Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 182: Bức Thư Đánh Cược Của Kẻ Đến Sau
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, Studio Sắc Màu chìm trong một tông màu ấm áp, huyền ảo. Ánh sáng cam đỏ len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng những bức tường trắng, những giá sách và cả những bản phác thảo dang dở trên bàn làm việc của Yến Chi. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang vọng, giờ đây có thêm tiếng chim hót líu lo cuối ngày từ những tán cây bên ngoài, như một bản nhạc tiễn biệt mặt trời. Mùi gỗ, giấy, và không khí trong lành của buổi chiều tà quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu.
Yến Chi ngắm nhìn bản vẽ cuối cùng của mình cho ngày hôm nay, một góc quán cà phê sách với những chiếc đèn lồng giấy và những chậu cây xanh nhỏ nhắn. Cô mỉm cười mãn nguyện. Cô đã hoàn thành một phần công việc quan trọng cho dự án, và kết quả thật sự làm cô hài lòng. Mỗi nét vẽ, mỗi chi tiết nhỏ đều chứa đựng sự tâm huyết và tình yêu của cô dành cho nghệ thuật.
Cô vươn vai, duỗi người, cảm nhận sự thư giãn sau nhiều giờ tập trung. Yến Chi nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô nghĩ về những dự định sắp tới, một chuyến đi workshop về gốm sứ ở Đà Lạt vào cuối tháng, một buổi triển lãm nhỏ cho studio vào mùa thu, và cả những kế hoạch đọc sách, học ngoại ngữ mà cô đã ấp ủ. Tất cả đều tràn đầy hứng khởi và không hề có một bóng hình nào khác xen vào. Cuộc sống của cô giờ đây là một dòng chảy êm đềm, được lấp đầy bởi những đam mê cá nhân, những mối quan hệ bạn bè chân thành, và sự tự do để khám phá những điều mới mẻ.
Cô cảm thấy tự do và hạnh phúc trong chính cuộc sống mà mình đã dày công xây dựng. Không có sự chờ đợi, không có sự ràng buộc, không có những kỳ vọng đặt vào người khác. Tất cả đều xuất phát từ bên trong cô, từ sự tự tin vào giá trị của bản thân và khả năng tự tạo ra hạnh phúc cho chính mình. "Mình đã đúng khi chọn con đường này," Yến Chi khẽ nhủ thầm, giọng điệu kiên định và bình thản. "Bình yên không phải là không có ai bên cạnh, mà là tìm thấy sự đủ đầy trong chính bản thân mình." Đây không chỉ là một câu nói, mà là một chân lý cô đã sống và cảm nhận mỗi ngày.
Yến Chi bắt đầu cất gọn đồ đạc. Những chiếc bút chì được đặt ngay ngắn vào hộp, bản vẽ được cuộn lại cẩn thận, và chiếc sổ phác thảo cũ được đặt về vị trí cũ trên giá sách. Cô tắt đèn studio, để lại ánh sáng vàng dịu từ một chiếc đèn bàn nhỏ. Không gian trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng gió luồn qua khe cửa.
Bước chân cô nhẹ nhàng rời khỏi studio, đóng cửa lại. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, nhưng không khí vẫn trong lành, mát mẻ. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh thản trong từng nhịp thở. Cô biết rằng, có thể đâu đó trong thành phố này, một người đàn ông đang cố gắng tìm cách bước vào thế giới của cô, cố gắng thay đổi để trở thành phiên bản mà cô từng mong đợi. Nhưng Yến Chi của hiện tại, đã đủ đầy và vững vàng, không còn chờ đợi bất kỳ ai, bất kỳ phiên bản nào của tình yêu nữa. Cô đã học cách chấp nhận rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, và quan trọng hơn, sai thời điểm. Ký ức về Minh Khang, dù là một mảnh ghép đẹp, cũng đã trở thành một phần của quá khứ, nằm im lìm như những trang sách đã đọc trên kệ. Con đường phía trước của cô rộng mở, rạng rỡ, và cô sẽ tự mình bước đi trên đó, với nụ cười mãn nguyện và trái tim đã hoàn toàn bình yên.
