Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 183: Sự Bình Lặng Đáp Lời Khát Khao
Minh Khang đã nhấn nút gửi. Một tiếng "ting" nhỏ vang lên như một lời tuyên bố, hay có lẽ là một dấu chấm hết cho một giai đoạn dài của sự trì hoãn. Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh đã gieo một hạt giống, không biết nó sẽ nảy mầm hay bị gió cuốn đi.
***
Tại căn hộ quen thuộc của mình, Yến Chi vẫn ngồi trên chiếc ghế bành bọc vải lanh màu be, thân thuộc đến từng sợi chỉ sờn. Tay cô vẫn giữ nguyên tư thế ôm cuốn sách đã ngả màu, nhưng ánh mắt đã rời khỏi những dòng chữ của tuyển tập truyện ngắn về những cuộc gặp gỡ định mệnh. Chúng không còn là điều cô tìm kiếm hay tin tưởng tuyệt đối. Giờ đây, "định mệnh" đối với cô là những lựa chọn được đưa ra mỗi ngày, là sự kiên định với con đường mình đã chọn, không phải là một sự kiện bất ngờ từ trên trời rơi xuống.
Tiếng "ding" nhỏ từ chiếc điện thoại đặt trên bàn trà đã kéo cô ra khỏi dòng chảy yên bình của riêng mình. Nó không mạnh bạo, không đủ để làm cô giật mình, chỉ như một viên sỏi nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Cô đã nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ chậm rãi, thong thả, như thể đang cân nhắc từng khoảnh khắc. Ngón tay thon dài chạm vào màn hình điện thoại, và cái tên "Minh Khang" hiện lên, như một dấu ấn từ một thời đã cũ, một ký ức đẹp được cất giữ cẩn thận trong ngăn tủ đã khóa.
Cô mở tin nhắn, đọc từng chữ một, không vội vàng. "Chào Yến Chi. Lâu rồi không nói chuyện riêng. Anh biết có lẽ hơi đột ngột, nhưng anh muốn hỏi em có rảnh để mình gặp nhau, trò chuyện chút không? Về công việc, về cuộc sống, hay bất cứ điều gì cũng được. Anh muốn lắng nghe em nhiều hơn. Minh Khang."
Đôi mắt Yến Chi lướt qua dòng tin nhắn một lần, rồi lần nữa. Không có sự xao động mãnh liệt nào, không có tiếng tim đập lỗi nhịp như những cô gái trẻ trong tiểu thuyết lãng mạn mà cô vừa đọc. Cũng không có niềm vui bất ngờ hay sự chờ mong như cô của những năm về trước, khi mỗi tin nhắn từ một ai đó đặc biệt đều có thể làm bừng sáng cả một ngày dài. Giờ đây, chỉ là một thoáng bất ngờ nhẹ, như thể một cánh chim lạ bất ngờ bay ngang qua bầu trời bình yên của cô, đậu lại một lát rồi lại tiếp tục hành trình.
"Minh Khang?" Cô khẽ thầm nhủ, giọng điệu không hề biểu lộ cảm xúc rõ rệt, chỉ là một sự nhận định, một cái tên được gọi lên từ một quá khứ xa xăm. Cái tên ấy, từng gắn liền với những khao khát, những mong chờ, những nỗi niềm không tên trong tim cô, giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác... lạ lẫm. Giống như gặp lại một người bạn cũ đã rất lâu không gặp, bạn vẫn nhận ra họ, vẫn nhớ những kỷ niệm, nhưng giữa hai người đã có một khoảng cách vô hình được tạo nên bởi thời gian và những con đường riêng.
Cô đặt điện thoại xuống bàn trà, một cách nhẹ nhàng như khi cô cầm nó lên. Chiếc bàn trà nhỏ nhắn làm từ gỗ xoan đào cũ kỹ, màu đã bạc theo năm tháng, giờ đây được phủ một lớp vải ren trắng tinh khôi do chính tay cô thêu. Bên cạnh điện thoại là tách trà hoa cúc ấm nóng, hơi ấm vẫn phả ra dìu dịu, lan tỏa mùi hương thảo mộc thanh thoát, quyện lẫn với mùi giấy cũ từ cuốn sách và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công nhỏ. Tất cả tạo nên một không gian ấm áp, dễ chịu, nơi mà từng chi tiết đều được Yến Chi chăm chút, vun đắp bằng chính tâm hồn mình.
Cô nhấp một ngụm trà, vị ngọt nhẹ và hơi đắng của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi một chút sự tĩnh lặng vừa bị phá vỡ. "Anh ấy... cuối cùng cũng chịu nói ra sao?" Yến Chi nghĩ, đôi mắt cô nhắm lại, như để cảm nhận rõ hơn những gợn sóng nhỏ trong tâm trí. "Nhưng tại sao lại là lúc này?" Câu hỏi vang vọng trong đầu cô, không phải với sự trách móc, mà với một chút suy tư.
