Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 175: Bình Minh Quyết Định: Lời Hỏi Thăm Ngập Ngừng
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tối. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa kính lớn, cao vút từ sàn đến trần của căn penthouse, làm bừng sáng không gian tĩnh mịch, hắt những vệt vàng nhạt lên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Minh Khang đứng dậy, tiến đến cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành của buổi sớm mai tràn vào phổi, mang theo mùi hương thoang thoảng của cây cỏ từ khu vườn trên cao và chút ẩm ướt còn vương lại của sương đêm. Thành phố bên dưới đang dần thức giấc, những tiếng còi xe đầu tiên đã vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây thưa thớt, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới, một sự khởi đầu mà dường như anh đã bỏ lỡ từ rất lâu.
Sau một đêm dài vật lộn với những tiếc nuối và khao khát, những hình ảnh về Yến Chi của hiện tại cứ luẩn quẩn trong tâm trí, Minh Khang cảm thấy một sự rõ ràng hơn trong tâm trí mình. Nỗi trống rỗng không biến mất hoàn toàn, nó vẫn còn đó, âm ỉ như một vết bỏng, nhưng giờ đây, nó đã được thay thế bằng một khao khát mạnh mẽ hơn, một quyết tâm không thể chối cãi. Anh biết, anh không thể để mọi thứ trôi qua thêm nữa, rằng anh phải hành động, dù có là muộn. “Mình sẽ không bỏ cuộc. Mình sẽ tìm cách,” anh tự nhủ, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên định, vang vọng trong không gian rộng lớn đến mức có chút cô đơn. “Có lẽ là muộn, nhưng không phải là không thể. Ít nhất, mình phải hiểu rõ cô ấy bây giờ.” Tia nắng ban mai chiếu thẳng vào đôi mắt sâu của anh, làm chúng ánh lên một tia hy vọng mới, một sự bùng cháy khác với ngọn lửa tham vọng trước đây. Đây không còn là sự khao khát chinh phục một mục tiêu sự nghiệp, một cột mốc tài chính, mà là sự khao khát được kết nối với một tâm hồn, được hàn gắn những gì đã đổ vỡ, được tìm cách kết nối với phiên bản hiện tại của Yến Chi – một phiên bản độc lập, rạng rỡ và bình yên đến lạ. Anh biết, anh phải thay đổi. Anh phải trở thành một phiên bản khác, một phiên bản xứng đáng với Yến Chi của hiện tại, một người đàn ông không còn chỉ biết chạy theo sự ổn định vật chất mà quên đi giá trị của cảm xúc và tình yêu.
Anh xoay người, bước về phía tủ quần áo, chọn một bộ đồ công sở đơn giản nhưng lịch lãm. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây màu xám than, và chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc – một món quà từ chính anh cho bản thân sau dự án thành công đầu tiên, biểu tượng của sự nỗ lực và thành công vật chất. Anh cài từng nút áo, cảm nhận từng thớ vải mềm mại lướt qua da. Dù đã quen với sự xa hoa, nhưng sáng nay, mọi thứ dường như mang một ý nghĩa khác. Sự thành công vật chất giờ đây trở nên vô nghĩa khi anh không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng tận hưởng. Căn penthouse rộng lớn, vốn là niềm tự hào của anh, bỗng trở nên lạnh lẽo và trống trải. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn du dương trong không gian, nhưng nó không còn là bản nhạc nền cho những suy tư về chiến lược kinh doanh, mà là giai điệu cho nỗi cô đơn đang len lỏi. Mùi nước hoa nam tính cao cấp anh thường dùng, vốn mang lại sự tự tin, giờ đây chỉ gợi lên cảm giác về một cuộc sống thiếu vắng sự ấm áp của một người phụ nữ.