***
Trong khi Yến Chi đang gói ghém lại ngày làm việc của mình, ở một căn penthouse sang trọng trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời cách đó không xa, Minh Khang đang đứng trầm tư bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống Sài Gòn lung linh ánh đèn. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cộ, những quảng cáo neon rực rỡ hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, vẽ nên những đường nét chìm nổi đầy suy tư. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, nhưng đôi vai có vẻ nặng trĩu hơn so với vài năm trước, không còn sự hăm hở của tuổi trẻ mà thay vào đó là vẻ mệt mỏi, khắc khoải ẩn sâu trong đôi mắt. Tóc anh vẫn cắt ngắn gọn gàng, nhưng dường như có thêm vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn.
Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo. Tiếng nhạc cổ điển không lời của Chopin vang vọng nhẹ nhàng khắp không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở của ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc. Mùi gỗ quý từ đồ nội thất mới, mùi nước hoa nam tính phảng phất, và chút hương rượu vang đỏ nồng nàn từ chiếc ly thủy tinh anh đang cầm trên tay, tất cả quyện vào nhau, càng khiến không gian trở nên tĩnh mịch, sang trọng nhưng trống trải đến lạ.
Minh Khang chậm rãi nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng không đủ để xua đi vị đắng trong lòng. Anh đã đạt được mọi thứ mình muốn, hay ít nhất là mọi thứ anh từng nghĩ mình muốn. Sự nghiệp thăng hoa, tài chính vững vàng, vị thế xã hội được khẳng định. Anh đã có một "sự ổn định" mà anh hằng theo đuổi, một sự ổn định mà anh tin rằng là điều kiện tiên quyết để có thể yêu ai đó. Nhưng sao lại trống rỗng đến vậy? Cái cảm giác hụt hẫng này, nó không đến từ công việc, không đến từ tài chính, mà đến từ một nơi sâu thẳm hơn, nơi trái tim anh đã từng đóng băng vì những tham vọng.
Anh nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi. Mỗi lần, cô lại xuất hiện với một phiên bản khác, rạng rỡ hơn, tự tin hơn, và quan trọng nhất, bình yên hơn. Đặc biệt là lần gần đây nhất, nụ cười của cô không còn chút vương vấn, đôi mắt cô không còn chút mong chờ. Cô như một dòng chảy êm đềm, không hề có gợn sóng, dù chỉ là một làn gió nhẹ từ quá khứ. "Cô ấy đã thay đổi... hay là mình mới là người thay đổi?" Anh tự hỏi, giọng nói trầm khẽ tựa như tiếng gió. "Có lẽ, mình mới là người đang loay hoay trong cái 'ổn định' mà mình đã dày công xây dựng. Mình đã quên mất, cái giá của sự ổn định đôi khi là cả một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn."
Anh đặt ly rượu xuống bệ cửa sổ, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn công việc chưa kịp trả lời, vài thông báo từ mạng xã hội. Anh lướt qua, không một tin nhắn nào có ý nghĩa thật sự, không một cuộc gọi nào anh muốn nhấc máy. Đôi khi, sự kết nối dễ dàng của thế giới hiện đại lại càng làm nổi bật sự cô độc của con người. Anh đã từng nghĩ, khi mình đạt được đỉnh cao, sẽ có vô số người vây quanh. Nhưng những người đó, họ chỉ ở lại khi anh còn giá trị. Còn khi anh cần một tiếng nói thật lòng, một cái ôm động viên, họ lại xa xôi đến lạ.
Minh Khang thở dài. Ánh mắt anh dừng lại trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên. Yến Chi. Đã bao lâu rồi anh không chủ động liên lạc với cô? Kể từ lần gặp thứ hai, anh vẫn giữ một khoảng cách vô hình, tự nhủ rằng mình cần phải ổn định hơn nữa, cần phải xứng đáng hơn nữa. Nhưng giờ đây, cái "ổn định" đó lại khiến anh cảm thấy lạc lõng. Yến Chi đã không chờ đợi anh, và anh biết điều đó. Anh đã để lỡ quá nhiều cơ hội, quá nhiều khoảnh khắc. Nhưng liệu bây giờ, khi anh đã sẵn sàng, liệu cô có còn cho anh cơ hội nào không? Nỗi lo lắng xen lẫn khao khát dâng lên trong lòng anh, một sự dằn vặt của kẻ đến sau.
