Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 18: Dấu Vết Xa Lạ và Lời Thì Thầm Từ Quá Khứ

Hoàng hôn buông dần trên Bến Tàu Du Lịch, nhuộm đỏ cả một vùng trời, trong khi Yến Chi vẫn miệt mài với cuốn sổ phác thảo cũ. Những nét vẽ của cô không còn sự ngập ngừng ban đầu, mà đã trở nên dứt khoát và đầy cảm xúc, như thể dòng chảy nội tâm đang được giải phóng qua từng đường chì. Cô đã vẽ những con thuyền trôi trên mặt nước lấp lánh ánh đèn, những ngọn hải đăng xa xăm, và cả bóng dáng mơ hồ của những con người đang tìm kiếm một điều gì đó giữa dòng đời. Trong tâm trí cô, hình ảnh của Minh Khang lại hiện về – ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy tham vọng, cử chỉ dứt khoát khi anh rời đi. Một sự đối lập rõ ràng với khung cảnh bình yên cô đang tận hưởng, một sự “lệch pha” mà cô đang cố gắng ghi lại trên trang giấy. Cô mỉm cười nhẹ nhõm, không phải vì đã vẽ xong, mà vì cảm thấy mình đã chấp nhận được cái “khoảng cách” vô hình ấy, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, và tập trung vào việc kiến tạo nên phiên bản tốt nhất của chính cô.

Trở về căn hộ, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng trong phòng khách hắt lên bộ sofa bọc vải linen màu kem, tạo nên một không gian ấm áp và thư thái. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều, lẫn vào tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà Yến Chi thường mở mỗi khi muốn thả lỏng tâm hồn. Cô đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ban công nhỏ. Những chậu hoa nhài trắng muốt đang khoe sắc, thoảng hương thơm dịu mát vào căn phòng. Gió nhẹ lay động những tán lá, tạo nên điệu nhảy uyển chuyển. Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ trang sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, nhưng tâm trí lại không đặt vào câu chữ nào. Hình ảnh Minh Khang lại hiện lên, một lần nữa, rõ nét hơn cả những dòng văn học cô đang cố gắng đọc. Anh đến và đi như một cơn gió, để lại một dư vị lạ lùng, vừa tò mò vừa khó định nghĩa.

Cánh cửa mở ra, Mai Thư bước vào, mang theo làn gió tươi mới và nụ cười rạng rỡ. Cô gái với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, trang phục sành điệu, luôn nổi bật dù ở bất cứ đâu. "Yến Chi ơi, tớ đến rồi đây!" Giọng nói nhanh, mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng của Mai Thư lập tức xua tan bầu không khí trầm lắng trong căn phòng. "Vẫn jazz à? Cậu không chán à? Đổi sang EDM cho nó máu đi chứ!" Mai Thư trêu, rồi đặt túi xách xuống ghế, nhanh chóng tiến về phía Yến Chi, kéo cô đứng dậy.

"Lại trêu tớ rồi," Yến Chi khẽ cười, cất cuốn sách lại giá. Mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng tỏa ra từ chiếc ấm đang đặt trên bàn trà. "Cậu đến đúng lúc lắm, tớ vừa pha xong ấm trà." Cô chỉ vào hai chiếc tách sứ trắng tinh đã được đặt sẵn.

Mai Thư ngồi xuống, nhấp một ngụm trà nóng, rồi nhìn Yến Chi với ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Thế nào rồi cô nương, kể nghe cái ông 'người lạ' ở quán cà phê hôm nọ đi! Tớ thấy cậu cứ lơ mơ từ hôm qua đến giờ." Mai Thư không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào trong biểu cảm của bạn mình. Cô biết Yến Chi đã trải qua những tổn thương sâu sắc, và giờ đây, mỗi sự "rung động" dù nhỏ nhất cũng cần được bạn thân kiểm soát chặt chẽ.

Yến Chi khẽ thở dài, đưa tay vuốt mái tóc dài mượt mà của mình. "Cũng... lạ thật." Cô ngập ngừng, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt của cô giờ đây lại có chút ưu tư. "Anh ấy có vẻ ngoài rất chuyên nghiệp, rất thành đạt, nhưng ánh mắt lại có gì đó..." Cô dừng lại, tìm kiếm từ ngữ thích hợp, như thể đang cố gắng chạm vào một cảm xúc vô hình. "Có gì đó thiếu vắng, Mai Thư ạ. Một sự mệt mỏi ẩn sâu, dù anh ấy cố gắng che giấu."

