Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 176: Dấu Vết Trên Trang Sách Cũ

Minh Khang rời khỏi quán trà với Hoàng Nam, mang theo một nỗi ngổn ngang đến lạ. Lời nói của Hoàng Nam, đặc biệt là cụm từ “không còn như hồi xưa nữa đâu” và thông tin về việc Yến Chi “đang hẹn hò với ai đó”, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một bản án. Cảm giác muộn màng bủa vây, nặng trĩu. Anh đã siết chặt tay, đã tự nhủ rằng mình sẽ không bỏ cuộc, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.

Sáng hôm sau, Văn Phòng Kiến Trúc ‘Khởi Nguyên’ vẫn chào đón anh bằng thứ ánh sáng đèn trắng lạnh lẽo và mùi cà phê mới pha đặc trưng. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại vươn mình giữa thành phố, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Nội thất bên trong tối giản, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo nên một không gian chuyên nghiệp, hiệu quả. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa, tiếng điện thoại reo vang trong những phòng ban khác, xen lẫn tiếng trao đổi công việc dứt khoát. Thỉnh thoảng, tiếng máy in rít lên rồi im bặt, hoặc một đoạn nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung vẳng đến, như một nốt trầm hiếm hoi trong bản giao hưởng của sự bận rộn. Bầu không khí luôn căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng sáng tạo, nơi mọi ý tưởng được mài giũa và biến thành hiện thực.

Minh Khang bước vào văn phòng riêng, đặt chiếc cặp da xuống bàn làm việc được sắp xếp gọn gàng. Anh kéo ghế ra, ngồi xuống, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính đang lóe sáng với hàng loạt email và lịch hẹn dày đặc. Một ngày làm việc mới đã bắt đầu, nhưng tâm trí anh lại không thể nào tập trung được. Anh cảm nhận rõ ràng sự mát lạnh từ điều hòa phả vào da thịt, nhưng trái tim anh lại nóng ran bởi những suy nghĩ về Yến Chi.

Anh cố gắng mở một báo cáo dự án mới, nhưng những con số, biểu đồ cứ nhảy múa trước mắt anh mà không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Đầu óc anh cứ vẩn vơ về cuộc trò chuyện với Hoàng Nam. “Độc lập, mạnh mẽ, và không còn chờ đợi bất cứ ai nữa.” Những lời đó như khắc sâu vào tâm khảm anh, vừa khiến anh ngưỡng mộ, vừa khiến anh đau đáu. Anh thở dài, cảm nhận sự lạnh lẽo của bàn phím dưới đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc đến mức vô vị.

Không thể kháng cự, anh với lấy chiếc điện thoại thông minh, mở khóa màn hình. Thay vì lướt tin tức kinh tế hay thị trường chứng khoán như mọi khi, ngón tay anh lại tự động tìm đến biểu tượng của mạng xã hội. Anh gõ tên “Yến Chi” vào ô tìm kiếm. Hồ sơ của cô hiện ra, vẫn là ảnh đại diện cũ, một bức hình chụp nghiêng với nụ cười nhẹ nhàng, mơ màng. Anh lướt qua những bài đăng, chủ yếu là hình ảnh về các dự án thiết kế nội thất của Studio Sắc Màu, những buổi workshop về màu sắc, hay những đoạn trích dẫn ngắn gọn về nghệ thuật, cuộc sống. Tất cả đều chuyên nghiệp, chỉn chu, nhưng lại thiếu đi những dấu vết cá nhân, những cảm xúc riêng tư mà anh từng quen thuộc ở cô.

“Cô ấy… thực sự không muốn chia sẻ nhiều về bản thân nữa sao?” Minh Khang tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ anh mới nghe thấy. Sự kín đáo của Yến Chi không khỏi khiến anh bất ngờ. Cô không phải là người phô trương, nhưng anh nhớ Yến Chi của những năm trước vẫn thường chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, những suy nghĩ ngẫu hứng về một cuốn sách hay một bộ phim. Giờ đây, mọi thứ đều được sàng lọc kỹ lưỡng, chỉ giữ lại phần công việc và những triết lý sống chung chung. Điều đó khiến anh cảm thấy cô càng xa vời, càng khó nắm bắt hơn.

