Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 179: Bỏ Lại Kiêu Hãnh: Bước Chân Đầu Tiên

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ kính lớn của căn penthouse, rọi sáng căn phòng hiện đại, tối giản. Mùi gỗ quý và nước hoa nam tính vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng không còn mang vẻ cô độc nữa, mà thay vào đó là một không khí của sự tập trung và quyết tâm. Minh Khang ngồi trước chiếc bàn làm việc, nơi chiếc đèn nhỏ đêm qua vẫn còn đó, giờ đây nhường chỗ cho ánh sáng tự nhiên. Anh mặc một chiếc áo thun đơn giản, khác hẳn với hình ảnh lịch lãm thường ngày, như thể anh đang trút bỏ đi lớp vỏ bọc cũ.

Anh đặt ly cà phê sứ trắng lên bàn, hơi ấm từ ly lan tỏa vào lòng bàn tay. Mùi cà phê mới pha thơm lừng, xua đi những uể oải còn vương vấn sau một đêm dài suy nghĩ. Trước mặt anh là chiếc laptop, màn hình hiển thị một tài liệu trống. Anh đã dành cả buổi sáng để suy nghĩ và sắp xếp lại những lời Hoàng Nam đã nói, những gì anh đã quan sát được về Yến Chi. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ đeo tay đã biến mất, thay vào đó là sự ấm áp từ ly cà phê, như một lời nhắc nhở về những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa trong cuộc sống.

"Kiêu hãnh của mình đã hại mình quá nhiều rồi. Lần này, mình phải thật sự chân thành. Không thể là Minh Khang của những năm trước nữa," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ, như một lời thề với chính bản thân. Anh nhận ra rằng, việc tiếp cận Yến Chi không thể là một chiến lược công việc, không thể là một dự án cần phải "hoàn thành" bằng mọi giá. Đó phải là một hành trình của sự thấu hiểu, của sự kết nối từ trái tim.

Anh bắt đầu gõ những từ khóa lên tài liệu. Đầu tiên là "Fahasa," nơi anh đã thấy Yến Chi và Mai Thư. Anh nhớ lại những cuốn sách triết lý mà Yến Chi đã xem, những trang sách cô ấy lật dở với vẻ say mê. Kế tiếp là "workshop nghệ thuật," "yoga," "thiền," những từ ngữ mà anh đã thoáng nghe Mai Thư và Thanh Nga nhắc đến ở spa. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về các trung tâm tổ chức workshop vẽ tranh, làm gốm, các lớp học thiền, yoga ở các quận trung tâm thành phố. Anh không còn tìm kiếm những nơi sang trọng hay những sự kiện lớn, mà là những không gian nhỏ, ấm cúng, nơi Yến Chi có thể tìm thấy sự bình yên và phát triển bản thân.

Anh cũng ghi chú lại những thói quen nhỏ của cô, như việc cô thích uống trà thảo mộc, hay cách cô mỉm cười khi nói về một cuốn sách hay. Những chi tiết nhỏ nhặt này, mà trước đây anh có thể đã bỏ qua, giờ đây lại trở thành những manh mối quý giá, giúp anh phác họa rõ nét hơn về phiên bản Yến Chi hiện tại. Anh sẽ không cố gắng "tạo ra" một cuộc gặp gỡ, mà sẽ "hòa mình" vào những không gian mà cô ấy thuộc về. Anh sẽ xuất hiện như một người có cùng đam mê, một người đang tìm kiếm sự đồng điệu, chứ không phải một người đàn ông giàu có đang cố gắng gây ấn tượng.

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trong miệng, để lại dư vị ngọt ngào. Ánh mắt anh ánh lên vẻ quyết tâm. Anh biết, con đường này sẽ không dễ dàng. Yến Chi đã xây dựng một thế giới đủ đầy, một bức tường vô hình của sự bình yên và độc lập. Nhưng anh tin rằng, sự chân thành, sự kiên nhẫn, và một phiên bản Minh Khang đã trưởng thành hơn, có thể sẽ tìm thấy một khe hở nhỏ để bước vào. Anh sẽ không còn là người đến đúng lúc nhưng sai phiên bản, hay đúng phiên bản nhưng sai thời điểm. Anh sẽ cố gắng để cả anh và cô, ở phiên bản hiện tại, có thể tìm thấy một điểm chung, một khởi đầu mới, nơi tình yêu không còn là sự tiếc nuối mà là một cơ hội thực sự.

