Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 23: Thử Thách Bất Ngờ: Khẳng Định Vị Thế
Đêm đã về khuya, tiếng xe cộ ngoài kia cũng đã thưa thớt dần. Yến Chi đã rời đi, mang theo một sự bình yên mới mẻ trong lòng, một quyết tâm không vội vã. Mùi hương hoa nhài từ ban công nhà chị Yến Vy vẫn thoang thoảng, mang theo sự thanh khiết và hy vọng, phủ lên không gian một sự tĩnh lặng đáng mơ ước. Nhưng cách đó không xa, trong một góc khác của thành phố, ánh đèn văn phòng vẫn rực sáng, báo hiệu một đêm không ngủ đang chờ đợi.
***
Trong khối kiến trúc kính hiện đại, vươn cao kiêu hãnh giữa lòng thành phố, văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bừng sáng. Ánh đèn trắng mạnh mẽ từ trần nhà phản chiếu trên những vách kính chia phòng, tạo nên một không gian làm việc vừa mở vừa riêng tư, nơi sự chuyên nghiệp và tốc độ là điều kiện tiên quyết. Mùi cà phê mới pha vừa kịp xua đi chút uể oải cuối chiều thì đã bị thay thế bởi một mùi giấy in nóng hôi hổi, lẫn với mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thiết kế đang được trưng bày. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo không ngừng, và những tiếng trao đổi công việc cấp bách đã tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, phá vỡ sự yên tĩnh thường ngày.
Minh Khang đang tập trung cao độ vào bản thống kê chi phí, đôi mắt sâu và sắc bén lướt qua từng con số, từng dòng dữ liệu. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ cổ tay săn chắc và chiếc đồng hồ đeo tay ánh bạc. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật sự tập trung không lay chuyển của anh. Một ly cà phê đen đặt cạnh chiếc laptop, hơi nóng còn bốc lên nhẹ.
Đúng lúc đó, âm thanh điện thoại nội bộ reo lên với tần suất gấp gáp hơn thường lệ, và giọng một nữ đồng nghiệp từ phòng kỹ thuật vang lên trong loa chung, đầy vẻ hoảng hốt: "Trưởng phòng Khang, bản vẽ 3D tổng thể của dự án 'Resort Biển Xanh' bị lỗi dữ liệu nghiêm trọng! Không biết nguyên nhân... Toàn bộ kết cấu bị lệch!"
Không khí trong văn phòng bỗng chốc đông đặc lại. Tiếng gõ bàn phím chợt ngưng bặt, những ánh mắt lo lắng đổ dồn về phía Minh Khang. Lỗi dữ liệu trong một dự án lớn như 'Resort Biển Xanh' không chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà còn là một cú đánh mạnh vào uy tín và tiến độ. Minh Khang, với phản xạ nhanh nhạy của một người đã quen đối mặt với áp lực, chỉ nhíu mày một chút. Anh không hề hoảng loạn. Sự bình tĩnh toát ra từ anh như một bức tường thép, ngăn chặn sự hỗn loạn tiềm tàng.
Anh đứng dậy khỏi bàn làm việc, từng bước đi dứt khoát đến khu vực màn hình hiển thị lớn ở trung tâm. Giọng anh trầm và điềm tĩnh, nhưng đầy uy lực: "Bình tĩnh, lỗi ở đâu? Mức độ ảnh hưởng thế nào? Kỹ thuật kiểm tra lại toàn bộ log file, anh cần nguyên nhân chính xác."
Một cậu thực tập sinh trẻ tuổi tên Đức Anh, với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, đang đứng cạnh màn hình, gương mặt tái nhợt vì lo lắng. "Sếp... em đã kiểm tra sơ bộ, lỗi phát sinh từ quá trình đồng bộ dữ liệu giữa các module. Cốt lõi của mô hình 3D... bị xê dịch. Chúng ta chỉ còn chưa đầy 12 tiếng để nộp bản hoàn chỉnh cho đối tác chiến lược." Giọng Đức Anh run rẩy, cậu bé vừa mới ra trường, chưa từng đối mặt với tình huống căng thẳng đến vậy. Cậu nhìn Minh Khang với ánh mắt vừa lo sợ vừa mong chờ một sự chỉ dẫn.
