Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 22: Mong Manh Và Hiện Tại: Lời Tâm Sự Cùng Yến Vy
Minh Khang lao mình vào guồng quay công việc, mỗi ngày là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ với thời gian và những mục tiêu tham vọng. Anh tin rằng mình đang đi đúng hướng, đang xây dựng một nền tảng vững chắc để sau này, anh có thể xứng đáng với bất kỳ tình yêu nào, với bất kỳ ai. Trong cái thế giới đầy ắp những con số, những chiến lược và những bản báo cáo ấy, hình bóng Yến Chi chỉ là một nét chấm phá thoáng qua, một kỷ niệm đẹp nhưng chưa phải là ưu tiên. Anh, ở phiên bản này, là một khối óc lạnh lùng, quyết đoán, và anh tin rằng cảm xúc phải được đặt đúng chỗ, đúng thời điểm.
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, nơi những ánh đèn vàng dịu của một căn hộ cũ kỹ vẫn ấm áp mỗi khi đêm về, Yến Chi đang bước đi trên một con đường hoàn toàn khác. Con đường của cô không trải đầy những mục tiêu tài chính hay những dự án triệu đô, mà là một hành trình tìm lại chính mình, vá víu những mảnh vỡ của trái tim và học cách tin vào những gì mình cảm nhận ở hiện tại.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây thành phố, hắt thứ ánh sáng cuối ngày lên ban công nhỏ của căn hộ. Yến Chi ngồi bên cửa sổ, nơi những chậu hoa nhài đang bung nở những cánh trắng ngần, thoảng đưa hương thơm dịu mát vào không gian. Căn hộ của cô, với những món đồ nội thất gỗ cũ kỹ được cô tự tay sơn sửa, những giá sách cao chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách nghệ thuật, cùng với vô số cây xanh treo lủng lẳng từ trần nhà, luôn mang một vẻ đẹp bình yên đến lạ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe như một bản nhạc nền trầm trầm, kết hợp với tiếng cười nói của vài đứa trẻ hàng xóm đang chơi đùa đâu đó dưới sân chung cư, tạo nên một bức tranh âm thanh của đời sống thường nhật.
Trên bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ là một tách trà thảo mộc đang bốc khói nghi ngút, hương thơm nhẹ nhàng của hoa cúc và bạc hà lan tỏa khắp phòng. Trong tay Yến Chi là cuốn sổ phác thảo cũ, bìa đã sờn màu, bên trong đầy ắp những nét vẽ dang dở và những dòng ghi chú cảm xúc. Cô lật từng trang, những bức tranh chì, tranh màu nước hiện ra, ghi dấu từng giai đoạn trong cuộc sống của cô. Có những nét vẽ đầy tươi vui, có những bức lại mang màu sắc trầm buồn. Đôi mắt cô lướt qua những hình ảnh ấy, nhưng tâm trí lại không thực sự tập trung vào chúng. Những nét cọ, những mảng màu từng là liều thuốc xoa dịu tâm hồn cô, nhưng giờ đây, chúng lại không thể lấp đầy khoảng trống mơ hồ đang hiện hữu.
Yến Chi khẽ thở dài, đặt cuốn sổ xuống. Ánh mắt cô dõi theo những ánh đèn bắt đầu rực sáng khắp các tòa nhà cao tầng, những đốm sáng nhỏ li ti nối tiếp nhau tạo thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến vô tận. Thành phố này, rộng lớn và huyên náo, đôi khi khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Sự cô đơn không phải là một nỗi đau dữ dội, mà là một cảm giác lơ lửng, một khoảng lặng rất riêng mà cô tự tạo ra để bảo vệ bản thân sau những đổ vỡ.
"Tình yêu... rốt cuộc là gì nhỉ?" cô thì thầm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Nó có thực sự đáng để mình đặt cược mọi thứ không?"
Cô nhớ lại những lời Mai Thư đã nói, về việc tìm kiếm một niềm vui mới, một sở thích để chữa lành. Lớp học vẽ đã mang lại cho cô một chút bình yên, một không gian để thả lỏng tâm hồn. Cô đã gặp Thanh Nga, một cô gái có đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp, người đã khuyên cô "lắng nghe trái tim mình". Nhưng trái tim cô lúc này, dường như vẫn còn đang bối rối.
Cô nghĩ về người đàn ông cô từng yêu sâu đậm, người đã rời đi và để lại một vết sẹo khó lành. Cô đã từng tin vào tình yêu vĩnh cửu, tin vào định mệnh. Nhưng rồi, hiện thực đã dạy cô rằng mọi thứ đều có thể tan biến như bọt biển.
