Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 171: Chạm Vào Quá Khứ, Gặp Phải Khoảng Cách
Minh Khang đứng đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn bê tông dưới chân mình, sự trống rỗng trong tâm hồn mình. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng anh có thể quay lại tìm kiếm nó sau khi đã xây dựng xong đế chế của mình. Nhưng Yến Chi đã chứng minh cho anh thấy điều ngược lại. Tình yêu, và cả những người xứng đáng với tình yêu, không chờ đợi. Họ trưởng thành, họ thay đổi, và họ tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, có thể là không có anh.
Cái giá của sự ổn định, của những mục tiêu anh tự đặt ra, giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là sự mất mát. Mất đi một người con gái đã từng yêu anh một cách chân thành, một người đã từng chờ đợi anh. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng để yêu, cô lại đã sẵn sàng để không chờ đợi anh nữa. Nỗi đau này không phải là bi kịch dữ dội, không phải là sự tuyệt vọng tột cùng, mà là một nỗi buồn lặng lẽ, một sự chấp nhận khắc nghiệt của số phận.
Nhưng trong sâu thẳm trái tim Minh Khang, giữa nỗi đau và sự hối tiếc ấy, một tia lửa nhỏ bé lại âm ỉ cháy. Anh đã tìm thấy "điều gì đó mơ hồ" mà anh đã khao khát – đó chính là cô, Yến Chi. Dù cô đã xa cách, đã bình yên mà không có anh, nhưng sự hiện diện của cô đã đánh thức anh khỏi giấc ngủ dài của sự trống rỗng. Anh biết, hành trình để tiếp cận cô, để hàn gắn những gì đã đổ vỡ, sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những bức tường vô hình được dựng lên, những khoảng cách của thời gian và những phiên bản đã thay đổi. Nhưng anh, Minh Khang của hiện tại, không còn là phiên bản của những năm về trước. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chinh phục, để yêu. Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Ánh mắt khao khát và tiếc nuối của anh là lời báo hiệu rõ ràng nhất.
Một dòng suy nghĩ mãnh liệt chạy xuyên qua tâm trí Minh Khang, xua tan đi sự tê liệt ban đầu. Anh không thể đứng yên như một bức tượng giữa biển người đang trôi chảy. Nếu anh đã lỡ nhịp một lần, hai lần, không lẽ anh sẽ để nó xảy ra lần thứ ba? Không, lần này sẽ khác. Anh không còn là chàng trai trẻ chỉ biết lao đầu vào công việc, coi tình yêu là một thứ xa xỉ chỉ dành cho khi "ổn định". Anh đã nếm trải sự trống rỗng của thành công vật chất, và giờ đây, anh khao khát một điều gì đó thực sự có ý nghĩa, có hơi ấm. Và điều đó, anh tin, đang nằm ở nơi Yến Chi.
Anh khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận từng mạch máu đang đập rộn ràng trong cơ thể. Quyết định đã được đưa ra. Anh phải hành động. Anh phải tìm cách rút ngắn khoảng cách vô hình mà Yến Chi đã tạo ra. Quay sang Hoàng Nam, người vẫn đang im lặng đứng cạnh, ánh mắt đầy thông cảm, Minh Khang khẽ gật đầu, như một lời khẳng định cho chính mình, và cũng là một lời xin lỗi cho sự im lặng vừa rồi.
"Đi thôi, Nam," anh nói, giọng nói đã bớt khản đặc hơn, nhưng vẫn còn mang một chút nặng nề. "Chúng ta không thể để lỡ cô ấy lần nữa."
Hoàng Nam không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, hiểu ý. Anh đã quá quen với những suy tư và quyết định đột ngột của Minh Khang, đặc biệt là khi nó liên quan đến Yến Chi. Cả hai cùng bước đi, cố gắng chen qua đám đông đang di chuyển chậm rãi trong Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại. Kiến trúc công nghiệp hiện đại của nơi này, với những bức tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông đánh bóng, dưới hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp, khiến các tác phẩm nghệ thuật hiện lên đầy ấn tượng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của mọi người trên sàn, tiếng xì xào bình luận khe khẽ, đôi khi là tiếng nhạc ambient du dương từ hệ thống loa ẩn, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng nhưng cũng mang một vẻ chiêm nghiệm sâu sắc. Mùi sơn mới còn vương vấn từ những tác phẩm vừa được trưng bày, xen lẫn mùi gỗ thoảng nhẹ từ các khung tranh và mùi cà phê dịu dàng từ quầy đồ uống nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian độc đáo.
