọng điệu ẩn chứa sự châm chọc và thách thức, như muốn nhắc nhở Minh Khang về cuộc đua ngầm giữa hai người.

Minh Khang chỉ khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Lâm Hải trong tích tắc rồi lại quay về màn hình. Anh không đáp lời, hoặc có lẽ là không thèm đáp. Với anh, những lời nói đó chỉ là tiếng ồn vô nghĩa. Anh không có thời gian cho những cuộc đấu đá cá nhân hay những lời khiêu khích trẻ con. Anh tin vào kết quả công việc, vào năng lực thực sự. Anh kiểm tra chiếc `đồng hồ đeo tay` của mình, kim giờ đã chỉ gần tám giờ, báo hiệu cuộc họp dự án sắp bắt đầu.

Vài phút sau, khi các thành viên chủ chốt của dự án đã có mặt đông đủ trong phòng họp kính, Minh Khang đứng dậy, cầm theo tập tài liệu và một chiếc bút laser. Anh bước vào phòng họp, dáng vẻ cao ráo, áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây lịch sự, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tự tin. "Chào buổi sáng mọi người," anh nói, giọng trầm và điềm tĩnh, quét một lượt qua từng gương mặt. "Tiến độ dự án này phải đảm bảo đúng lịch trình, không được phép chậm trễ. Tôi đã xem xét lại toàn bộ các hạng mục, và chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ ở giai đoạn thiết kế cảnh quan và kết cấu phụ trợ." Anh bắt đầu trình bày kế hoạch một cách dứt khoát, từng lời nói đều mang sức nặng của sự quyết đoán. Anh chỉ ra những điểm cần lưu ý, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên, và đặt ra những mục tiêu rõ ràng. Trong những khoảnh khắc đó, Minh Khang hoàn toàn là một người khác, không còn là người đàn ông mông lung bên hồ bơi đêm qua. Anh là một kiến trúc sư tài năng, một nhà quản lý đầy tham vọng, người luôn đặt công việc lên hàng đầu. Mọi suy nghĩ cá nhân, mọi rung động mơ hồ đều bị anh đẩy lùi vào một góc sâu thẳm của tâm hồn, nhường chỗ cho những con số, những bản vẽ, và những kế hoạch chi tiết.

Thời gian trôi đi nhanh chóng trong văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', nơi ánh đèn trắng mạnh vẫn rọi sáng không gian làm việc. Chiều muộn, bên ngoài cửa sổ, nắng Sài Gòn đã bắt đầu gắt hơn, hắt lên những vệt sáng chói chang trên mặt kính tòa nhà đối diện. Nhưng bên trong, không khí vẫn mát lạnh và ngột ngạt mùi cà phê pha liên tục. Minh Khang vẫn miệt mài bên bàn làm việc, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím và chuột. Anh đang ở giai đoạn cao trào của dự án Thiên Phong, khi mọi chi tiết thiết kế phải được kiểm tra và chỉnh sửa lần cuối trước khi trình lên ban giám đốc. Tiếng gõ bàn phím dồn dập của anh xen lẫn với tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ ở góc phòng, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn.

Khuôn mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, dưới mắt có quầng thâm nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường và quyết đoán. Chiếc áo sơ mi trắng đã có chút nhăn nhúm, và cà vạt được nới lỏng từ lâu. Anh không hề để ý đến thời gian, cũng không cảm thấy đói bụng hay khát nước. Toàn bộ tâm trí anh đều tập trung vào việc hoàn thiện từng đường nét, từng chi tiết của bản vẽ. Anh chỉnh sửa một đường cong, thay đổi một góc độ, rồi lại phóng to để kiểm tra độ chính xác của từng pixel. Mùi giấy in mới tỏa ra từ những bản phác thảo vừa được in ra, một mùi hương khô khan nhưng lại mang đến cho anh cảm giác thành tựu.

Đột nhiên, một bóng người cao lớn xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh. Minh Khang ngẩng đầu lên, thấy Ông An – giám đốc điều hành của 'Khởi Nguyên', một người đàn ông dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, luôn mặc vest lịch sự. Ánh mắt sắc sảo của Ông An quét qua màn hình máy tính của Minh Khang, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh. Minh Khang vội đứng dậy, chỉnh lại tư thế, thể hiện sự tôn trọng.

"Vẫn còn đây sao, Khang?" Ông An hỏi, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự đánh giá. "Dự án Thiên Phong thế nào rồi?"

Minh Khang đưa tay lên vuốt mái tóc ngắn gọn gàng, khuôn mặt anh giãn ra một chút. "Thưa sếp, tôi đang hoàn thiện phần thiết kế mặt cắt và bố trí không gian xanh. Cần thêm một chút thời gian nữa để đảm bảo mọi thứ hoàn hảo nhất." Anh nói, giọng vẫn trầm và chắc chắn, không chút do dự.