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn nhịp nhàng quay, như muốn nhắc nhở về sự nghiệt ngã của thời gian. 12 tiếng. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang tràn đầy sự hoang mang trong phòng. "Đức Anh, em tập hợp tất cả dữ liệu gốc. Gọi ngay đội ngũ kỹ sư phụ trách module kết cấu và cảnh quan vào đây. Mọi người, tập trung vào đây!" Anh không lớn tiếng, nhưng mỗi từ anh nói ra đều mang theo trọng lượng của một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Trong lúc Minh Khang đang đưa ra chỉ đạo, một bóng người cao ráo, lịch lãm lướt qua cửa phòng họp kính. Đó là Lâm Hải, trưởng phòng thiết kế của một dự án khác, đồng thời cũng là đối thủ cạnh tranh ngầm của Minh Khang trong công ty. Anh ta có vẻ ngoài điển trai, phong thái tự tin, nhưng ánh mắt sắc lạnh quét qua Minh Khang và tình hình hỗn loạn đang diễn ra. Một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên môi Lâm Hải, chứa đựng một chút hả hê khó nhận thấy, trước khi anh ta rời đi, để lại một dư vị khó chịu trong không khí. Minh Khang không bỏ qua ánh mắt đó. Anh biết Lâm Hải luôn chờ đợi một sơ hở từ mình. Nhưng ngay lúc này, anh không có thời gian để bận tâm đến những cuộc chiến ngầm. Ưu tiên số một của anh là dự án.
"Khang, cậu ổn chứ?" Giọng Ông An, vị sếp đáng kính của Thiên Phong, vang lên từ điện thoại bàn. Ông đã nhận được báo cáo nhanh từ phòng kỹ thuật.
"Vẫn trong tầm kiểm soát, Ông An. Tôi sẽ giải quyết ổn thỏa." Minh Khang đáp lời, giọng điệu kiên quyết như đinh đóng cột. Anh tin vào năng lực của mình, và hơn hết, anh tin vào triết lý mà Ông An đã truyền thụ: "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng." Anh không thể để một lỗi kỹ thuật nhỏ làm lung lay nền tảng vững chắc mà anh đang nỗ lực xây dựng. Sự nghiệp, đó là tất cả những gì anh có thể dựa vào lúc này.
Anh quay lại với đội của mình, ánh mắt kiên định. Anh là trụ cột, là người cần phải giữ vững tinh thần cho tất cả. "Mọi người, chúng ta đã từng đối mặt với nhiều thử thách hơn thế này. Đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Tin tôi đi, chúng ta sẽ vượt qua." Lời nói của anh như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào sự lo lắng đang bao trùm. Anh nhìn Đức Anh, người đang cắm cúi tập hợp dữ liệu. "Đức Anh, em đã làm rất tốt. Bây giờ, đưa anh xem toàn bộ chi tiết về phần lỗi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra giải pháp." Trong đầu anh, một loạt các kịch bản và giải pháp đã bắt đầu hình thành, như những dòng code đang chạy không ngừng nghỉ. Anh biết, đây chính là lúc để khẳng định bản thân, không chỉ với công ty, với Ông An, mà còn với chính mình.
***
Đèn đóm trong các khu vực làm việc khác đã tắt từ lâu, chỉ còn một góc của văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vẫn bừng sáng, như một hòn đảo giữa đại dương đêm tĩnh mịch. Bên ngoài cửa kính, thành phố Sài Gòn đã lên đèn rực rỡ, nhưng không gian bên trong vẫn mát lạnh, ngăn cách hoàn toàn với cái nóng ẩm của đô thị. Mùi cà phê giờ đã nguội lạnh, hòa lẫn với mùi mực in và chút hương nước hoa còn vương vấn từ buổi sáng, tạo nên một không khí đặc trưng của những đêm làm việc cật lực. Tiếng gõ bàn phím dồn dập và những lời trao đổi nhỏ giọng là âm thanh chủ đạo, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng "click" của chuột hoặc tiếng thở dài mệt mỏi.
