Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 185: Bức Tường Vô Hình: Minh Khang Đối Diện Với Sự Độc Lập

Minh Khang đứng sững, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống trước mặt, điện thoại vẫn nằm chặt trong tay. Tiếng Đức Anh gọi vọng ra từ phòng họp, "Minh Khang, anh có sao không? Quay lại đi." Nhưng anh không nghe thấy. Toàn bộ thế giới xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đến điếc tai và những dòng chữ lạnh lùng trên màn hình điện thoại, như một lời từ chối lặng lẽ của một bình yên mới mà anh đã bỏ lỡ.

Anh không biết mình đã đứng đó bao lâu. Hơi lạnh từ tấm kính lớn sau lưng dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng cảm giác trống rỗng đang lan dần trong lồng ngực. Văn phòng, vốn ồn ào và tấp nập cách đây ít phút, giờ đã dần thưa thớt người. Tiếng gõ bàn phím vội vã đã ngưng bặt, những cuộc điện thoại liên tục cũng đã im ắng. Chỉ còn lại tiếng điều hòa ù ù đều đặn và ánh đèn trắng hắt hiu, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Mùi cà phê mới pha đã bay đi, thay vào đó là mùi giấy in khô khốc còn vương lại, hòa lẫn với một chút hương nước hoa cao cấp còn sót lại từ các đồng nghiệp nữ. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy anh, nhấn chìm anh trong những suy nghĩ rối bời.

Minh Khang đọc lại tin nhắn của Yến Chi. Lần thứ năm? Hay thứ sáu? Anh không đếm nổi. Anh cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một kẽ hở, một ý tứ nào đó ẩn sâu bên dưới những câu chữ lịch sự và có vẻ hoàn hảo kia. "Em đang rất ổn với cuộc sống của mình..." Anh lặp lại từng chữ trong đầu, như một câu thần chú vô nghĩa. Tại sao lại "ổn"? Phải chăng sự "ổn" của cô lại là sự "không ổn" của anh? Anh đã làm việc cật lực, đã gạt bỏ mọi thứ sang một bên để xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một tương lai "ổn định" như anh hằng khao khát. Anh đã nghĩ rằng, khi anh "ổn", cô sẽ là mảnh ghép cuối cùng hoàn hảo cho bức tranh đó. Nhưng cô lại nói cô đã "ổn", mà không có anh.

"Em đang tận hưởng sự độc lập và những mục tiêu cá nhân..." Độc lập. Tự chủ. Bình yên. Những từ ngữ này, khi phát ra từ Yến Chi, mang một trọng lượng khác hẳn. Nó không phải sự kiêu ngạo, cũng không phải sự thách thức. Đó là một sự khẳng định bản thân một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một bức tường vô hình được xây bằng chính những trải nghiệm và trưởng thành của cô. Minh Khang cảm thấy một nỗi bối rối sâu sắc. Anh luôn tin vào logic, vào sự sắp đặt. Anh đã tính toán mọi thứ. Anh đã nghĩ rằng, khi anh đạt được những gì mình đặt ra, mọi thứ sẽ tự khắc đi vào quỹ đạo. Nhưng Yến Chi không phải là một phương trình toán học. Cô là một con người, và cô đã không chờ đợi anh hoàn thành phương trình của mình.

Cảm giác hụt hẫng cứ lớn dần. Anh đã từng nghĩ, dù thời gian có trôi đi, dù cả hai có thay đổi, thì tình cảm giữa họ vẫn là một sợi chỉ bền chặt, chỉ chờ đến ngày anh đủ tự tin để nắm lấy. Nhưng sợi chỉ đó có vẻ như đã được Yến Chi cất đi, hoặc thậm chí là đã được dùng để dệt nên một cuộc sống khác, một cuộc sống không có anh. Cái "chưa sẵn sàng" của cô không phải là lời trì hoãn, mà là một lời tuyên bố về một lựa chọn đã được đưa ra. Cô không cần anh để "sẵn sàng". Cô đã tự mình "sẵn sàng" cho một cuộc sống mà có lẽ, anh không còn là ưu tiên.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cuối hành lang. Minh Khang khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Diệu Anh, với chiếc túi xách hàng hiệu trên vai và bộ vest công sở lịch thiệp, đang bước về phía anh. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ thanh lịch, trang nhã thường thấy, nhưng đôi mắt có chút dò xét khi nhìn thấy dáng vẻ thất thần của anh. Cô vẫn luôn duyên dáng và chuyên nghiệp, ngay cả khi ngày làm việc đã kết thúc. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, quen thuộc của cô thoảng qua khi cô dừng lại cách anh vài bước chân.

