Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 19: Bản Giao Hưởng Của Tham Vọng và Tiếng Vọng Thầm Lặng

Hương cà phê đặc quánh quyện lẫn mùi giấy in, mùi mực mới từ máy photocopy và cả cái hơi lạnh khô khốc của điều hòa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của Văn Phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên vào những giờ làm việc cao điểm. Bên ngoài ô cửa kính lớn, Sài Gòn đang dần chuyển mình từ ánh chiều tà sang màn đêm nhấp nháy đèn. Minh Khang, trong chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu đã nhăn nhẹ ở phần khuỷu tay sau hàng giờ làm việc không ngừng, đang chủ trì một cuộc họp gấp rút. Ánh đèn trắng rực rỡ từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn kính, làm nổi bật những bản vẽ kiến trúc trải rộng. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự căng thẳng nhưng vẫn sắc bén, lướt qua từng chi tiết, từng con số trên màn hình chiếu.

"Chúng ta không còn thời gian để do dự," giọng anh trầm ổn, dứt khoát vang lên, cắt ngang tiếng gõ bàn phím dồn dập từ các cộng sự. "Quyết định cuối cùng phải được đưa ra ngay bây giờ. Phương án tối ưu nhất cho khu phức hợp Thiên Phong là..."

Anh chỉ tay vào một sơ đồ phức tạp, nơi các khối kiến trúc đan xen, tạo thành một tổng thể hiện đại nhưng vẫn hài hòa với không gian xanh. Cả phòng họp im lặng lắng nghe, không khí đặc quánh sự chuyên nghiệp và áp lực. Mỗi ánh mắt đều đổ dồn vào anh, chờ đợi một phán quyết. Minh Khang cảm nhận được sức nặng của hàng trăm tỷ đồng đang đặt trên vai mình, của tương lai cả một dự án lớn, và cả của danh tiếng cá nhân.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp nhẹ nhàng mở ra, và Lâm Hải bước vào. Anh ta mặc một bộ vest lịch sự, tóc chải ngược bóng bẩy, nụ cười nửa miệng thường trực. Vóc dáng cao ráo, phong thái tự tin, Lâm Hải luôn biết cách khiến mình trở thành tâm điểm, dù chỉ bằng một sự xuất hiện im lặng. Hắn tiến đến bàn, đặt tập tài liệu xuống, ánh mắt lướt qua Minh Khang với một vẻ thách thức khó che giấu.

"Tôi e rằng phương án của Khang còn nhiều rủi ro," Lâm Hải chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy ẩn ý mỉa mai. "Có lẽ nên xem xét lại một số điểm, để tránh sai sót không đáng có, đặc biệt là với một dự án trọng điểm như Thiên Phong. Chúng ta không thể để bất kỳ lỗ hổng nào, dù là nhỏ nhất." Hắn liếc nhìn Minh Khang, rồi hướng ánh mắt về phía các thành viên khác, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình.

Minh Khang không đáp lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt kiên định không hề dao động. Anh biết Lâm Hải luôn tìm cách phá đám và thể hiện bản thân, coi mọi dự án là một cuộc chiến cá nhân. "Rủi ro là một phần của mọi quyết định lớn, Lâm Hải. Vấn đề là chúng ta quản lý nó như thế nào. Phương án này đã được tính toán kỹ lưỡng, tối ưu hóa cả về chi phí lẫn hiệu quả thẩm mỹ. Nếu anh có đề xuất cụ thể hơn là những nhận định chung chung, xin mời trình bày."

Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau trong khoảnh khắc, không khí như đặc quánh thêm. Minh Khang quay lại với bản vẽ, tay cầm bút laser chỉ vào từng khu vực. Anh phân công nhiệm vụ, trực tiếp chỉnh sửa các bản vẽ 3D đang hiển thị trên màn hình lớn. Anh ra lệnh cho Đức Anh, một thực tập sinh trẻ đầy nhiệt huyết, kiểm tra lại các thông số kỹ thuật. Đức Anh, với đôi mắt sáng rực sự ngưỡng mộ, nhanh chóng gật đầu, vội vã ghi chép. "Vâng, anh Khang!"

Minh Khang siết chặt chiếc ly cà phê sứ đã nguội ngắt trên tay. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời đang len lỏi qua từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh. Chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Patek Philippe sáng bóng trên cổ tay nhắc nhở anh về thời gian đang trôi đi không ngừng, và cả những cam kết không thể chậm trễ. Tiếng điện thoại của anh rung lên. Là email từ Ông An.