Anh chuyển sang tìm kiếm Mai Thư, bạn thân của Yến Chi. Hồ sơ của Mai Thư sôi động hơn hẳn, tràn ngập những bức ảnh chụp chung với Yến Chi, những buổi tụ tập bạn bè, những chuyến đi chơi cuối tuần. Mai Thư có vẻ là một người cởi mở, năng động, và không ngại chia sẻ cuộc sống cá nhân. Qua những bức ảnh của Mai Thư, anh nhìn thấy Yến Chi ở những góc độ khác: cười rạng rỡ bên ly cà phê, chăm chú xem một triển lãm nghệ thuật, hay đơn giản là ngồi đọc sách trong một góc quán quen. Cô vẫn là Yến Chi, nhưng lại là một phiên bản bình yên hơn, trưởng thành hơn, ít bận tâm đến những ánh mắt xung quanh.

Anh nhận thấy Yến Chi của hiện tại ít khi đăng ảnh cá nhân lên mạng xã hội, dù là trên trang của cô hay trên trang của Mai Thư, những bức ảnh có cô đều được chụp rất tự nhiên, không hề dàn dựng, và thường là trong những khoảnh khắc cô không để ý. Điều này càng làm tăng thêm cảm giác cô đang sống một cuộc sống riêng tư, không còn nhu cầu chứng tỏ hay tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài. Minh Khang cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Anh đã từng là một phần của thế giới đó, một người có thể dễ dàng tiếp cận những cảm xúc, suy nghĩ của cô. Giờ đây, anh phải mò mẫm, chắp vá từng mảnh nhỏ qua mạng xã hội, qua những người bạn chung.

Tiếng điện thoại nội bộ reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Minh Khang. Anh giật mình, đặt điện thoại xuống bàn.

“Anh Khang, có cuộc gọi từ đối tác ạ,” giọng Thảo, cô lễ tân nhỏ nhắn, chuyên nghiệp vang lên qua ống nghe.

“Được rồi, nối máy giúp anh,” Minh Khang đáp lại, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh hít một hơi thật sâu, ép mình quay lại với công việc. Nhưng dù có vùi đầu vào những con số, những bản thiết kế phức tạp, hình ảnh Yến Chi tươi tắn, bình yên vẫn cứ ẩn hiện trong tâm trí anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự tìm kiếm này không thể chỉ dừng lại ở màn hình điện thoại. Anh cần phải làm nhiều hơn thế, để thực sự hiểu phiên bản Yến Chi của hiện tại, và liệu anh có còn một cơ hội nào để chạm vào thế giới đó hay không. Anh cảm thấy chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo trên cổ tay mình, một lời nhắc nhở không lời về thời gian đã trôi qua và những gì anh đã đánh đổi.

***

Mấy ngày sau, Minh Khang vẫn miệt mài với công việc ở công ty, nhưng mỗi buổi chiều muộn, anh lại bắt đầu một hành trình "khám phá" riêng. Anh không thể ngồi yên, cứ để những thông tin mơ hồ từ Hoàng Nam và những bức ảnh ít ỏi trên mạng xã hội giày vò mình. Anh cần nhìn thấy cô, cần cảm nhận được sự hiện diện của cô, dù chỉ là từ xa. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về những nơi Yến Chi có thể lui tới. Cô yêu sách, yêu nghệ thuật. Và thế là, vào một buổi chiều thứ Sáu, sau khi hoàn thành xong lịch trình làm việc, anh quyết định đến Nhà Sách FAHASA – một địa điểm quen thuộc mà anh nhớ Yến Chi từng rất yêu thích.

Hoàng hôn vừa buông, những tia nắng cuối cùng còn vương trên những ô cửa kính của tòa nhà văn phòng, nhưng Minh Khang đã vội vã rời đi. Anh lái xe đến trung tâm thành phố, tìm một chỗ đậu xe khuất, rồi đi bộ đến nhà sách. Anh ăn mặc giản dị hơn bình thường, một chiếc áo phông màu tối và quần kaki, cố gắng hòa mình vào dòng người tộn rộn trên phố, không muốn gây sự chú ý. Anh muốn mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên nhất, như một cuộc gặp gỡ tình cờ, dù sâu thẳm trong lòng anh biết rõ đây là một cuộc săn tìm được tính toán tỉ mỉ.

