Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 172: Bóng Hình Tự Do và Nỗi Đau Muộn Màng
Minh Khang vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng giữa dòng người đang dần thưa thớt của triển lãm, ánh mắt anh dán chặt vào bóng lưng Yến Chi cho đến khi chiếc váy xanh ngọc bích của cô khuất hẳn sau một góc trưng bày. Cảm giác trống rỗng trào lên không phải là một cơn bão tố dữ dội, mà là một nỗi lạnh lẽo thấm sâu, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, đọng lại nơi lồng ngực. Hoàng Nam, người bạn thân thiết, đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cử chỉ đủ để Minh Khang nhận ra mình không đơn độc trong khoảnh khắc này, nhưng cũng đủ để anh hiểu rằng sự cô độc trong tâm hồn mình vẫn thuộc về riêng anh.
"Khang à..." Giọng Hoàng Nam trầm ấm, mang theo sự lo lắng và thấu hiểu. Nó như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về thực tại, về sự thật phũ phàng mà Minh Khang vừa phải đối mặt. Anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, một cử chỉ chấp nhận nặng nề. Anh đã nhìn thấy tất cả, đã chứng kiến bức tường vô hình mà Yến Chi đã dựng lên một cách tinh tế, lịch thiệp nhưng không kém phần kiên cố. Cô đã đi, hoàn toàn và dứt khoát, không một chút ngoảnh lại, không một chút do dự. Điều đó khiến anh nhận ra, cô gái ấy không còn là phiên bản của những năm về trước, phiên bản đã từng hướng về anh với bao mong chờ.
Minh Khang nhấc ly rượu vang trên tay, đưa lên môi. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng dường như không đủ để lấn át vị đắng chát đang dâng lên trong tâm hồn anh. Anh tìm một góc khuất, nép mình vào bóng tối bên cạnh một tác phẩm điêu khắc trừu tượng, để ánh đèn dịu nhẹ của triển lãm không thể phơi bày trọn vẹn nỗi niềm đang giằng xé anh. Từ vị trí đó, anh lại thấy Yến Chi và Mai Thư. Họ không rời đi hẳn, mà dừng lại trước một tác phẩm điêu khắc bằng kim loại, với những đường nét uốn lượn mạnh mẽ nhưng vẫn đầy tinh tế. Yến Chi khẽ nghiêng đầu, đôi mắt cô lướt qua từng chi tiết, ánh lên vẻ say mê mà anh hiếm khi thấy cô bộc lộ.
Rồi, một nhóm người lạ mặt tiến đến, trong đó có một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, có vẻ là một nghệ sĩ có tên tuổi. Yến Chi không hề nao núng. Gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên, nụ cười tự nhiên, không còn vẻ lịch sự xa cách như khi đối diện với anh. Cô bắt đầu trò chuyện, đôi tay khẽ khàng chỉ vào những đường nét của tác phẩm, đôi mắt linh hoạt và tràn đầy sự say mê. Giọng nói của cô vang lên không quá lớn, nhưng đủ để Minh Khang cảm nhận được sự tự tin, sự nhiệt huyết mà anh chưa từng được chứng kiến một cách rõ ràng đến thế. Cô giải thích, cô bình luận, cô chia sẻ những cảm nhận cá nhân về tác phẩm, về nguồn cảm hứng, về ý nghĩa mà người nghệ sĩ muốn gửi gắm. Mọi cử chỉ đều toát lên sự chuyên nghiệp, sự am hiểu sâu sắc về lĩnh vực nghệ thuật mà cô đang theo đuổi.
Anh chợt nhận ra, 'Cô ấy... đã thay đổi nhiều đến vậy sao? Hay là mình chưa từng thực sự nhìn thấy phiên bản này của cô ấy?' Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Minh Khang, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, sự rạng rỡ ấy, nó không còn dành cho anh, không còn hướng về anh với sự mong đợi, sự e dè như ba năm về trước. Giờ đây, chúng là của riêng cô, dành cho những đam mê của cô, cho thế giới mà cô đã tự tay kiến tạo. Anh cảm thấy một nỗi đau âm ỉ dâng lên, một nỗi hối tiếc gặm nhấm. 'Ai đã giúp cô ấy trở thành như vậy? Ai đã khơi gợi phiên bản tuyệt vời này của Yến Chi?' Anh tự hỏi, dù biết rằng câu trả lời có lẽ là chính cô.
Mai Thư đứng cạnh, thỉnh thoảng xen vào vài câu nói đùa, khiến Yến Chi bật cười sảng khoái. Tiếng cười trong trẻo, tự do, vang vọng trong không gian triển lãm tĩnh lặng, như một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng lại găm sâu vào tim Minh Khang. Anh chưa từng nghe Yến Chi cười một cách vô tư lự đến vậy, không chút gượng gạo, không chút toan tính. Anh chậm rãi đưa ly rượu lên môi một lần nữa, cảm giác đắng chát giờ đây dường như còn nồng hơn, thấm thía hơn. Anh cố gắng che giấu ánh mắt đầy suy tư của mình, sợ rằng bất kỳ ai cũng có thể đọc được nỗi lòng đang dậy sóng bên trong anh. Yến Chi gật đầu với người nghệ sĩ lớn tuổi, nhận được những lời khen ngợi. Anh thấy rõ sự hài lòng, sự mãn nguyện trong ánh mắt cô, một sự mãn nguyện không cần đến bất kỳ sự công nhận nào từ bên ngoài, mà xuất phát từ chính niềm vui và sự tự hào về những gì cô đang làm.