*Subject: Báo cáo tiến độ Thiên Phong*

*Content: Tôi cần báo cáo chi tiết về tiến độ trước 8 giờ sáng mai. Không thể có bất kỳ chậm trễ nào. Cần sự rõ ràng và dứt khoát. – An*

Minh Khang thở dài một cách vô hình. Áp lực từ sếp, từ dự án, từ đối thủ cạnh tranh, tất cả đè nặng lên anh. Anh càng phải tập trung hơn nữa, không cho phép bản thân xao nhãng. Anh tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và sự ổn định đó đòi hỏi anh phải dốc hết sức lực, gạt bỏ mọi thứ khác sang một bên.

Hoàng Nam, bạn thân và cũng là đồng nghiệp của anh, ngồi ở góc phòng, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Anh đeo cặp kính cận, dáng người thư sinh gầy gò, trông có vẻ hiền lành hơn nhiều so với môi trường cạnh tranh khốc liệt này. Hoàng Nam quan sát Minh Khang, thấy rõ vẻ căng thẳng đang hằn sâu trên từng đường nét khuôn mặt bạn mình. Anh biết Minh Khang đang lao lực như thế nào. Hoàng Nam khẽ nói, giọng nhỏ vừa đủ để Minh Khang nghe thấy trong một khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi giữa các câu lệnh: "Ổn chứ, Khang? Cậu đã làm việc liên tục cả tuần rồi."

Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không có thời gian để đáp lời. Anh lao vào việc điều chỉnh một chi tiết nhỏ trên bản vẽ, đôi mắt không rời khỏi màn hình. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên con chuột, những đường nét kiến trúc phức tạp hiện ra rồi biến mất theo ý anh. Anh không chỉ là một kiến trúc sư, anh còn là một nhà chỉ huy, một người dẫn dắt, một người chịu trách nhiệm cho tất cả. Tiếng gõ bàn phím của anh giờ đây cũng nhanh và dứt khoát hơn, hòa cùng tiếng máy in đang chạy ro ro ở góc phòng, tạo thành một điệu nhạc của sự cống hiến không ngừng nghỉ. Mùi cà phê đã nguội dần, thay vào đó là mùi giấy mới, mùi mực, và đôi khi là mùi vật liệu mẫu mới được mang đến. Bầu không khí vẫn chuyên nghiệp, vẫn bận rộn, nhưng giờ đây có thêm một chút nặng nề, một chút u uất đang len lỏi. Minh Khang cảm nhận được sự trống rỗng tiềm ẩn, một cảm giác mà công việc dồn dập đôi khi giúp anh che lấp, nhưng không thể hoàn toàn xóa bỏ. Anh tự nhắc nhở bản thân, rằng đây là cái giá của sự ổn định, cái giá của thành công. Và anh sẵn sàng trả.

Minh Khang tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ, dường như quên mất cả khái niệm về thời gian. Anh trực tiếp chỉ đạo Đức Anh và một số nhân viên cấp dưới khác, từng câu lệnh đều dứt khoát, rõ ràng, không thừa một chữ. Ánh mắt anh không còn chỉ sắc bén mà còn ánh lên sự kiên quyết tột độ. Anh không cho phép bất cứ sai sót nào trong dự án Thiên Phong, bởi đây không chỉ là một dự án, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của anh, là lời khẳng định cho vị thế của anh tại Khởi Nguyên. Lâm Hải, sau khi đưa ra những lời "góp ý" đầy tính cạnh tranh, đã rời đi, để lại một khoảng lặng không tên trong phòng họp. Minh Khang không quan tâm. Anh chỉ tập trung vào công việc của mình.

Hoàng Nam ngồi nhìn Minh Khang, lòng đầy những suy nghĩ miên man. Anh biết Minh Khang là một người tài năng, có chí tiến thủ, nhưng đôi khi anh cũng thấy lo lắng cho bạn mình. Minh Khang đang dồn hết sức lực, sức trẻ vào công việc, bỏ qua mọi thứ khác. "Sự ổn định... và cái giá của nó", Hoàng Nam thầm nghĩ. Có lẽ, cái giá đó không chỉ là những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã, mà còn là những khoảng trống vô hình trong tâm hồn mà chỉ đến khi con người ta dừng lại, họ mới nhận ra. Anh nhớ đến Yến Chi, cô gái đã từng xuất hiện thoáng qua trong một câu chuyện nhỏ Minh Khang kể bâng quơ cách đây không lâu, một cô gái có vẻ ngoài bình yên và một tâm hồn nghệ sĩ. Họ thực sự là hai thái cực đối lập.

