Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 170: Nụ Cười Xa Cách và Ánh Mắt Khao Khát

Minh Khang đứng đó, giữa biển người ồn ào và những thanh âm lộn xộn, tựa như một bức tượng sống động của sự tiếc nuối. Cái lạnh lẽo từ ly rượu vang đã ngấm sâu vào da thịt, nhưng không bằng sự lạnh giá đang lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh vừa nhìn thấy Yến Chi, người con gái anh đã vô tình bỏ lỡ, người mà giờ đây anh khao khát được chạm đến hơn bao giờ hết. Nụ cười thân thiện nhưng xa cách, cái gật đầu xã giao rồi quay đi không chút vương vấn của cô đã khắc sâu vào tâm trí anh như một vết cắt vô hình. Nó không phải là sự thù hận, mà là sự thờ ơ – một thứ còn đáng sợ hơn. Sự thờ ơ ấy là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy cô đã bước qua anh, đã thực sự buông bỏ.

Thế giới xung quanh anh vẫn tiếp diễn, những tiếng xì xào bình luận về nghệ thuật, tiếng cười nói giòn tan của những nhóm khách tham quan, tiếng va chạm nhẹ nhàng của ly tách từ quầy bar cách đó không xa. Mùi sơn mới của những bức tranh trừu tượng, mùi gỗ phảng phất từ những tác phẩm điêu khắc, và đôi khi là mùi cà phê thoang thoảng từ một quầy giải khát nhỏ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đang vận hành nhộn nhịp. Nhưng trong Minh Khang, mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa dòng chảy hối hả ấy, một người đứng ngoài khung hình của chính cuộc đời mình.

Hoàng Nam, đứng cạnh anh, đã nhận ra sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt và thái độ của bạn. Từ một Minh Khang điềm tĩnh, có phần hờ hững với mọi thứ xung quanh, anh bỗng trở nên căng thẳng, đôi mắt dán chặt vào một điểm duy nhất trong đám đông. "Khang, cậu sao vậy? Đi nhanh lên chứ?" Hoàng Nam khẽ gọi, giọng nói mang chút vẻ sốt ruột khi thấy Minh Khang bỗng dưng khựng lại. Anh chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự lo lắng cho bạn thì hiện rõ trong từng câu chữ.

Lời nói của Hoàng Nam như một tiếng chuông cảnh tỉnh, kéo Minh Khang trở về thực tại. "Không thể cứ đứng nhìn thế này..." Anh thầm nhủ, giọng nói khô khốc vang lên trong tâm trí. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy, buộc anh phải hành động, phải tiến lại gần cô. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo sợ vô hình cũng bủa vây. Cô ấy... khác quá. Cái vẻ bình yên, độc lập và có phần xa cách ấy khiến anh cảm thấy như mình đang đứng trước một người hoàn toàn xa lạ, một Yến Chi mà anh chưa từng biết đến, và có lẽ cũng chưa từng có cơ hội để hiểu. Nỗi sợ hãi bị từ chối, sợ hãi rằng anh đã mất cô vĩnh viễn, đan xen với khao khát mãnh liệt muốn được nói chuyện, muốn được nghe giọng nói của cô, muốn được nhìn thấy nụ cười ấy một lần nữa, dù chỉ là một nụ cười xã giao.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một điểm tựa cho những cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng. Anh bắt đầu di chuyển, từng bước chân như nặng trĩu, nhưng ánh mắt kiên định không rời khỏi bóng lưng Yến Chi. Cô đang đứng cạnh một bức tranh lớn, có vẻ là một tác phẩm trừu tượng với những gam màu nóng. Mái tóc dài, xoăn nhẹ được buộc cao, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Chiếc váy cô mặc, màu xanh ngọc bích, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy sức sống. Mai Thư, cô bạn thân năng động của Yến Chi, đứng bên cạnh, mái tóc nhuộm highlight thời thượng làm nổi bật vẻ đẹp cá tính. Cả hai đang trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại phá lên cười khúc khích, tạo nên một hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự nặng nề trong lòng Minh Khang.

Anh bước đi như một người mộng du, vô thức lướt qua những nhóm người đang say sưa chiêm ngưỡng nghệ thuật, vô thức bỏ qua những tác phẩm giá trị. Tâm trí anh chỉ có duy nhất một điểm đến: Yến Chi. Anh biết mình đang tiến đến gần một ranh giới, một ranh giới có thể sẽ khiến anh đau đớn, nhưng anh không thể không vượt qua. Cảm giác trống rỗng bấy lâu nay trong anh dường như đã tìm thấy một điểm tựa, một mục tiêu rõ ràng, dù đó có là một mục tiêu đầy gian nan. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, quen thuộc của Yến Chi bắt đầu thoảng qua khi anh đến gần hơn, gợi lại những ký ức xa xăm, những khoảnh khắc mà anh đã từng có cơ hội nắm giữ nhưng lại buông tuột. Anh đã đến rất gần.

