Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 177: Bình Yên Không Chờ Đợi: Tấm Gương Phản Chiếu Sự Muộn Màng
Bầu trời phía đông bắt đầu chuyển mình sau một đêm dài khắc khoải. Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng nhẹ nhàng xuyên qua tấm kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nội thất tối màu của căn penthouse. Minh Khang đứng lặng lẽ bên cửa sổ, bàn tay đặt hờ trên khung kính lạnh lẽo, tầm nhìn trải rộng ra cả một phần thành phố đang dần tỉnh giấc. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều thu nhỏ lại, nhưng những suy tư trong lòng anh thì lại cứ lớn dần, lấp đầy cả không gian tĩnh mịch. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn du dương trong căn phòng, một bản concerto buồn man mác, như tiếng lòng của chính anh. Thi thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương sớm và chút hương thơm tinh khiết từ những chậu cây xanh trên sân thượng, tạo nên một sự tĩnh lặng đến mức gần như cô độc.
Trong tay anh là chiếc điện thoại, màn hình phát ra ánh sáng dịu nhẹ, phản chiếu khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu và ẩn chứa vẻ suy tư, mệt mỏi. Anh lướt qua những bức ảnh chụp lén từ hôm qua ở nhà sách FAHASA. Là hình ảnh Yến Chi đang chăm chú lựa sách, là khoảnh khắc cô mỉm cười nhẹ nhàng khi Mai Thư trêu chọc, và là hình ảnh cô vuốt ve bìa cuốn sách triết lý một cách trân trọng. Từng bức ảnh, dù mờ nhòe và chụp vội, lại khắc sâu thêm vào tâm trí anh một Yến Chi hoàn toàn khác, một Yến Chi mà anh chưa từng biết đến. “Cô ấy thật sự đã khác,” anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai. “Không còn là cô gái ngày trước nữa. Nhưng sự bình yên này… nó khiến mình càng muốn tìm hiểu.”
Anh nhớ lại lời nói của Yến Chi, câu nói đã ám ảnh anh suốt đêm qua: “Đời tớ bây giờ đã đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu, Mai Thư ạ.” Câu nói ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một bức tường vô hình, dựng lên giữa anh và cô. Nó không phải là sự giận dữ hay trách móc, mà là sự tự tại, mãn nguyện đến đáng sợ. Anh đã từng nghĩ, khi mình đã đủ vững vàng, đủ ổn định, anh sẽ có thể bước đến bên cô, trao cho cô tất cả những gì cô xứng đáng. Nhưng cô lại không cần nữa. Cô đã tự tìm thấy những màu sắc cho cuộc đời mình, tự tô vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh mà không cần đến bất kỳ "ngôn tình" nào từ anh. Cảm giác "muộn màng" như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, một sự chua xót đến tận cùng. Anh đã ở đâu khi cô cần những màu sắc đó? Anh đã làm gì khi cô còn tin vào những câu chuyện ngôn tình, còn chờ đợi một hoàng tử nào đó?
Minh Khang khẽ thở dài, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Anh lướt đến một thông tin khác mà Hoàng Nam đã vô tình tiết lộ: Spa & Salon 'Thanh Xuân' – địa điểm Yến Chi thường ghé qua mỗi cuối tuần để thư giãn. Một kế hoạch mới, tinh tế và kín đáo hơn, dần hình thành trong tâm trí anh. Anh không thể xông xáo lao đến, không thể dùng những chiêu trò công sở hay sự nghiệp để lay động cô. Cô đã ở một phiên bản mà những điều đó không còn ý nghĩa. Anh cần phải là một phần của thế giới mà cô đang kiến tạo, một cách tự nhiên nhất có thể.
Anh mở ứng dụng lịch trên điện thoại, nhanh chóng kiểm tra lịch trình công việc trong ngày. Sáng nay có cuộc họp quan trọng với đối tác Nhật Bản, buổi chiều có buổi gặp gỡ với đội ngũ thiết kế để phê duyệt bản vẽ cuối cùng cho dự án khu đô thị mới. Công việc của anh vẫn bề bộn, vẫn chiếm trọn tâm trí anh như những năm trước. Nhưng giờ đây, giữa những con số, những bản vẽ phức tạp, hình ảnh Yến Chi lại cứ hiện lên, rõ nét và sống động hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, dù đã đạt được những thành công vang dội trong sự nghiệp, đã có trong tay tất cả những gì anh từng khao khát, nhưng trái tim anh lại trống rỗng đến lạ kỳ. Cái giá của sự ổn định, có lẽ, chính là những khoảng trống không thể lấp đầy bằng vật chất.
