Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 184: Lời Từ Chối Lặng Lẽ Của Một Bình Yên Mới
Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ penthouse, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Đêm Sài Gòn vẫn tĩnh lặng bên ngoài khung cửa kính khổng lồ, nơi Minh Khang đang đứng, đôi mắt sâu hút nhìn về phía những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng nhạc cổ điển không lời, một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy, lẩn quất trong không gian rộng lớn, không đủ để xua đi cái tĩnh lặng đến mức cô độc đang bủa vây anh. Mùi gỗ quý từ bộ bàn ghế nhập khẩu hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương trên cổ áo sơ mi, tạo nên một không khí sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm.
Minh Khang đã cố gắng. Anh đã ngồi trước chiếc laptop đặt trên bàn làm việc bằng kính, mở bản kế hoạch cho dự án mới, nhưng từng dòng chữ, từng con số cứ nhảy múa lộn xộn trước mắt anh mà không thể nào ăn nhập. Tâm trí anh trôi dạt về một nơi khác, nơi một tin nhắn vẫn chưa được hồi đáp. Đã gần hai mươi bốn tiếng đồng hồ kể từ khi anh gửi lời mời đó cho Yến Chi. Một lời mời không phải là công việc, không phải là đối tác, mà là một điều gì đó rất riêng tư, rất thành thật, mà anh đã phải đấu tranh nội tâm rất nhiều mới có thể gõ ra.
Mỗi khi chiếc điện thoại đặt cạnh laptop rung nhẹ báo hiệu một thông báo mới – có thể là email công việc, tin nhắn từ Hoàng Nam hay một cuộc gọi nhỡ từ đối tác – trái tim anh lại thắt lại một nhịp, rồi lại trùng xuống khi nhận ra đó không phải là cái tên mà anh đang mong chờ. Sự lo lắng và hy vọng trộn lẫn, tạo nên một áp lực vô hình, một cảm giác bồn chồn mà đã từ rất lâu rồi, có lẽ là từ những ngày đầu khởi nghiệp đầy bấp bênh, anh mới lại trải qua. Anh luôn tin rằng mình là người nắm giữ mọi thứ trong tầm tay, kiểm soát mọi yếu tố để đạt được mục tiêu. Nhưng với Yến Chi, anh nhận ra mình bất lực đến lạ. Cô ấy giống như một cơn gió, tự do và khó nắm bắt.
Anh đứng dậy, bước chậm rãi qua phòng khách rộng lớn. Từng bước chân anh vang vọng trên sàn đá lạnh. Anh vuốt nhẹ thành chiếc ly thủy tinh còn đọng lại chút mùi rượu vang đỏ đã cạn từ buổi tối. Phía dưới, thành phố vẫn hối hả, nhộn nhịp, nhưng ở độ cao này, mọi thứ dường như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại ánh sáng và sự im lặng. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự mệt mỏi và chút gì đó của nỗi sợ hãi không tên. "Chẳng lẽ mình đã quá muộn thật rồi sao?" Anh tự hỏi chính mình, giọng nói nội tâm trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng đang bao trùm.
Minh Khang nhớ lại những lần gặp gỡ trước đây. Lần đầu, anh đã quá bận rộn với giấc mơ xây dựng "Khởi Nguyên", quá chìm đắm trong niềm tin rằng sự ổn định vật chất là nền tảng duy nhất cho mọi mối quan hệ. Yến Chi khi đó, rạng rỡ nhưng cũng chất chứa những vết xước của đổ vỡ, cần một người để chia sẻ, để tựa vào. Anh đã không thể là người đó. Rồi lần thứ hai, khi anh vẫn đang mải miết chạy đua với thời gian, cô đã bắt đầu tìm thấy sự bình yên cho riêng mình, đã bắt đầu học cách yêu bản thân mình hơn là chờ đợi một người khác. Anh đã bỏ lỡ những "phiên bản" của cô mà có lẽ, đã từng rất phù hợp với "phiên bản" của anh ở thời điểm đó.
Giờ đây, khi anh đã có được cái gọi là "ổn định", cái mà anh từng tin là điều kiện tiên quyết để xứng đáng yêu ai đó, thì Yến Chi lại dường như đã vượt qua cái giai đoạn cần đến "sự ổn định" đó. Cô đã tự tạo ra sự ổn định cho chính mình, một sự ổn định không đến từ vật chất mà từ nội tâm. Anh ước mình có thể quay ngược thời gian, trở lại những khoảnh khắc cô từng mở lòng, từng nhìn anh với ánh mắt lấp lánh sự mong chờ. Nhưng thời gian, nó không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy, nhất là với một người sống theo cảm xúc như Yến Chi.