Ánh mắt Minh Khang không ngừng tìm kiếm. Anh nhận ra chiếc váy xanh ngọc bích của Yến Chi ở phía xa, tại một khu vực trưng bày tác phẩm điêu khắc trừu tượng. Cô và Mai Thư đang đứng trước một tác phẩm làm từ kim loại tái chế, với những đường nét uốn lượn đầy ngẫu hứng nhưng lại tạo nên một tổng thể hài hòa đến lạ. Yến Chi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú, đôi môi khẽ mỉm cười như đang thưởng thức một giai điệu không lời. Vẻ đẹp an nhiên, tự tại của cô khiến trái tim Minh Khang khẽ nhói lên. Cô thực sự đã khác. Cô không còn là cô gái ngây thơ, dễ tổn thương của những năm về trước. Cô đã trở thành một phiên bản hoàn thiện hơn, bình yên hơn, và có lẽ, cũng xa vời hơn.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự lo lắng đang dâng lên trong lòng. Anh cần phải tiếp cận một cách tự nhiên nhất có thể.
"Chào Yến Chi, Mai Thư," Minh Khang cất tiếng, giọng nói đã lấy lại được sự điềm tĩnh quen thuộc, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa một chút căng thẳng. Anh cố gắng nở một nụ cười thật thoải mái, tự nhiên nhất có thể. "Trùng hợp quá, không ngờ lại gặp hai em ở đây."
Yến Chi khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô lướt qua Minh Khang và Hoàng Nam, rồi dừng lại ở anh. Một nụ cười lịch sự, nhưng có vẻ hơi gượng gạo, nở trên môi cô. Minh Khang tinh ý nhận ra điều đó. Nó không phải là nụ cười ấm áp, thân thiện như những lần gặp trước, mà là một sự xã giao có phần xa cách.
"Chào anh Khang," Yến Chi đáp, giọng nói cô trong trẻo nhưng không chứa đựng bất kỳ sự bất ngờ hay vui mừng nào. "Anh cũng đi xem triển lãm à?"
Minh Khang cảm thấy một làn sóng thất vọng nhẹ chạy qua lòng, nhưng anh nhanh chóng che giấu nó. Anh không thể để lộ sự yếu thế của mình ngay lúc này. "Vâng. Anh thấy em có vẻ rất tâm đắc với tác phẩm này. Anh nhớ ngày xưa em cũng rất thích những thứ trừu tượng, có chiều sâu..." Anh hơi nghiêng người về phía Yến Chi, ánh mắt đầy thăm dò và khao khát, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối từ quá khứ. Anh muốn gợi lại những kỷ niệm chung, những sở thích đã từng gắn kết họ, mong rằng nó có thể làm tan chảy lớp băng vô hình mà cô đã dựng lên. Anh nhớ rất rõ, Yến Chi luôn có một tâm hồn nghệ sĩ, cô dễ dàng rung động trước những điều phi thực tế, những ý niệm trừu tượng. Anh đã từng trêu cô là "đầu óc trên mây" nhưng đó cũng là điều anh thầm ngưỡng mộ ở cô.
Yến Chi khẽ lùi lại một bước nhỏ, đủ để duy trì khoảng cách lịch sự, không quá gần cũng không quá xa. Cử chỉ nhỏ bé đó, dù tinh tế đến mấy, cũng không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Minh Khang. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng nặng nề. Cô đang tạo ra một bức tường vô hình, một rào cản tế nhị nhưng không thể xuyên thủng. Mai Thư, đứng cạnh Yến Chi, chỉ mỉm cười xã giao, nhưng ánh mắt cô bạn thân lại lướt qua Minh Khang với một vẻ tinh ý, gần như là cảnh giác, như một người bảo vệ đang quan sát một mối đe dọa tiềm tàng. Nụ cười của Mai Thư không quá thân thiện, chỉ dừng lại ở mức lịch sự, không hơn không kém. Cô ấy dường như đang "đánh giá" Minh Khang, và điều đó khiến anh cảm thấy hơi khó chịu.