"Anh Khang chưa về sao ạ?" Giọng Diệu Anh vang lên, trầm ấm và có chút quan tâm, nhưng Minh Khang vẫn cảm nhận được một sự tinh tế, một chút tính toán trong đó. Cô luôn biết cách tiếp cận, cách đặt câu hỏi để khơi gợi. "Trông anh có vẻ mệt mỏi."

Minh Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự thất vọng và mệt mỏi. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay. "À, anh còn chút việc." Anh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng không thành công. "Em về đi." Anh muốn ở một mình, muốn chìm đắm trong mớ hỗn độn cảm xúc này mà không phải giả vờ mạnh mẽ hay giải thích.

Diệu Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua anh một lần nữa trước khi cô quay bước đi. Minh Khang biết, cô đã nhận ra sự khác lạ của anh, và rất có thể cô sẽ tìm cách thăm dò sau này. Nhưng lúc này, anh không còn tâm trí nào để bận tâm đến điều đó.

Anh rời khỏi hành lang, bước về phía ban công ở tầng cao nhất của tòa nhà. Thành phố đã lên đèn, rực rỡ và lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng trong mắt anh, nó lại mang một vẻ cô độc lạ thường. Anh dựa vào lan can kính, cảm nhận làn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc.

"Cô ấy từ chối mình... một cách lịch sự đến lạnh lùng. Mình đã nghĩ cô ấy sẽ khác..." Anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng như thể sợ làm vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh đã nghĩ, sau ngần ấy năm, sau khi anh đã chứng minh được năng lực của mình, đã đạt được những thành công nhất định, Yến Chi sẽ nhìn anh bằng ánh mắt khác. Anh đã nghĩ, cô sẽ nhận ra sự chân thành của anh, nhận ra giá trị của một tình yêu được xây dựng trên nền tảng vững chắc. Nhưng cô đã không. Cô đã chọn con đường riêng của mình, một con đường mà anh không thể chen chân vào một cách dễ dàng.

Bàn tay anh vẫn nắm chặt chiếc điện thoại. Anh mở danh bạ, tìm kiếm cái tên Hoàng Nam. "Có lẽ, đã đến lúc cần một lời khuyên thẳng thắn." Anh lẩm bẩm, rồi ấn gọi. Tiếng chuông reo dài trong màn đêm, như một lời cầu cứu lạc lõng giữa thành phố rộng lớn.

***

Nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức" vẫn luôn giữ được sự thanh lịch và yên tĩnh của riêng mình, dù ở giữa lòng thành phố náo nhiệt. Tối nay, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống những chiếc bàn gỗ tối màu, phản chiếu lung linh trên bộ ly tách pha lê và những bông hoa ly trắng muốt đặt giữa bàn. Tiếng nhạc không lời du dương, một bản hòa tấu piano nhẹ nhàng, len lỏi vào từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư. Mùi thức ăn cao cấp, hòa quyện với hương rượu vang thoang thoảng và mùi hoa tươi, nhẹ nhàng bao phủ không gian.

Minh Khang ngồi đối diện Hoàng Nam, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay. Anh uống cạn một hơi, cảm nhận vị chát nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Khuôn mặt anh vẫn còn vương nét mệt mỏi và bối rối từ văn phòng, dù anh đã cố gắng điều chỉnh lại bản thân. Hoàng Nam, như thường lệ, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thư sinh với chiếc kính cận trên sống mũi. Anh lắng nghe Minh Khang kể lại câu chuyện về tin nhắn của Yến Chi, không cắt lời, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Dáng người anh vẫn thanh thoát, và cách nói chuyện của anh luôn từ tốn, lời lẽ có suy nghĩ.