Anh siết chặt ly cà phê trong tay, một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi nhưng bền bỉ bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Lần này, anh sẽ không để sự kiêu hãnh hay những tính toán lý trí cản trở mình nữa. Anh sẽ lắng nghe trái tim, và đi theo con đường mà nó mách bảo. Con đường để đến với Yến Chi, không phải bằng cách chinh phục, mà bằng cách thấu hiểu và đồng hành.

***

Đêm khuya buông xuống thành phố, kéo theo màn sương mỏng và ánh đèn lung linh từ những tòa nhà cao tầng. Trong căn penthouse sang trọng, hiện đại, ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng hắt lên bức tường bê tông trần, tạo nên những mảng sáng tối đầy suy tư. Minh Khang đứng bên cửa sổ kính cường lực từ sàn đến trần, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra xa xăm, nơi những dòng xe cộ vẫn miệt mài trôi trên đại lộ, tựa như những dòng chảy vô tận của thời gian. Mùi gỗ quý từ nội thất hòa quyện với mùi nước hoa nam tính thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi cảm giác tĩnh lặng đến cô độc đang bao trùm anh. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa, nghe như một lời thì thầm của quá khứ, nhắc nhở anh về những năm tháng đã qua, những cơ hội đã bỏ lỡ.

Chiếc đồng hồ đeo tay vẫn nằm trên mặt bàn đá cẩm thạch gần đó, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ thành phố. Trước đây, nó là biểu tượng của sự vội vã, của những kế hoạch chặt chẽ và những mục tiêu cần đạt được. Giờ đây, anh nhìn nó không còn với sự sốt ruột, mà là sự suy tư về thời gian đã mất, về những khoảnh khắc mà anh đã đánh đổi cho cái gọi là "sự ổn định". Lời nói của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai: "Cậu đã từng nghĩ rằng mọi thứ có thể chờ đợi, nhưng thời gian đâu có chờ đợi ai đâu, Khang à." Và hình ảnh Yến Chi, bình yên, tự tại, với nụ cười mãn nguyện bên những người bạn, như một lời khẳng định cho sự thật nghiệt ngã ấy. Cô ấy đã không chờ anh. Cô ấy đã tự kiến tạo hạnh phúc cho riêng mình.

Minh Khang khẽ thở dài, hơi ấm từ lồng ngực lan tỏa trong không khí lạnh của đêm. Lòng kiêu hãnh cố hữu của anh, thứ đã từng là lá chắn, là động lực, giờ đây lại trở thành gánh nặng. Nó đã khiến anh trì hoãn, đã khiến anh bỏ lỡ. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi anh thật sự "đủ đầy", thật sự "ổn định", anh mới xứng đáng để yêu, để được yêu. Nhưng Yến Chi đã dạy anh một bài học khác, rằng tình yêu không cần những điều kiện tiên quyết quá lớn lao, đôi khi nó chỉ cần một rung động chân thành, một khoảnh khắc đúng lúc. Và anh, đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc "đúng lúc" ấy.

"Liệu mình có đủ dũng khí để thay đổi không?" anh tự hỏi, giọng nói trầm khẽ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Để buông bỏ cái tôi đã xây dựng bao nhiêu năm, để chấp nhận rủi ro, chấp nhận cả sự từ chối?" Nỗi sợ hãi len lỏi, một nỗi sợ vô hình nhưng sắc bén hơn bất kỳ đối thủ kinh doanh nào. Đó là nỗi sợ mất đi một thứ gì đó quý giá mà anh chưa bao giờ dám chạm vào, một nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một Yến Chi không còn là phiên bản anh từng biết, không còn mong chờ anh nữa.

Anh bước đi chậm rãi trong căn phòng rộng lớn, tiếng đế giày da vang nhẹ trên sàn gỗ. Mỗi bước chân là một sự vật lộn nội tâm, giữa lý trí muốn giữ gìn sự kiêu hãnh và trái tim khao khát một sự kết nối chân thật. Cuối cùng, anh dừng lại trước chiếc bàn làm việc, nơi cuốn sổ da màu nâu sẫm vẫn nằm đó, cùng với cây bút máy. Anh cầm cây bút lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay.

Anh mở cuốn sổ ra, những trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi. Anh gạch bỏ những kế hoạch cũ, những "chiến lược" tiếp cận mang tính tính toán mà anh từng mơ hồ phác thảo. Không, Yến Chi không phải là một dự án. Cô ấy là một con người, với những cảm xúc chân thật, và cần được tiếp cận bằng sự chân thật. Anh bắt đầu viết xuống một hướng đi mới, những nét chữ dứt khoát nhưng mang đầy sự ngập ngừng của một người đang học cách thay đổi.

