Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 178: Dằn Vặt Của Kẻ Đến Sau: Nỗ Lực Phá Vỡ Vỏ Bọc Cũ

Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ nhìn từ trên cao. Tiếng gió rít qua ô cửa kính của căn penthouse càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, cô độc. Minh Khang trở về nhà sau buổi “quan sát” đầy day dứt. Anh không bật đèn, căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại và ánh sáng mờ ảo từ thành phố vọng vào. Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa bọc da sang trọng, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ kỳ. Mùi gỗ quý và nước hoa nam tính quen thuộc trong căn phòng giờ đây dường như cũng không thể xua đi cảm giác lạnh lẽo đang gặm nhấm anh.

Hình ảnh Yến Chi tươi tắn, bình yên cùng những lời nói của cô về sự đủ đầy hiện tại cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. “Đời tớ bây giờ đã đủ màu sắc rồi, không cần thêm ngôn tình nữa đâu.” Câu nói ấy vang vọng, không phải là một lời từ chối thẳng thừng, mà là một sự khẳng định về sự tự chủ, về một cuộc sống đã được lấp đầy. Nó khiến anh nhận ra sự thật nghiệt ngã: cô đã không còn chờ đợi.

Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng cho sự chính xác, cho thời gian và những kế hoạch đã được định sẵn, giờ đây dường như lại đang nhắc nhở anh về một sự "sai lệch" không thể nào bù đắp được. Thời gian của anh và cô chưa bao giờ trùng khớp. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến bây giờ, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, cô lại không còn chờ đợi anh nữa.

Cảm giác 'muộn màng' không chỉ là khoảng cách về thời gian, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn. Cô ấy đã đi một chặng đường dài, đã trưởng thành, đã tìm thấy sự bình yên từ bên trong. Còn anh, dù đã đạt được đỉnh cao sự nghiệp, nhưng lại chỉ mới bắt đầu hành trình tìm kiếm ý nghĩa thật sự của cuộc đời, tìm kiếm một tình yêu mà anh đã từng gạt bỏ. Khoảng cách giữa hai phiên bản của họ, giờ đây, dường như đã trở nên quá xa vời. Liệu có còn cơ hội nào không? Hay anh thật sự đã quá muộn? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.

Minh Khang khẽ thở dài, trong bóng tối, anh đưa tay lên xoa thái dương. Sự kiêu hãnh của anh, thứ đã từng là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn trong sự nghiệp, giờ đây lại trở thành gánh nặng, ngăn cản anh bộc lộ cảm xúc thật của mình một cách trực diện. Anh sợ. Sợ rằng sự xuất hiện của anh sẽ làm xáo trộn đi sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Sợ rằng ánh mắt cô sẽ chỉ là sự xa lạ, hoặc tệ hơn, là sự khó chịu. Anh cần một cách tiếp cận khác.

Anh đứng dậy, bước đến bàn làm việc, bật một chiếc đèn nhỏ, ánh sáng vàng dịu hắt lên trang giấy trắng. Anh lấy ra một cuốn sổ tay da cũ, nơi anh thường ghi chép những kế hoạch công việc, những ý tưởng đột phá. Nhưng hôm nay, những dòng chữ anh viết lại không liên quan gì đến những con số hay dự án. Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, một cách tiếp cận khác, chậm rãi và tinh tế hơn. Anh ghi lại những điều anh quan sát được: Yến Chi yêu sách triết lý, cô thích chăm sóc bản thân, cô trân trọng tình bạn, và quan trọng nhất, cô đang bình yên và mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.

Kế hoạch của anh không phải là một cuộc tấn công dồn dập, mà là một cuộc chiến kiên nhẫn. Anh sẽ không cố gắng phá vỡ sự bình yên của cô, mà sẽ tìm cách hòa mình vào thế giới của cô, một cách tự nhiên nhất. Anh sẽ không còn là một Minh Khang của những con số và sự nghiệp, mà sẽ là một Minh Khang của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu. Anh sẽ tìm cách để một ngày nào đó, anh có thể bước vào thế giới ấy, không phải là một người lạ lén lút quan sát, mà là một người có thể cùng cô chia sẻ những cuốn sách, những triết lý, và hơn thế nữa. Anh sẽ chứng minh rằng, dù anh đến muộn, nhưng tình yêu của anh không hề kém sâu sắc, và anh xứng đáng có một vị trí trong thế giới đầy màu sắc mà cô đã tạo dựng. Anh siết chặt cuốn sổ tay, một quyết tâm thầm lặng nhưng mạnh mẽ bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm.