Nhà Sách FAHASA rộng rãi, nhiều tầng, được thiết kế với những dãy kệ sách cao vút, chạm trần, tạo thành những mê cung tri thức. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ trần nhà chiếu xuống, phủ một lớp màu ấm áp lên hàng ngàn cuốn sách đủ thể loại. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đọc, và đôi khi là tiếng nhạc không lời du dương từ hệ thống loa ẩn, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và đầy thoải mái. Mùi giấy mới, mực in thoang thoảng quyện với mùi cà phê nhẹ nhàng từ quầy nhỏ ở góc nhà sách, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ.

Minh Khang chậm rãi bước qua các lối đi, ánh mắt lướt qua từng kệ sách, từng gương mặt. Anh cảm thấy mình như một thám tử đang lần theo dấu vết, cố gắng tìm kiếm một hình bóng quen thuộc giữa biển người. Anh đi qua khu vực sách kinh tế, rồi đến khu tiểu thuyết, thơ ca, mãi cho đến khi anh dừng lại ở khu vực văn học. Trái tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp khi anh nhìn thấy cô.

Yến Chi.

Cô đang đứng ở một góc khuất giữa hai dãy kệ sách cao ngất, tay cầm một cuốn sách bìa màu xanh ngọc. Ánh đèn vàng hắt lên mái tóc dài, óng mượt của cô, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, giản dị nhưng thanh thoát, tôn lên dáng người mảnh mai của cô. Khuôn mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây đang chăm chú lướt qua từng dòng chữ. Bên cạnh cô, Mai Thư đang cười nói vui vẻ, tay cầm một cuốn tạp chí thời trang, dường như đang cố gắng lôi kéo sự chú ý của cô bạn thân.

Minh Khang giấu mình sau một kệ sách dày cộp, chỉ để lộ một phần khuôn mặt để quan sát. Anh cảm nhận được sự thay đổi lớn ở cô. Yến Chi của hiện tại toát ra một vẻ rạng rỡ, bình yên mà anh chưa từng thấy trước đây. Nụ cười của cô không còn chút ưu tư hay gượng gạo nào, thay vào đó là sự mãn nguyện, thanh thản. Ánh mắt cô long lanh và đầy sức sống, không còn ẩn chứa sự mệt mỏi hay chờ đợi. Cô dường như đang giải thích điều gì đó về cuốn sách trên tay cho Mai Thư, thỉnh thoảng lại nhướng mày, mỉm cười nhẹ.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên gần chỗ Minh Khang đang ẩn nấp. Đó là Ông Minh, chủ cửa hàng sách, một người đàn ông mảnh khảnh, đeo kính lão, với gương mặt hiền hậu, luôn cầm một cuốn sách trên tay. Ông đang nói chuyện với một khách hàng khác, nhưng từng lời lại lọt vào tai Minh Khang một cách rõ ràng.

“Cuốn sách này rất hợp với những ai tìm kiếm sự bình yên nội tại, cháu ạ,” Ông Minh nói, giọng điềm tĩnh, đôi mắt hằn lên những nếp nhăn của thời gian nhưng vẫn tinh anh. “Giống như cô bé hay đến đây vậy.” Ông khẽ gật đầu về phía Yến Chi, người vẫn đang mải mê với cuốn sách của mình.

Minh Khang bất giác nhìn theo hướng Ông Minh chỉ, và anh thấy Yến Chi đang cầm một cuốn sách về triết lý sống, về thiền định hoặc chánh niệm – một khía cạnh hoàn toàn mới của cô mà anh chưa từng biết đến. Anh chợt nhận ra, Yến Chi đã không chỉ thay đổi bề ngoài, mà cả chiều sâu tâm hồn cô cũng đã có một sự chuyển dịch mạnh mẽ. Cô đang tìm kiếm sự bình yên từ bên trong, không phải từ những yếu tố bên ngoài.

Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, bất ngờ bật cười lớn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. “Trời ơi, cậu lại đọc mấy thứ triết lý này à? Sao không kiếm cuốn ngôn tình cho đời thêm màu sắc, cho nó thêm phần kịch tính đi!” Cô vừa nói vừa huých nhẹ vào vai Yến Chi, ánh mắt tinh nghịch.

Yến Chi khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Đời tớ bây giờ đã đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu, Mai Thư ạ.” Giọng cô trong trẻo, tự nhiên, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định, một sự mãn nguyện sâu sắc. “Quan trọng là hiện tại, tớ cảm thấy đủ đầy. Đủ bình yên, đủ vui vẻ. Những cuốn sách này giúp tớ hiểu rõ hơn về bản thân, về cách mình nên sống.”

Lời nói của Yến Chi như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Minh Khang. “Đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu.” Câu nói đó dội vào tâm trí anh, vang vọng như một lời tuyên bố không cần che giấu. Cô không còn chờ đợi, không còn tìm kiếm một mối tình lãng mạn nào nữa. Cô đã tự tạo ra thế giới của riêng mình, một thế giới mà ở đó, cô là người tự chủ, tự do, và hoàn toàn hạnh phúc. Nỗi muộn màng lại càng dâng lên, nhấn chìm anh trong một cảm giác chua xót đến tận cùng. Anh đã ở đâu khi cô cần những màu sắc đó? Anh đã làm gì khi cô còn tin vào những câu chuyện ngôn tình?

Minh Khang tiếp tục đứng ẩn mình, trái tim thắt lại. Anh nhìn Yến Chi, nhìn cách cô mỉm cười với Mai Thư, cách cô vuốt nhẹ bìa sách, cách ánh mắt cô lấp lánh khi nói về sự bình yên. Cô thực sự đã khác. Độc lập, mạnh mẽ, và hoàn toàn không còn là phiên bản Yến Chi mà anh từng tin rằng mình hiểu rõ. Anh cảm thấy có một rào cản vô hình, nhưng vững chắc, đang ngăn cách anh với cô. Một rào cản không phải do sự thù hận hay giận dữ, mà là do sự khác biệt trong thời điểm, trong phiên bản của chính họ.

Anh muốn bước ra, muốn nói một lời gì đó, dù chỉ là một câu chào hỏi đơn giản. Nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Sự kiêu hãnh của anh, thứ đã từng là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn trong sự nghiệp, giờ đây lại trở thành gánh nặng, ngăn cản anh bộc lộ cảm xúc thật của mình. Anh sợ. Sợ rằng sự xuất hiện của anh sẽ làm xáo trộn đi sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Sợ rằng ánh mắt cô sẽ chỉ là sự xa lạ, hoặc tệ hơn, là sự khó chịu.

Khi Yến Chi và Mai Thư di chuyển đến quầy tính tiền, Minh Khang lặng lẽ lùi lại, giấu mình sâu hơn vào phía sau kệ sách. Anh chờ cho đến khi họ rời đi, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của sách mới và cà phê. Anh không mua cuốn sách nào, chỉ đứng đó, cảm nhận sự trống rỗng và hối tiếc đang gặm nhấm. Anh đã có những thông tin quý giá: Yến Chi yêu sách triết lý, cô đang bình yên và mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Nhưng những thông tin đó lại càng làm anh nhận ra con đường phía trước gian nan đến nhường nào.

Anh rời khỏi nhà sách khi bầu trời đã tối hẳn, thành phố đã lên đèn. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những viên kim cương, nhưng trong mắt Minh Khang, chúng chỉ là những điểm sáng vô nghĩa. Anh bước đi chậm rãi, bàn tay siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ không phải là một cuộc chiến giành giật, mà là một cuộc chiến kiên nhẫn, một cuộc chiến để chứng minh rằng anh đã thay đổi, rằng anh xứng đáng với một vị trí trong thế giới đầy màu sắc của cô. Dù cho cô có nói rằng không cần thêm ngôn tình nữa, anh vẫn muốn là bản tình ca cuối cùng mà cô lắng nghe. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm cách, dù là khó khăn đến mấy, để một ngày nào đó, anh có thể bước vào thế giới ấy, không phải là một người lạ lén lút quan sát, mà là một người có thể cùng cô chia sẻ những cuốn sách, những triết lý, và hơn thế nữa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free