Anh lại cầm điện thoại lên, lướt qua danh bạ. Không có tin nhắn mới từ cô. Anh mở ứng dụng tin nhắn, nhìn lại dòng chữ anh đã gửi, từng từ ngữ được cân nhắc kỹ lưỡng, bày tỏ sự chân thành, sự mong muốn được trò chuyện sâu sắc. Anh đã chờ đợi một câu trả lời, dù là chấp nhận hay từ chối, nhưng sự im lặng này còn khiến anh lo lắng hơn cả. Nó giống như một khoảng trống vô định, một sự từ chối không lời, còn khó chấp nhận hơn cả một lời từ chối thẳng thừng. Minh Khang tựa trán vào ô cửa kính mát lạnh, ánh mắt mệt mỏi dõi theo những ánh đèn xe cộ đang di chuyển chậm chạp dưới kia. Anh không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo nếu Yến Chi thực sự không muốn gặp. Cái cảm giác hụt hẫng, bối rối này, nó hoàn toàn xa lạ với một người đàn ông quyết đoán và tự tin như anh. Anh đã quen với việc kiểm soát, với việc luôn có một kế hoạch B. Nhưng với Yến Chi, mọi kế hoạch dường như đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ còn biết chờ đợi, với một trái tim nặng trĩu.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày cuối thu tràn vào căn hộ nhỏ của Yến Chi qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những cuốn sách trên giá sách, những chậu cây xanh mướt và những bản phác thảo còn dang dở trên bàn làm việc. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, nhưng chỉ đủ để tạo nên một bản nhạc nền êm ái, không làm xáo động bầu không khí yên bình mà cô đã dày công tạo dựng. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ tách trà ấm đặt bên cạnh cuốn sổ phác thảo cũ, cùng với mùi giấy sách và hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một tổng thể dễ chịu, quen thuộc.
Yến Chi ngồi đó, dáng người thanh thoát, mái tóc dài buông xõa tự nhiên. Đôi mắt cô toát lên sự thông minh và linh hoạt, nhưng giờ đây lại tĩnh tại lạ thường. Cô đã dành cả buổi sáng để suy nghĩ, không phải về việc sẽ nói gì với Minh Khang, mà là về chính mình, về con đường cô đã đi qua và con đường cô muốn tiếp tục. Cô mở điện thoại, đọc lại tin nhắn của Minh Khang thêm một lần nữa. Lời lẽ của anh chân thành, có chút bồn chồn, thể hiện rõ sự khao khát kết nối. Cô không phủ nhận điều đó. Cô hiểu, và cô trân trọng.
Nhưng Yến Chi của hiện tại đã không còn là cô gái của những năm về trước. Cô không còn chờ đợi những điều kiện đủ đầy từ người khác để cho phép bản thân được hạnh phúc. Cô đã tự mình xây dựng một cuộc sống mà ở đó, cô là trung tâm, là người quyết định. Từ những nét cọ tự do trên toan, những bản phác thảo đầy cảm hứng, đến những buổi thiền định tĩnh lặng, tất cả đều là một phần của sự bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô đã học được cách yêu bản thân mình, cách lắng nghe tiếng nói nội tâm, và cách bảo vệ không gian riêng của mình khỏi mọi sự xáo trộn không cần thiết.
"Mình xứng đáng được trân trọng ở hiện tại, không phải là một sự lựa chọn muộn màng," cô tự nhủ, câu nói đó vang vọng trong tâm trí cô như một lời nhắc nhở. Cô không có ý trách móc Minh Khang. Anh đã có con đường của riêng anh, và cô tôn trọng điều đó. Nhưng cái giá của sự ổn định mà anh đã ưu tiên, chính là việc bỏ lỡ những khoảnh khắc mà cô đã từng muốn chia sẻ cùng anh. Giờ đây, khi anh đã sẵn sàng, thì cô lại đang ở một phiên bản khác, một phiên bản không còn vội vàng níu kéo hay mong chờ.