***
Buổi tối hôm sau, Minh Khang hẹn Hoàng Nam ăn tối tại Nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", một nơi có kiến trúc tân cổ điển với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp và những chiếc khăn trải bàn trắng tinh tươm. Nến và hoa tươi được đặt giữa mỗi bàn, tạo nên một không khí thanh lịch, lãng mạn nhưng cũng rất riêng tư. Tiếng nhạc không lời du dương của piano, tiếng ly tách chạm nhẹ vào nhau, tiếng thì thầm trò chuyện của những cặp đôi, và tiếng dao dĩa khẽ khàng tạo nên một bức tranh âm thanh êm dịu, không quá ồn ào. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang hảo hạng, và hương hoa ly thơm ngát quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Hoàng Nam, với dáng người thư sinh, đôi kính cận và chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt lịch thiệp, đã ngồi đợi Minh Khang ở một góc khuất. Anh là người bạn thân thiết nhất của Minh Khang, luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành. Khi Minh Khang đến, với vẻ ngoài có phần tiều tụy hơn thường lệ, Hoàng Nam lập tức nhận ra sự bất ổn.
"Cậu dạo này sao thế, Khang? Nhìn cậu có vẻ... suy tư hơn bình thường," Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, đầy vẻ quan tâm.
Minh Khang thở dài, kéo ghế ngồi xuống đối diện bạn. Anh gọi một chai vang đỏ và vài món ăn quen thuộc. "Tao... có lẽ đã sai khi nghĩ rằng sự nghiệp là tất cả, Nam ạ." Anh nói, giọng trầm và có chút ngập ngừng, hoàn toàn khác với một Minh Khang quyết đoán trên thương trường.
Hoàng Nam rót rượu cho cả hai, ánh mắt vẫn không rời bạn. "Nói đi, có chuyện gì vậy?"
"Tao cảm thấy trống rỗng," Minh Khang bắt đầu, nhìn vào ly rượu đỏ sóng sánh. "Mọi thứ tao từng theo đuổi, giờ tao đã có được. Danh tiếng, tiền bạc, sự nghiệp vững chắc. Nhưng... nó không như tao tưởng. Nó không mang lại hạnh phúc. Nó chỉ mang lại một sự cô độc lớn hơn." Anh dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm xúc phức tạp của mình. "Và rồi, tao lại nghĩ đến Yến Chi."
Hoàng Nam nhấp một ngụm rượu, gật đầu nhẹ. "Yến Chi? Lần trước cậu gặp cô ấy, cậu đã nói gì đó về việc cô ấy 'tiến lên phía trước' rồi mà?"
"Đúng vậy," Minh Khang khẽ cười chua chát. "Cô ấy đã tiến lên thật. Cô ấy bình yên, tự tại, không còn chút vương vấn nào. Và đó là điều khiến tao nhận ra... tao đã đánh mất điều gì. Khi tao còn đang miệt mài chạy theo những thứ phù phiếm, cô ấy đã học cách yêu bản thân, học cách sống cho hiện tại. Cô ấy không chờ đợi tao, và điều đó khiến tao vừa hối hận, vừa khao khát."
"Cậu không sai khi tập trung vào sự nghiệp, Khang ạ," Hoàng Nam nói, đặt tay lên vai bạn. "Đó là con đường cậu đã chọn, và cậu đã thành công rực rỡ. Nhưng cậu đã quên mất trái tim mình cần gì. Cậu đã quên rằng con người không chỉ sống bằng lý trí và tham vọng. Tình yêu, sự kết nối, những cảm xúc chân thật, đó mới là điều nuôi dưỡng tâm hồn."
Minh Khang nhìn bạn, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy sự dằn vặt. "Tao biết. Giờ tao biết rồi. Nhưng liệu có quá muộn không?"
"Muộn hay không, điều đó phụ thuộc vào cậu," Hoàng Nam đáp, giọng điệu kiên định nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu. "Nếu cậu thực sự muốn, thì phải hành động, Khang ạ. Thời gian không chờ đợi ai bao giờ. Đặc biệt là với một người như Yến Chi. Cô ấy đã học được cách trân trọng bản thân mình. Cô ấy sẽ không dễ dàng quay lại với một người chỉ vì người đó đã 'ổn định' rồi."