Minh Khang cố gắng phớt lờ cảm giác đó, tập trung vào Yến Chi. "Tác phẩm này... nó gợi cho anh nhớ về một kỷ niệm cũ." Anh nói, cố gắng làm cho giọng mình trở nên trầm lắng và mang tính hoài niệm. Anh muốn chạm vào những sợi dây cảm xúc mỏng manh nhất của cô, những sợi dây mà anh tin rằng vẫn còn tồn tại, dù đã bị chôn vùi dưới lớp thời gian và sự thay đổi. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, mong mỏi tìm thấy một chút phản ứng, một chút sự đồng điệu nào đó.
Yến Chi chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn bình thản, không một chút gợn sóng. "Thế à, anh Khang?" cô đáp, một cách lịch sự, nhưng ngữ điệu không hề thể hiện sự tò mò hay muốn đào sâu câu chuyện. Cô không hỏi đó là kỷ niệm gì, cũng không có vẻ muốn tham gia vào cuộc trò chuyện mang tính cá nhân đó. Thay vào đó, cô lại quay sang nhìn tác phẩm điêu khắc một lần nữa, như thể nó quan trọng hơn cuộc đối thoại hiện tại. Cử chỉ đó, một lần nữa, như một nhát dao khẽ cứa vào lòng Minh Khang. Cô không còn quan tâm đến những kỷ niệm chung của họ. Cô đã thực sự bước tiếp.
Hoàng Nam, đứng im lặng bên cạnh Minh Khang, khẽ nhíu mày. Anh có thể cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa hai người, và sự thất vọng đang dần lớn lên trong lòng bạn mình. Anh biết Minh Khang đang cố gắng hết sức để che giấu nó, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn tố cáo tất cả. Sự thay đổi của Yến Chi, hay đúng hơn là sự thờ ơ của cô, đang là một đòn giáng mạnh vào Minh Khang. Anh đã từng nghĩ rằng chỉ cần anh muốn, cô sẽ quay lại. Nhưng thực tế đang phũ phàng hơn anh tưởng.
Không gian xung quanh họ vẫn ồn ào với tiếng người, tiếng nhạc, nhưng đối với Minh Khang, tất cả đều trở nên xa vời, mờ nhạt. Anh chỉ tập trung vào Yến Chi, vào từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ bé trên gương mặt cô, cố gắng đọc vị những gì ẩn giấu bên trong. Nhưng cô như một cuốn sách đã được lật sang một trang mới hoàn toàn, với một ngôn ngữ mà anh chưa từng học. Anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu, nơi quá khứ và hiện tại bị chia cắt bởi một khe nứt không thể vượt qua.
Minh Khang nuốt khan. Anh không thể bỏ cuộc. Anh phải thử lại, phải tìm một cách khác. Anh cần phải chạm vào một điều gì đó cụ thể hơn, một kỷ niệm mà anh tin rằng Yến Chi sẽ không thể nào quên. Một kỷ niệm đã từng là dấu mốc quan trọng trong mối quan hệ mỏng manh của họ.
"Anh nhớ có lần mình đi tìm tài liệu ở thư viện," Minh Khang bắt đầu, giọng anh cố gắng giữ sự nhẹ nhàng, tự nhiên nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được sự mong mỏi. "Em đã vẽ nguệch ngoạc hình ảnh cái cửa sổ cũ kỹ đó vào cuốn sổ phác thảo của mình. Anh còn nhớ rất rõ, đó là một buổi chiều mưa, và em đã kể cho anh nghe về ước mơ được tự tay thiết kế những ngôi nhà đầy ánh sáng, đầy màu sắc..." Anh nhìn Yến Chi, đôi mắt như muốn níu kéo cô về với những khoảnh khắc ấy, về với phiên bản của chính cô mà anh đã từng biết, từng yêu. Anh tin rằng, kỷ niệm đó, với những chi tiết cụ thể, sẽ đánh thức điều gì đó trong cô. Anh nhớ rất rõ ánh mắt lấp lánh của cô khi nói về ước mơ, về tài năng thiên bẩm của cô trong hội họa, kiến trúc.