Cô bắt đầu gõ từng chữ. Ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình, chậm rãi và cẩn trọng. Cô muốn tin nhắn này phải truyền tải đúng ý cô: sự thấu hiểu, sự trân trọng, nhưng cũng là một lời khẳng định nhẹ nhàng về ranh giới. Cô không muốn nói "không" một cách dứt khoát làm tổn thương anh, nhưng cũng không thể nói "có" khi trái tim cô chưa thực sự rung động. Cô muốn anh hiểu rằng, đây không phải là một sự từ chối cá nhân, mà là một sự lựa chọn cho con đường của chính cô.
"Khang à," cô gõ, rồi dừng lại. "Cảm ơn anh đã có lời mời." Cô cân nhắc. Liệu có quá khách sáo không? Hay đủ lịch sự? Cô muốn anh cảm nhận được sự chân thành trong lời cảm ơn, nhưng cũng không muốn gợi lên bất kỳ hy vọng sai lệch nào. "Em thực sự trân trọng sự quan tâm của anh." Cô thêm vào. Đó là sự thật. Cô luôn đánh giá cao những người đàn ông chân thành.
Cô nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa giấy đang khoe sắc rực rỡ dưới nắng. Cuộc sống của cô giờ đây giống như những đóa hoa ấy, tự do vươn mình, không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai để tỏa sáng. "Nhưng hiện tại em đang rất ổn với cuộc sống của mình." Đây là điểm mấu chốt. Cô cần anh hiểu điều đó. "Em đang tận hưởng sự độc lập và những mục tiêu cá nhân mà em đang theo đuổi." Cô không hề nói dối. Cô thực sự đang rất hạnh phúc với công việc, với những sở thích, với những mối quan hệ bạn bè mà cô có.
"Em nghĩ mình chưa sẵn sàng cho những mối quan hệ sâu sắc hơn lúc này." Đây là cách nói khéo léo nhất. Nó không phải là một lời từ chối hoàn toàn, nhưng nó đặt ra một rào cản rõ ràng. Nó không phải là "không bao giờ", nhưng nó là "không phải bây giờ". Và "bây giờ" của cô lại là "quá muộn" đối với Minh Khang. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười của sự thấu hiểu cho cả hai. Thấu hiểu rằng mỗi người có một hành trình riêng, một tốc độ riêng. Và đôi khi, những hành trình ấy không thể giao thoa cùng một điểm.
Cuối cùng, cô gõ thêm một câu: "Chúc anh luôn thành công và hạnh phúc nhé." Một lời chúc chân thành, không chút giả tạo. Cô muốn anh hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có cô bên cạnh. Cô đọc lại toàn bộ tin nhắn một lần nữa, đảm bảo rằng nó truyền tải đúng ý mình. Không có sự thúc giục, không có sự ràng buộc. Chỉ là một khoảng lặng, một sự chờ đợi, và một lời khẳng định về quyền tự chủ. Cô không còn là cô gái của ngày xưa, người sẽ vội vàng chạy theo một lời mời. Cô đã tìm thấy sự bình yên, và cô sẽ bảo vệ nó. Yến Chi nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng. Cô hít thở sâu, rồi nhấn nút "Gửi".
***
Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' vào buổi trưa luôn bận rộn và căng thẳng. Ánh nắng gắt của Sài Gòn bị chặn lại bởi lớp kính cường lực của tòa nhà hiện đại, chỉ còn lại ánh sáng đèn trắng mạnh mẽ và luồng điều hòa mát lạnh. Minh Khang, trong bộ sơ mi xanh than và quần tây lịch sự, đang ngồi trong phòng họp kính, đối diện với Đức Anh và một vài đồng nghiệp khác. Anh đang cố gắng tập trung vào bản thiết kế 3D của dự án khu đô thị mới đang được trình chiếu, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở đâu đó. Tiếng gõ bàn phím vội vã từ khu vực làm việc chung, tiếng điện thoại reo liên tục của các đồng nghiệp, và mùi cà phê mới pha hòa lẫn mùi giấy in cứ lẩn quất trong không khí, càng khiến anh thêm phần khó chịu.
"Minh Khang, anh nghĩ sao về phương án 3 này?" Đức Anh hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
Minh Khang khẽ giật mình, tập trung lại. "À, phương án 3... Có vẻ khả thi, nhưng chúng ta cần xem xét thêm về chi phí vật liệu. Tôi nghĩ chúng ta có thể tối ưu hơn ở một vài hạng mục." Anh trả lời một cách tự động, theo thói quen phân tích công việc, dù đôi mắt anh vẫn thỉnh thoảng liếc về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn.