Minh Khang rút điện thoại từ túi quần, mở danh bạ. Ngón tay anh lướt qua hàng loạt cái tên, những đối tác, những khách hàng quan trọng, những người đã góp phần vào sự nghiệp rực rỡ của anh. Nhưng hôm nay, những cái tên đó không còn thu hút sự chú ý của anh nữa. Tâm trí anh tập trung vào một vài cái tên cụ thể, những người thân cận với Yến Chi. Ngón tay anh dừng lại một chút ở Hoàng Nam – người bạn thân của Yến Chi, người mà anh đã gặp thoáng qua tại sự kiện. Hoàng Nam có lẽ là một rào cản, bởi sự thân thiết của cậu ta với Yến Chi có thể khiến cậu ta cảnh giác, nhưng cũng có thể là một cầu nối, một cánh cửa để anh hiểu hơn về thế giới của cô. Anh đã từng nghĩ, những mối quan hệ xã giao là để phục vụ công việc, để mở rộng mạng lưới ảnh hưởng. Nhưng giờ đây, anh nhận ra giá trị của những kết nối con người thật sự, đặc biệt là những người thân cận với Yến Chi. Anh thở dài nhẹ, ngón tay anh tiếp tục lướt, rồi dừng lại ở một cái tên khác – một đối tác cũ, người có mối quan hệ khá tốt với Mai Thư, bạn thân nhất của Yến Chi. Anh chưa gọi ngay. Quyết định đã được hình thành rõ ràng trong tâm trí anh, nhưng anh cần một kế hoạch, một cách tiếp cận tinh tế, không vội vàng, không làm Yến Chi cảm thấy bị xâm phạm hay bị động. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt vẫn còn đó, nhưng nó đang phải nhường chỗ cho một sự e dè, một sự lo lắng chưa từng có. Anh sợ rằng sự vội vàng của anh sẽ chỉ đẩy Yến Chi đi xa hơn.
Minh Khang hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi, như tiếp thêm sức mạnh cho một hành trình mới, một cuộc chiến cam go mà anh đã sẵn sàng đối mặt. Yến Chi đã bình yên và độc lập, điều đó càng khiến anh muốn trở thành một phần của sự bình yên ấy, muốn có được sự bình yên ấy cùng với cô. Anh không còn là phiên bản của những năm về trước, người chỉ biết chạy theo sự nghiệp và coi tình yêu là thứ xa xỉ, một mục tiêu có thể trì hoãn. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, để chinh phục, để yêu, một tình yêu không còn dựa trên những điều kiện hay sự chờ đợi. Màn hình điện thoại phản chiếu ánh sáng ban mai lên gương mặt anh, làm nổi bật sự tập trung cao độ và quyết tâm không lay chuyển. Minh Khang biết, cuộc tìm kiếm này, chỉ mới là khởi đầu, và anh sẽ phải dùng cả trái tim mình để tìm lại con đường đến với cô, dù con đường đó có gập ghềnh đến đâu, dù có bao nhiêu bức tường "muộn màng" đang chờ đợi anh phía trước.
***
Giữa buổi sáng làm việc, văn phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên" vẫn bận rộn như mọi ngày. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang liên hồi, tiếng các kiến trúc sư trẻ trao đổi công việc rôm rả trong khu vực làm việc mở, hòa cùng tiếng máy in hoạt động không ngớt. Mùi giấy in mới, mùi cà phê mới pha và mùi nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp bận rộn lan tỏa trong không khí. Ánh sáng đèn trắng mạnh từ hệ thống đèn trần hắt xuống những mô hình kiến trúc trưng bày tinh xảo và những bản vẽ chi tiết trải dài trên bàn. Dù bên ngoài trời Sài Gòn đang nắng nóng gay gắt, nhưng bên trong văn phòng, điều hòa vẫn duy trì nhiệt độ mát lạnh, tạo ra một bầu không khí chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng sáng tạo, đôi khi căng thẳng nhưng không kém phần sôi động.
Minh Khang ngồi trong văn phòng riêng của mình, một không gian được thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng chủ đạo, nhìn ra toàn cảnh thành phố qua bức tường kính. Anh cố gắng tập trung vào các bản vẽ dự án mới nhất – một khu phức hợp thương mại sang trọng ở trung tâm thành phố. Những đường nét kiến trúc mạnh mẽ, những tính toán phức tạp về kết cấu và vật liệu, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Một dự án lớn vừa hoàn thành xuất sắc tuần trước, mang lại cho công ty một khoản lợi nhuận khổng lồ và củng cố thêm vị thế của anh trên thị trường. Theo lẽ thường, anh phải cảm thấy thỏa mãn, tràn đầy năng lượng để lao vào thử thách tiếp theo. Thế nhưng, thay vì sự hưng phấn quen thuộc, anh chỉ thấy một sự mệt mỏi lạ lùng và một nỗi trống rỗng khó tả đang xâm chiếm tâm trí. Những con số, những bản vẽ, những kế hoạch tưởng chừng như hoàn hảo, giờ đây lại trở nên vô nghĩa.
