Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 20: Nét Cọ Bắt Đầu: Chữa Lành Bằng Sắc Màu
Mưa vẫn rơi nhẹ nhàng ngoài cửa sổ. Tiếng nhạc jazz du dương từ chiếc loa nhỏ vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng mưa, tiếng bút chì sột soạt trên giấy. Yến Chi cảm thấy mình đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải ở một nơi xa xôi, mà ngay trong chính căn hộ nhỏ của mình, giữa những điều giản dị và quen thuộc nhất. Cô biết, con đường của sự độc lập, của bình yên, và của những cảm hứng bất tận vẫn đang chờ đợi cô phía trước.
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng luồn qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ. Không còn tiếng mưa rả rích, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo đâu đó từ vòm cây xanh ngoài ban công, và tiếng xe cộ xa xa vọng lại, như nhịp thở đều đặn của thành phố đang thức giấc. Yến Chi khẽ cựa mình, vươn vai trên chiếc giường thân thuộc, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn và hơi ấm còn vương trên gối. Cô mở mắt, nhìn trần nhà trắng muốt, tâm trí vẫn còn lơ lửng giữa giấc mơ và thực tại. Đêm qua, sau khi hoàn thành những nét phác thảo cuối cùng cho ý tưởng "Khoảng Cách", một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm bao trùm lấy cô, kéo cô vào một giấc ngủ sâu và yên bình hiếm thấy.
Cô đứng dậy, bước chân trần trên sàn nhà mát lạnh, hướng ra ban công. Cây hoa nhài nhỏ vẫn e ấp khoe những nụ trắng, tỏa hương dịu nhẹ trong không khí trong lành của buổi sớm mai. Thành phố phía dưới vẫn còn ngái ngủ, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, nhưng không còn cảm giác bức bối, ngột ngạt như những ngày trước. Có lẽ, tâm hồn cô đã thay đổi, hay cách cô nhìn nhận mọi thứ đã khác. "Cuộc sống không cần quá nhiều thứ. Chỉ cần tìm thấy sự bình yên trong những điều mình yêu thích," lời thì thầm đêm qua lại vọng lên trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Yến Chi vào bếp, pha cho mình một tách trà thảo mộc nóng hổi. Hương sả, gừng và hoa cúc hòa quyện, lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu. Cô bưng tách trà ra bàn làm việc, nơi cuốn "Sổ phác thảo cũ" vẫn nằm đó, mở ra một trang giấy trắng tinh khôi, chờ đợi những ý tưởng mới. Cô vuốt nhẹ lên bìa sổ đã sờn cũ, cảm nhận từng vết hằn của thời gian, như những dấu ấn của chính cuộc đời mình. Cuốn sổ này đã cùng cô trải qua bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến bao nhiêu cảm xúc, và giờ đây, nó lại là nơi cô tìm về để chữa lành, để tái tạo.
Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa trong khoang miệng, làm ấm nóng cả cơ thể. Đôi mắt cô dõi theo dòng người hối hả trên đường phố qua khung cửa sổ. Họ đang vội vã, đang tranh đấu, đang chạy theo những mục tiêu riêng. Còn cô, cô đang tìm kiếm điều gì? Một sự nghiệp vững chắc? Một tình yêu trọn vẹn? Hay chỉ đơn giản là sự bình yên trong tâm hồn?
"Có lẽ mình vẫn còn thiếu một điều gì đó," cô thầm nghĩ. Dù đã tìm thấy sự bình yên trong việc sáng tạo, trong những khoảnh khắc một mình, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, vẫn còn một khoảng trống mơ hồ. Không phải là sự cô đơn, cũng không phải là khao khát một bóng hình cụ thể, mà là một cảm giác thiếu vắng, như một màu sắc còn chưa được lấp đầy trong bức tranh cuộc đời. Cô lật giở những trang đã phác thảo, những đường nét từ Chợ Bến Thành, những hình ảnh về "Khoảng Cách". Chúng đẹp, chúng chân thực, nhưng liệu chúng đã đủ để lột tả hết những gì cô muốn nói? Cô chạm tay vào trang giấy trắng, đầu bút chì nằm im lìm bên cạnh, nhưng cảm hứng không đến. Tâm trí cô trống rỗng, như một hồ nước phẳng lặng không một gợn sóng.