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại của anh rung nhẹ. Một tiếng "ting" nhỏ, không lớn, nhưng đủ để lọt vào tai anh giữa những âm thanh huyên náo của văn phòng. Anh liếc nhìn. Tên Yến Chi hiện lên trên màn hình. Tim anh đập mạnh một nhịp, như một tiếng trống dồn dập trong lồng ngực. Một cảm giác nóng bừng chạy dọc sống lưng, pha lẫn giữa sự hồi hộp và một chút sợ hãi không tên. Đã hơn một ngày rồi.
"Xin lỗi, tôi có một cuộc gọi quan trọng," Minh Khang nói, lời nói vội vã đến mức anh không nhận ra sự ngập ngừng trong giọng mình. Anh đứng dậy, vội vàng bước ra khỏi phòng họp, để lại Đức Anh và các đồng nghiệp ngạc nhiên nhìn theo.
Hành lang văn phòng vắng tanh, chỉ có tiếng điều hòa ù ù và ánh đèn trắng hắt hiu. Minh Khang đứng dựa vào bức tường kính, cảm giác lạnh lẽo từ tấm kính truyền qua lòng bàn tay anh. Anh mở tin nhắn. Dòng chữ của Yến Chi hiện lên rõ ràng trên màn hình, được chọn lọc kỹ lưỡng, thanh lịch và không hề có một chút cảm xúc vội vàng nào.
"Khang à, cảm ơn anh đã có lời mời. Em thực sự trân trọng sự quan tâm của anh. Nhưng hiện tại em đang rất ổn với cuộc sống của mình, em đang tận hưởng sự độc lập và những mục tiêu cá nhân mà em đang theo đuổi. Em nghĩ mình chưa sẵn sàng cho những mối quan hệ sâu sắc hơn lúc này. Chúc anh luôn thành công và hạnh phúc nhé."
Minh Khang đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ. Giọng nói trong trẻo của Yến Chi dường như vang vọng trong tâm trí anh, nhưng không phải là giọng nói của một cô gái trẻ trung, đầy khao khát mà anh từng biết. Đó là giọng nói của một người phụ nữ trưởng thành, bình tĩnh và tự chủ. Lời lẽ của cô lịch sự, trân trọng, không hề có chút giận dỗi hay trách móc. Nhưng chính sự lịch sự và bình tĩnh ấy lại mang theo một sức nặng khủng khiếp, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh.
"Em đang rất ổn với cuộc sống của mình... em đang tận hưởng sự độc lập và những mục tiêu cá nhân..." Những câu chữ đó như những nhát dao vô hình, cứa vào niềm hy vọng vừa nhen nhóm trong anh. Cô không nói "không", nhưng cô nói "chưa sẵn sàng". Và cái "chưa sẵn sàng" đó, trong bối cảnh cuộc sống bình yên và độc lập của cô, lại càng khiến anh nhận ra sự "muộn màng" của chính mình. Cô đã tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, không cần anh.
Bàn tay Minh Khang nắm chặt lấy chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh, không phải vì hơi lạnh của điều hòa, mà vì một sự thật nghiệt ngã đang dần hiện rõ. Cô đã thay đổi. Cô đã không còn chờ đợi anh nữa. Anh đã từng nghĩ rằng, khi anh "ổn định", khi anh "sẵn sàng", cô sẽ vẫn ở đó, vẫn là "phiên bản" Yến Chi mà anh từng biết. Nhưng cuộc sống không diễn ra như vậy. Yến Chi đã không ngừng lại để chờ đợi anh. Cô đã tiến về phía trước, đã tự mình xây dựng một thế giới mà ở đó, anh không còn là một phần thiết yếu.
Minh Khang đứng sững, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống trước mặt, điện thoại vẫn nằm chặt trong tay. Tiếng Đức Anh gọi vọng ra từ phòng họp, "Minh Khang, anh có sao không? Quay lại đi." Nhưng anh không nghe thấy. Toàn bộ thế giới xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đến điếc tai và những dòng chữ lạnh lùng trên màn hình điện thoại, như một lời từ chối lặng lẽ của một bình yên mới mà anh đã bỏ lỡ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.