"Chân thành," anh viết, nhấn mạnh từng nét. "Lắng nghe. Thấu hiểu. Đồng hành." Anh đã từng quá tập trung vào "mục tiêu" mà quên đi "hành trình". Anh đã từng quá tự tin vào khả năng "chinh phục" mà quên đi giá trị của "kết nối". Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới của Minh Khang chỉ còn lại trang giấy và những suy nghĩ đang cuộn trào. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu muộn màng, nhưng là một khởi đầu cần thiết. Anh sẽ phải phá vỡ bức tường kiêu hãnh của chính mình, từng chút một, để ánh sáng của sự chân thành có thể len lỏi vào, và hy vọng, chạm đến được trái tim của Yến Chi.

***

Buổi chiều muộn, sau khi hầu hết nhân viên đã rời khỏi văn phòng, sự im lặng bao trùm cả tầng lầu của công ty Kiến Trúc Khởi Nguyên. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn phả ra luồng khí mát, tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như trang nghiêm trong phòng họp trống. Bàn họp dài, bóng loáng, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ màn hình chiếu đang tắt. Những chiếc ghế xoay được xếp ngay ngắn, chờ đợi một cuộc thảo luận quan trọng, nhưng hôm nay, chỉ có hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, giữa không gian rộng lớn đến mức tạo cảm giác cô đơn. Mùi gỗ và giấy mới thoang thoảng, cùng với không khí lạnh đặc trưng của phòng điều hòa, càng làm tăng thêm sự nghiêm túc của cuộc trò chuyện.

Minh Khang ngồi thẳng lưng, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng đôi mắt anh ẩn chứa một sự dao động lạ thường. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn gọn gàng, để lộ cổ tay vững chãi. Đối diện anh, Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính cận, đặt hai tay lên bàn, kiên nhẫn lắng nghe. Hoàng Nam luôn là người bạn đáng tin cậy, người duy nhất Minh Khang có thể chia sẻ những suy tư sâu kín nhất, dù đôi khi anh vẫn khó lòng bộc lộ hoàn toàn.

"Tớ đã suy nghĩ rất nhiều về những gì cậu nói đêm qua, Nam," Minh Khang mở lời, giọng trầm khẽ, phá vỡ sự im lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng Nam, như thể đang tìm kiếm sự thấu hiểu. "Có lẽ, tớ đã sai khi nghĩ rằng mọi thứ có thể chờ đợi. Rằng khi mình đã có tất cả, thì tình yêu sẽ tự động đến." Anh dừng lại, nuốt khan. "Cái sự 'ổn định' mà tớ theo đuổi, nó đã ngốn mất quá nhiều thời gian, và quan trọng hơn, nó đã khiến tớ bỏ lỡ những điều thực sự quan trọng."

Hoàng Nam gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy sự thông cảm. "Cậu đã nhận ra điều đó là tốt, Khang. Rất tốt. Quan trọng là cậu sẽ làm gì tiếp theo." Anh không nói thêm, để khoảng lặng làm nhiệm vụ của nó, cho Minh Khang không gian để tự chất vấn. Anh biết, Minh Khang là người ít khi thể hiện sự yếu đuối hay hoài nghi bản thân, nên mỗi lời anh nói ra lúc này đều là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội.

Minh Khang thở ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế. "Tớ muốn thử. Muốn thử một lần nữa, nghiêm túc. Tớ không muốn mãi mãi sống trong sự tiếc nuối này nữa." Anh siết chặt bàn tay trên mặt bàn, cảm giác lạnh lẽo từ mặt đá truyền lên, nhưng sự quyết tâm trong anh thì đang bùng cháy. "Nhưng tớ không biết bắt đầu từ đâu. Cô ấy... đã khác lắm rồi. Không còn l�� Yến Chi mà tớ từng nghĩ là mình hiểu rõ." Giọng anh có chút lạc đi, pha lẫn sự bất lực và nỗi sợ hãi. "Cô ấy bình yên đến mức, tớ sợ mình sẽ phá vỡ nó, sợ mình sẽ trở thành kẻ làm phiền."

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. "Đó là dấu hiệu tốt. Dấu hiệu cho thấy cậu đang thực sự nhìn thấy cô ấy, ở phiên bản hiện tại, chứ không phải phiên bản của quá khứ trong ký ức cậu." Anh đẩy gọng kính lên. "Nếu cậu muốn cô ấy không cảm thấy bị làm phiền, thì cậu không thể tiếp cận theo cách cũ. Không thể dùng những 'chiêu trò' hay sự 'gây ấn tượng' như cậu từng làm với những người khác. Yến Chi không phải là một dự án kinh doanh, Khang."