Cô thở dài, đặt tách trà xuống. Điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô. Là Mai Thư. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Yến Chi. Mai Thư luôn là người bạn tuyệt vời, người có thể kéo cô ra khỏi những suy tư sâu thẳm của chính mình.
***
Tiếng chuông điện thoại vang lên lần thứ hai, Yến Chi mới miễn cưỡng nhấc máy. "Alo, Mai Thư à?" Giọng cô vẫn còn mang chút ngái ngủ, nhưng sự ấm áp trong đó không hề mất đi. Đầu dây bên kia, Mai Thư đã tuôn ra một tràng dài, tràn đầy năng lượng như thường lệ. "Yến Chi! Mày còn ngủ à? Giữa trưa rồi đấy cô nương! Tao gọi mãi không được, tưởng mày lại 'nhập định' với mấy cái cây của mày rồi chứ!" Mai Thư cười sảng khoái, cái kiểu cười có thể xua tan mọi u buồn.
Yến Chi bật cười nhẹ, "Tao vừa mới dậy thôi. Đêm qua thức khuya vẽ vời một chút." Cô đứng dậy, đi vào bếp rót thêm nước vào ấm trà, để mặc Mai Thư độc thoại. "Vẽ vời gì mà thức khuya thế? Mày có biết giấc ngủ là vàng không? Sắc đẹp của phụ nữ là đến từ giấc ngủ đấy!" Mai Thư than vãn, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ trêu chọc. Yến Chi dựa lưng vào quầy bếp, nhìn ra ban công, nơi ánh nắng trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ tươi tắn của những bông hoa nhài.
"Thôi dẹp mấy cái suy nghĩ vẩn vơ đi. Tập trung vào bản thân thôi!" Mai Thư đột ngột đổi giọng, nghiêm túc hơn một chút. "Tao biết mày đang tìm kiếm cái gì đó, một cái gì đó mới mẻ để lấp đầy mấy cái khoảng trống ấy mà. Hay là mày thử đi học vẽ xem sao? Tao nghe nói có cái lớp này hay lắm, 'Nét Về' gì đó, gần khu mày ở. Vừa thư giãn vừa tìm lại cảm hứng." Mai Thư nói một tràng, không để Yến Chi kịp phản ứng.
Yến Chi hơi ngạc nhiên. Học vẽ? Cô vẫn luôn yêu thích hội họa, nhưng chỉ dừng lại ở việc phác thảo những ý tưởng thoáng qua trong cuốn sổ cũ. Để thật sự đi học, cầm cọ, pha màu, đó lại là một chuyện khác. "Vẽ hả? Tao cũng có phác thảo vài thứ linh tinh trong sổ, nhưng mà..." Cô ngập ngừng. Nỗi sợ hãi thất bại, hay chỉ đơn giản là sự e ngại khi bước ra khỏi vùng an toàn của mình, lại trỗi dậy.
"Nhưng mà cái gì? Đừng có 'nhưng mà' nữa! Tao biết mày có năng khiếu mà, thấy mày vẽ mấy cái hình trong sổ của mày là tao biết rồi. Với lại, có phải ai đi học vẽ cũng để thành họa sĩ đâu. Quan trọng là cái trải nghiệm, là cái cảm giác mày tìm thấy khi đắm chìm vào nó. Mày thử nghĩ xem, mỗi nét cọ, mỗi mảng màu, nó không chỉ là để tạo ra một bức tranh, mà còn là để chữa lành chính mình đấy. Biết đâu lại tìm thấy 'chân ái' mới, là hội họa ấy!" Mai Thư nói, giọng điệu đầy vẻ thuyết phục, pha chút hài hước quen thuộc.
Yến Chi khẽ mỉm cười. "Chân ái" – một cụm từ mà Mai Thư hay dùng để trêu cô mỗi khi cô kể về một sở thích mới. Nhưng lần này, nó không còn mang ý nghĩa về một người đàn ông, mà là về một niềm đam mê. Lời nói của Mai Thư như một tia sáng, chiếu rọi vào khoảng trống trong lòng cô. Cô đã đi tìm sự bình yên, sự độc lập, nhưng có lẽ, cô cũng cần một phương tiện để thể hiện những điều đó, để biến những cảm xúc mơ hồ thành hình hài cụ thể. Hội họa, có thể chính là "chân ái" mà cô đang tìm kiếm.