Mai Thư nhướn mày, đẩy nhẹ chiếc bánh quy về phía Yến Chi. "Thiếu vắng? Lạ nhỉ. Với cái kiểu người 'chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó' như cậu kể, thì chắc phải đầy đủ lắm chứ."

"Đúng là anh ấy có vẻ rất ổn định, thành công," Yến Chi tiếp lời, giọng cô trong trẻo nhưng đầy suy tư. "Nhưng tớ cảm giác như anh ấy đang chạy theo một điều gì đó mà bản thân anh ấy cũng không thực sự biết là gì. Hoặc là biết, nhưng cái giá phải trả quá lớn, khiến anh ấy không còn thời gian để thở, để cảm nhận." Cô nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa nhài đang lung lay trong gió. "Tớ nhớ đã nói với cậu là anh ấy không nhận ra tớ, dù chúng tớ đã từng gặp nhau vài lần rồi."

"Ôi giời, cái loại đàn ông chỉ biết cắm đầu vào công việc thì làm sao mà nhớ được mấy cô gái 'vô tình' lướt qua đời họ chứ!" Mai Thư nói với vẻ châm biếm nhẹ, nhưng rồi lại dịu giọng hơn. "Nhưng cậu thì sao? Cậu có cảm giác gì đặc biệt không? Hay là lại rung động linh tinh rồi đấy?" Mai Thư liếc nhìn Yến Chi, như thể đang đánh giá mức độ "nguy hiểm" của cuộc gặp gỡ này.

Yến Chi mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Không đâu, Mai Thư. Chỉ là một chút tò mò nhẹ nhàng thôi." Cô nhấn mạnh từ "nhẹ nhàng". "Anh ấy gợi cho tớ suy nghĩ về những lựa chọn của mình. Về việc tớ đã từng lao đầu vào tình yêu như thế nào, và giờ tớ lại chọn cách sống chậm lại, tập trung vào bản thân, vào studio của tớ." Yến Chi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu của thảo mộc lan tỏa trong vòm miệng. "Quan trọng là hiện tại, tớ cảm thấy bình yên. Tớ không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn sự bình yên này."

"Tốt! Tốt lắm!" Mai Thư vỗ tay, vẻ mặt đầy hài lòng. "Thôi, thôi, đừng có mà tò mò quá! Cậu đang trên đà chữa lành mà, đừng để mấy cái rung động vớ vẩn làm xao nhãng." Lời khuyên của Mai Thư tuy có phần thẳng thắn, nhưng lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô biết Yến Chi cần được nhắc nhở về con đường mình đã chọn, về những gì cô đã phải trải qua để tìm lại chính mình.

"Tớ biết mà." Yến Chi gật đầu, ánh mắt cô trở nên kiên định hơn. "Chỉ là thoáng qua thôi. Tớ vẫn muốn tập trung vào bản thân, vào studio. Tình yêu có thể chờ." Cô nói, như thể đang tự trấn an chính mình, và cũng là để khẳng định với Mai Thư rằng cô đã hoàn toàn kiểm soát được cảm xúc của mình. Yến Chi thực sự tin vào điều đó. Cô đã học được rằng, hạnh phúc không đến từ việc tìm kiếm một ai đó để lấp đầy khoảng trống, mà đến từ việc tự mình làm đầy chính mình.

Mai Thư gật đầu, khẽ vỗ vai Yến Chi. "Đó mới là Yến Chi tớ biết chứ. Đừng có mà mủi lòng với mấy cái ánh mắt 'thiếu vắng' đó. Đàn ông thành đạt mà nhìn mệt mỏi thì chắc chắn là họ đang đấu tranh nội tâm gì đó rất phức tạp, và cậu không cần phải là người giải cứu đâu." Mai Thư luôn thực tế, đôi khi có chút phũ phàng, nhưng lại là liều thuốc hữu hiệu cho Yến Chi. "Cậu đã làm rất tốt rồi. Cứ tiếp tục con đường của mình đi. Khi nào cậu thực sự sẵn sàng, thì lúc đó mới là đúng thời điểm."

