Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 21: Nền Tảng Vững Chắc: Bài Học Từ Ông An
Ánh đèn huỳnh quang trong Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’ vẫn sáng rực, hắt lên những mảng tường trắng tinh và các mô hình kiến trúc trưng bày bằng kính, tạo nên một không gian vừa hiện đại vừa mang vẻ lạnh lẽo đặc trưng của sự chuyên nghiệp. Sáng nay, bầu không khí có phần căng thẳng hơn thường lệ. Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hoắm lướt nhanh qua từng dòng số liệu, từng biểu đồ phức tạp trên slide báo cáo. Đầu ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen mỗi khi anh dồn hết tâm trí vào công việc. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng, tối giản, với mặt số màu xanh thẳm phản chiếu ánh sáng. Kim đồng hồ nhích từng chút một, báo hiệu thời gian cho cuộc họp quan trọng với Ông An đang đến gần. Áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy một sự tự tin quen thuộc, được tôi luyện qua bao dự án khó nhằn. Đây là cơ hội để anh chứng minh năng lực, tầm nhìn, và quan trọng hơn, khẳng định vị thế của mình trong công ty. Anh biết, Ông An luôn đánh giá cao sự chuẩn bị kỹ lưỡng và thái độ nghiêm túc.
Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn từ khu vực làm việc gần đó vang lên, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi ở một góc văn phòng. Thỉnh thoảng, tiếng máy in rít lên rồi phun ra những tập tài liệu mới, mùi giấy in còn thoang thoảng cùng với mùi cà phê mới pha từ pantry, và cả mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp mới đi làm. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy năng lượng sáng tạo. Không khí điều hòa mát lạnh phả vào mặt, giúp Minh Khang giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Anh hít một hơi sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy, rồi thở ra chậm rãi, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn từ đêm làm việc muộn.
Đức Anh, thực tập sinh dưới quyền anh, đang miệt mài gõ máy tính gần đó. Ánh mắt cậu trai trẻ đầy nhiệt huyết, tập trung cao độ vào màn hình, từng ngón tay thoăn thoắt di chuyển trên bàn phím. Đức Anh giống như một phiên bản trẻ hơn của Minh Khang, đầy tham vọng và khát khao được thể hiện bản thân. Điều đó khiến Minh Khang nhớ về những ngày đầu tiên của mình, khi anh cũng từng khao khát được công nhận, được đặt niềm tin. "Anh Khang, em đã tổng hợp xong số liệu anh cần ạ," Đức Anh nói, giọng hơi gấp gáp nhưng tràn đầy sự tự hào, đưa tập tài liệu in ra cho anh.
Minh Khang khẽ gật đầu, nhận lấy tập tài liệu, lướt qua một lượt. Mọi thứ đều chính xác, không sai sót. "Tốt lắm, Đức Anh. Cậu làm việc rất hiệu quả." Lời khen của anh như một tia nắng xua tan sự căng thẳng trên gương mặt cậu thực tập sinh. Minh Khang rà soát lại lần cuối, điều chỉnh vài chi tiết nhỏ trong phần trình bày. Anh muốn mọi thứ phải hoàn hảo, không một lỗi nhỏ nào có thể làm giảm đi sức thuyết phục của bản kế hoạch.
Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng để giãn gân cốt. Bộ áo sơ mi trắng tinh cùng quần tây đen được là lượt phẳng phiu, chiếc cà vạt màu xanh navy thắt gọn gàng. Anh tiến đến chiếc gương nhỏ treo ở góc tường, chỉnh lại cà vạt một lần nữa, vuốt nhẹ mái tóc ngắn gọn gàng. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự suy tư, nhưng giờ đây có thêm một tia quyết tâm. Anh hít thở sâu, sẵn sàng đối mặt với Ông An. Trong đầu anh vang lên một câu nói quen thuộc mà anh tự nhủ với bản thân: "Báo cáo phải hoàn hảo. Đây là cơ hội để chứng minh năng lực và tầm nhìn của mình." Anh không cho phép bất kỳ điều gì làm mình xao nhãng khỏi mục tiêu đã định. Công việc, sự nghiệp, sự ổn định – đó là tất cả những gì anh đang theo đuổi, và anh tin rằng mình đang đi đúng hướng. Những cảm xúc thoáng qua, những hình bóng cũ, đều bị anh dồn nén lại, tự nhủ rằng "chưa phải lúc".
***
Văn phòng của Ông An nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, với tầm nhìn bao quát cả thành phố. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua khung cửa kính lớn, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ nghiêm nghị của không gian. Nội thất tối giản, sang trọng, với một bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó và những chiếc ghế da đen tuyền. Không khí ở đây luôn tĩnh lặng hơn các khu vực làm việc khác, chỉ có tiếng điều hòa đều đều và đôi khi là tiếng bút ký nhẹ nhàng. Minh Khang bước vào, cảm nhận sự uy nghiêm toát ra từ căn phòng, cũng như từ chính Ông An.