Và rồi, một hình ảnh khác lại thoáng hiện lên trong tâm trí cô – hình ảnh Minh Khang. Lần cuối cùng họ gặp nhau, ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một sự quyết tâm mãnh liệt, một ngọn lửa tham vọng cháy bỏng. Anh là kiểu người biết mình muốn gì và sẽ làm mọi cách để đạt được nó. Anh thành công, rõ ràng, và có lẽ, anh là một người "đúng đắn" theo một tiêu chuẩn nào đó. Nhưng cảm xúc của cô khi đối diện với anh, vẫn là một sự lưng chừng. Một sự rung động nhẹ, có lẽ là do sự cuốn hút từ vẻ ngoài và sự tự tin của anh, nhưng nó không đủ để xua tan đi cảm giác "chưa đúng lúc" đang len lỏi trong tâm hồn cô.
"Anh ấy... có vẻ rất thành công, rất rõ ràng về mục tiêu," cô tự nhủ. "Nhưng em cảm thấy... có gì đó chưa đúng lúc. Hoặc anh ấy chưa sẵn sàng cho thứ em đang tìm kiếm." Cô không thể đặt tên cho cảm giác đó, nhưng nó cứ lởn vởn, một sự thiếu hụt, một khoảng cách vô hình mà cô cảm nhận được. Cô đã nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt cương nghị của anh, một sự mệt mỏi mà anh cố gắng che giấu dưới lớp vỏ bọc thành công. Cô hiểu rằng anh đang trên con đường khẳng định bản thân, con đường mà anh tin là duy nhất để đạt được hạnh phúc. Nhưng cô, ở phiên bản này, lại khao khát một điều gì đó giản dị hơn, chân thật hơn, một sự kết nối từ tâm hồn, không bị ràng buộc bởi những điều kiện vật chất hay những mục tiêu xa vời.
Cô sợ phải bắt đầu lại, sợ phải đặt niềm tin sai chỗ. Nỗi sợ hãi ấy đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cô không thể mở lòng hoàn toàn. Cô chỉ muốn được sống thật với những gì mình cảm nhận bây giờ, không vội vàng, không ép buộc. Cô muốn chữa lành, muốn tìm lại sự bình yên trong chính mình trước khi nghĩ đến việc chia sẻ cuộc đời mình với bất kỳ ai.
Với một tiếng thở dài cuối cùng, Yến Chi với tay lấy chiếc điện thoại. Cô cần một lời khuyên, một sự sẻ chia từ người cô tin tưởng nhất – chị gái Yến Vy. Chị ấy luôn là ngọn hải đăng của cô, một người phụ nữ trưởng thành, điềm đạm và luôn bao dung. Cô bấm số, chờ đợi tiếng chuông reo và hy vọng sẽ tìm thấy một chút an ủi trong giọng nói ấm áp của chị.
***
Chỉ hơn một giờ sau, tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên. Yến Vy, với vẻ ngoài phúc hậu và ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu, bước vào căn hộ của em gái. Chị mặc một chiếc váy linen màu xanh rêu đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm và trưởng thành. Mùi nước hoa dịu nhẹ của chị thoang thoảng trong không khí, mang theo cảm giác bình yên.
"Chị đến rồi đây, em gái," Yến Vy nói, giọng điệu ấm áp và tự nhiên. Chị nhẹ nhàng ôm lấy Yến Chi, cái ôm quen thuộc mang theo sự an ủi tức thì.
"Em cảm ơn chị," Yến Chi khẽ đáp, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng.
Hai chị em ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế sofa bọc vải thô mộc mạc. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng góc phòng hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng và thân mật. Yến Vy nhận lấy tách trà thảo mộc Yến Chi vừa pha, khẽ nhấp một ngụm, rồi nhìn em gái với ánh mắt đầy quan tâm.
"Có chuyện gì mà gọi chị gấp thế?" Yến Vy hỏi, giọng chị vẫn êm đềm, không chút vội vã.
Yến Chi mân mê mép tách trà, ánh mắt hơi cụp xuống, như đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm xúc lẫn lộn của mình. "Em... em chỉ thấy lòng mình cứ trống trải sao ấy, chị ạ. Mặc dù em đã cố gắng tìm kiếm những niềm vui mới, đi học vẽ, gặp gỡ bạn bè... nhưng vẫn có một khoảng trống, một sự không chắc chắn về mọi thứ."
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chất chứa một sự hoài nghi sâu sắc. "Em vẫn không hiểu... sao mọi thứ lại mong manh đến vậy hả chị? Tình yêu, hạnh phúc... cứ như hạt cát trong tay. Càng cố nắm chặt, nó lại càng tuột đi nhanh hơn."
Yến Vy lắng nghe chăm chú, đôi mắt chị ánh lên sự thấu hiểu. Chị nhẹ nhàng đặt tay lên tay Yến Chi, truyền hơi ấm và sự bình tĩnh. "Đúng là như vậy đấy, Chi. Mọi thứ trong cuộc đời này đều mong manh, không riêng gì tình yêu. Nhưng cũng chính vì sự mong manh ấy mà chúng ta mới trân trọng từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, đúng không?"