Yến Chi lắng nghe, đôi mắt cô khẽ chớp, nhưng không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự nhận ra hay hoài niệm. Khuôn mặt cô vẫn bình thản, ánh mắt cô vẫn không hề dao động. Minh Khang cảm thấy một làn sóng thất vọng nhẹ dâng lên, nhưng anh vẫn kiên trì chờ đợi phản ứng từ cô.
"Ồ, thật sao?" Yến Chi khẽ đáp, giọng cô nhẹ như lông hồng, không chút cảm xúc đặc biệt. "Lâu quá rồi em cũng không nhớ rõ nữa." Cô mỉm cười, một nụ cười xã giao, lịch sự, nhưng lại như một lời từ chối khéo léo, một rào cản vô hình được dựng lên giữa họ. "Dạo này em bận rộn với các dự án thiết kế nội thất mới, anh biết không? Em đang hợp tác với một agency chuyên về thiết kế không gian sáng tạo cho các startup công nghệ. Việc sắp xếp không gian sống, không gian làm việc cho người khác thực sự rất thú vị và đòi hỏi nhiều sự tập trung. Mỗi dự án là một thử thách mới, một cơ hội để em khám phá và thể hiện bản thân."
Cô nói, ánh mắt lướt qua Minh Khang rồi dừng lại ở một bức tranh tĩnh vật gần đó, như thể muốn tránh né cái nhìn đầy thăm dò của anh. Giọng điệu của cô đầy nhiệt huyết khi nói về công việc hiện tại, khác hẳn với sự thờ ơ khi anh gợi lại kỷ niệm xưa. Minh Khang cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô đang khéo léo chuyển chủ đề, lái câu chuyện ra khỏi quá khứ của họ, ra khỏi những gì anh muốn gợi lại. Cô không muốn nhớ. Hay đúng hơn, cô đã không còn bận tâm đến những điều đó nữa. Cô đã sống trọn vẹn với hiện tại của mình, một hiện tại không có anh.
"Đúng đó Khang," Mai Thư nhanh chóng chen vào, giọng cô vui vẻ, hoạt bát, như muốn phụ họa cho Yến Chi. "Chi nhà mình giờ còn đang nghiên cứu cả thiền và yoga nữa đấy. Toàn những thứ giúp thanh lọc tâm hồn, giữ cho đầu óc luôn tươi mới và tràn đầy năng lượng thôi. Cô ấy làm việc thì như điên, nhưng lúc nào cũng giữ được sự cân bằng, nhẹ nhàng ấy. Không như ai đó, cứ lao đầu vào công việc rồi quên cả bản thân, quên cả thế giới." Mai Thư không quên liếc nhìn Minh Khang một cái đầy ẩn ý, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sắc bén.
Minh Khang cảm thấy một làn sóng thất vọng pha lẫn cay đắng. Anh nhận ra Yến Chi không hề có ý định 'nhớ lại' hay 'kết nối' với quá khứ đó. Cô đã hoàn toàn buông bỏ, và giờ đây, cô đang tận hưởng một cuộc sống mới, một phiên bản mới của chính mình, nơi những kỷ niệm với anh không còn chỗ đứng. Cử chỉ mỉm cười nhẹ nhàng của Yến Chi, ánh mắt cô nhìn vào bức tranh, không nhìn trực diện anh khi nói về công việc hiện tại của mình, tất cả đều là những tín hiệu rõ ràng. Cô đang giữ khoảng cách, một khoảng cách mà anh cảm thấy mình không thể nào vượt qua.