Anh đặt cây bút chì kỹ thuật xuống bàn, tiếng kim loại chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Anh đưa tay lên, day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang luẩn quẩn. Đôi mắt anh, vốn đã sâu, giờ đây càng thêm phần mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi ưu tư mà không một dự án triệu đô nào có thể xua tan. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, không phải để kiểm soát thời gian của cuộc họp sắp tới hay hạn chót của dự án, mà để thoát ly thực tại, để tìm một điểm tựa cho những suy nghĩ đang hỗn loạn. Kim giây vẫn đều đặn trôi, nhưng thời gian trong tâm trí anh dường như đứng lại, quay ngược về những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ, về những phiên bản của Yến Chi mà anh đã không kịp nắm giữ.
Một cuộc gọi đến, hiển thị tên của một đối tác quan trọng. Minh Khang hít một hơi, điều chỉnh giọng nói để trở về với phong thái chuyên nghiệp thường ngày. “Vâng, Minh Khang nghe đây,” anh trả lời một cách máy móc, lắng nghe những yêu cầu, những đề xuất, những con số. Anh trao đổi, đưa ra quyết định, mọi thứ diễn ra trôi chảy, không một chút sai sót. Nhưng khi kết thúc cuộc gọi, nỗi trống rỗng lại ập đến, mạnh mẽ hơn. Anh nhận ra, anh không thể tiếp tục như thế này nữa. Anh không thể để cuộc sống của mình chỉ xoay quanh công việc và những mục tiêu vật chất không hồn. Anh cần một sự thay đổi. Anh cần Yến Chi.
“Phải làm gì đó,” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính, nơi những biểu đồ tăng trưởng và dự án đang chờ đợi. Nhưng tâm trí anh đã rời xa chúng từ lâu. Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh đến mục danh bạ, tìm kiếm cái tên Hoàng Nam. Anh đã cân nhắc kỹ từ sáng sớm, và giờ là lúc phải hành động. Sự do dự vẫn còn đó, một chút sợ hãi khi phải đối mặt với quá khứ, một chút ngại ngùng khi phải thừa nhận sự yếu mềm của bản thân. Nhưng khao khát được hiểu, được kết nối với Yến Chi đã lấn át tất cả.
Anh nhấn nút gọi. Tiếng chuông đổ vang lên đều đặn, mỗi nhịp điệu như một cú đập mạnh vào lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, chuẩn bị cho cuộc trò chuyện. Khi Hoàng Nam bắt máy, giọng nói của Minh Khang có chút khác lạ, không còn sự dứt khoát, tự tin thường ngày. Nó pha lẫn một chút ngập ngừng, một chút thăm dò, như một người đang bước trên lớp băng mỏng.
“Alo, Hoàng Nam à?” Minh Khang nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
“À, Khang đấy à? Lâu rồi không thấy cậu gọi. Có chuyện gì không?” Giọng Hoàng Nam nghe có vẻ bất ngờ, nhưng vẫn giữ sự thân thiện.
Minh Khang hắng giọng nhẹ. “Ừ, cũng không có gì lớn. Chỉ là… dạo này bận quá, cũng ít có dịp gặp gỡ. Cậu khỏe không? Công việc dạo này thế nào?” Anh bắt đầu bằng những câu chuyện phiếm quen thuộc, tạo một lớp vỏ bọc an toàn trước khi đi vào vấn đề chính. Anh biết, anh không thể đường đột hỏi về Yến Chi ngay lập tức. Anh cần phải từ từ, khéo léo, để không gây ra sự nghi ngờ hay khó chịu.
Hoàng Nam đáp lại một cách nhiệt tình, kể về công việc và những dự định mới. Anh là một người bạn tốt, luôn sẵn lòng lắng nghe, và cũng khá tinh tế trong việc nhận ra những điều ẩn ý. Minh Khang biết điều đó, và đó cũng là lý do anh chọn Hoàng Nam.
“Nghe có vẻ bận rộn ��ấy,” Minh Khang xen vào, khi Hoàng Nam tạm dừng. “Thế trưa nay cậu có rảnh không? Hay là chiều nay cà phê một lát? Lâu rồi anh em mình không ngồi nói chuyện tử tế.” Anh đưa ra lời mời một cách có chủ đích, tạo cơ hội cho một cuộc gặp gỡ trực tiếp, nơi anh có thể dễ dàng thăm dò hơn qua ánh mắt, cử chỉ.
Hoàng Nam có vẻ hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng đồng ý. “Được thôi. Trưa nay ăn trưa nhé? Quán ‘Bữa Tối Của Ký Ức’ chỗ cũ, được không?”