Minh Khang lắng nghe từng lời của Hoàng Nam, những lời nói như gõ vào trái tim anh, khiến anh phải đối diện với sự thật phũ phàng. Anh gật đầu chậm rãi, một sự quyết tâm le lói trong ánh mắt mệt mỏi. "Tao hiểu rồi. Tao sẽ làm gì đó. Tao không thể cứ đứng nhìn cô ấy rời xa mình mãi được." Anh cầm ly rượu lên, cạn một hơi. Vị chát vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó mang theo một chút hy vọng, một chút dũng khí mới.
***
Đêm đã về khuya, thành phố chìm vào tĩnh lặng hơn, chỉ còn những ánh đèn vàng hiu hắt từ những con đường vắng. Minh Khang vẫn ngồi lại trong văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên" của mình. Tòa nhà văn phòng kính hiện đại giờ đây chỉ còn ánh sáng từ phòng anh hắt ra, cô độc giữa màn đêm. Nội thất bên trong tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, những mô hình kiến trúc trưng bày im lìm dưới ánh đèn. Tiếng gõ bàn phím của anh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, như một bản nhạc buồn cho sự đấu tranh nội tâm của anh. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy in và mùi nước hoa cao cấp của anh phảng phất trong không khí lạnh lẽo của điều hòa.
Điện thoại di động đặt trước mặt anh, màn hình hiển thị khung soạn thảo tin nhắn. Minh Khang đã gõ đi gõ lại hàng chục lần, mỗi lần lại xóa bỏ, mỗi lần lại cảm thấy không đủ, không đúng. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt đang bị thử thách bởi nỗi sợ hãi bị từ chối, bởi sự ngại ngùng của một kẻ mới chập chững bày tỏ tình cảm. Anh, người luôn tự tin và quyết đoán trong công việc, giờ đây lại lúng túng trước vài dòng chữ đơn giản.
"Chào Yến Chi. Em khỏe không?" – Quá đơn giản, quá xã giao.
"Anh nhớ em." – Quá đột ngột, quá vội vàng, liệu cô ấy có thấy phiền không?
"Anh muốn gặp em." – Trực tiếp quá, thiếu tế nhị.
Anh thở dài, đưa tay vuốt mái tóc. Từng câu chữ đều trở nên nặng nề. Anh nhớ lời Hoàng Nam: "Thời gian không chờ đợi ai bao giờ." Anh nhớ lời Yến Chi nói về việc sống cho hiện tại, về việc không còn chờ đợi. Liệu anh có đang quá muộn màng? Nỗi sợ hãi này như một gánh nặng đè lên lồng ngực. Nhưng nếu không thử, anh sẽ mãi mãi dằn vặt.
Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cố gắng hình dung khuôn mặt bình yên của Yến Chi. "Mình sẽ nói gì? Cô ấy sẽ nghĩ gì?" Anh tự hỏi. "Liệu có quá muộn không?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc đau đáu. Anh không muốn cô cảm thấy bị áp đặt, hay tệ hơn là thấy anh đang cố gắng bám víu vào quá khứ. Anh muốn một lời đề nghị chân thành, không ràng buộc, không áp lực.
Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh dữ dội, anh gõ lại những dòng chữ cuối cùng, thận trọng chọn lọc từng từ, từng ý:
"Chào Yến Chi.
Lâu rồi không nói chuyện riêng. Anh biết có lẽ hơi đột ngột, nhưng anh muốn hỏi em có rảnh để mình gặp nhau, trò chuyện chút không? Về công việc, về cuộc sống, hay bất cứ điều gì cũng được. Anh muốn lắng nghe em nhiều hơn.
Minh Khang."