Minh Khang đã cởi áo khoác, chỉ còn chiếc sơ mi, vạt áo hơi nhăn nhúm. Anh ngồi thẳng lưng trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt đã hơi đỏ nhưng vẫn sáng quắc, lướt qua hàng nghìn dòng code và các lớp bản vẽ 3D phức tạp. Anh tự tay kiểm tra từng chi tiết, từng mối nối, từng thuật toán. Khủng hoảng này không chỉ đòi hỏi sự khắc phục, mà còn là cơ hội để anh tối ưu hóa. Anh không chỉ là một trưởng phòng, mà còn là một kiến trúc sư tài ba, có khả năng nhìn thấy những điểm chưa hoàn hảo ngay cả trong những bản vẽ tưởng chừng đã hoàn thiện.
"Chỗ này, chúng ta sẽ điều chỉnh góc nhìn để che đi phần lỗi kết cấu, đồng thời làm nổi bật hơn yếu tố cảnh quan." Minh Khang chỉ vào một điểm trên màn hình, giọng nói hơi khàn vì nói nhiều và thiếu ngủ, nhưng vẫn đầy rành mạch. Anh đang trực tiếp điều khiển con trỏ, kéo và thả các đối tượng ảo, xoay góc nhìn để Đức Anh và các kỹ sư khác có thể dễ dàng hình dung. "Việc này không chỉ giấu đi khuyết điểm, mà còn tạo ra một điểm nhấn thị giác mới, độc đáo hơn cho tổng thể kiến trúc của khu resort."
Đức Anh, ngồi cạnh Minh Khang, đôi mắt trẻ trung giờ đã mờ đi vì mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên sự ngưỡng mộ. Cậu bé đã làm việc không ngừng nghỉ, chạy đi chạy lại thu thập dữ liệu, đối chiếu thông tin, và giờ đây, học hỏi từng cử chỉ, từng lời nói của người sếp tài năng. "Em thấy rồi sếp! Một giải pháp quá thông minh! Nhưng liệu có kịp không ạ?" Cậu bé không giấu nổi sự lo lắng khi nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần ba giờ sáng.
Minh Khang nhìn Đức Anh, nở một nụ cười nhạt đầy động viên. "Kịp hay không là do chúng ta. Tập trung vào đây, Đức Anh." Anh đặt tay lên vai cậu thực tập sinh, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ấm áp, truyền cho cậu bé sự bình tĩnh và chuyên nghiệp. "Đây là cơ hội để em học hỏi, để em thấy cách một vấn đề được giải quyết dưới áp lực. Không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta đủ quyết tâm."
Trong suốt những giờ phút căng thẳng ấy, Minh Khang không ngừng di chuyển giữa các máy tính, kiểm tra code, chỉ đạo chỉnh sửa, và đôi khi, tự mình thực hiện những thao tác phức tạp nhất. Anh gỡ kính ra dụi mắt, cảm nhận sự mỏi mệt đang xâm chiếm từng thớ thịt, nhưng chỉ vài giây sau, anh lại đeo kính vào, ánh mắt vẫn sắc bén, nhìn chằm chằm vào màn hình như muốn xuyên thủng mọi lỗi lầm. Anh biết, đây là một cuộc đua với thời gian, một cuộc chiến với sự hoàn hảo. Mỗi milimet trong bản vẽ, mỗi dòng code đều phải chính xác tuyệt đối.