Minh Khang hoàn tất việc chỉnh sửa cuối cùng, rồi ngẩng đầu lên, xoa thái dương. "Được rồi, tạm thời như vậy. Đức Anh, em gửi bản hoàn chỉnh cho Ông An kèm báo cáo. Các bạn khác, kiểm tra lại một lần nữa các hạng mục phụ. Chúng ta cần một bản trình bày hoàn hảo cho sáng mai." Giọng anh khàn đi một chút vì nói nhiều và mệt mỏi. Đức Anh nhanh chóng gật đầu, vẻ mặt đầy phấn khích vì được giao nhiệm vụ quan trọng. "Vâng, em sẽ làm ngay ạ! Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" cậu nói, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Minh Khang chỉ cười nhạt, sự mệt mỏi trong đôi mắt vẫn không hề vơi bớt. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm thấy từng khớp xương kêu răng rắc. Đồng hồ đeo tay chỉ hơn mười giờ đêm. Một ngày làm việc nữa đã kết thúc, nhưng những suy nghĩ về dự án thì vẫn còn đó, luẩn quẩn trong đầu anh. Anh cầm chiếc áo khoác, và ánh mắt anh vô tình lướt qua một khung ảnh nhỏ trên bàn làm việc của Hoàng Nam, nơi có bức ảnh chụp chung của Hoàng Nam và một cô gái. Anh không biết cô ấy là ai, nhưng nụ cười rạng rỡ của cô trong bức ảnh như một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới không chỉ có công việc và những con số.

Minh Khang rời khỏi văn phòng, kéo Hoàng Nam đi cùng. "Đi đâu đó giải tỏa chút đi. Tớ thấy mình cần một chút gì đó khác ngoài công việc lúc này." Hoàng Nam mỉm cười, gật đầu. Anh biết bạn mình đang cần một khoảng lặng, một sự xả hơi thực sự.

***

Ánh đèn màu nhấp nháy, xoay vòng trên trần và tường phòng karaoke. Tiếng nhạc điện tử sôi động đập vào lồng ngực, hòa cùng tiếng hát oang oang của Hoàng Nam và Đức Anh. Mùi bia nhẹ, mùi đồ ăn nhẹ như khoai tây chiên, gà rán, và mùi nước ngọt sủi bọt tràn ngập không khí. Đây là một thế giới hoàn toàn khác với văn phòng tĩnh lặng và đầy áp lực chỉ vài chục phút trước.

Hoàng Nam đang cầm micro, hát một bài nhạc rock sôi động, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích. Đức Anh, dù còn ngượng ngùng, cũng cố gắng hòa giọng, đôi khi còn nhảy nhót theo điệu nhạc. Minh Khang, trái lại, ban đầu chỉ ngồi tựa lưng vào chiếc sofa bọc da đỏ mềm mại, nhấp một ngụm bia mát lạnh. Anh cảm thấy một sự đối lập đến lạ lùng. Một bên là những con số, bản vẽ, deadline, và những cuộc đấu trí căng thẳng. Một bên là tiếng ồn ào, ánh sáng chói chang và những giai điệu vô tư. Anh cảm thấy như mình vừa thoát ra khỏi một chiếc hộp kín mít để bước vào một thế giới đầy màu sắc, nhưng vẫn còn chút ngỡ ngàng, chưa thể hoàn toàn hòa nhập.

"Nào Khang, hôm nay là ngày để giải tỏa. Cậu không thể cứ ôm khư khư công việc mãi được," Hoàng Nam nói vọng sang, sau khi kết thúc một đoạn cao trào của bài hát. Anh đặt micro xuống, vỗ vai Minh Khang. "Nhìn cậu thế này, tôi lại nhớ đến lúc mới ra trường, cũng hừng hực khí thế như cậu. Nhưng đừng quên tận hưởng cuộc sống nữa Khang ạ. Cậu cứ làm việc như vậy, sớm muộn gì cũng kiệt sức."

Đức Anh cũng chen vào, ánh mắt lấp lánh nhiệt huyết: "Anh Khang, anh hát một bài đi ạ! Anh hát hay mà!" Cậu nhớ lại một lần liên hoan công ty, Minh Khang đã từng khiến cả phòng bất ngờ với giọng hát trầm ấm của mình.