Ông An, người đàn ông với dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, đang ngồi sau bàn làm việc. Ông mặc một bộ vest lịch sự màu xám đậm, mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn được chải gọn gàng. Ánh mắt sắc sảo của ông nhìn thẳng vào Minh Khang, nhưng ẩn chứa sự từng trải và một chút gì đó của sự đánh giá. Minh Khang đặt tập báo cáo lên bàn, cúi đầu chào một cách cung kính. "Thưa chú, cháu đã chuẩn bị xong báo cáo về dự án."
"Ngồi đi, Khang," Ông An nói, giọng điềm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in mới và một chút hương gỗ từ nội thất.
Minh Khang ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thẳng lưng, tập trung cao độ. Anh bắt đầu trình bày báo cáo của mình một cách mạch lạc, rõ ràng, với sự tự tin và thuyết phục. Từng con số, từng biểu đồ, từng phân tích đều được anh diễn giải một cách chi tiết và logic. Anh không chỉ trình bày dữ liệu mà còn đưa ra những đánh giá sâu sắc về thị trường, những dự báo về xu hướng tương lai và những đề xuất chiến lược táo bạo. Tiếng bút ký của Ông An thỉnh thoảng vang lên khe khẽ khi ông ghi chú vào cuốn sổ da của mình. Ông lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đồng tình hoặc nhíu mày suy nghĩ. Minh Khang cảm nhận được sự tập trung của Ông An, điều đó càng khiến anh thêm vững tâm và quyết đoán trong từng lời nói.
Khi Minh Khang kết thúc phần trình bày của mình, căn phòng chìm vào im lặng trong vài giây. Ông An đặt bút xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Minh Khang. Ánh mắt ông vẫn sắc sảo nhưng giờ đây có thêm một chút ấm áp, pha lẫn sự hài lòng. "Khang, cậu đã làm rất tốt. Nỗ lực và năng lực của cậu là không thể phủ nhận. Dự án này, tôi tin tưởng giao cho cậu, và cậu đã không làm tôi thất vọng."
Minh Khang cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm và tự hào dâng lên trong lòng. Lời khen của Ông An, vị sếp mà anh luôn kính trọng, có giá trị hơn bất kỳ thành công vật chất nào. Nhưng Ông An chưa dừng lại ở đó. Ông tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau trên bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Minh Khang.
"Nhưng cậu cần nhớ, Khang," Ông An tiếp tục, giọng ông trầm ấm và đầy sức nặng, "sự nghiệp ổn định không chỉ là thành công nhất thời. Nó là một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên trì và tầm nhìn. Nó là nền tảng vững chắc cho mọi thứ, cho tương lai của cậu, cho gia đình cậu, và thậm chí là cho cả những mối quan hệ cá nhân sau này." Ông An dừng lại một chút, như để Minh Khang có thời gian suy ngẫm. "Khi có một nền tảng vững vàng, cậu mới có thể thực sự lo lắng, chăm sóc cho những người mình yêu thương, mà không phải bận tâm đến những gánh nặng cơm áo gạo tiền. Khi đó, tình yêu, hạnh phúc mới thực sự có ý nghĩa và bền vững."
Lời nói của Ông An vang vọng trong tâm trí Minh Khang, như một lời khẳng định cho chính những gì anh đã luôn tin tưởng. Anh đã luôn tự nhủ rằng phải ổn định trước, phải có một sự nghiệp vững chắc, một nền tảng tài chính vững vàng, thì mới xứng đáng để yêu một ai đó, để xây dựng một gia đình. Đó là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh trong suốt những năm qua. Và giờ đây, lời khuyên từ người mà anh coi là mentor đã củng cố thêm niềm tin đó, khiến nó trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.
Ông An nhìn sâu vào mắt Minh Khang, như muốn truyền tải toàn bộ kinh nghiệm và triết lý sống của mình. "Đừng để những yếu tố bên ngoài làm xao nhãng mục tiêu lớn của cậu. Cuộc sống sẽ có nhiều cám dỗ, nhiều sự phân tâm. Nhưng hãy luôn giữ vững lập trường, kiên định với con đường mình đã chọn. Chỉ khi vững vàng, cậu mới có thể gánh vác mọi thứ khác một cách trọn vẹn nhất." Ông nói thêm, "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Mà trong cuộc sống, cũng không khác là mấy đâu, Khang."
Minh Khang cúi đầu, cảm nhận từng lời của Ông An thấm sâu vào tâm trí anh. Anh hiểu rằng Ông An không chỉ nói về công việc, mà còn là một bài học cuộc sống sâu sắc. "Cháu hiểu ạ. Cháu sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của chú và tập trung hoàn toàn vào công việc để xây dựng nền tảng vững chắc nhất. Cháu sẽ không phụ lòng tin của chú." Giọng anh đầy kiên định, ánh mắt anh rực lên một ngọn lửa quyết tâm mới. Anh cảm ơn Ông An một cách chân thành, và rời khỏi văn phòng với một tâm trạng vừa nhẹ nhõm, vừa được tiếp thêm sức mạnh.