Yến Chi khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Nhưng em sợ... sợ phải bắt đầu lại, sợ lại đặt niềm tin sai chỗ. Em chỉ muốn được sống thật với những gì mình cảm nhận bây giờ thôi, chị ạ. Không muốn vội vàng, không muốn ép buộc bản thân phải tìm kiếm một ai đó chỉ vì người ta 'đúng chuẩn' hay 'đúng thời điểm'."
Rồi, như thể một luồng suy nghĩ vừa vụt qua, cô chợt nhắc đến một cái tên mà cả hai đều ngầm hiểu. "Em đã gặp lại anh Khang... một lần nữa. Anh ấy... có vẻ rất thành công, rất rõ ràng về mục tiêu. Anh ấy là một người đàn ông rất tài giỏi, em biết. Nhưng em cảm thấy... có gì đó chưa đúng lúc. Hoặc anh ấy chưa sẵn sàng cho thứ em đang tìm kiếm. Hoặc em chưa sẵn sàng cho thứ anh ấy muốn." Giọng Yến Chi trầm xuống, chất chứa một chút tiếc nuối không tên. Cô không muốn nói nhiều về Minh Khang, bởi vì trong lòng cô, ấn tượng về anh chỉ là một chấm nhỏ, một khoảnh khắc giao thoa ngắn ngủi mà thôi. Điều cô quan tâm hơn là cảm xúc của chính mình.
Yến Vy mỉm cười nhẹ. "Chị hiểu mà. Chị luôn ở đây, dù có chuyện gì xảy ra. Yến Chi của chị đã trải qua nhiều chuyện, và việc em muốn thận trọng, muốn bảo vệ trái tim mình là điều hoàn toàn tự nhiên. Tình yêu đúng là mong manh, nhưng cũng vì thế mà nó quý giá, Yến Chi ạ. Quan trọng là em biết mình muốn gì, và đừng ép mình vào một khuôn khổ nào cả. Hãy cứ sống thật với hiện tại của em."
Chị nắm chặt tay em gái hơn một chút, ánh mắt ấm áp nhìn thẳng vào Yến Chi. "Em có thể không vội vã tìm kiếm, nhưng cũng đừng khép lòng. Đừng sợ hãi những cảm xúc mới. Cứ để mọi thứ tự nhiên đến, miễn là em hạnh phúc với chính mình. Hạnh phúc không phải là tìm được một người hoàn hảo, mà là tìm thấy sự bình yên và vui vẻ trong chính con người mình, và sau đó, nếu có ai đó đến và cùng em vun đắp điều đó, thì đó sẽ là một món quà. Đừng quên giá trị của bản thân em, và đừng bao giờ ngừng yêu thương chính mình."
Lời nói của Yến Vy như một dòng nước mát lành, xoa dịu những lo âu trong lòng Yến Chi. Cô cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ, một sự bình yên lan tỏa. Cô nhìn chị gái, ánh mắt từ mơ hồ dần trở nên kiên định hơn. Có lẽ, chị nói đúng. Cô không cần phải vội vã. Cô có quyền được sống thật với cảm xúc của mình, được chữa lành theo cách riêng của mình, và được chờ đợi một tình yêu đến vào đúng thời điểm, khi cả hai phiên bản đều sẵn sàng. Cô sẽ không để những áp lực bên ngoài làm lung lay niềm tin vào hiện tại và những gì trái tim cô mách bảo. Cô sẽ tiếp tục hành trình của mình, vẽ những bức tranh, đọc những cuốn sách, và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô sẽ để mọi thứ tự nhiên, cho dù điều đó có nghĩa là cô phải chấp nhận một "khoảng cách" vô hình với một người nào đó. Quan trọng là, cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, và đó mới là điều quý giá nhất. Cô tin rằng, chỉ khi cô yêu thương và trân trọng phiên bản hiện tại của mình, cô mới có thể thực sự sẵn sàng cho một tình yêu đúng nghĩa.
Đêm đã về khuya, tiếng xe cộ ngoài kia cũng đã thưa thớt dần. Chỉ còn lại tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đài cũ và tiếng trò chuyện thủ thỉ của hai chị em. Mùi hương hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng, mang theo sự thanh khiết và hy vọng. Yến Chi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một sự quyết tâm mới đang nhen nhóm trong cô. Cô sẽ không chờ đợi một ai, cũng không chạy theo một hình mẫu nào. Cô sẽ sống cho hiện tại, và để tình yêu đến một cách tự nhiên nhất, khi cô và người đó cùng là phiên bản phù hợp nhất cho nhau.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.