Cô đã từng mong chờ điều này. Rất nhiều. Vào những năm trước, khi cô còn là một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản dễ dàng rung động, dễ dàng hy vọng và dễ dàng tổn thương. Khi ấy, một tin nhắn như thế này có thể làm cô mất ngủ cả đêm, có thể khiến cô dệt nên cả một câu chuyện tình yêu trong tưởng tượng. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
"Chân thành thì có," cô tự nhủ, lướt qua nội dung tin nhắn một lần nữa trong tâm trí. "Nhưng liệu có đủ để phá vỡ sự bình yên này không?" Sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng, từng viên gạch một, sau bao nhiêu lần vấp ngã, bao nhiêu lần thất vọng. Đó không phải là sự bình yên đến từ việc trốn tránh, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận, từ việc tìm thấy đủ đầy trong chính bản thân mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai khác.
Minh Khang, trong ký ức của cô, là một chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng, luôn nhìn về phía trước, về những mục tiêu sự nghiệp lớn lao. Cô đã từng ngưỡng mộ anh vì điều đó, nhưng cũng đã từng cảm thấy lạc lõng vì dường như trong tầm nhìn của anh, không có chỗ cho những cảm xúc vụn vặt, những rung động bất chợt mà cô trân trọng. Anh cần sự ổn định. Cô cần sự rung động. Hai bản nhạc khác nhau, dù cùng một giai điệu, nhưng lại không thể hòa âm cùng một lúc.
Cô mở mắt ra, nhìn vào khoảng không trước mặt. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn làm nổi bật gương mặt thanh tú, đôi mắt trong trẻo của cô. Những kỷ niệm lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm: lần gặp đầu tiên đầy lúng túng, lần thứ hai với những lời nói ẩn ý và ánh mắt ngại ngùng. Mỗi lần, cô đều cảm nhận được một điều gì đó giữa hai người, một sợi dây vô hình kết nối, nhưng cũng chính sợi dây đó lại bị giằng xé bởi thời điểm và những ưu tiên khác nhau.
Khuôn mặt cô dần trở lại vẻ bình tĩnh vốn có. Một sự bình tĩnh không phải là thờ ơ, mà là sự làm chủ cảm xúc. Cô không còn là cô gái của ngày xưa, người sẽ lao vào một cuộc hẹn chỉ vì một lời mời. Cô đã trưởng thành, đã học được cách trân trọng thời gian và không gian của chính mình. Tin nhắn này, dù có chân thành đến đâu, cũng cần một sự cân nhắc kỹ lưỡng. Nó cần được đặt lên bàn cân với tất cả những gì cô đã trải qua, với tất cả những gì cô đã xây dựng cho bản thân.
Bên ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn tí tách rơi trên mái hiên. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm dưới nhà. Tất cả tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, yên bình, không bị xao nhãng bởi một tin nhắn bất ngờ. Yến Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa nhài, trà và sách cũ. Cô biết, cô sẽ trả lời Minh Khang. Nhưng không phải ngay bây giờ. Cô cần thời gian để lắng nghe chính mình, để chắc chắn rằng bất kỳ quyết định nào cũng đều xuất phát từ sự thấu hiểu và trân trọng bản thân, chứ không phải từ bất kỳ sự vội vàng hay cảm xúc nhất thời nào.
***
Sáng hôm sau, tại Studio Sắc Màu, ánh nắng dịu nhẹ, trong trẻo của một ngày trời quang mây tạnh tràn vào căn phòng qua khung cửa sổ lớn, soi rõ từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Yến Chi đang đứng trước một tấm toan lớn, tay cầm chiếc cọ mảnh, tỉ mẩn chấm từng nét màu lên bề mặt. Bức tranh đang dần thành hình là một phong cảnh thành phố về đêm, nhưng không phải là những ánh đèn rực rỡ và sự hối hả thường thấy. Thay vào đó, cô chọn những gam màu lạnh: xanh thẫm của bầu trời đêm, xám bạc của những tòa nhà cao tầng và một vệt vàng nhạt như ánh trăng vắt ngang qua. Có những khoảng trống lớn trong bức tranh, nơi không có ánh đèn, không có bóng người, chỉ có sự tĩnh lặng và mênh mông của không gian.
Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt góc phòng, tất cả tạo nên một không gian làm việc lý tưởng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, quyện với mùi gỗ và hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà cô thường xông trong studio, giúp cô tập trung. Yến Chi, trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi và quần jeans giản dị, vẫn giữ được vẻ thanh thoát, khuôn mặt tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt. Mái tóc dài của cô được buộc gọn gàng phía sau, để lộ vầng trán cao và những đường nét hài hòa trên khuôn mặt.