Khi Minh Khang chỉ còn cách Yến Chi vài bước chân, anh chợt nghe thấy tiếng cô cười. Tiếng cười trong trẻo, tự nhiên, không chút vướng bận. Nó như một giai điệu dịu dàng giữa bản giao hưởng ồn ào của triển lãm, nhưng lại khiến trái tim anh thắt lại. Cô thật sự đang rất vui vẻ. Và đó không phải là niềm vui có anh ở bên. Anh dừng lại một chút, hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những từ ngữ sẽ nói ra. Anh không muốn mình trông thật vụng về hay tuyệt vọng. Anh muốn tiếp cận cô bằng sự tự tin, bằng sự trưởng thành mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết, sự tự tin ấy đang lung lay dữ dội trước vẻ an nhiên của cô. Hoàng Nam đứng cách anh một bước, ánh mắt quan sát đầy lo lắng. Anh biết, Minh Khang đang ở một thời khắc quan trọng.

Minh Khang lấy hết dũng khí, bước thêm một bước, rồi một bước nữa. Đến khi anh đủ gần để cô có thể nghe thấy giọng mình mà không cần phải gọi lớn. Anh hắng giọng nhẹ, cố gắng để giọng nói mình không run rẩy.

"Chào Yến Chi. Thật trùng hợp khi gặp em ở đây." Giọng anh trầm, có chút gượng gạo, không tự nhiên như anh mong muốn.

Yến Chi đang quay lưng về phía anh, cô đang chỉ tay vào một chi tiết trên bức tranh và nói gì đó với Mai Thư. Khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào anh, vẫn là nụ cười thân thiện, nhẹ nhàng ấy, nhưng không hề có một chút bất ngờ hay rung động nào. Nó giống như nụ cười của một người mẫu trên tạp chí, hoàn hảo nhưng thiếu đi linh hồn. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh và linh hoạt của cô vẫn vậy, nhưng giờ đây chúng chứa đựng một sự bình thản, một sự tự chủ mà trước đây anh chưa từng thấy rõ đến vậy.

"Chào anh Khang." Cô mỉm cười, lịch sự. "Anh cũng đến xem triển lãm sao? Anh Nam nữa." Cô khẽ gật đầu chào Hoàng Nam, người đang đứng phía sau Minh Khang, ánh mắt vẫn không chút dao động.

Minh Khang cảm thấy một nỗi hụt hẫng khó tả. Cô ấy đã không còn cái vẻ e dè, bối rối như những lần gặp trước. Cô ấy đón nhận sự hiện diện của anh như một lẽ dĩ nhiên, một cuộc gặp gỡ xã giao thông thường. Anh gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. "Ừm... Anh đến để tìm cảm hứng. Em dạo này thế nào? Vẫn ổn chứ?" Anh cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nhỏ nhất của sự quan tâm hay mong chờ trong ánh mắt cô.

Yến Chi khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Em vẫn ổn, cảm ơn anh đã hỏi. Công việc của em vẫn tốt, dạo này em còn học thêm vài khóa mới. Cuộc sống khá bận rộn nhưng rất vui." Từng lời cô nói ra đều nhẹ nhàng, nhưng lại như những nhát dao vô hình cứa vào tim Minh Khang. Cô đang rất ổn, rất vui, mà không có anh. Cô không hề mong chờ anh, và cuộc sống của cô vẫn rực rỡ theo cách riêng.

Mai Thư, đứng cạnh Yến Chi, liếc nhìn Minh Khang với ánh mắt cảnh giác. Cô ấy không nói gì, nhưng cái nhìn ấy như muốn nói: "Anh đã bỏ lỡ cô ấy rồi, và giờ thì đừng làm phiền nữa." Ánh mắt của Mai Thư như một bức tường vô hình, bảo vệ Yến Chi khỏi những điều không cần thiết. "Yến Chi dạo này bận rộn với studio và các dự án cá nhân lắm đó anh Khang. Độc lập là nhất!" Mai Thư nói thêm, giọng điệu có chút vẻ nhấn mạnh, như muốn khẳng định sự tự chủ của Yến Chi.

Nghe những lời đó, Minh Khang cảm thấy hụt hẫng một cách rõ rệt. Sự tự chủ, sự độc lập của Yến Chi, đáng lẽ phải là điều khiến anh ngưỡng mộ, thì giờ đây lại trở thành một rào cản vô hình, một lời khẳng định rằng cô không còn cần anh nữa. "Nghe có vẻ tốt. Anh thấy em... có vẻ rất vui vẻ." Giọng anh khẽ trầm xuống, mang theo một chút nuối tiếc không thể che giấu. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng đọc vị những suy nghĩ sâu thẳm, nhưng chỉ thấy sự bình lặng.

Yến Chi vẫn cười, nụ cười nhẹ nhàng và vô tư. "Vâng, em đang tận hưởng cuộc sống của mình." Cô nói, rồi khẽ quay sang Mai Thư, như muốn kết thúc cuộc trò chuyện đang dần trở nên gượng ép. Ánh mắt cô lướt qua anh, không dừng lại, như thể anh chỉ là một chi tiết nhỏ trong bức tranh lớn của cuộc đời cô. Không còn sự dè dặt, không còn sự mong đợi, không còn chút nào của phiên bản Yến Chi đã từng vì anh mà dao động.