Minh Khang nghe thấy cái tên quán ăn, trái tim anh bỗng thắt lại một nhịp. “Bữa Tối Của Ký Ức.” Một cái tên gợi nhiều hoài niệm, một cái tên mà anh chưa từng nghĩ sẽ lại đặt chân đến cùng với người bạn thân của Yến Chi. “Được chứ. Đúng mười hai giờ nhé.” Anh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng đã dậy sóng. Cuộc hẹn đã được thiết lập. Giờ là lúc anh phải đối mặt với những gì đã qua, và tìm kiếm cơ hội cho những gì sẽ đến.
***
Đúng mười hai giờ trưa, Minh Khang đã có mặt tại nhà hàng “Bữa Tối Của Ký Ức.” Kiến trúc của nhà hàng mang hơi hướng tân cổ điển, với nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên trần, và những bức tường được trang trí bằng giấy dán tường họa tiết cổ điển. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn và yên tĩnh. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa ly trắng muốt và nến lung linh trên mỗi bàn ăn, cùng với tiếng nhạc không lời du dương, tất cả hòa quyện tạo nên một khung cảnh hoàn hảo cho những buổi hẹn hò hay những cuộc gặp gỡ riêng tư. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang thoang thoảng và hương hoa ly dịu nhẹ len lỏi trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Minh Khang.
Hoàng Nam đã đến trước, ngồi ở một bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố tấp nập nhưng vẫn giữ được sự riêng tư nhờ tấm rèm voan mỏng. Dáng người thư sinh của Hoàng Nam, chiếc kính cận tri thức và bộ đồ polo lịch sự, nhã nhặn, tạo nên một hình ảnh điềm tĩnh, trái ngược hoàn toàn với sự bồn chồn của Minh Khang.
“Chào cậu,” Minh Khang nói, kéo ghế ngồi đối diện Hoàng Nam. Anh cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhưng cảm giác gượng gạo vẫn hiện rõ trên gương mặt anh.
“Chào Khang. Cậu đến đúng giờ đấy,” Hoàng Nam đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cậu ta lại thoáng chút thăm dò, như thể đang cố đọc vị điều gì đó ẩn sâu trong Minh Khang.
Họ gọi món. Minh Khang chọn một món ăn đơn giản, không quá cầu kỳ, tâm trí anh không thể tập trung vào việc thưởng thức ẩm thực. Trong lúc chờ đợi, họ bắt đầu bằng những câu chuyện phiếm về công việc, về tình hình kinh tế, những chủ đề an toàn và quen thuộc. Minh Khang cố gắng tỏ ra bình thản, lắng nghe Hoàng Nam kể về những dự án mới của công ty cậu ta, về những khó khăn và thành công. Anh gật gù, thỉnh thoảng đưa ra vài lời nhận xét, nhưng trong thâm tâm, anh đang đấu tranh với chính mình, tìm cách để khéo léo chuyển hướng câu chuyện sang Yến Chi.
Cảm giác ‘muộn màng’ lại trỗi dậy. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, tự tin trong mọi quyết định. Nhưng trước Yến Chi, trước những gì liên quan đến cô, anh lại cảm thấy mình lúng túng, không biết phải bắt đầu từ đâu. Lòng kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt vẫn còn đó, nhưng nó đang bị thử thách bởi khao khát được kết nối, được thấu hiểu. Anh sợ rằng sự vội vàng của anh sẽ chỉ khiến Yến Chi cảm thấy bị xâm phạm, bị quấy rầy.
“Dạo này… cậu có gặp Yến Chi không?” Minh Khang cuối cùng cũng thốt ra được câu hỏi đó, sau một hồi im lặng khi món ăn được dọn ra. Anh khuấy nhẹ ly nước chanh của mình, ánh mắt cố tình lảng tránh, giả vờ vô tình, nhưng thực chất lại dán chặt vào Hoàng Nam, cố gắng đọc vị từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt người bạn. Tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng nhạc du dương, và tiếng thì thầm trò chuyện từ những bàn khác dường như đều dừng lại, chỉ còn lại sự im lặng căng thẳng giữa hai người.
Hoàng Nam đặt đôi đũa xuống, uống một ngụm trà. Ánh mắt cậu ta nhìn Minh Khang, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng lại thêm một chút suy tư. “À, cũng có. Cô ấy dạo này ổn lắm, Khang ạ.” Giọng Hoàng Nam nhẹ nhàng, nhưng từng lời lại như những nhát dao khứa vào lòng Minh Khang. “Công việc phát triển, trông rất vui vẻ và tràn đầy năng lượng. Không còn như hồi xưa nữa đâu.” Cậu ta nhấn mạnh cụm từ “không còn như hồi xưa nữa đâu,” như muốn khẳng định một sự thật hiển nhiên mà Minh Khang đã bỏ lỡ.