Minh Khang gật đầu, biết rằng Hoàng Nam đang nói đúng. "Tớ biết. Tớ đã nghĩ đến điều đó. Tớ đã cố gắng tìm hiểu về cô ấy qua những gì tớ quan sát được. Những cuốn sách, những workshop nghệ thuật, yoga, thiền... những thứ tớ chưa từng để ý trước đây." Anh ngập ngừng. "Tớ nghĩ, có lẽ mình nên tìm một điểm chung. Một nơi mà tớ có thể 'tình cờ' xuất hiện, một cách tự nhiên nhất."

"Đúng vậy," Hoàng Nam khuyến khích. "Hãy là một phần của thế giới của cô ấy, chứ không phải cố gắng kéo cô ấy vào thế giới của cậu. Cô ấy đã tìm thấy sự đủ đầy từ bên trong, nên những giá trị vật chất hay sự hào nhoáng sẽ không còn tác dụng lớn nữa. Điều cô ấy cần, có lẽ là sự đồng điệu, sự thấu hiểu." Anh nhìn Minh Khang với ánh mắt sâu sắc. "Nhưng cậu cũng phải chân thành, Khang. Không thể là sự giả vờ. Nếu cậu chỉ giả vờ thích những thứ cô ấy thích, cô ấy sẽ nhận ra ngay thôi. Yến Chi luôn là người tinh tế."

Minh Khang nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Sự chân thành. Đúng vậy. Đây là điều anh thiếu nhất trong những lần gặp gỡ trước. Anh đã quá bận rộn với vỏ bọc của mình, với những toan tính, mà quên đi việc bộc lộ con người thật. "Tớ sẽ thử," anh nói, mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn. "Tớ sẽ học cách thích nghi, học cách mở lòng. Có lẽ, việc tìm hiểu những sở thích mới cũng là cách để tớ khám phá một phiên bản khác của chính mình."

Hoàng Nam gật đầu hài lòng. "Đó là một khởi đầu tuyệt vời. Cậu không chỉ theo đuổi Yến Chi, mà còn đang theo đuổi chính bản thân cậu, Khang à. Hãy nhớ, cô ấy đã từng yêu một phiên bản của cậu. Và giờ đây, cậu cần cho cô ấy thấy một phiên bản trưởng thành hơn, chân thành hơn. Một phiên bản đã học được rằng tình yêu không thể chờ đợi." Anh nhìn Minh Khang với một nụ cười nhẹ. "Cố gắng lên. Dù kết quả thế nào, thì việc cậu dám đối mặt với chính mình và hành động đã là một chiến thắng rồi."

Cảm giác căng thẳng trong cơ thể Minh Khang dần dịu đi, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm hiếm hoi. Những lời của Hoàng Nam như một liều thuốc, xoa dịu nỗi lo lắng và tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, anh đã có một hướng đi rõ ràng hơn, và quan trọng nhất, anh đã sẵn sàng buông bỏ chiếc áo giáp kiêu hãnh của mình để bước đi bằng một trái tim chân thành.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng tràn ngập khắp Văn Phòng Kiến Trúc Khởi Nguyên, mang theo sự tươi mới và năng lượng của một ngày mới. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các nhân viên vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng máy in rì rầm và những cuộc điện thoại trao đổi công việc. Tuy nhiên, tại khu vực làm việc cá nhân của Minh Khang, không khí lại mang một sắc thái khác lạ. Anh không còn vùi đầu vào những bản vẽ kiến trúc phức tạp hay những báo cáo tài chính dày đặc. Thay vào đó, màn hình máy tính của anh hiển thị một loạt các trang web tìm kiếm, không phải về dự án mới, mà là về nghệ thuật, về những sự kiện văn hóa, và những khóa học "kỳ lạ" mà trước đây anh chưa bao giờ để tâm.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, để lộ đường gân mạnh mẽ. Trên bàn, ly cà phê sứ trắng vẫn còn vương hơi ấm, nhưng anh dường như quên bẵng sự hiện diện của nó, hoàn toàn tập trung vào những thông tin đang hiện ra trước mắt. Mùi cà phê và giấy in mới vẫn thoang thoảng, nhưng tâm trí anh đang lướt qua những hình ảnh của những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm gốm thủ công, hay những lớp học thiền với không gian yên tĩnh.