Minh Khang khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. "Thôi, hôm nay nhường sân khấu cho mấy cậu. Tôi cần nghỉ ngơi một chút." Anh nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế, để tiếng nhạc và tiếng hát ồn ào cuốn đi những suy nghĩ còn vương vấn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thả lỏng dần dần của cơ thể. Cái se lạnh của điều hòa trong phòng karaoke không khiến anh thấy khó chịu, trái lại còn giúp anh tỉnh táo hơn một chút.

Nhưng rồi, giữa những giai điệu huyên náo, một khoảng lặng bất chợt xuất hiện khi Hoàng Nam và Đức Anh đổi bài. Trong khoảnh khắc chuyển giao đó, khi ánh đèn lấp lánh tạm thời tắt đi, và không khí trở nên tĩnh mịch hơn một chút, Minh Khang mở mắt. Ánh mắt anh vô định, nhìn vào hư không trước mặt. Một cảm giác trống rỗng khó tả bất chợt ập đến, như một làn sương mỏng bao phủ lấy tâm hồn anh. Tiếng ly chạm vào nhau leng keng từ bàn bên cạnh, tiếng cười đùa xa xăm, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng không tên, khơi gợi một nỗi niềm không rõ ràng.

Và rồi, một hình bóng mơ hồ lướt qua tâm trí anh – hình ảnh Yến Chi ở quán cà phê Dấu Chân Mưa. Cô gái với mái tóc xõa ngang vai, đôi mắt trong veo nhìn anh một cách tĩnh lặng, và nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cô đã để lại một ấn tượng sâu sắc hơn anh tưởng. Anh nhớ lại cảm giác khi cô rời đi, một khoảng trống nhỏ trong không khí. Phải chăng đó là sự "thiếu vắng" mà Hoàng Nam đã đề cập? Anh tự hỏi, liệu cô gái ấy giờ đang làm gì? Cô có đang mệt mỏi và kiệt sức như anh không, hay cô đang sống một cuộc sống khác hẳn, bình yên và nhẹ nhõm hơn nhiều?

Những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ, rồi nhanh chóng bị xua tan bởi tiếng nhạc bùng nổ trở lại. Hoàng Nam đưa micro cho Minh Khang. "Thôi nào, Khang. Một bài thôi. Mấy đứa này ngưỡng mộ cậu lắm đó."

Minh Khang do dự một chút, rồi đón lấy micro. Anh chọn một bài hát cũ, một bản ballad trầm buồn mà anh từng rất thích khi còn trẻ, trước khi những gánh nặng của sự nghiệp đè nặng lên vai. Giọng anh trầm ấm, mang theo chút gì đó của sự hoài niệm và cả sự mệt mỏi chất chứa. Từng lời ca như được hát ra từ sâu thẳm tâm hồn anh, chạm đến một góc khuất mà anh thường cố gắng che giấu. Anh không hát quá to, nhưng mỗi từ đều có sức nặng, khiến Hoàng Nam và Đức Anh im lặng lắng nghe. Trong những nốt nhạc cuối cùng, ánh mắt anh vẫn vô định, vẫn vương vấn một chút trống rỗng, một chút tiếc nuối cho những gì đã qua, và những gì anh chưa từng có. Việc anh buông lỏng bản thân và hát một bài hát cũ như một lời thì thầm, rằng đôi khi, anh cũng khao khát được trở về với một phiên bản của chính mình, một phiên bản ít gánh nặng hơn, ít toan tính hơn, và có thể, hạnh phúc hơn.

***

Trong khi Minh Khang đang cố gắng xua tan mệt mỏi và những suy nghĩ không tên trong tiếng nhạc ồn ào, thì ở một góc khác của Sài Gòn, Yến Chi lại đang tận hưởng sự bình yên tuyệt đối tại căn hộ của mình. Ngoài trời, một cơn mưa nhẹ lất phất rơi, từng hạt nước mỏng manh gõ nhịp đều đặn lên mái hiên, tạo nên một bản nhạc ru êm dịu. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa cũng trở nên mềm mại hơn, hòa vào không khí tĩnh lặng của buổi tối. Cô ngồi bên bàn làm việc nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, chiếu sáng một cách ấm áp lên cuốn sổ phác thảo cũ kỹ.

Căn hộ của Yến Chi không hề sang trọng hay hiện đại như những penthouse mà Minh Khang có thể sở hữu. Đó là một căn chung cư cũ phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ và cửa sổ lớn đón nắng. Nhưng nội thất bên trong lại được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với rất nhiều cây xanh nhỏ đặt ở mọi góc phòng và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách nghệ thuật, văn học. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi giấy cũ từ những cuốn sách và hương hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây nhỏ đặt trên ban công. Tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình và đầy chất thơ, hoàn toàn trái ngược với sự căng thẳng, áp lực nơi công sở.