Từng chút một, vấn đề được tháo gỡ. Minh Khang không chỉ khắc phục lỗi, mà còn nâng cấp, cải tiến. Anh tận dụng cơ hội này để chứng minh rằng, anh không chỉ là một người giải quyết vấn đề, mà còn là một người tạo ra giá trị. Anh tin rằng, sự ổn định không chỉ đến từ việc tránh sai lầm, mà còn từ việc biến sai lầm thành cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn. Anh nhớ lại lời Ông An: "Sự nghiệp ổn định là nền tảng vững chắc cho mọi thứ." Và anh đang xây dựng nền tảng ấy, từng viên gạch một, bằng mồ hôi và trí tuệ của mình.
Khoảng bốn giờ sáng, khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu hé rạng nơi chân trời, Minh Khang đứng thẳng dậy, vươn vai. Một tiếng "tách" nhỏ vang lên từ khớp vai, báo hiệu sự mỏi mệt tột cùng của cơ thể. Anh nhìn bản vẽ 3D cuối cùng trên màn hình, giờ đây đã hoàn hảo, với những đường nét tinh xảo và góc nhìn ấn tượng hơn cả bản gốc. Một cảm giác mãn nguyện dâng lên trong lòng.
"Xong! Kiểm tra lại lần cuối trước khi gửi đi." Giọng anh tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy sự tự tin. Đức Anh và các kỹ sư khác reo lên khe khẽ, gương mặt ai nấy đều hằn rõ sự kiệt sức nhưng cũng rạng rỡ niềm vui. Họ đã cùng nhau vượt qua.
Minh Khang nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình một lần nữa. Chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phút trước thời hạn chót. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, một sự thỏa mãn sâu sắc từ việc chinh phục được một thử thách tưởng chừng bất khả thi. Anh đã chứng minh được năng lực của mình, không chỉ cho cấp trên, cho đồng nghiệp, mà còn cho chính bản thân anh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi suy nghĩ khác, mọi cảm xúc cá nhân, đều bị gạt sang một bên. Chỉ còn lại sự tự hào và niềm tin vững chắc vào con đường sự nghiệp mà anh đã chọn.
***
Sáng hôm sau, không khí tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' đã trở lại vẻ chuyên nghiệp và bận rộn thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự phấn khích ngầm. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài chiếu qua lớp kính, làm bừng sáng những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày. Mùi cà phê mới pha lại lan tỏa, quyện với mùi nước hoa cao cấp từ những bộ vest chỉnh tề. Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập, nhưng những cuộc trò chuyện giờ đây đã thoải mái hơn, không còn căng thẳng như đêm qua.
Trong phòng họp chính, Ông An ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt cương nghị như thường lệ. Ông mặc bộ vest màu xám than, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng thành viên. Buổi họp giao ban buổi sáng bắt đầu, mọi người đều nghiêm túc lắng nghe. Sau khi điểm qua những mục tiêu và kế hoạch cho tuần mới, Ông An dừng lại, ánh mắt dừng lại ở Minh Khang, người đang ngồi ở cuối bàn, vẻ ngoài tuy hơi mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự điềm tĩnh.
"Tôi muốn đặc biệt biểu dương Minh Khang và team của cậu ấy đã xử lý rất tốt sự cố đêm qua." Giọng Ông An trầm và vang, khiến mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Minh Khang. "Không chỉ khắc phục kịp thời lỗi dữ liệu nghiêm trọng, mà còn có sáng kiến cải tiến nhỏ trong thiết kế, giúp bản vẽ tổng thể của dự án 'Resort Biển Xanh' đạt đến một tầm cao mới."
Minh Khang khẽ ngẩng đầu. Một làn sóng tự hào dâng lên trong lòng anh, nhưng anh cố gắng giữ vẻ khiêm tốn. Anh đứng dậy, ánh mắt giao với Ông An, gật đầu nhẹ. "Cảm ơn Ông An. Đó là nhờ sự phối hợp của cả đội ạ. Đặc biệt là sự nỗ lực của Đức Anh và đội ngũ kỹ sư." Anh không quên nhắc đến những người đã cùng anh chiến đấu suốt đêm. Đức Anh, ngồi cạnh anh, đỏ bừng mặt vì được khen, ánh mắt nhìn Minh Khang tràn đầy sự ngưỡng mộ và biết ơn.