***
Khi Minh Khang trở lại bàn làm việc, ánh đèn trắng của văn phòng vẫn hắt lên không gian quen thuộc. Tiếng gõ bàn phím dồn dập lại vang lên từ các khu vực xung quanh, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc liên tục. Anh ngồi xuống ghế, cảm giác như một luồng điện năng lượng vừa chạy qua cơ thể mình. Lời của Ông An vẫn vang vọng trong đầu anh, không phải là một áp lực, mà là một lời khẳng định, một sự củng cố mạnh mẽ cho con đường anh đang đi. "Ông An nói đúng. Phải có nền tảng vững chắc. Mọi thứ khác chỉ có thể đến sau khi mình đã thực sự ổn định." Tư duy ấy đã khắc sâu vào anh từ lâu, nhưng hôm nay, nó càng trở nên kiên cố hơn, không thể lay chuyển.
Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn. Thời gian vẫn trôi, và anh không có thời gian để lãng phí. Sự nghiệp của anh đang ở giai đoạn then chốt, đòi hỏi sự tập trung cao độ và nỗ lực không ngừng nghỉ. Anh mở lại màn hình máy tính, các biểu đồ và số liệu lại hiện ra trước mắt. Anh bắt đầu gõ bàn phím liên tục, gửi đi những email chỉ đạo, sắp xếp lại lịch họp, phân công nhiệm vụ cho nhóm. Cường độ làm việc của anh tăng lên đáng kể, như một cỗ máy đã được tra dầu và vận hành hết công suất.
Trong một khoảnh khắc thoáng qua, khi anh lướt qua một email về sự kiện nghệ thuật nào đó, hình ảnh Yến Chi bỗng chợt hiện lên trong tâm trí anh. Một nụ cười nhẹ, một ánh mắt trong veo, một sự tự do mà anh từng thoáng thấy. Cô ấy, với vẻ ngoài bình yên và tràn đầy cảm xúc, dường như đối lập hoàn toàn với thế giới của anh lúc này. Một ấn tượng thoáng qua, chỉ đủ để anh nhận ra cô đã để lại một dấu vết nhỏ trong tâm trí mình. Nhưng ngay lập tức, anh gạt bỏ suy nghĩ đó. "Yến Chi... một ấn tượng thoáng qua. Nhưng chưa phải lúc. Mình cần tập trung." Lời khuyên của Ông An, về việc không để những yếu tố bên ngoài làm xao nhãng mục tiêu lớn, lại vang lên. Anh không cho phép bản thân mình bị phân tâm bởi những cảm xúc mềm yếu hay những hình bóng không thuộc về hiện tại.
Anh biết, có thể Yến Chi là "đúng người", nhưng ở thời điểm này, anh vẫn chưa phải là "phiên bản" sẵn sàng cho một mối quan hệ. Anh còn quá nhiều hoài bão, quá nhiều mục tiêu phải đạt được. Anh tin rằng, chỉ khi anh thật sự vững vàng, khi anh đã xây dựng được một đế chế vững chắc cho riêng mình, thì anh mới có thể mở lòng đón nhận tình yêu một cách trọn vẹn nhất, không vướng bận. Anh muốn trở thành một người đàn ông có thể che chở, bảo vệ, và mang lại hạnh phúc thật sự cho người phụ nữ của mình, chứ không phải một chàng trai còn đang loay hoay với sự nghiệp, với những bất ổn của tuổi trẻ.
Hít một hơi thật sâu, anh đẩy mọi suy nghĩ cá nhân sang một bên. Tâm trí anh giờ đây chỉ còn là những con số, những kế hoạch, những chiến lược. Anh nhấc điện thoại lên, gọi cho Hoàng Nam, bàn bạc về một chi tiết kỹ thuật phức tạp của dự án. Giọng anh trầm ổn, dứt khoát, đầy tính chỉ đạo. Anh ra sức làm việc với cường độ cao nhất, quyết tâm chứng minh bản thân và theo đuổi mục tiêu sự nghiệp của mình đến cùng. Mệt mỏi? Có chứ. Đôi khi, anh cũng thấy một sự trống rỗng mơ hồ đâu đó trong tâm hồn, nhưng nó quá nhỏ bé, quá mờ nhạt so với ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy trong anh. Anh tin rằng, thành công sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Anh tin rằng, sự ổn định là chìa khóa vạn năng, là nền tảng cho mọi hạnh phúc sau này. Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều đó. Con đường anh chọn, dù cô độc, dù đòi hỏi nhiều sự hy sinh, nhưng anh tin đó là con đường đúng đắn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.