Ông An gật đầu chậm rãi, đôi mắt sắc sảo của ông nhìn chằm chằm vào bản vẽ trên màn hình. "Tốt lắm, Khang. Cậu luôn biết cách khiến tôi an tâm. Cứ đà này, dự án sẽ về đích sớm thôi, và tôi tin rằng chúng ta sẽ giành được hợp đồng lớn." Ông An vỗ nhẹ lên vai Minh Khang, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự hài lòng và tin tưởng tuyệt đối. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Cậu đang làm rất tốt, hãy giữ vững phong độ này."

Lời khen của Ông An như một liều thuốc tinh thần mạnh mẽ, xua đi mọi mệt mỏi đang vây lấy Minh Khang. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chạy dọc sống lưng. "Cảm ơn sếp," anh nói, ánh mắt kiên định. "Tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của sếp." Anh nhìn theo bóng Ông An khuất dần sau cánh cửa phòng giám đốc, rồi quay lại bàn làm việc, thở phào nhẹ nhõm.

Sự hy sinh của anh, những đêm dài không ngủ, những bữa ăn vội vã, những rung động cá nhân bị gác lại – tất cả dường như đều được đền đáp bằng những lời công nhận này. Anh tin rằng mình đang đi đúng hướng, đúng con đường để đạt được sự "ổn định" mà anh hằng khao khát. Khi đó, anh sẽ có đủ mọi thứ, đủ điều kiện để có thể nghĩ đến một cuộc sống cân bằng hơn, một tình yêu trọn vẹn. Anh chỉnh sửa các bản vẽ cuối cùng, từng nét bút trên màn hình đều chắc chắn và dứt khoát. Cảm giác hoàn thành một phần quan trọng của công việc mang lại cho anh một niềm vui lặng lẽ, một sự mãn nguyện sâu sắc. Anh nhìn chiếc `đồng hồ đeo tay` một lần nữa, đã gần 8 giờ tối. Một ngày làm việc dài và căng thẳng, nhưng anh đã làm được. Anh đã gạt bỏ mọi phân tâm, tập trung hoàn toàn vào mục tiêu của mình. Anh cảm thấy mình xứng đáng với những gì đang có, và tương lai phía trước dường như đang rộng mở.

Cùng lúc đó, khi Minh Khang đang vùi mình trong những bản vẽ và con số tại văn phòng, Yến Chi lại đang tìm kiếm một loại bình yên khác. Chiều tối, ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu nhuộm đỏ cả một khoảng trời, hắt lên mặt nước sông Sài Gòn những vệt màu cam, tím lãng mạn. Yến Chi và Mai Thư đang dạo bước trên Bến Tàu Du Lịch, nơi những con thuyền lớn nhỏ neo đậu san sát, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp nhưng cũng đầy thơ mộng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo mùi nước sông đặc trưng, hòa lẫn với chút mùi hải sản nướng thoang thoảng từ những quán ăn ven bến, tạo nên một hương vị rất riêng của thành phố.

Yến Chi mặc một chiếc váy maxi màu xanh ngọc, mái tóc dài được buộc hờ, thả vài lọn tóc bay bay trong gió. Cô trông thật thanh thoát, với khuôn mặt tươi tắn và đôi mắt toát lên sự thông minh, linh hoạt. Bên cạnh cô, Mai Thư, cô bạn thân năng động và hoạt bát, nổi bật với chiếc quần jeans rách cá tính và áo crop top thời thượng, mái tóc nhuộm highlight bắt mắt. Mai Thư luôn là người kéo Yến Chi ra khỏi những góc khuất tâm hồn, đưa cô đến với những trải nghiệm mới mẻ.

"Thấy không, Chi?" Mai Thư nói, giọng nhanh và mạnh mẽ, đầy phấn khích, cô khoác tay Yến Chi, kéo cô lại gần lan can gỗ của bến tàu. "Cuộc sống ngoài kia còn bao nhiêu điều tươi đẹp để khám phá. Đừng mãi giữ mình trong những góc khuất đó." Mai Thư chỉ tay về phía xa, nơi những ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu lên, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Những con thuyền này, chúng như những giấc mơ vậy. Mỗi chuyến đi là một khởi đầu mới, một hành trình mới."