Minh Khang điều chỉnh lịch họp với đội ngũ thiết kế sang sáng mai, dành buổi chiều nay cho việc "nghiên cứu thị trường" của riêng mình. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội trên bàn, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm cách để chứng minh rằng anh đã thay đổi, rằng anh xứng đáng với một vị trí trong thế giới đầy màu sắc của cô. Dù cho cô có nói rằng không cần thêm ngôn tình nữa, anh vẫn muốn là bản tình ca cuối cùng mà cô lắng nghe. Anh sẽ không phải là một người lạ lén lút quan sát mãi, mà sẽ là một người có thể cùng cô chia sẻ những cuốn sách, những triết lý, và hơn thế nữa. Anh tin vào điều đó, bằng một quyết tâm thầm lặng, dù con đường phía trước có gian nan đến mấy. Anh nhìn ra thành phố, ánh nắng ban mai đã trải đều khắp các con phố, báo hiệu một ngày mới với những khởi đầu mới, và có lẽ, cả những hy vọng mới cho anh.
***
Buổi chiều, nắng dịu và gió nhẹ, Minh Khang lái xe đến con phố nơi có Spa & Salon 'Thanh Xuân'. Anh đỗ xe cách đó một quãng, tại một góc khuất có thể dễ dàng quan sát nhưng không gây chú ý. Ngồi trong xe, anh cảm nhận được mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ một cây cổ thụ gần đó, hòa lẫn với mùi khói xe và hương cà phê từ một quán nhỏ bên đường. Không khí thành phố chiều tà luôn mang một vẻ gì đó rất riêng, vừa nhộn nhịp vừa trầm lắng. Anh mở hé cửa kính, lắng nghe những âm thanh quen thuộc: tiếng còi xe vội vã, tiếng người đi đường trò chuyện xì xào, tiếng rao hàng của một bà lão bán hoa.
Minh Khang chờ đợi, sự kiên nhẫn của anh giờ đây đã được rèn giũa qua những năm tháng lao vào công việc. Anh không vội vã, không sốt ruột. Anh biết, để tiếp cận được Yến Chi ở phiên bản này, anh cần sự tinh tế và thời điểm phù hợp. Khoảng mười lăm phút sau, từ xa, anh thấy ba bóng dáng quen thuộc đang bước đến. Yến Chi, Mai Thư và Thanh Nga. Anh nhận ra ngay Yến Chi. Cô mặc một chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng, mái tóc dài được buộc hờ, để lộ vầng trán thanh tú. Dáng người cô thanh thoát, mỗi bước đi đều toát lên vẻ tự tin và bình yên.
Nụ cười trên môi cô không còn là nụ cười gượng gạo hay che giấu ưu tư như những lần gặp trước đây. Đó là một nụ cười thật sự, mãn nguyện và tỏa sáng. Anh chợt nhận ra, đã bao lâu rồi anh không thấy cô cười một cách tự nhiên và rạng rỡ đến thế? Có lẽ là từ rất lâu rồi, khi họ còn là những người trẻ tuổi, chưa vướng bận những gánh nặng của cuộc đời. Minh Khang lặng lẽ quan sát, trái tim anh như thắt lại. Cô gái anh từng bỏ lỡ, giờ đây đã trở thành một phiên bản hoàn hảo hơn, tự chủ hơn. Cô đã tự chữa lành những vết thương, tự tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình mà không cần bất kỳ sự tác động nào từ bên ngoài.
Mai Thư, với mái tóc highlight thời thượng và trang phục sành điệu, vẫn luôn là người nổi bật nhất trong đám đông. Cô cười nói rôm rả, thỉnh thoảng lại huých nhẹ vào vai Yến Chi một cách thân mật. Thanh Nga, nhỏ nhắn và dịu dàng, bước đi bên cạnh, đôi mắt biết cười luôn nhìn Yến Chi với vẻ trìu mến. Ba cô gái, ba cá tính khác nhau, nhưng lại tạo nên một bức tranh hài hòa của tình bạn. Họ bước vào Spa & Salon 'Thanh Xuân', cánh cửa tự động khẽ khàng đóng lại, che khuất những hình ảnh ấy khỏi tầm mắt Minh Khang.
Anh thở ra một hơi dài. Nụ cười đó… đã bao lâu rồi mình không thấy cô ấy cười tự nhiên như vậy? Nó không chỉ là nụ cười của sự vui vẻ nhất thời, mà còn là nụ cười của sự an nhiên, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng. Nó khiến anh vừa mừng cho cô, vừa day dứt cho chính mình. Cảm giác "muộn màng" lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, anh sẽ là người mang lại nụ cười ấy cho cô. Nhưng cô đã tự tìm thấy nó, bằng chính nỗ lực của mình, không có sự góp sức của anh.