"Chà, nghe có vẻ thú vị thật," Minh Khang cố gắng đáp lại, giọng anh đã mất đi sự tự tin ban đầu, thay vào đó là một chút ngập ngừng. "Thiết kế không gian sáng tạo... và cả thiền, yoga nữa. Nghe có vẻ em đang có một cuộc sống rất cân bằng và ý nghĩa, Yến Chi." Anh cố gắng giữ một nụ cười trên môi, nhưng anh biết nó đã trở nên gượng gạo và méo mó. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng lớn lao. Cô đang hạnh phúc, bình yên, và điều đó không hề liên quan đến anh. Hạnh phúc của cô không còn phụ thuộc vào việc anh có xuất hiện hay không.
Hoàng Nam khẽ thở dài, anh có thể cảm nhận được sự thất bại của Minh Khang trong nỗ lực đầu tiên này. Anh biết Minh Khang là người kiên định, nhưng đối mặt với sự thờ ơ lịch sự của Yến Chi, ngay cả người như Minh Khang cũng phải cảm thấy lung lay. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của Yến Chi thoảng qua, tạo nên một cảm giác vừa gần gũi vừa xa cách. Mùi hương ấy, một thời từng quen thuộc, giờ đây lại như một lời nhắc nhở về những gì đã trôi qua, về một phiên bản của Yến Chi mà anh đã từng chạm tới.
Minh Khang đưa tay lên khẽ xoa thái dương. Căn phòng triển lãm vẫn nhộn nhịp, nhưng anh cảm thấy mình như một người lạc lõng giữa dòng chảy đó. Anh đã cố gắng chạm vào quá khứ, nhưng quá khứ ấy dường như đã bị Yến Chi khóa chặt trong một ngăn kéo riêng, không cho phép anh tiếp cận. Cô không hề trách móc, không hề giận dỗi, chỉ đơn giản là thờ ơ. Và sự thờ ơ đó, đôi khi, lại đau đớn hơn bất kỳ lời chỉ trích gay gắt nào. Nó cho thấy anh đã không còn ý nghĩa gì trong cuộc sống hiện tại của cô.
Anh lùi lại một bước nhỏ, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Anh không thể để thất bại này làm anh nản lòng. Đây chỉ là bước khởi đầu. Anh đã dự đoán rằng hành trình này sẽ khó khăn, nhưng anh không ngờ nó lại khó khăn đến vậy. Anh đã từng nghĩ rằng chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh thể hiện sự hối tiếc và khao khát, cô sẽ cho anh một cơ hội. Nhưng Yến Chi của hiện tại không còn là cô gái dễ dàng bị lay động bởi những lời nói hay ánh mắt tiếc nuối. Cô đã tự tạo cho mình một thế giới riêng, một lớp vỏ bọc bình yên mà anh khó lòng xuyên thủng.
Mai Thư mỉm cười, ánh mắt cô quét qua Minh Khang với một vẻ mặt không thể đoán trước. "Chi nhà mình bận lắm, Khang ạ. Cậu cứ nói chuyện công việc thôi thì cô ấy còn hào hứng. Chứ mấy chuyện linh tinh ngày xưa thì... ai mà nhớ nổi." Giọng Mai Thư mang chút hài hước, nhưng Minh Khang cảm nhận được một sự bảo vệ ngầm dành cho Yến Chi. Cô bạn thân của Yến Chi đang gián tiếp cảnh báo anh, rằng anh không nên cố gắng đào sâu vào quá khứ nữa.
Minh Khang cảm thấy một chút nóng bừng trong lòng. Anh chưa bao giờ phải đối mặt với sự lạnh nhạt đến mức này. Anh đã quen với việc mọi người tôn trọng và lắng nghe anh. Nhưng Yến Chi, và cả Mai Thư, đang cho anh thấy một thực tế khác, một thực tế mà anh chưa từng lường trước. Anh nhìn Yến Chi một lần nữa, đôi mắt cô vẫn bình thản, như không hề nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của anh. Cô vẫn đang mỉm cười nhẹ, ánh mắt dõi theo một tác phẩm nghệ thuật khác, như thể cô đã hoàn toàn rời khỏi cuộc trò chuyện.