Yến Chi khẽ thở dài, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Cậu nói đúng. Cảm giác như mình đã bỏ lỡ nhiều thứ quá." Cô ngắm nhìn những con thuyền đang chuẩn bị khởi hành, tiếng còi tàu vang lên xa xăm, báo hiệu một chuyến đi sắp bắt đầu. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền, tiếng người nói chuyện rộn ràng từ các quán ăn, và tiếng nhạc du dương từ một chiếc loa nhỏ gần đó, tất cả tạo nên một bản hòa tấu bình yên, xoa dịu tâm hồn cô. Sau những đổ vỡ trong quá khứ, Yến Chi đã dành rất nhiều thời gian để chữa lành, để tìm lại chính mình. Cô học cách trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, không còn quá bận tâm đến những điều đã qua hay những điều chưa tới.

"Thôi nào, quá khứ là để nhìn lại, không phải để sống mãi trong đó," Mai Thư nói, vỗ nhẹ vào lưng Yến Chi. "Cậu đã làm rất tốt rồi. Giờ là lúc để cậu vẽ ra những điều mới mẻ cho cuộc đời mình." Cô nhìn Yến Chi, ánh mắt đầy khích lệ. "Vẽ đi, vẽ hết những gì cậu cảm thấy bây giờ." Mai Thư lôi từ chiếc túi đeo chéo ra một chiếc `sổ phác thảo cũ` và một cây bút chì, đưa cho Yến Chi. "Cậu luôn tìm thấy cảm hứng ở những nơi thế này mà."

Yến Chi cầm chiếc `sổ phác thảo cũ` lên, những trang giấy đã ngả màu và có vài vết ố, gợi nhớ về những khoảnh khắc cô đã từng vẽ nên những giấc mơ, những cảm xúc của mình. Cô lật dở vài trang trống, rồi ngước nhìn khung cảnh trước mắt. Những con thuyền, những ánh đèn, những cặp đôi đang tản bộ dọc bến tàu, những nụ cười rạng rỡ của những đứa trẻ. Cô cảm nhận được sự sống động, sự bình yên và cả một chút mơ màng trong không gian này.

Cô bắt đầu phác thảo. Những đường nét đầu tiên còn khá ngập ngừng, nhưng dần dần, chúng trở nên dứt khoát và uyển chuyển hơn. Cô không cố gắng vẽ một cảnh vật cụ thể, mà là những đường nét trừu tượng, những hình khối đan xen, phản ánh cảm xúc của cô về sự kết nối và những khoảng trống vô hình. Trong đó có hình ảnh những con thuyền trôi trên dòng nước, những ngọn đèn soi chiếu xuống mặt sông, và cả bóng dáng của những con người đang tìm kiếm điều gì đó. Cô nghĩ về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh Khang tại quán cà phê hôm trước. Một cảm giác lạ lẫm, một sự "lệch pha" trong nhịp sống của hai người. Anh vội vã, đầy tham vọng, còn cô đang tìm kiếm sự bình yên. Những đường nét trong sổ của cô dường như đang cố gắng thể hiện cái "khoảng cách" vô hình đó, một bức tranh của những điều không thể chạm tới.

Yến Chi cảm thấy lòng mình bình yên hơn, những nét vẽ cứ thế tuôn chảy như một dòng suối mát lành. Cô không còn cảm thấy áp lực hay gánh nặng nào. Chỉ có cô, cây bút chì, và những trang giấy, cùng với khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp trên Bến Tàu Du Lịch. Cô đã sẵn sàng chấp nhận những khoảng trống trong cuộc sống, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, và tập trung vào việc xây dựng một phiên bản tốt hơn của chính cô. Cô mỉm cười nhẹ nhõm, cảm thấy mình đang đi đúng con đường. Con đường của sự độc lập, của bình yên, và của những cảm hứng bất tận mà cuộc sống này mang lại. Cô đã không còn chờ đợi điều kiện đủ đầy, chỉ cần rung động. Và ngay lúc này, cô đang rung động với vẻ đẹp của cuộc sống, với chính bản thân mình.

Hai con người, hai phiên bản, ở hai đầu của một thành phố rộng lớn, đang miệt mài với những mục tiêu riêng. Minh Khang lao vào guồng quay không ngừng của sự nghiệp, gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân để đạt được "ổn định". Yến Chi lại tìm thấy bình yên trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, chấp nhận và phác họa những "khoảng cách" vô hình. Họ đã từng chạm mặt, để lại trong nhau những dư vị lạ lẫm, nhưng ở thời điểm này, con đường của họ vẫn là những đường thẳng song song, mỗi người một hướng, mỗi người một nhịp. Tình yêu có thể tồn tại giữa họ, nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì vẫn còn là một câu hỏi bỏ ngỏ, một định mệnh trớ trêu đang bắt đầu cho một câu chuyện dài về hai phiên bản của tình yêu không bao giờ trùng khớp.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free