Yến Chi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhẹ nhàng lật từng trang của cuốn sổ phác thảo cũ. Bìa sổ đã hơi sờn, những trang giấy đã ngả màu ố vàng theo thời gian, nhưng nó là vật bất ly thân, là kho báu chứa đựng biết bao cảm xúc, bao ý tưởng của cô. Trên trang giấy, những đường nét phác họa từ Chợ Truyền Thống Bến Thành hôm nọ vẫn còn dang dở. Cô cầm cây bút chì gỗ, đầu bút đã mòn vẹt, và tiếp tục thêm thắt chi tiết cho bức vẽ. Nét cong của vành nón lá, vết nhăn trên khóe mắt bà cụ bán trầu cau, hay sắc vàng rực rỡ của những bông cúc ở gánh hàng hoa – tất cả hiện lên dưới ngòi bút của cô một cách sống động và chân thực.

Gương mặt cô thanh thản, không một chút vương vấn hay lo âu. Đôi mắt cô đăm chiêu, nhưng không phải vì phiền muộn, mà vì sự tập trung cao độ vào tác phẩm của mình. Cô cảm thấy lòng mình được lấp đầy bởi những hình ảnh, âm thanh, mùi vị xung quanh. Cảm giác thô ráp của bìa sổ dưới đầu ngón tay, mùi chì than nhè nhẹ quyện với mùi mưa và hương hoa nhài – tất cả tạo nên một trải nghiệm chân thực và sống động. Cô không chỉ vẽ cảnh vật, mà còn cố gắng lột tả linh hồn của chúng, những câu chuyện ẩn chứa sau mỗi gương mặt, mỗi góc phố.

"Cuộc sống không cần quá nhiều thứ. Chỉ cần tìm thấy sự bình yên trong những điều mình yêu thích," cô thì thầm với chính mình, như một lời nhắc nhở. Đối với cô lúc này, sự bình yên không phải là sự chờ đợi một ai đó, hay một điều kiện đủ đầy nào đó. Bình yên là được sống với đam mê, được tự do khám phá, được tự do sáng tạo. Cô đã không còn chờ đợi điều kiện đủ đầy, chỉ cần rung động. Và ngay lúc này, cô đang rung động với vẻ đẹp của cuộc sống, với chính bản thân mình, với hành trình độc lập mà cô đã lựa chọn.

Cô nhớ lại lời Mai Thư đã nói, về những "rung động vớ vẩn" với Minh Khang. Cô khẽ mỉm cười. Thực sự, những cảm xúc thoáng qua ấy, dù có chút gì đó đặc biệt, nhưng chúng không đủ mạnh để làm xao nhãng con đường cô đang đi. Cô đã sẵn sàng chấp nhận những khoảng trống trong cuộc sống, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, và tập trung vào việc xây dựng một phiên bản tốt hơn của chính cô. Cô không hề cảm thấy cô đơn. Ngược lại, cô cảm thấy mình đầy đủ và trọn vẹn hơn bao giờ hết. Mỗi nét vẽ, mỗi đường nét trên trang giấy đều là một phần của hành trình đó, là cách cô diễn giải nội tâm, là cách cô chấp nhận và hòa nhập với thế giới xung quanh mình.

Cô lật sang một trang giấy trắng, và bắt đầu phác thảo một ý tưởng mới, một hình ảnh trừu tượng hơn. Có lẽ là sự giao thoa giữa những mảng màu đối lập, những đường nét mạnh mẽ và những khoảng không gian mềm mại. Nó là một sự phản ánh tinh tế về những khoảng cách, những lệch pha trong cuộc sống, nhưng không hề bi lụy, mà đầy sự chấp nhận và vẻ đẹp riêng. Ý tưởng về một bức tranh mang tên "Khoảng Cách" dần dần hình thành trong tâm trí cô, như một lời khẳng định cho hành trình độc lập của chính mình.

Mưa vẫn rơi nhẹ nhàng ngoài cửa sổ. Tiếng nhạc jazz du dương từ chiếc loa nhỏ vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng mưa, tiếng bút chì sột soạt trên giấy. Yến Chi cảm thấy mình đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi xa xôi, mà ngay trong chính căn hộ nhỏ của mình, giữa những điều giản dị và quen thuộc nhất. Cô biết, con đường của sự độc lập, của bình yên, và của những cảm hứng bất tận vẫn đang chờ đợi cô phía trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free