Anh biết mình không thể cứ đứng mãi ở đây. Anh cần một lối thoát, một cách để kết thúc cuộc trò chuyện một cách lịch sự, nhưng vẫn để ngỏ khả năng cho những lần tiếp cận sau. Anh không thể cứ mãi chìm đắm trong sự thất vọng này.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh lướt qua Yến Chi, rồi dừng lại ở Mai Thư, và cuối cùng là Hoàng Nam đang đứng cạnh anh. Anh cố gắng thu hết sự bình tĩnh còn lại của mình. "Vậy khi nào rảnh, anh mời em và Mai Thư đi cà phê," anh nói, cố gắng làm cho giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể, nhưng trong thâm tâm, anh đang đặt tất cả hy vọng vào lời mời này. "Anh muốn nghe thêm về những dự án của em, Yến Chi. Nghe có vẻ rất thú vị." Anh muốn tạo ra một cơ hội khác, một cơ hội để họ có thể nói chuyện một cách thoải mái hơn, bên ngoài không gian công cộng đầy những ánh mắt tò mò này. Anh biết mình cần một cuộc trò chuyện riêng tư, sâu sắc hơn để có thể phá vỡ lớp băng giữa họ.
Yến Chi khẽ nghiêng đầu, đôi môi vẫn nở một nụ cười thanh lịch, không một chút thay đổi trong biểu cảm. "Cảm ơn anh Khang, lời mời của anh rất hấp dẫn." Cô nói, giọng điệu vẫn bình thản, lịch sự đến lạ lùng. "Nhưng em dạo này lịch trình khá kín, gần như không có thời gian rảnh. Em đang trong giai đoạn nước rút của một vài dự án lớn, lại còn phải sắp xếp thời gian cho các khóa học mới nữa. Anh biết đấy, công việc trong ngành thiết kế luôn đòi hỏi sự cập nhật không ngừng." Cô giải thích, nhưng ánh mắt cô không hề nhìn thẳng vào Minh Khang, mà lướt qua vai anh, như thể cô đang tìm kiếm một điểm dừng nào đó trong đám đông. "Nhưng có gì chắc mình sẽ gặp lại ở các sự kiện khác thôi, thế giới này nhỏ mà, phải không?" Nụ cười của cô vẫn thân thiện, nhưng không hề có bất kỳ sự cam kết nào, không một lời hẹn cụ thể, chỉ là một câu nói xã giao thông thường để kết thúc một cuộc trò chuyện không đầu không cuối.
Minh Khang cảm thấy một gáo nước lạnh như tạt thẳng vào mặt. Lời từ chối của cô quá khéo léo, quá lịch sự, đến nỗi anh không thể tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào để phản bác. Cô không hề tỏ ra khó chịu hay tức giận, chỉ đơn giản là duy trì khoảng cách, như thể anh chỉ là một người quen xa lạ mà cô vô tình gặp gỡ. Sự thờ ơ của cô, đối với Minh Khang, còn đau đớn hơn cả sự căm ghét. Nó cho thấy anh đã không còn tồn tại trong thế giới cảm xúc của cô.
Ngay lập tức, Mai Thư cũng tiếp lời, giọng cô nhanh nhẹn và dứt khoát, như muốn cắt đứt mọi hy vọng còn sót lại của Minh Khang. "Đúng rồi đó Khang, tụi em còn phải ghé qua chỗ này chỗ kia nữa. Chi vừa tìm được một cửa hàng đồ gốm thủ công rất hay ho, tụi em hẹn nhau đi xem rồi. Thôi chào Khang nha! Hẹn gặp lại anh!" Mai Thư mỉm cười tươi rói, một nụ cười rạng rỡ đầy năng lượng, nhưng trong ánh mắt cô vẫn ẩn chứa một chút cảnh giác, như thể cô đang bảo vệ một kho báu quý giá khỏi một kẻ trộm. Cô không chờ đợi Minh Khang đáp lời, mà ngay lập tức quay sang Yến Chi.