***

Tối hôm sau, Minh Khang và Hoàng Nam ngồi đối diện nhau trong một phòng VIP riêng tư của Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Không gian nơi đây được thiết kế theo phong cách tân cổ điển, với những bức tường ốp gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, tạo nên một bầu không khí thanh lịch và yên tĩnh. Khăn trải bàn trắng tinh, những bông hoa ly trắng muốt cắm trong chiếc bình pha lê đặt giữa bàn, cùng những ngọn nến lung linh, làm dịu đi mọi lo toan. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như một dòng suối, quyện vào tiếng ly tách chạm nhẹ và tiếng thì thầm trò chuyện của những vị khách khác, tạo nên một bản hòa âm riêng tư và lãng mạn. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp bay lên, hòa quyện với hương rượu vang thoang thoảng và mùi hương hoa ly tinh khiết, mang lại một cảm giác dễ chịu và thư thái.

Minh Khang, với vóc dáng cao ráo và khuôn mặt góc cạnh, hôm nay trông có vẻ trầm tư hơn mọi khi. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa một sự suy tư khó tả, và anh gắp thức ăn một cách miễn cưỡng, dường như không mấy ngon miệng. Anh đẩy nhẹ đĩa bò bít tết sang một bên, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Hoàng Nam, người bạn thân thiết của anh, với vẻ ngoài thư sinh, mái tóc cắt gọn gàng và đôi kính cận, vẫn điềm tĩnh quan sát. Hoàng Nam mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, trông nhã nhặn và trí thức. Anh đặt chiếc khăn ăn xuống, nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu.

“Dạo này cậu bận rộn với dự án mới lắm à? Trông cậu có vẻ hơi mệt mỏi,” Hoàng Nam khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn.

Minh Khang khẽ lắc đầu, “Dự án thì vẫn vậy, nhưng... tớ có chuyện khác muốn hỏi cậu.” Anh hít một hơi sâu, như thể đang cân nhắc từng lời nói. “Tớ có một người bạn... anh ấy đang gặp chút khó khăn trong tình yêu.”

Hoàng Nam nhướng mày, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Anh gật đầu, ra hiệu cho Minh Khang tiếp tục. Anh biết, Minh Khang hiếm khi mở lòng về chuyện cá nhân, và cách anh nói về “một người bạn” thường là cách anh kể về chính mình.

Minh Khang tiếp tục, ánh mắt xa xăm nhìn vào ngọn nến đang cháy. “Anh ấy... đã bỏ lỡ một cô gái mà anh ấy rất yêu. Và bây giờ, khi anh ấy đã sẵn sàng để đối diện với tình cảm đó, cô ấy lại đã thay đổi quá nhiều. Cô ấy bây giờ quá bình yên, quá tự chủ. Anh ấy không biết phải làm sao để tiếp cận.” Anh dừng lại, chờ đợi phản ứng từ Hoàng Nam. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ đeo tay lại ùa về, nhắc nhở anh về những năm tháng đã qua.

Hoàng Nam đặt dao dĩa xuống, uống một ngụm nước. Anh nhìn thẳng vào Minh Khang, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy thiện chí. “Vậy cậu ấy có bao giờ nghĩ, có lẽ cô ấy không muốn được tiếp cận theo cách cũ không?”

Minh Khang hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn bạn. “Cách cũ?”

“Phải. Cách cũ, hay nói đúng hơn là phiên bản cũ của cậu ấy. Cái cách mà cậu ấy từng đặt sự nghiệp lên trên hết, tin rằng chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó,” Hoàng Nam nói một cách chậm rãi, như thể đang phân tích một bài toán phức tạp. “Cậu ấy cần phải hiểu, cô ấy đã là một phiên bản khác. Một phiên bản đã trải qua những tổn thương, đã tự mình đứng dậy và tìm thấy sự bình yên. Một phiên bản không còn chờ đợi hay đặt nặng định mệnh. Và cậu ấy cũng vậy. Cậu ấy đã trưởng thành, đã đạt được những gì mình muốn, nhưng cũng đã nhận ra giá trị của những điều từng bỏ lỡ. Quan trọng là liệu phiên bản hiện tại của cả hai có còn phù hợp?”

Lời nói của Hoàng Nam như một nhát dao bén nhọn xé toạc lớp vỏ bọc kiêu hãnh của Minh Khang. Anh biết, Hoàng Nam đang nói thẳng vào nỗi dằn vặt lớn nhất của anh. Cái "phiên bản" anh từng là, cái "phiên bản" đã khiến anh và Yến Chi lỡ nhau, giờ đây lại là rào cản lớn nhất.

“Nhưng lòng tự tôn... những nguyên tắc cũ... khó bỏ quá,” Minh Khang thì thầm, giọng nói trầm hẳn xuống, mang theo một chút chua chát. “Anh ấy luôn tin vào sự rõ ràng, vào những kế hoạch cụ thể. Việc tiếp cận một cách mập mờ, không chắc chắn, đi ngược lại với con người anh ấy.”