Tuy nhiên, dù đôi tay vẫn thoăn thoắt đưa cọ, tâm trí cô lại không ngừng "chạy" quanh lời nhắn của Minh Khang từ đêm qua. Nó giống như một vòng lặp âm thầm, không quá ồn ào nhưng đủ để khiến cô phải suy ngẫm. Cô chợt nhớ đến lời Mai Thư, người bạn thân thiết và cũng là một tri kỷ, đã từng nói với cô trong một buổi chiều mưa, khi cả hai đang nhâm nhi cà phê và trò chuyện về những mối quan hệ đã qua.
"Yến Chi à, cậu biết không, tình yêu đôi khi không chỉ là đúng người. Nó còn là đúng thời điểm nữa. Có những người dù có tốt đến mấy, dù có hợp nhau đến mấy, nhưng nếu đến không đúng lúc, thì cũng chỉ là lướt qua nhau mà thôi." Mai Thư đã nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. "Thời điểm là tất cả. Nó quyết định liệu một câu chuyện có thể bắt đầu, hay chỉ mãi là một kỷ niệm đẹp."
Yến Chi khẽ nhíu mày, đặt chiếc cọ xuống bảng màu, xoa xoa thái dương. Lời nói của Mai Thư cứ vang vọng trong đầu cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. "Mai Thư nói đúng, thời điểm là tất cả," cô tự nhủ. "Nhưng liệu có phải Minh Khang đã bỏ lỡ quá nhiều thời điểm của chúng ta không?"
Cô nhìn lại bức tranh đang dang dở. Những mảng màu lạnh và những khoảng trống mênh mông, tĩnh lặng trong đó. Nó giống như chính cuộc sống của cô bây giờ – một không gian được định hình bởi sự độc lập, bởi những lựa chọn có ý thức, và bởi sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng. Cô đã dành thời gian để chữa lành, để học cách yêu bản thân, để tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất. Cô không còn cần ai đó để lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời mình nữa. Cô đã tự mình lấp đầy chúng bằng nghệ thuật, bằng công việc, bằng những mối quan hệ chân thành và bằng chính sự tự do của mình.
"Liệu sự chân thành muộn màng có còn giá trị bằng sự đồng điệu đúng lúc?" Câu hỏi này nặng trĩu trong tâm trí cô. Minh Khang có thể đã chân thành. Cô cảm nhận được điều đó qua từng chữ trong tin nhắn. Nhưng sự chân thành ấy, nếu đến khi cô đã không còn mong đợi, không còn khao khát một tình yêu vồ vập, liệu có còn đủ sức mạnh để lay chuyển bức tường bình yên mà cô đã dựng lên?
Cô đi đến cửa sổ, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng. Từ đây, cô có thể nhìn thấy một góc thành phố đang dần bừng tỉnh, những dòng xe cộ bắt đầu hối hả trên đường. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không chờ đợi ai. Và cô cũng vậy. Cô đã học được rằng, việc chờ đợi một người, chờ đợi một thời điểm, đôi khi là một sự lãng phí vô ích. Hạnh phúc là thứ mà cô có thể tự tạo ra cho mình ngay trong hiện tại, không cần phải trông chờ vào một phép màu hay một người nào đó.
Yến Chi nhìn lại bức tranh. Những mảng màu lạnh không còn gợi lên cảm giác cô đơn, mà là sự thanh bình, sự rộng lớn. Khoảng trống trong đó không phải là sự thiếu vắng, mà là không gian cho sự tự do, cho những suy tư sâu sắc. Cô đã chấp nhận nó. Cô đã yêu nó. Và cô không muốn bất kỳ điều gì phá vỡ sự cân bằng ấy.
Tin nhắn của Minh Khang. Cô sẽ trả lời. Nhưng không phải với sự vội vã, không phải với sự nôn nóng của một người từng khao khát được anh chú ý. Cô sẽ trả lời với sự bình tĩnh, với sự tôn trọng, và với sự kiên định của một người phụ nữ đã tìm thấy giá trị của chính mình. Cô biết, đây không còn là trò chơi của sự chờ đợi, mà là một cuộc đối thoại giữa hai con người đã trải qua những phiên bản khác nhau của chính mình, và giờ đây, đứng ở hai bờ của một dòng sông thời gian.
***
Tối cùng ngày, căn hộ của Yến Chi chìm trong một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo. Cô ngồi thiền trên tấm nệm nhỏ giữa phòng khách, trong một tư thế hoa sen hoàn hảo. Xung quanh cô là những cây nến nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, phản chiếu trong đôi mắt cô, tạo nên những đốm sáng lấp lánh. Mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, xua tan đi mọi ưu phiền, giúp tâm trí cô trở nên thanh tịnh.