"Ừm... nghe cũng hợp lý đấy," Yến Chi nói, giọng đã có phần hào hứng hơn. "Mày có thông tin gì không? Gần khu tao ở thật à?"
"Đương nhiên rồi! Tao là ai chứ? Bà hoàng thông tin đây này!" Mai Thư tự hào. "Tao gửi địa chỉ và số điện thoại qua cho mày nhé. Mày cứ đến đó tìm hiểu thử xem. Nghe nói cô giáo ở đó rất có tâm, mà không gian cũng yên tĩnh, ấm cúng lắm." Mai Thư dặn dò, rồi hứa sẽ đến thăm cô sau khi Yến Chi đã ổn định ở lớp học mới.
Cúp máy, Yến Chi cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. Cô cầm điện thoại lên, tìm kiếm thông tin về lớp học vẽ "Nét Về" mà Mai Thư giới thiệu. Những hình ảnh về không gian lớp học hiện ra: những bức tranh rực rỡ sắc màu treo trên tường, những học viên đang say sưa vẽ, ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua ô cửa lớn. Một cảm giác tò mò xen lẫn háo hức trỗi dậy trong lòng cô. Đây không chỉ là một lớp học, mà có lẽ, là một cánh cửa mới mở ra cho hành trình chữa lành và khám phá bản thân của cô.
Cô đứng dậy, đi đến giá sách, vuốt ve những cuốn sách nghệ thuật mà cô đã sưu tầm từ lâu, nhưng chưa bao giờ thực sự có thời gian để nghiền ngẫm. Giờ đây, có lẽ là lúc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng trưa vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô đã không còn cảm giác trống rỗng như buổi sáng. Thay vào đó là một sự mong chờ, một niềm hy vọng mới mẻ. Yến Chi đã sẵn sàng để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu khác, một cuộc phiêu lưu của màu sắc và cảm xúc, nơi cô có thể tự do thể hiện chính mình, không chờ đợi bất kỳ điều kiện nào, chỉ cần sự rung động từ tận sâu trái tim.
***
Buổi chiều hôm đó, Yến Chi quyết định đi bộ đến lớp học vẽ. Con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo dẫn vào khu căn hộ của cô thường ngày chỉ là một lối tắt, nhưng hôm nay, nó lại mang một ý nghĩa khác. Thay vì đi theo con đường lớn ồn ào, cô rẽ vào hẻm, để mặc những âm thanh xô bồ của phố thị lại phía sau. Ngay lập tức, một bầu không khí khác lạ bao trùm lấy cô. Con hẻm không quá rộng, hai bên là những ngôi nhà cũ kỹ, tường gạch đã phủ một lớp rêu phong xanh mướt, những dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên cao. Nhưng chính sự cũ kỹ, rêu phong ấy lại mang một vẻ đẹp hoài niệm, lãng mạn đến lạ.
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những con hẻm lâu năm, xen lẫn mùi thức ăn thoang thoảng từ những căn bếp đang chuẩn bị bữa tối. Và đặc biệt nhất, là mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng của hoa giấy. Yến Chi ngẩng đầu lên. Một cây hoa giấy cổ thụ, thân cành vươn dài, leo kín cả bức tường nhà, tỏa ra một sắc đỏ rực rỡ, lấn át cả màu xanh của rêu phong. Từng chùm hoa giấy nhỏ li ti, mỏng manh như cánh bướm, rung rinh trong gió, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Cô bước chậm rãi, từng bước chân như muốn níu giữ khoảnh khắc bình yên này. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó từ vòm cây, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng của cô, tạo nên một bản nhạc du dương, êm ái. Không có tiếng còi xe inh ỏi, không có tiếng người nói chuyện ồn ào, chỉ có sự tĩnh lặng, an nhiên. "Phải chăng đây là nơi mình nên đến?" Yến Chi thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính tâm hồn mình. Câu hỏi này không chỉ dành cho con hẻm, mà còn dành cho con đường mới mà cô đang chọn.
Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực tràn ngập mùi hương của hoa giấy, cảm nhận sự tươi mát của không khí. Cảm giác nhẹ nhõm, thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Con hẻm này, với vẻ đẹp mộc mạc và sự yên tĩnh của nó, như một biểu tượng cho hành trình của cô. Cô đang tìm kiếm những giá trị chân thật, không phô trương, không ồn ào, mà ẩn chứa vẻ đẹp sâu sắc bên trong.
Mỗi chi tiết trong con hẻm đều thu hút sự chú ý của cô: từ những viên gạch lát đường đã mòn vẹt, những chậu cây nhỏ đặt trước hiên nhà, đến những ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng từ các ô cửa s���. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng lại vô cùng tĩnh lặng. Yến Chi cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả của thành phố bên ngoài. Đây là một thế giới mà cô có thể là chính mình, không cần phải đeo mặt nạ, không cần phải gồng mình chống đỡ.
Cô chạm tay vào thân cây hoa giấy cổ thụ, cảm nhận sự sần sùi của vỏ cây, sự vững chãi của nó qua bao nhiêu năm tháng. Cây hoa giấy này, với sức sống mãnh liệt, vẫn kiên cường nở hoa dù có bị dây điện quấn quanh, dù phải chen chúc giữa những bức tường cũ kỹ. Nó như một lời nhắc nhở cho cô về sự kiên cường, về khả năng tìm thấy vẻ đẹp và niềm vui ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Cảm giác bình yên này không phải là sự trốn tránh, mà là sự đối diện. Đối diện với những cảm xúc còn vương vấn từ quá khứ, đối diện với những khoảng trống trong lòng, và đối diện với chính mình. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một điểm tựa, một nguồn cảm hứng mới để tiếp tục bước đi. Khoảng cách giữa cô và Minh Khang, giữa tham vọng sự nghiệp và sự bình yên nội tâm, giữa "có điều kiện để yêu" và "chỉ cần rung động", vẫn còn đó. Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy một cách để lấp đầy khoảng trống của riêng mình, để xây dựng một phiên bản hoàn thiện hơn của Yến Chi, độc lập và tự do.
Cô mỉm cười, tiếp tục bước đi, lòng tràn đầy hy vọng. Con hẻm nhỏ với cây hoa giấy rực rỡ như một lời chào đón, một dấu hiệu cho thấy cô đang đi đúng hướng.
***
Phòng tranh "Nét Về" nằm khuất trong một con hẻm nhỏ khác, cách con hẻm hoa giấy không xa, như một viên ngọc ẩn mình giữa lòng thành phố. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, Yến Chi như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Không gian bên trong tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hướng ra khoảng sân nhỏ xanh mát. Mùi sơn dầu, mùi giấy vẽ mới và mùi gỗ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, đánh thức mọi giác quan của cô.
Những bức tranh lớn nhỏ được treo khắp tường, từ những tác phẩm trừu tượng đầy màu sắc đến những bức phong cảnh tĩnh lặng, chân thực. Mỗi bức tranh như một câu chuyện, một cảm xúc được kể bằng ngôn ngữ của màu sắc. Yến Chi cảm thấy một sự hứng khởi lạ lùng, một niềm vui sướng len lỏi trong từng tế bào. Đây chính là nơi cô thuộc về, ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Một người phụ nữ có mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt biết cười và vẻ ngoài hiền lành tiến đến chào cô. "Chào bạn, lần đầu đến đây à? Chắc là Yến Chi phải không?" Giọng nói của cô ấy ấm áp và tự nhiên. "Tôi là Thanh Nga, giáo viên ở đây. Rất vui được gặp bạn." Thanh Nga đưa tay ra, nụ cười rạng rỡ.
"Vâng, tôi là Yến Chi. Tôi cũng rất vui được gặp chị." Yến Chi bắt tay Thanh Nga, cảm nhận sự thân thiện toát ra từ người phụ nữ này.