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. “Lòng tự tôn là con dao hai lưỡi, Minh Khang. Nó có thể là động lực để cậu vươn lên, nhưng cũng có thể là xiềng xích trói buộc cậu. Nếu cậu ấy thật sự muốn có được cô gái đó, cậu ấy phải học cách đặt lòng tự tôn sang một bên. Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên từ bên trong, không phải từ việc được một ai đó ‘chinh phục’ hay ‘ban phát’ tình yêu. Cậu ấy phải hòa mình vào thế giới của cô ấy, chứ không phải kéo cô ấy về thế giới của mình.”

Hoàng Nam nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt vẫn tập trung vào Minh Khang. “Cậu ấy cần phải thể hiện sự chân thành, không phải sự cố gắng chứng tỏ bản thân. Yến Chi không cần một người đàn ông thành công để cuộc đời cô ấy đủ màu sắc. Cô ấy đã có điều đó rồi. Cô ấy cần một người hiểu và tôn trọng những gì cô ấy đã xây dựng.”

Minh Khang im lặng, đầu óc quay cuồng với những lời của bạn. Hoàng Nam luôn là người nhìn mọi thứ một cách khách quan, thẳng thắn, và đôi khi, sự thẳng thắn đó đau đến thấu xương. Anh biết Hoàng Nam nói đúng. Những nguyên tắc cũ, sự kiêu hãnh đã định hình anh trong suốt những năm tháng qua, giờ đây lại trở thành gánh nặng, ngăn cản anh đến gần với điều anh thực sự khao khát. Anh đã từng là một Minh Khang của những con số và sự nghiệp, của những kế hoạch rõ ràng và những mục tiêu cụ thể. Nhưng Yến Chi của hiện tại lại sống bằng cảm xúc, bằng sự bình yên nội tại, bằng những rung động tinh tế. Làm sao anh có thể phá vỡ cái vỏ bọc mà anh đã dày công xây dựng để chạm vào thế giới ấy?

“Vậy... theo cậu, anh ấy nên làm gì?” Minh Khang cuối cùng cũng hỏi, giọng nói yếu ớt hơn thường lệ.

Hoàng Nam dựa lưng vào ghế, thở dài nhẹ. “Cậu ấy phải bắt đầu lại từ đầu. Không phải với tư cách một người đàn ông thành đạt đang ban phát cơ hội, mà với tư cách một người đang tìm kiếm sự đồng điệu. Tìm hiểu cô ấy, thật sự tìm hiểu cô ấy của hiện tại. Những sở thích mới của cô ấy là gì? Những cuốn sách cô ấy đang đọc? Những nơi cô ấy thường đến? Và rồi, tìm cách để ‘tình cờ’ xuất hiện ở đó, không phải để ‘chinh phục’, mà để ‘chia sẻ’.”

Anh nhấn mạnh từ “chia sẻ” như một lời khuy��n chân thành nhất. “Và quan trọng nhất, đừng cố gắng trở thành một người khác. Hãy là phiên bản tốt nhất của chính cậu ấy, nhưng là phiên bản có thể đồng cảm và thấu hiểu phiên bản hiện tại của Yến Chi. Cô ấy không cần ngôn tình. Cô ấy cần sự chân thật, sự kết nối từ sâu thẳm tâm hồn.”

Minh Khang nhắm mắt lại, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa ly và rượu vang trong không khí. Những lời của Hoàng Nam như những tia sáng len lỏi vào tâm trí anh, soi rọi những góc khuất mà anh đã cố tình phớt lờ. Anh đã từng đặt ra quá nhiều điều kiện cho tình yêu, quá nhiều mục tiêu cho bản thân, đến nỗi quên mất rằng tình yêu thực sự không thể được tính toán hay lên kế hoạch tỉ mỉ. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian để theo đuổi những thứ mà giờ đây, khi có được, lại không mang lại sự trọn vẹn. Hoàng Nam đã đúng. Anh và Yến Chi đều đã là những phiên bản khác nhau. Và để có thể hòa hợp, anh cũng phải thay đổi. Thay đổi không phải để chiều lòng cô, mà là để trở thành một phiên bản trưởng thành hơn, một phiên bản sẵn sàng cho một tình yêu chân thật, không điều kiện.