Minh Khang quyết định không vội vàng. Anh khởi động xe, đi chậm rãi dọc con phố, tìm một quán cà phê gần đó. Anh chọn Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', một quán nhỏ xinh xắn với phong cách vintage, nằm đối diện với Spa 'Thanh Xuân'. Anh chọn một chiếc bàn khuất trong góc, nơi có thể dễ dàng quan sát cửa ra vào của spa mà không bị ai để ý. Anh gọi một ly cà phê đen đá, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa, hòa với mùi bánh ngọt mới ra lò từ quầy bar. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, làm dịu đi những xáo động trong lòng anh. Anh ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi, như một thợ săn đang mai phục con mồi, nhưng mục đích của anh không phải là săn bắt, mà là tìm hiểu, là hàn gắn.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Ánh nắng chiều dịu nhẹ cuối cùng cũng nhường chỗ cho những vệt vàng cam rực rỡ, rồi dần tan biến vào màn đêm. Từ quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', Minh Khang nhìn thấy Yến Chi và bạn bè bước ra từ Spa 'Thanh Xuân'. Họ dường như đã được thư giãn và chăm sóc kỹ lưỡng, mỗi người đều toát lên vẻ tươi tắn, rạng rỡ. Mùi tinh dầu thoang thoảng từ phía spa dường như cũng bay nhẹ đến chỗ anh, hòa vào mùi cà phê đậm đà, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng dễ chịu.
Thay vì rời đi ngay, ba cô gái lại chọn một chiếc bàn nhỏ ngoài trời của quán cà phê đối diện, cách chỗ Minh Khang không xa. Anh thấy rõ Yến Chi mặc một chiếc váy linen màu be, gương mặt không trang điểm nhiều nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, bình yên. Mái tóc dài của cô được thả tự nhiên, óng ả dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Mai Thư vẫn rạng rỡ và năng động trong chiếc đầm maxi họa tiết sặc sỡ, mái tóc highlight bồng bềnh. Thanh Nga thì chọn một bộ jumpsuit đơn giản, nhưng nụ cười dịu dàng của cô vẫn khiến cô trở nên nổi bật.
Họ gọi vài món đồ uống và bắt đầu trò chuyện. Minh Khang cố gắng lắng nghe, dù chỉ là những âm thanh loáng thoáng. Tiếng nhạc acoustic từ quán cà phê, tiếng ly tách va chạm nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện thì thầm của nhóm bạn, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng đôi mắt anh không rời khỏi Yến Chi.
“Thấy chưa, tớ nói rồi mà, cứ yêu bản thân mình trước đi, ngôn tình tự khắc tìm đến!” Mai Thư cất giọng lanh lảnh, pha chút hài hước, đẩy nhẹ vai Yến Chi. Cô ấy vẫn luôn là người thẳng thắn và lạc quan như vậy.
Thanh Nga, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ mỉm cười. “Đúng vậy, khi mình đủ đầy từ bên trong, mình sẽ không còn trông đợi hay yêu cầu quá nhiều từ người khác. Tình yêu, hay bất cứ điều gì khác, đều sẽ đến một cách tự nhiên và đúng thời điểm.” Giọng Thanh Nga ấm áp, như một lời khuyên nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Yến Chi khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường, chứa đựng một sự mãn nguyện sâu sắc. “Đời tớ bây giờ đã đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu. Cứ bình yên thế này là được rồi.” Cô nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Những gì mình cần, mình đã tự tìm thấy. Cảm giác đủ đầy này, nó quý giá hơn bất cứ điều gì.”
Từng câu chữ của Yến Chi, từng lời nhận xét của Mai Thư và Thanh Nga, như những mũi kim châm vào lòng Minh Khang. “Đủ màu sắc rồi sao? Không cần thêm ngôn tình?” Anh lặp lại trong tâm trí, cảm giác “muộn màng” lại càng dâng trào. Cô ấy… thật sự đã không còn chờ đợi. Cô đã không còn là cô gái trẻ tin vào những câu chuyện cổ tích, mà đã trở thành một người phụ nữ tự chủ, tự mình viết nên câu chuyện của đời mình. Sự bình yên và mãn nguyện của cô không phải là sự giả tạo, mà là kết quả của một hành trình dài tự tìm tòi, tự chữa lành.
Minh Khang cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Khi anh còn đang mải miết chạy theo những mục tiêu sự nghiệp, Yến Chi đã lặng lẽ trải qua những đổ vỡ, những tổn thương, rồi tự mình đứng dậy và kiến tạo một thế giới riêng. Một thế giới mà ở đó, cô là trung tâm, là người kiến trúc sư cho hạnh phúc của chính mình. Anh đã từng nghĩ, anh sẽ là người mang đến hạnh phúc cho cô. Nhưng cô đã tự tìm thấy nó, và giờ đây, anh chỉ là một người ngoài cuộc, lén lút quan sát.