Mùi sơn mới, mùi gỗ, mùi giấy từ các tác phẩm nghệ thuật trộn lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của triển lãm. Tuy nhiên, đối với Minh Khang, tất cả những mùi hương ấy dường như đều nhuốm màu của sự xa cách, của những điều đã vụt mất. Anh tiếp tục quan sát, cảm giác như mình đang đứng ngoài một thế giới mà Yến Chi đã tạo dựng. Cô di chuyển từ nhóm người này sang nhóm người khác, luôn giữ được sự tự tin và cuốn hút. Dù là một họa sĩ trẻ tuổi đang say sưa giải thích về tác phẩm của mình, hay một nhà phê bình nghệ thuật khó tính, Yến Chi đều có thể trò chuyện một cách tự nhiên, hòa nhã và đầy sức thuyết phục. Cô không còn là cô gái có phần rụt rè, luôn nhìn anh với ánh mắt mong chờ như Minh Khang từng biết. Giờ đây, ánh mắt ấy đã biến mất, thay vào đó là sự mãn nguyện và hài lòng với chính mình, một sự mãn nguyện mà anh chưa từng có thể mang lại cho cô.
Anh nhận ra sự tự tin của cô không phải là vẻ ngoài cố gắng mà là sự tự nhiên toát ra từ bên trong, từ một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên. Đó là thứ bình yên mà anh, với tất cả sự thành công và ổn định mà anh đã dày công xây dựng, vẫn chưa thể có được. 'Cô ấy không còn cần ai để tỏa sáng.' Câu nói ấy như một mũi dao xuyên thẳng vào tim anh. Cô ấy tỏa sáng một mình, bằng chính nội lực và đam mê của mình. 'Sự bình yên này... mình đã từng có cơ hội để chia sẻ, nhưng lại bỏ lỡ.' Nỗi hối tiếc dâng lên mạnh mẽ, như một cơn sóng dữ đánh vào bờ cát cằn cỗi. Anh đã từng nghĩ rằng, sự nghiệp là trên hết, rằng tình yêu có thể chờ đợi, rằng anh có thể quay lại tìm kiếm nó sau khi đã xây dựng xong đế chế của mình. Nhưng Yến Chi đã chứng minh cho anh thấy điều ngược lại. Tình yêu, và cả những người xứng đáng với tình yêu, không chờ đợi. Họ trưởng thành, họ thay đổi, và họ tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, có thể là không có anh.
'Đây chính là cái giá của sự 'ổn định' mà mình theo đuổi sao?' Anh tự hỏi. Một sự ổn định vật chất vững chắc, một sự nghiệp rạng rỡ, nhưng đổi lại là một tâm hồn trống rỗng, một trái tim đầy hối tiếc. Anh đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chấp nhận cái giá đó, nhưng khi nhìn thấy Yến Chi, nhìn thấy phiên bản rạng rỡ và tự do của cô, anh mới nhận ra cái giá đó quá đắt, quá sức chịu đựng. Hoàng Nam thoáng nhìn thấy Minh Khang đang đứng một mình, ánh mắt đầy suy tư, và anh hiểu rằng bạn mình đang trải qua một khoảnh khắc khó khăn. Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, như thể đã quá quen thuộc với những nỗi lòng không thể sẻ chia của người bạn thân.
Minh Khang tự động lùi lại một chút, tránh để Yến Chi nhìn thấy anh. Anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà cô đang có, cũng không muốn đối mặt với ánh mắt xã giao nhưng xa cách của cô. Anh cảm thấy một sự xa cách không thể lấp đầy, một khoảng trống mênh mông giữa họ. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, biểu tượng của sự thành công và địa vị mà anh đã đạt được. Nhưng lần này, anh nhìn nó không phải để kiểm soát thời gian, mà là để trấn an bản thân khỏi cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm. Chiếc đồng hồ lạnh lẽo trên cổ tay anh, không thể xoa dịu được ngọn lửa tiếc nuối đang cháy âm ỉ trong lòng. Anh thoáng thấy Diệu Anh đang tiến lại gần anh từ phía xa, ánh mắt cô ta lướt qua đám đông, tìm kiếm anh. Nhưng anh khéo léo quay người, né tránh giao tiếp ánh mắt. Anh không muốn bất kỳ sự phiền nhiễu nào lúc này, không muốn bất kỳ ai xen vào giữa anh và những suy tư đang dày vò anh về Yến Chi. Cô ấy là tất cả những gì anh có thể nghĩ đến.