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc nữa, nhưng tâm trí Minh Khang đã trôi về những suy nghĩ sâu xa. Anh đã nghe được điều mình cần nghe, dù nó không dễ chấp nhận. Anh đã nhìn thấy rõ hơn con đường mình cần đi, dù nó có vẻ xa lạ và đầy thử thách. Lòng tự tôn của anh vẫn còn đó, nhưng nó không còn là bức tường thành vững chãi nữa, mà đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt, để ánh sáng của sự chân thành len lỏi vào. Anh sẽ phải phá vỡ nó, từng chút một.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ kính lớn của căn penthouse, rọi sáng căn phòng hiện đại, tối giản. Mùi gỗ quý và nước hoa nam tính vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng không còn mang vẻ cô độc nữa, mà thay vào đó là một không khí của sự tập trung và quyết tâm. Minh Khang ngồi trước chiếc bàn làm việc, nơi chiếc đèn nhỏ đêm qua vẫn còn đó, giờ đây nhường chỗ cho ánh sáng tự nhiên. Anh mặc một chiếc áo thun đơn giản, khác hẳn với hình ảnh lịch lãm thường ngày, như thể anh đang trút bỏ đi lớp vỏ bọc cũ.

Anh đặt ly cà phê sứ trắng lên bàn, hơi ấm từ ly lan tỏa vào lòng bàn tay. Mùi cà phê mới pha thơm lừng, xua đi những uể oải còn vương vấn sau một đêm dài suy nghĩ. Trước mặt anh là chiếc laptop, màn hình hiển thị một tài liệu trống. Anh đã dành cả buổi sáng để suy nghĩ và sắp xếp lại những lời Hoàng Nam đã nói, những gì anh đã quan sát được về Yến Chi. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ đeo tay đã biến mất, thay vào đó là sự ấm áp từ ly cà phê, như một lời nhắc nhở về những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa trong cuộc sống.

"Kiêu hãnh của mình đã hại mình quá nhiều rồi. Lần này, mình phải thật sự chân thành. Không thể là Minh Khang của những năm trước nữa," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ, như một lời thề với chính bản thân. Anh nhận ra rằng, việc tiếp cận Yến Chi không thể là một chiến lược công việc, không thể là một dự án cần phải "hoàn thành" bằng mọi giá. Đó phải là một hành trình của sự thấu hiểu, của sự kết nối từ trái tim.

Anh bắt đầu gõ những từ khóa lên tài liệu. Đầu tiên là "Fahasa," nơi anh đã thấy Yến Chi và Mai Thư. Anh nhớ lại những cuốn sách triết lý mà Yến Chi đã xem, những trang sách cô ấy lật dở với vẻ say mê. Kế tiếp là "workshop nghệ thuật," "yoga," "thiền," những từ ngữ mà anh đã thoáng nghe Mai Thư và Thanh Nga nhắc đến ở spa. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về các trung tâm tổ chức workshop vẽ tranh, làm gốm, các lớp học thiền, yoga ở các quận trung tâm thành phố. Anh không còn tìm kiếm những nơi sang trọng hay những sự kiện lớn, mà là những không gian nhỏ, ấm cúng, nơi Yến Chi có thể tìm thấy sự bình yên và phát triển bản thân.

Anh cũng ghi chú lại những thói quen nhỏ của cô, như việc cô thích uống trà thảo mộc, hay cách cô mỉm cười khi nói về một cuốn sách hay. Những chi tiết nhỏ nhặt này, mà trước đây anh có thể đã bỏ qua, giờ đây lại trở thành những manh mối quý giá, giúp anh phác họa rõ nét hơn về phiên bản Yến Chi hiện tại. Anh sẽ không cố gắng "tạo ra" một cuộc gặp gỡ, mà sẽ "hòa mình" vào những không gian mà cô ấy thuộc về. Anh sẽ xuất hiện như một người có cùng đam mê, một người đang tìm kiếm sự đồng điệu, chứ không phải một người đàn ông giàu có đang cố gắng gây ấn tượng.

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trong miệng, để lại dư vị ngọt ngào. Ánh mắt anh ánh lên vẻ quyết tâm. Anh biết, con đường này sẽ không dễ dàng. Yến Chi đã xây dựng một thế giới đủ đầy, một bức tường vô hình của sự bình yên và độc lập. Nhưng anh tin rằng, sự chân thành, sự kiên nhẫn, và một phiên bản Minh Khang đã trưởng thành hơn, có thể sẽ tìm thấy một khe hở nhỏ để bước vào. Anh sẽ không còn là người đến đúng lúc nhưng sai phiên bản, hay đúng phiên bản nhưng sai thời điểm. Anh sẽ cố gắng để cả anh và cô, ở phiên bản hiện tại, có thể tìm thấy một điểm chung, một khởi đầu mới, nơi tình yêu không còn là sự tiếc nuối mà là một cơ hội thực sự.

Anh siết chặt ly cà phê trong tay, một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi nhưng bền bỉ bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Lần này, anh sẽ không để sự kiêu hãnh hay những tính toán lý trí cản trở mình nữa. Anh sẽ lắng nghe trái tim, và đi theo con đường mà nó mách bảo. Con đường để đến với Yến Chi, không phải bằng cách chinh phục, mà bằng cách thấu hiểu và đồng hành.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free