Anh chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: cách Yến Chi cười, cách cô vuốt nhẹ mái tóc, cách ánh mắt cô lấp lánh khi nói về cuộc sống hiện tại của mình. Anh nhận ra, rào cản giữa anh và cô không phải là sự thù hận hay giận dữ, mà là một khoảng cách vô hình, nhưng vững chắc – khoảng cách của thời điểm và của những phiên bản đã qua. Cô đã tiến về phía trước, trong khi anh, chỉ mới bắt đầu nhận ra những gì mình đã bỏ lỡ.
***
Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ nhìn từ trên cao. Tiếng gió rít qua ô cửa kính của căn penthouse càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, cô độc. Minh Khang trở về nhà sau buổi “quan sát” đầy day dứt. Anh không bật đèn, căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại và ánh sáng mờ ảo từ thành phố vọng vào. Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa bọc da sang trọng, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ kỳ. Mùi gỗ quý và nước hoa nam tính quen thuộc trong căn phòng giờ đây dường như cũng không thể xua đi cảm giác lạnh lẽo đang gặm nhấm anh.
Hình ảnh Yến Chi tươi tắn, bình yên cùng những lời nói của cô về sự đủ đầy hiện tại cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. “Đời tớ bây giờ đã đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu.” Câu nói ấy vang vọng, không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là một sự khẳng định về sự tự chủ, về một cuộc sống đã được lấp đầy. Nó khiến anh nhận ra sự thật nghiệt ngã: cô đã không còn chờ đợi.
Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng cho sự chính xác, cho thời gian và những kế hoạch đã được định sẵn, giờ đây dường như lại đang nhắc nhở anh về một sự "sai lệch" không thể nào bù đắp được. Thời gian của anh và cô chưa bao giờ trùng khớp. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến bây giờ, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, cô lại không còn chờ đợi anh nữa.
Cảm giác 'muộn màng' không chỉ là khoảng cách về thời gian, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn. Cô ấy đã đi một chặng đường dài, đã trưởng thành, đã tìm thấy sự bình yên từ bên trong. Còn anh, dù đã đạt được đỉnh cao sự nghiệp, nhưng lại chỉ mới bắt đầu hành trình tìm kiếm ý nghĩa thật sự của cuộc đời, tìm kiếm một tình yêu mà anh đã từng gạt bỏ. Khoảng cách giữa hai phiên bản của họ, giờ đây, dường như đã trở nên quá xa vời. Liệu có còn cơ hội nào không? Hay anh thật sự đã quá muộn? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.
Minh Khang khẽ thở dài, trong bóng tối, anh đưa tay lên xoa thái dương. Sự kiêu hãnh của anh, thứ đã từng là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn trong sự nghiệp, giờ đây lại trở thành gánh nặng, ngăn cản anh bộc lộ cảm xúc thật của mình một cách trực diện. Anh sợ. Sợ rằng sự xuất hiện của anh sẽ làm xáo trộn đi sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Sợ rằng ánh mắt cô sẽ chỉ là sự xa lạ, hoặc tệ hơn, là sự khó chịu. Anh cần một cách tiếp cận khác.
Anh đứng dậy, bước đến bàn làm việc, bật một chiếc đèn nhỏ, ánh sáng vàng dịu hắt lên trang giấy trắng. Anh lấy ra một cuốn sổ tay da cũ, nơi anh thường ghi chép những kế hoạch công việc, những ý tưởng đột phá. Nhưng hôm nay, những dòng chữ anh viết lại không liên quan gì đến những con số hay dự án. Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, một cách tiếp cận khác, chậm rãi và tinh tế hơn. Anh ghi lại những điều anh quan sát được: Yến Chi yêu sách triết lý, cô thích chăm sóc bản thân, cô trân trọng tình bạn, và quan trọng nhất, cô đang bình yên và mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.
Kế hoạch của anh không phải là một cuộc tấn công dồn dập, mà là một cuộc chiến kiên nhẫn. Anh sẽ không cố gắng phá vỡ sự bình yên của cô, mà sẽ tìm cách hòa mình vào thế giới của cô, một cách tự nhiên nhất. Anh sẽ không còn là một Minh Khang của những con số và sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu. Anh sẽ tìm cách để một ngày nào đó, anh có thể bước vào thế giới ấy, không phải là một người lạ lén lút quan sát, mà là một người có thể cùng cô chia sẻ những cuốn sách, những triết lý, và hơn thế nữa. Anh sẽ chứng minh rằng, dù anh đến muộn, nhưng tình yêu của anh không hề kém sâu sắc, và anh xứng đáng có một vị trí trong thế giới đầy màu sắc mà cô đã tạo dựng. Anh siết chặt cuốn sổ tay, một quyết tâm thầm lặng nhưng mạnh mẽ bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.