Yến Chi mỉm cười. "Cảm ơn cậu, Mai Thư." Cô biết mình may mắn khi có một người bạn như Mai Thư, luôn bên cạnh, lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành. Căn phòng lại chìm vào không khí ấm áp, tiếng nhạc jazz vẫn vang lên đều đều, tiếng xe cộ từ xa dường như cũng dịu đi. Cô nhìn ra ban công, nơi những bông hoa nhài trắng muốt vẫn âm thầm tỏa hương. Lòng cô bình yên, nhẹ nhõm. Cuộc gặp gỡ với Minh Khang, dù chỉ là thoáng qua, cũng giống như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, nhưng giờ đây, mặt hồ đã trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Cô đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, cho những hành trình khám phá bản thân mà không cần đến sự hiện diện của một "phiên bản" nào khác.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa kính, đánh thức thành phố Sài Gòn đang cựa mình. Yến Chi và Mai Thư quyết định "đổi gió", tìm kiếm cảm hứng cho những dự án nghệ thuật sắp tới của Yến Chi. "Chợ Truyền Thống Bến Thành" là điểm đến lý tưởng. Từ xa, kiến trúc Pháp cổ kính của chợ đã hiện ra, uy nghi và trầm mặc giữa lòng đô thị hiện đại. Khi bước vào bên trong, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt.

Âm thanh ồn ào, sôi động lập tức bao trùm lấy họ. Tiếng mời chào của người bán hàng, tiếng trả giá của khách mua, tiếng cười nói xôn xao, tiếng xe cộ vù vù bên ngoài vọng vào – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống thường nhật. Mùi hương cũng là một bản hòa tấu phong phú: mùi gia vị nồng nàn từ các gian hàng khô, mùi thơm lừng của các món ăn đường phố như bún riêu, bánh xèo, mùi ngọt ngào của trái cây tươi, và cả mùi vải vóc mới tinh từ các sạp quần áo. Không khí hơi nóng và ẩm ướt đặc trưng của Sài Gòn vào buổi chiều, nhưng cũng đủ để làm người ta cảm thấy tràn đầy sức sống.

Mai Thư hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng rỡ. "Wow, lâu rồi không đi chợ này. Nhộn nhịp ghê!" Cô gái năng động này luôn thích thú với những nơi đông đúc, náo nhiệt.

Yến Chi mỉm cười, đôi mắt cô lướt qua từng gian hàng, từng gương mặt người qua lại. Dáng người thanh thoát của cô nổi bật giữa dòng người tấp nập, nhưng cô lại hoàn toàn hòa mình vào không gian đó, như một phần của bức tranh sống động. "Đúng là một thế giới khác, Mai Thư ạ," cô nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng đầy sự trầm trồ. "Nhiều thứ để vẽ quá. Tớ cảm giác như mỗi góc nhỏ ở đây đều ẩn chứa một câu chuyện."

Họ dạo quanh các lối đi hẹp, chen chúc giữa dòng người. Yến Chi dừng lại trước một gánh hàng hoa quả rực rỡ sắc màu: những chùm chôm chôm đỏ tươi, những quả thanh long trắng hồng, những trái xoài vàng óng ả. Cô cảm nhận được sự chân thực, mộc mạc của cuộc sống nơi đây, hoàn toàn đối lập với thế giới văn phòng lạnh lẽo và đầy tính toán mà Minh Khang đang sống. Những hình ảnh này không chỉ đẹp mắt, mà còn chạm đến những cảm xúc sâu thẳm bên trong cô, những cảm xúc về sự sống động, về vẻ đẹp của những điều giản dị.

Mai Thư đẩy nhẹ vai Yến Chi, thấy cô bạn đang đắm chìm trong suy nghĩ. "Này, đừng có mà mơ màng quá, kẻo bị lạc bây giờ!" Rồi cô nhìn thấy ánh mắt Yến Chi đang dán chặt vào một bà cụ bán trầu cau với nụ cười hiền hậu, khắc khổ. "Cứ thoải mái mà ngắm, mà ghi lại. Đó mới là Yến Chi tớ biết chứ!"