Ông An gật đầu hài lòng. "Sự cố là điều không ai mong muốn, nhưng cách chúng ta đối mặt và giải quyết nó mới định nghĩa năng lực thực sự. Khang, cậu đã chứng minh được điều đó." Ông nhìn quanh phòng, lời nói mang theo ý nghĩa sâu sắc không chỉ dành riêng cho Minh Khang. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Khang đã chứng minh được năng lực của mình, không chỉ trong việc giải quyết vấn đề, mà còn trong việc chèo lái đội ngũ vượt qua khó khăn. Đó là tố chất của một người lãnh đạo."
Những lời khen ngợi của Ông An như một liều doping mạnh mẽ, củng cố thêm niềm tin của Minh Khang vào con đường anh đã chọn. Anh biết rằng, những đêm trắng, những áp lực tột độ đều xứng đáng. Đây chính là "sự ổn định" mà anh luôn tìm kiếm, một sự ổn định không chỉ về tài chính, mà còn về vị thế, về năng lực được công nhận.
Ngồi đối diện Minh Khang, Lâm Hải, với vẻ ngoài vẫn rất chỉn chu và điềm tĩnh, nhưng gương mặt anh ta thoáng qua một sự khó chịu và ghen tị không hề che giấu. Anh ta nghiến răng nhẹ, ánh mắt sắc lạnh ném về phía Minh Khang, chứa đựng một lời thách thức ngầm. Minh Khang bắt gặp ánh mắt đó, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, không chút lay động. Anh đã quá quen với những cuộc cạnh tranh ngầm này, và anh biết, thành công của anh chính là câu trả lời đanh thép nhất.
Sau cuộc họp, khi mọi người dần tản ra, Minh Khang quay lại bàn làm việc. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình một lần nữa. Thời gian đã chứng minh cho sự lựa chọn của anh. Anh cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết. Sự mệt mỏi thể chất sau đêm trắng vẫn còn đó, nhưng nó bị lu mờ hoàn toàn bởi cảm giác thỏa mãn và tự tin. Anh đã không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn vượt lên trên kỳ vọng.
Thành công này càng củng cố niềm tin của Minh Khang vào triết lý "sự nghiệp ổn định là nền tảng vững chắc cho mọi thứ." Anh tin rằng, chỉ khi có một nền tảng vững chắc, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác, như tình yêu, như hạnh phúc cá nhân. Trong suy nghĩ của anh, mọi thứ phải theo một trình tự logic, một kế hoạch đã định sẵn. Anh không cho phép cảm xúc hay những rung động cá nhân làm xao nhãng con đường anh đang đi. Anh đã gạt bỏ ấn tượng thoáng qua về Yến Chi, về cô gái với đôi mắt buồn và nụ cười dịu dàng, để toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp. Đây là con đường anh đã chọn, và anh sẽ kiên định với nó.
Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc rất ngắn, khi anh tháo kính ra dụi mắt, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố đang bừng sáng dưới ánh bình minh, một ánh nhìn trống rỗng thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Phải chăng, đằng sau vẻ hào nhoáng của thành công và sự tự tin, vẫn còn một chút cô đơn, một khao khát mơ hồ về một cuộc sống cân bằng hơn, điều mà anh vẫn chưa dám thừa nhận? Nhưng ngay lập tức, cái suy nghĩ ấy bị dập tắt. Anh đeo kính vào, ánh mắt lại trở nên sắc bén, tập trung hoàn toàn vào màn hình máy tính đang chờ đợi anh. Anh phải tiếp tục. Con đường sự nghiệp vẫn còn rất dài.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.