Yến Chi khẽ gật đầu, lần này cô nhìn thẳng vào Minh Khang, nhưng ánh mắt cô chỉ dừng lại ở mức xã giao, không một chút biểu cảm sâu sắc nào. "Chào anh Khang," cô khẽ nói, rồi quay người. Cả hai cô gái cùng bước đi, hòa vào dòng người đang dần thưa thớt về phía lối ra của triển lãm. Chiếc váy xanh ngọc bích của Yến Chi nhanh chóng khuất dạng giữa đám đông, không một chút ngoảnh lại, không một chút do dự. Cô đã đi, hoàn toàn và dứt khoát.
Minh Khang đứng sững lại, ánh mắt anh dõi theo bóng lưng Yến Chi cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Cảm giác thờ ơ và khoảng cách của cô như một gáo nước lạnh tạt vào khao khát vừa chớm nở trong anh. Nó không phải là một sự từ chối ồn ào hay kịch tính, mà là một sự chối từ nhẹ nhàng, lịch sự, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp lồng ngực. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực, nhưng tất cả những gì anh nhận lại chỉ là một nụ cười xã giao và một lời từ chối khéo léo.
Hoàng Nam, thấy Minh Khang bất động, khẽ đặt tay lên vai bạn, ánh mắt đầy thông cảm. "Khang à..." anh khẽ gọi, giọng nói mang theo một chút lo lắng. Anh không cần phải nói thêm gì, Minh Khang hiểu. Anh đã nhìn thấy tất cả, đã chứng kiến sự xa cách mà Yến Chi đã dựng lên.
Minh Khang không đáp, chỉ khẽ gật đầu, như một lời chấp nhận thực tế phũ phàng. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của sàn bê tông dưới chân mình, sự trống rỗng trong tâm hồn mình. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng anh có thể quay lại tìm kiếm nó sau khi đã xây dựng xong đế chế của mình. Nhưng Yến Chi đã chứng minh cho anh thấy điều ngược lại. Tình yêu, và cả những người xứng đáng với tình yêu, không chờ đợi. Họ trưởng thành, họ thay đổi, và họ tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, có thể là không có anh.
Cái giá của sự ổn định, của những mục tiêu anh tự đặt ra, giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là sự mất mát. Mất đi một người con gái đã từng yêu anh một cách chân thành, một người đã từng chờ đợi anh. Và giờ đây, khi anh đã sẵn sàng để yêu, cô lại đã sẵn sàng để không chờ đợi anh nữa. Nỗi đau này không phải là bi kịch dữ dội, không phải là sự tuyệt vọng tột cùng, mà là một nỗi buồn lặng lẽ, một sự chấp nhận khắc nghiệt của số phận.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm trái tim Minh Khang, tia lửa nhỏ bé ấy vẫn âm ỉ cháy. Sự thờ ơ của Yến Chi không làm anh nản lòng, mà ngược lại, nó càng thôi thúc anh. Anh không thể chấp nhận sự thật này. Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Nếu cô đã thay đổi, anh cũng sẽ thay đổi. Nếu cô đã xây dựng một cuộc sống mới không có anh, anh sẽ tìm cách để trở thành một phần của cuộc sống đó. Anh sẽ tìm hiểu về những dự án thiết kế nội thất của cô, về những khóa học thiền và yoga mà cô đang theo đuổi. Anh sẽ không còn cố gắng níu kéo quá khứ, mà sẽ tìm cách kết nối với phiên bản hiện tại của cô. Minh Khang của hiện tại, không còn là phiên bản của những năm về trước. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chinh phục, để yêu, một tình yêu không còn dựa trên những điều kiện hay sự chờ đợi. Anh sẽ tìm hiểu về Yến Chi, tìm hiểu về cuộc sống hiện tại của cô, để có thể tìm ra một con đường khác để tiếp cận, để hàn gắn những gì đã đổ vỡ. Anh sẽ không để cô đi khỏi cuộc đời anh lần nữa.
Ánh mắt khao khát và tiếc nuối của anh là lời báo hiệu rõ ràng nhất cho một hành trình mới, một cuộc chiến cam go mà anh đã sẵn sàng đối mặt. Mai Thư có thể là một rào cản, nhưng anh sẽ không để điều đó ngăn cản anh. Yến Chi đã bình yên và độc lập, điều đó càng khiến anh muốn trở thành một phần của sự bình yên ấy.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.