"Cô ấy thích vẽ, thích sách, thích những thứ yên bình... Nhưng làm sao để tiếp cận mà không khiến cô ấy cảm thấy bị làm phiền?" Minh Khang độc thoại nội tâm, ngón tay lướt nhẹ trên trackpad. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi ở Fahasa, say mê với những cuốn sách triết lý. Anh nhớ những lời Mai Thư và Thanh Nga nói về việc Yến Chi tìm thấy sự bình yên trong việc chăm sóc bản thân và khám phá những sở thích mới. Anh biết, cách tiếp cận tốt nhất là tìm kiếm một điểm giao thoa tự nhiên, một sợi dây kết nối vô hình.

Anh bắt đầu ghi chú lại những địa điểm tiềm năng. Một workshop vẽ tranh màu nước tại một studio nhỏ ở Quận 3, một lớp học làm gốm thủ công ở Bình Thạnh, một triển lãm nghệ thuật đương đại tại Bảo tàng Mỹ thuật. Anh thậm chí còn tìm kiếm thông tin về các câu lạc bộ đọc sách, hay những buổi chia sẻ về văn học mà Yến Chi có thể quan tâm. Đây là một thế giới hoàn toàn xa lạ với anh, người đàn ông từng chỉ biết đến những con số, những hợp đồng và những công trình cao ốc. Nhưng vì Yến Chi, anh sẵn sàng khám phá, sẵn sàng thay đổi.

Anh cân nhắc việc đăng ký một lớp học vẽ cơ bản. Liệu có quá lộ liễu không? Liệu cô ấy có nhận ra ý đồ của anh không? Nỗi lo lắng len lỏi, nhưng sự quyết tâm đã chiến thắng. Anh sẽ không giả vờ, anh sẽ thực sự cố gắng tìm thấy sự hứng thú trong những điều này, để nếu có cơ hội gặp gỡ, anh có thể trò chuyện với cô ấy một cách chân thành, không phải bằng những lời xã giao sáo rỗng. Anh muốn cô ấy nhìn thấy một Minh Khang mới, một người đàn ông không chỉ biết đến công việc, mà còn biết trân trọng những giá trị tinh thần, những vẻ đẹp tiềm ẩn trong cuộc sống.

Trong danh sách các địa điểm tiềm năng, có một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí anh: Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Anh nhớ mang máng Yến Chi từng nhắc đến nó một lần, trong một cuộc trò chuyện vu vơ nào đó từ rất lâu về trước, như một nơi cô muốn đến thử. Đó là một nhà hàng sang trọng, với không gian lãng mạn và ẩm thực tinh tế, nhưng điều khiến anh chú ý không phải là sự xa hoa của nó, mà là cái tên. "Ký ức". Nó gợi lên một nỗi niềm sâu kín trong anh.

Anh không có ý định hẹn hò với Yến Chi ngay lập tức. Mục đích của việc đặt chỗ tại nhà hàng này không phải là một buổi hẹn hò truyền thống, mà là một cách để tạo ra một bối cảnh, một "cơ hội" để họ có thể gặp gỡ. Có thể anh sẽ mời bạn bè đi cùng, hay đơn giản là đến đó một mình, để cảm nhận không gian và hy vọng một cuộc gặp gỡ "tình cờ" có thể diễn ra. Đây là một bước đi táo bạo, nhưng cũng đầy tính toán của Minh Khang. Anh không còn đơn thuần là "theo dõi" nữa, anh đang chủ động "kiến tạo" cơ hội, một cách tinh tế và ít áp đặt nhất có thể. Anh đang cố gắng thay đổi phong cách sống của mình, mở rộng thế giới quan của mình, để nó có thể giao thoa một cách tự nhiên với thế giới của Yến Chi.

Ngón tay anh dừng lại trên nút "Đặt chỗ". Một sự hồi hộp nhẹ nhàng len lỏi trong lồng ngực. Anh biết, anh đang đặt cược rất nhiều vào lần này. Anh đang đặt cược vào sự thay đổi của chính mình, vào sự chân thành mà anh đã tìm thấy. Anh đang đặt cược vào một cơ hội, dù nhỏ nhoi, để Yến Chi có thể nhìn thấy một Minh Khang khác, một Minh Khang đã sẵn sàng để nắm giữ, thay vì chỉ biết buông bỏ hay chờ đợi. Ánh mắt anh ánh lên một tia hy vọng, pha lẫn một chút lo lắng. Lần này, anh sẽ không để bản thân phải hối tiếc nữa. Anh sẽ đi theo con đường mà trái tim anh mách bảo, dù nó có dẫn đến đâu đi chăng nữa. Anh sẽ không còn là người đến đúng người, sai thời điểm. Anh sẽ cố gắng trở thành phiên bản phù hợp, ở thời điểm mà cả hai có thể cùng nhau viết nên một câu chuyện mới.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free