Cô đã dành cả ngày để suy nghĩ. Từ buổi sáng ở studio với những nét cọ lạnh lùng trên toan, đến những buổi chiều ngồi một mình đọc sách, nhâm nhi cà phê và nhìn ngắm phố phường. Cô đã không vội vàng trả lời tin nhắn của Minh Khang, không phải vì muốn "làm giá" hay tạo ra sự bí ẩn, mà vì cô thực sự cần thời gian để lắng nghe chính mình, để hiểu rõ cảm xúc của mình trước một lời đề nghị đến quá muộn màng.
Trong tĩnh lặng của thiền định, Yến Chi đã nhìn sâu vào nội tâm. Cô thấy một Yến Chi của quá khứ, đầy khao khát, đầy mong chờ, luôn tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi thứ, có thể vượt qua mọi rào cản. Cô thấy một Yến Chi đã từng tổn thương, đã từng thất vọng, nhưng không bỏ cuộc. Và cô thấy một Yến Chi của hiện tại, bình yên, độc lập, và tự chủ.
"Mình đã không còn là cô gái của ngày xưa," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang lên rõ ràng như một lời khẳng định. "Mình xứng đáng được trân trọng ở hiện tại, không phải là một sự lựa chọn muộn màng." Cái cảm giác "muộn màng" ấy, nó không phải là sự giận dỗi hay trách móc, mà là một lẽ hiển nhiên. Giống như khi bạn bỏ lỡ một chuyến tàu, bạn có thể tiếc nuối, nhưng bạn không thể bắt nó quay lại. Bạn phải chờ chuyến tiếp theo, hoặc chọn một con đường khác.
Minh Khang đã có cơ hội. Rất nhiều cơ hội. Cô đã từng mở lòng, đã từng gửi đi những tín hiệu. Nhưng anh đã chọn ưu tiên sự nghiệp, sự ổn định. Cô hiểu và tôn trọng điều đó. Ai cũng có quyền theo đuổi những gì mình cho là quan trọng nhất. Nhưng cái giá của sự ổn định mà anh tìm kiếm, vô tình, lại là sự bỏ lỡ những khoảnh khắc quý giá mà cô đã từng muốn chia sẻ cùng anh.
"Mình cần thời gian, và anh ấy cũng vậy," cô nghĩ, hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. "Hoặc có lẽ, anh ấy đã có đủ thời gian rồi." Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô. Không phải là nụ cười chế nhạo, mà là nụ cười của sự thấu hiểu. Thấu hiểu rằng mỗi người có một hành trình riêng, một tốc độ riêng. Và đôi khi, những hành trình ấy không thể giao thoa cùng một điểm.
Ánh nến lung linh hắt lên những cuốn sách trên giá sách lớn, những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường, những chậu cây xanh mướt đang vươn mình trong ánh sáng dịu. Căn hộ của cô, với phong cách tối giản kết hợp vintage, giờ đây giống như một bản tuyên ngôn cho cuộc sống mà cô đã chọn: thanh bình, tự do, và đầy đủ.
Cô mở mắt, bình thản vươn vai, cảm nhận từng đốt sống được giãn ra. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Cô đã biết mình phải làm gì. Một tin nhắn ngắn gọn, lịch sự nhưng không hề chứa đựng sự vội vã hay kỳ vọng. Nó sẽ là một lời đáp trả chân thành, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về những giới hạn mà thời gian đã vẽ ra.
Cô bắt đầu gõ từng chữ. Từng câu chữ được chọn lọc kỹ lưỡng, không quá gần gũi, cũng không quá xa cách. Một lời cảm ơn cho lời mời, một sự ghi nhận về thiện chí của anh. Nhưng cũng là một sự khẳng định nhẹ nhàng rằng cô cần thêm thời gian để cân nhắc, để sắp xếp. Cô không nói "không", nhưng cũng không nói "có". Cô chỉ đơn giản là giữ lại quyền tự chủ cho chính mình, không để bất kỳ ai vội vã kéo cô vào một dòng chảy mà cô chưa sẵn sàng.
Tin nhắn đã hoàn thành. Cô đọc lại một lần nữa, đảm bảo rằng nó truyền tải đúng ý mình. Không có sự thúc giục, không có sự ràng buộc. Chỉ là một khoảng lặng, một sự chờ đợi. Cô không gửi ngay. Cô đặt điện thoại xuống bàn, như một lời nhắc nhở cho chính mình về sự tự chủ, về giá trị của sự bình yên mà cô đã tìm thấy. Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà. Đêm Sài Gòn vẫn tĩnh lặng, và Yến Chi cũng vậy. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải tình yêu đến từ một phiên bản cũ kỹ, và chắc chắn không phải từ sự vội vàng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.