Anh đọc lại tin nhắn, từng chữ một. Nó không quá nặng nề, không quá dồn dập, mà chứa đựng một sự chân thành dè dặt, một mong muốn được kết nối lại. Anh đã cố gắng giữ cho nó trung lập nhất có thể, không nhắc đến tình cảm hay những điều sâu sắc, chỉ đơn thuần là một lời mời trò chuyện. Nhưng ẩn sâu bên trong, anh biết, đây là tất cả khao khát được hàn gắn, được bắt đầu lại của mình. Đây là bước đầu tiên, một bước đi nhỏ nhưng đầy dũng khí, vượt qua bức tường kiêu hãnh và nỗi sợ hãi mà anh đã tự xây dựng bấy lâu.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng cứng vì hồi hộp. Anh nhắm mắt, như thể đang dồn hết can đảm vào đầu ngón tay cái, rồi nhấn nút "Gửi". Một tiếng "ting" nhỏ vang lên, báo hiệu tin nhắn đã đi. Anh mở mắt, nhìn vào màn hình. Tin nhắn đã được gửi đi thành công. Cả không gian bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực anh. Anh đã gieo một hạt giống, không biết nó sẽ nảy mầm hay bị gió cuốn đi.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, Yến Chi đang ngồi trên chiếc ghế bành nhỏ bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu, nhâm nhi tách trà hoa cúc ấm nóng. Căn hộ của cô là một chung cư cũ mang phong cách thập niên 90, nhưng được cô tự tay trang trí lại, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh mướt và một giá sách lớn chất đầy những cuốn tiểu thuyết, sách nghệ thuật. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm dưới nhà, và tiếng mưa lất phất trên mái hiên tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, yên bình. Mùi hương của trà thảo mộc, sách cũ và hương hoa nhài từ ban công nhỏ quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm áp, dễ chịu. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn làm nổi bật gương mặt thanh tú, đôi mắt trong trẻo của cô.
Yến Chi mỉm cười hài lòng, khẽ lật sang một trang sách mới. Cô đang đọc một tuyển tập truyện ngắn về những cuộc gặp gỡ định mệnh, nhưng cô không còn đặt nặng niềm tin vào "định mệnh" nữa. Cuộc sống của cô giờ đây là một dòng chảy êm đềm, được cô tự mình định đoạt, không chờ đợi bất kỳ điều kỳ diệu nào từ bên ngoài. Bình yên không phải là không có ai bên cạnh, mà là tìm thấy sự đủ đầy trong chính bản thân mình – đó là chân lý cô đã học được và sống theo.
Đúng lúc đó, một tiếng "ding" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Âm thanh ấy phá vỡ sự yên tĩnh mà cô đang tận hưởng, nhưng không đủ để làm cô giật mình. Yến Chi nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, vươn tay cầm điện thoại lên. Cô không mấy khi nhận tin nhắn vào giờ này, trừ những tin nhắn công việc từ Mai Thư hoặc một vài người bạn thân thiết.
Ánh mắt cô lướt qua màn hình, và khẽ dừng lại. Một cái tên đã lâu không xuất hiện trong hộp thư đến của cô, một cái tên mà cô đã xếp vào ngăn ký ức đẹp đẽ nhưng không còn hiện diện trong hiện tại của mình.
Minh Khang.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình: "Chào Yến Chi. Lâu rồi không nói chuyện riêng. Anh biết có lẽ hơi đột ngột, nhưng anh muốn hỏi em có rảnh để mình gặp nhau, trò chuyện chút không? Về công việc, về cuộc sống, hay bất cứ điều gì cũng được. Anh muốn lắng nghe em nhiều hơn. Minh Khang."
Yến Chi đọc tin nhắn một lần, rồi lần nữa. Không có sự xao động mãnh liệt nào, không có tiếng tim đập lỗi nhịp, không có niềm vui bất ngờ hay sự chờ mong như cô của những năm về trước. Chỉ là một thoáng bất ngờ nhẹ, như thể một cánh chim lạ bất ngờ bay ngang qua bầu trời bình yên của cô. "Minh Khang?" Cô khẽ thầm nhủ, giọng điệu không hề biểu lộ cảm xúc rõ rệt, chỉ là một sự nhận định.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, không vội trả lời. Ánh mắt cô lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tí tách rơi, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh trong đêm. Cuộc sống của cô vẫn tiếp diễn, bình yên và đủ đầy. Tin nhắn này, có lẽ, chỉ là một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ đã tĩnh lặng. Cô không còn chờ đợi, không còn mong mỏi. Cô đã tự mình xây dựng một thế giới mà ở đó, hạnh phúc đến từ những điều giản dị, từ chính nội tâm của cô, chứ không phải từ bất kỳ ai khác.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.