Yến Chi gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi bà cụ. Cô từ từ rút chiếc `sổ phác thảo cũ` từ trong túi xách ra. Những trang giấy đã ngả màu, bìa sổ hơi sờn, nhưng đó là kho báu chứa đựng biết bao cảm xúc, bao ý tưởng của cô. Cô lật đến một trang trống, đặt đầu bút chì lên giấy. Những đường nét đầu tiên xuất hiện: nét cong của vành nón lá, vết nhăn trên khóe mắt bà cụ, rồi đến chi tiết của những lá trầu xanh mướt. Cô không chỉ vẽ cảnh vật, mà còn cố gắng lột tả linh hồn của chúng.

Mai Thư đứng cạnh, thỉnh thoảng lại rút điện thoại ra chụp vài tấm ảnh, rồi quay sang trêu chọc Yến Chi. "Cậu đúng là nghệ sĩ có tâm. Giữa chốn ồn ào này mà cũng có thể tập trung vẽ được. Tớ là tớ chỉ muốn ăn hết cả cái chợ này thôi!"

Yến Chi không trả lời, cô chỉ khẽ cười, bàn tay vẫn uyển chuyển trên trang giấy. Cô cảm thấy lòng mình được lấp đầy bởi những hình ảnh, âm thanh, mùi vị xung quanh. Cảm giác thô ráp của bìa sổ dưới đầu ngón tay, mùi chì than nhè nhẹ quyện với mùi gia vị trong không khí – tất cả tạo nên một trải nghiệm chân thực và sống động. Cô vẽ một gánh hàng hoa, những bông cúc vàng rực rỡ, những đóa hồng nhung e ấp. Cô phác họa những gương mặt người bán hàng, những nụ cười tươi tắn, những ánh mắt khắc khổ nhưng đầy nghị lực.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi vương vấn về Minh Khang dường như tan biến. Cô không còn nghĩ đến những "khoảng cách" hay "lệch pha" nữa. Chỉ có cô, cây bút chì, và cuộc sống đang tuôn chảy quanh cô. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có những lúc đưa đẩy cô đến những cuộc gặp gỡ lạ lùng, những cảm xúc thoáng qua, thì điều quan trọng nhất vẫn là hành trình của chính cô. Hành trình tìm kiếm bình yên, tìm kiếm cảm hứng, và xây dựng một phiên bản Yến Chi độc lập, mạnh mẽ. Những nét vẽ của cô không chỉ là sự tái hiện thực tế, mà còn là sự diễn giải nội tâm, là cách cô chấp nhận và hòa nhập với thế giới xung quanh.

Yến Chi ngẩng đầu lên, nhìn Mai Thư đang đứng chờ với vẻ mặt sốt ruột. "Xong rồi hả?" Mai Thư hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò.

"Tạm xong thôi," Yến Chi khẽ nói, đóng cuốn sổ lại. Cô cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng. "Cứ đi đi, Mai Thư. Tớ đã ghi lại những gì cần ghi rồi." Cô cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và bình yên. Cô biết, những "rung động" mà Mai Thư lo lắng thực ra chỉ là những hạt bụi nhỏ trên con đường cô đang đi, và cô có đủ sức mạnh để gạt chúng sang một bên, tiếp tục bước về phía trước, tìm kiếm những điều thực sự có ý nghĩa cho cuộc đời mình.

Hai cô gái tiếp tục len lỏi qua dòng người, tiếng cười nói của họ hòa vào bầu không khí sôi động của chợ. Yến Chi cảm thấy mình đã nạp đầy năng lượng và cảm hứng. Cô đã không còn chờ đợi điều kiện đủ đầy, chỉ cần rung động. Và ngay lúc này, cô đang rung động với vẻ đẹp của cuộc sống, với chính bản thân mình, với hành trình độc lập mà cô đã lựa chọn. Cô đã sẵn sàng chấp nhận những khoảng trống trong cuộc sống, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, và tập trung vào việc xây dựng một phiên bản tốt hơn của chính cô. Con đường của sự độc lập, của bình yên, và của những cảm hứng bất tận vẫn đang chờ đợi cô phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free