Đêm khuya, căn penthouse sang trọng của Minh Khang chìm trong ánh đèn rực rỡ của thành phố. Từ cửa sổ kính cường lực cao sát trần, cả một biển ánh sáng lung linh trải dài vô tận, như một tấm thảm lấp lánh dưới chân anh. Nhưng không gian rộng lớn của căn hộ, với kiến trúc hiện đại, tối giản và nội thất nhập khẩu đắt tiền, lại càng nhấn chìm anh vào cảm giác cô đơn. Tiếng gió rít qua ô cửa kính, tiếng nhạc không lời cổ điển chảy đều trong không gian, tạo nên một sự tĩnh lặng đến mức cô độc. Mùi hương gỗ quý của đồ nội thất hòa quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất, nhưng không thể xua đi cái mùi của sự trống rỗng đang bao trùm anh.
Minh Khang rót cho mình một ly rượu, đứng bên cửa sổ nhìn ra xa. Những hình ảnh về Yến Chi tại triển lãm lướt qua tâm trí anh như một cuốn phim quay chậm: nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tự tin, những câu chuyện say mê về nghệ thuật. Cô ấy như một viên ngọc được mài giũa, tỏa sáng lấp lánh, độc lập và tự do. Anh nhận ra rằng, trong khi anh bận rộn xây dựng một đế chế vật chất, một sự nghiệp vững chắc, thì Yến Chi đã xây dựng một thế giới nội tâm phong phú và vững chãi cho riêng mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, sự thỏa mãn trong chính con người mình, không cần đến bất kỳ sự bảo bọc hay định hướng nào từ anh hay từ bất kỳ ai khác.
'Độc lập... Bình yên... Giờ đây cô ấy có tất cả, và không cần mình.' Anh thốt lên trong suy nghĩ, giọng nói nội tâm nghẹn lại. 'Liệu có còn cơ hội nào nữa không?' Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc đau đáu. Anh hối tiếc tột độ về những cơ hội đã bỏ lỡ, về những lời nói anh đã giữ lại, về 'thời điểm' mà anh đã từng tin là chưa tới. Nếu anh đã chủ động hơn, nếu anh đã dũng cảm bày tỏ lòng mình sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có thể trở thành một phần của sự bình yên ấy, của thế giới nội tâm phong phú ấy?
Câu nói của Yến Chi 'cuộc sống bận rộn nhưng rất vui' vang vọng trong đầu anh, đối lập hoàn toàn với sự mệt mỏi và trống rỗng của chính anh. Anh đã có một cuộc sống bận rộn, nhưng niềm vui thì lại xa xỉ. Anh đã có thành công, nhưng lại thiếu vắng một sự kết nối sâu sắc, một tình yêu chân thành. Cái giá của sự ổn định mà anh đã theo đuổi, giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là mất mát một người con gái, mà là mất đi một phần của chính anh, một phần đã từng khao khát được yêu thương, được chia sẻ.
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong sự hối tiếc và cô đơn này nữa. Tia lửa nhỏ bé của quyết tâm đã bùng lên mạnh mẽ trong lòng anh. Anh đi về phía bàn làm việc, mở chiếc laptop sáng loáng. Với một quyết tâm mới, một ý chí sắt đá, anh gõ tên 'Yến Chi' vào thanh tìm kiếm. Anh sẽ không để cô đi khỏi cuộc đời anh lần nữa. Anh sẽ tìm hiểu về những dự án thiết kế nội thất của cô, về những khóa học thiền và yoga mà cô đang theo đuổi, về bất cứ điều gì có thể cho anh biết về cuộc sống hiện tại của cô. Anh sẽ không còn cố gắng níu kéo quá khứ, mà sẽ tìm cách kết nối với phiên bản hiện tại của cô, phiên bản độc lập và bình yên mà anh vừa chứng kiến. Minh Khang của hiện tại, không còn là phiên bản của những năm về trước. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chinh phục, để yêu, một tình yêu không còn dựa trên những điều kiện hay sự chờ đợi. Anh sẽ tìm hiểu về Yến Chi, tìm hiểu về cuộc sống hiện tại của cô, để có thể tìm ra một con đường khác để tiếp cận, để hàn gắn những gì đã đổ vỡ. Ánh mắt khao khát và tiếc nuối của anh là lời báo hiệu rõ ràng nhất cho một hành trình mới, một cuộc chiến cam go mà anh đã sẵn sàng đối mặt. Mai Thư có thể là một rào cản, nhưng anh sẽ không để điều đó ngăn cản anh. Yến Chi đã bình yên và độc lập, điều đó càng khiến anh muốn trở thành một phần của sự bình yên ấy, muốn có được sự bình yên ấy cùng với cô. Màn hình laptop phản chiếu ánh sáng xanh nhạt lên gương mặt anh, làm nổi bật sự tập trung cao độ và quyết tâm không lay chuyển. Cuộc tìm kiếm bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.