"Không gian này giúp mình tìm thấy sự bình yên đấy," Thanh Nga nói, ánh mắt lướt qua một lượt căn phòng, như đang ngắm nhìn đứa con tinh thần của mình. "Hy vọng bạn cũng sẽ tìm thấy điều đó ở đây." Cô dẫn Yến Chi đến một chiếc giá vẽ trống, đặt cạnh một cửa sổ đón nắng. "Bạn cứ tự nhiên nhé. Mọi dụng cụ đều có sẵn. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với những bài tập cơ bản về màu sắc và bố cục. Đừng ngại thử nghiệm."
Yến Chi ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh của ghế gỗ. Bên cạnh cô, một phụ nữ trung niên khác đang say sưa với bức tranh phong cảnh của mình, thỉnh thoảng lại khẽ ngân nga một giai điệu nào đó. Không khí trong phòng tranh không hề căng thẳng, mà ngược lại, rất thoải mái và đầy cảm hứng. Yến Chi chọn một cây cọ, cầm lên, cảm nhận sự nhẹ nhàng, trơn tru của cán cọ trong lòng bàn tay. Cô mở hộp màu, những gam màu tươi sáng hiện ra, rực rỡ và sống động. Mùi sơn dầu thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng mà cô chưa từng để ý đến trước đây.
"Cứ vẽ đi, đừng nghĩ nhiều. Hãy lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn," Thanh Nga nhẹ nhàng nói khi đi ngang qua, thấy Yến Chi còn đang ngần ngại nhìn vào tờ giấy trắng. Lời khuyên của Thanh Nga không chỉ là lời chỉ dẫn về hội họa, mà còn như một lời nhắc nhở cho cuộc sống của cô. Lắng nghe trái tim mình. Đó là điều mà Yến Chi đã cố gắng làm trong suốt thời gian qua, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Yến Chi mỉm cười. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nhúng cọ vào màu. Màu xanh dương, màu của bầu trời và biển cả, màu của sự bình yên và hy vọng. Cô nhẹ nhàng đặt nét cọ đầu tiên lên giấy. Một đường cong mềm mại, rồi một mảng màu lan tỏa. Cảm giác mềm mại của cọ khi lướt trên giấy, sự trơn tru của màu khi lan ra, tất cả đều mang đến một niềm vui sướng khó tả. Cô không còn nghĩ về những đổ vỡ, những khoảng trống, hay những điều kiện đủ đầy. Cô chỉ còn cảm nhận được sự hiện hữu của chính mình trong từng nét vẽ.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Yến Chi hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của màu sắc và đường nét. Cô pha màu, thử nghiệm, rồi lại pha màu. Từng mảng màu chồng lên nhau, tạo nên những sắc thái mới mẻ. Từ màu xanh dương, cô chuyển sang màu vàng tươi, màu của ánh nắng, của sự ấm áp. Rồi màu đỏ cam rực rỡ, màu của đam mê và nhiệt huyết. Từng nét cọ, từng vệt màu như đang xoa dịu một phần vết thương lòng, như đang lấp đầy một khoảng trống vô hình trong tâm hồn cô.
Cô cảm thấy sự tập trung cao độ, một sự bình yên nội tại mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Mùi sơn dầu, tiếng cọ sột soạt trên giấy, tiếng trò chuyện khe khẽ của những học viên khác – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo và chữa lành. Yến Chi không biết mình đang vẽ gì, hay bức tranh sẽ thành hình như thế nào. Cô chỉ biết rằng, mỗi nét cọ đều là một phần của cô, một cảm xúc được gửi gắm, một lời tự sự không cần ngôn ngữ.
Khi buổi học kết thúc, Yến Chi nhìn vào bức tranh còn dang dở của mình. Những mảng màu loang lổ, những đường nét chưa hoàn hảo, nhưng trong đó, cô thấy được chính mình. Một Yến Chi đang tìm kiếm, đang khám phá, đang chữa lành. Cô cảm thấy lòng mình đầy ắp, không còn một chút trống rỗng nào. Bước ra khỏi phòng tranh, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, nhưng trong mắt cô, mọi thứ đều rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô đã tìm thấy một niềm vui mới, một phương pháp chữa lành bằng sắc màu, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản độc lập, kiên cường, và tràn đầy hy vọng. Con đường của cô, dù không có Minh Khang, vẫn đang rộng mở và rực rỡ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.