Minh Khang cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. “Thật sao? Nghe nói cô ấy có vẻ… bận rộn lắm?” Anh cố gắng thăm dò sâu hơn, hy vọng tìm thấy một kẽ hở, một điểm yếu nào đó trong vẻ ngoài viên mãn của cô. Anh muốn biết liệu sự bận rộn đó có phải là một vỏ bọc cho sự cô đơn, hay nó thực sự là một cuộc sống mà cô đã tự kiến tạo cho mình.
Hoàng Nam khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Bận nhưng mà vui. Cô ấy tìm được niềm vui trong công việc và cuộc sống cá nhân. Hình như đang có một dự án studio mới, rất tâm huyết. Với lại, cô ấy cũng có vẻ… đang hẹn hò với ai đó.”
Lời nói cuối cùng của Hoàng Nam như một tiếng sét đánh ngang tai Minh Khang. “Hẹn hò?” Anh lặp lại, giọng nói khẽ run lên, không thể che giấu sự bất ngờ và thất vọng. Cảm giác ‘muộn màng’ giờ đây không chỉ là một bức tường vô hình, mà là một vực sâu ngăn cách anh với cô. Anh đã nghĩ mình đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống, nhưng thông tin này vẫn khiến anh choáng váng.
Hoàng Nam nhìn thẳng vào mắt Minh Khang, như muốn truyền tải một thông điệp rõ ràng. “Đúng vậy. Cô ấy bây giờ khác lắm, Khang ạ. Độc lập, mạnh mẽ, và không còn chờ đợi bất cứ ai nữa.” Hoàng Nam không nói rõ, nhưng Minh Khang hiểu. “Không chờ đợi bất cứ ai nữa” – đó chính là bản án cho những năm tháng anh đã chần chừ, đã ưu tiên sai lầm.
Minh Khang khuấy nhẹ ly nước, ánh mắt dán vào những viên đá đang tan chảy. Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng anh, pha lẫn hối tiếc sâu sắc, một chút ghen tị không tên, và cả một khao khát cháy bỏng. Anh muốn biết người đàn ông đó là ai, đã làm gì để có được sự bình yên và nụ cười của Yến Chi. Anh muốn biết điều gì đã khiến cô không còn “như hồi xưa nữa.”
“Vậy à… Cũng tốt,” Minh Khang thốt ra những lời đó một cách khó khăn, cố gắng nén chặt cảm xúc. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi nhiều hơn, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Sự kiêu hãnh của anh không cho phép anh thể hiện sự yếu đuối này trước mặt Hoàng Nam, người bạn thân của Yến Chi. “Miễn là cô ấy vui vẻ là được.”
Hoàng Nam gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Minh Khang. Cậu ta biết Minh Khang không chỉ đơn thuần là “quan tâm đến bạn cũ.” Cậu ta đã chứng kiến Yến Chi trải qua những phiên bản khác nhau, và cũng hiểu rõ phần nào sự trống rỗng mà Minh Khang đang đối mặt. “Đúng vậy. Cô ấy xứng đáng được hạnh phúc.”
Minh Khang ngẩng đầu lên, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rực rỡ trên những tòa nhà cao tầng. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ. Yến Chi đã có cuộc sống riêng, một cuộc sống viên mãn mà anh đã không thể là một phần trong đó. Anh đã bỏ lỡ. Nhưng liệu có thực sự là quá muộn? Nỗi khao khát được kết nối với phiên bản hiện tại của Yến Chi vẫn cháy bỏng trong lòng anh. Anh biết, anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn anh tưởng. Có lẽ, anh sẽ phải tìm hiểu về những nơi cô hay lui tới, những hoạt động cô tham gia, những người bạn mới của cô, để tạo ra những “cuộc gặp gỡ tình cờ” mà không khiến cô cảm thấy bị làm phiền. Có lẽ, anh sẽ cần sự giúp đỡ của Hoàng Nam, dù cậu ta có vẻ đã trở thành “người bảo vệ” cho Yến Chi.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa ly trên bàn, một mùi hương dịu dàng nhưng đầy kiên cường. Anh siết chặt tay lại, cảm nhận chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo trên cổ tay mình. Cuộc chiến này, chỉ mới bắt đầu. Và anh đã sẵn sàng, với tất cả sự quyết tâm, dù có phải đối mặt với bao nhiêu sự “muộn màng” đi chăng nữa. Anh sẽ không bỏ cuộc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.