Minh Khang cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đó. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn, đã tìm thấy sự bình yên mà anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ mang đến cho cô. Nhưng cô đã tự tìm thấy nó, không cần đến anh. Và điều đó, đối với anh, là một nỗi đau âm ỉ, một sự thức tỉnh muộn màng. Anh đã từng đặt ra những điều kiện cho tình yêu, đã từng nghĩ rằng mình có thể kiểm soát thời gian, kiểm soát cảm xúc. Nhưng cuộc đời, và đặc biệt là tình yêu, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.

"Vậy thôi anh Khang, anh Nam. Tụi em đi xem thêm một chút." Yến Chi nói, nụ cười vẫn thanh lịch, lịch sự, rồi cô khẽ gật đầu chào. Mai Thư cũng mỉm cười, một nụ cười xã giao, rồi cả hai quay người, hòa vào dòng người đang di chuyển chậm rãi về phía một khu vực khác của triển lãm.

Minh Khang đứng đó, bất động. Ánh mắt anh dõi theo bóng lưng Yến Chi, nhìn theo chiếc váy xanh ngọc bích dần khuất dạng giữa đám đông. Anh cảm thấy một sức nặng đè nén lên lồng ngực, một nỗi hụt hẫng lớn lao hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua. Cô đã đi. Cô đã thực sự đi rồi. Không một chút ngoảnh lại, không một chút do dự, không một chút cảm xúc vương vấn. Cô đã buông bỏ hoàn toàn.

Anh đưa tay lên vuốt trán, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Căn phòng triển lãm vẫn ồn ào với tiếng người, tiếng nhạc, nhưng tất cả giờ đây chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, không còn ý nghĩa gì với anh. Mùi sơn mới, mùi gỗ, mùi cà phê, tất cả đều trở nên nhạt nhòa, không thể chạm đến cảm xúc đang chìm sâu của anh. Một sự thật nghiệt ngã hiện rõ ràng hơn bao giờ hết: anh đã muộn. Anh đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra giá trị của cô, để nhận ra rằng sự nghiệp và sự ổn định không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn.

"Hoàng Nam... cô ấy... thật sự đã khác rồi." Minh Khang thì thầm, giọng anh khản đặc, như thể anh vừa chạy một quãng đường dài.

Hoàng Nam đặt tay lên vai bạn, ánh mắt đầy thông cảm. "Mọi người đều thay đổi mà, Khang. Nhưng có lẽ đây là lúc cậu nên suy nghĩ nghiêm túc hơn về những gì cậu muốn." Lời nói của Hoàng Nam không phải là sự an ủi suông, mà là một lời nhắc nhở, một lời thúc đẩy. Anh biết Minh Khang đang chìm trong sự tiếc nuối, nhưng cũng phải đối mặt với thực tế.

Minh Khang không trả lời. Anh chỉ đứng đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn bê tông dưới chân mình, sự trống rỗng trong t��m hồn mình. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng anh có thể quay lại tìm kiếm nó sau khi đã xây dựng xong đế chế của mình. Nhưng Yến Chi đã chứng minh cho anh thấy điều ngược lại. Tình yêu, và cả những người xứng đáng với tình yêu, không chờ đợi. Họ trưởng thành, họ thay đổi, và họ tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, có thể là không có anh.

Cái giá của sự ổn định, của những mục tiêu anh tự đặt ra, giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là sự mất mát. Mất đi một người con gái đã từng yêu anh một cách chân thành, một người đã từng chờ đợi anh. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng để yêu, cô lại đã sẵn sàng để không chờ đợi anh nữa. Nỗi đau này không phải là bi kịch dữ dội, không phải là sự tuyệt vọng tột cùng, mà là một nỗi buồn lặng lẽ, một sự chấp nhận khắc nghiệt của số phận.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim Minh Khang, giữa nỗi đau và sự hối tiếc ấy, một tia lửa nhỏ bé lại âm ỉ cháy. Anh đã tìm thấy "điều gì đó mơ hồ" mà anh đã khao khát – đó chính là cô, Yến Chi. Dù cô đã xa cách, đã bình yên mà không có anh, nhưng sự hiện diện của cô đã đánh thức anh khỏi giấc ngủ dài của sự trống rỗng. Anh biết, hành trình để tiếp cận cô, để hàn gắn những gì đã đổ vỡ, sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những bức tường vô hình được dựng lên, những khoảng cách của thời gian và những phiên bản đã thay đổi. Nhưng anh, Minh Khang của hiện tại, không còn là phiên bản của những năm về trước. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chinh phục, để yêu.

Anh nhìn về phía cuối hành lang, nơi Yến Chi vừa khuất bóng. Một cảm giác ngọt ngào pha lẫn cay đắng dâng trào trong lòng. Ngọt ngào khi nhìn thấy cô bình yên, và cay đắng khi nhận ra sự bình yên đó không còn thuộc về anh. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy chông gai cho chính anh, Minh Khang. Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Ánh mắt khao khát và tiếc nuối của anh là lời báo hiệu rõ ràng nhất.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free