"Cô ấy từ chối." Minh Khang nói, giọng anh trầm hẳn xuống, pha lẫn chút bất mãn không che giấu được. "Một cách rất lịch sự, nhưng rõ ràng là từ chối. Tớ không hiểu. Tớ đã làm gì sai?" Anh đặt ly rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào Hoàng Nam, tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích.

Hoàng Nam khẽ thở dài, rồi nhấp một ngụm rượu. "Cậu không làm gì sai cả, Khang." Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng lời lẽ lại thẳng thắn đến mức khiến Minh Khang giật mình. "Chỉ là cậu đã quá muộn. Yến Chi bây giờ không còn là Yến Chi mà cậu từng biết, cũng không phải là cô gái từng chờ đợi cậu."

Minh Khang cau mày. "Muộn sao? Nhưng tớ... tớ đã nghĩ... tớ đã cố gắng rất nhiều. Tớ đã xây dựng sự nghiệp, đã ổn định mọi thứ như tớ vẫn hằng mong muốn. Tớ đã nghĩ, khi tớ sẵn sàng, cô ấy sẽ hiểu." Anh nói, một chút bực dọc xen lẫn sự tự ái.

Hoàng Nam đặt ly rượu xuống, gỡ kính ra và lau nhẹ. Hành động nhỏ bé ấy dường như là để sắp xếp lại suy nghĩ của mình trước khi nói. "Khang, cậu nghĩ cái 'sẵn sàng' của cậu có ý nghĩa gì với Yến Chi bây giờ? Cậu sẵn sàng, nhưng cô ấy thì sao? Cô ấy có cần cậu để sẵn sàng không?"

Minh Khang im lặng, những lời của Hoàng Nam như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt anh. Anh chưa từng nghĩ theo hướng đó. Anh luôn nhìn mọi chuyện từ góc độ của mình, của những gì anh đã làm, đã đạt được.

"Nghe này," Hoàng Nam tiếp tục, giọng điệu kiên nhẫn hơn. "Cô ấy đã trải qua nhiều chuyện. Cậu nghĩ sau một mối tình đổ vỡ, sau ngần ấy năm tự mình đứng vững, cô ấy vẫn là cô gái ngây thơ tin vào 'định mệnh' hay 'chờ đợi' như ngày xưa sao? Yến Chi đã thay đổi, Khang. Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, sự độc lập. Cậu không thể dùng cách cũ để tiếp cận cô ấy nữa đâu."

Hoàng Nam nhấn mạnh từng từ, như muốn khắc sâu vào tâm trí Minh Khang. "Cái 'bình yên' và 'độc lập' của cô ấy bây giờ không phải là thứ cô ấy tìm kiếm từ một người khác. Nó là thứ cô ấy tự xây dựng cho chính mình. Nó là một phần của con người cô ấy. Cậu có hiểu không? Nó là một bức tường, không phải của sự giận dỗi, mà là của sự tự tin, sự tự chủ. Và để phá vỡ nó, cậu không thể dùng những lời mời xã giao hay tin nhắn vu vơ."

Minh Khang nhìn chằm chằm vào ly rượu rỗng, ánh mắt đăm chiêu. Lời nói của Hoàng Nam thẳng thắn, có chút tàn nhẫn, nhưng lại chính là thứ anh cần nghe. Anh đã quá lâu chìm đắm trong cái "phiên bản" Yến Chi mà anh từng biết, từng mong đợi. Anh đã không nhận ra rằng, trong khi anh mải miết xây dựng sự nghiệp và sự "ổn định", Yến Chi cũng đang xây dựng một cuộc sống cho riêng mình, một cuộc sống mà ở đó, cô không còn cần phải chờ đợi ai nữa.

"Nhưng... cô ấy nói cô ấy chưa sẵn sàng," Minh Khang yếu ớt phản bác, như muốn bám víu vào một tia hy vọng mỏng manh.

Hoàng Nam lắc đầu nhẹ. "Cái 'chưa sẵn sàng' của cô ấy, trong ngữ cảnh của 'tận hưởng sự độc lập và mục tiêu cá nhân', không có nghĩa là cô ấy sẽ sẵn sàng cho cậu sau này. Nó có nghĩa là cô ấy hài lòng với hiện tại, và việc đưa một mối quan hệ sâu sắc vào cuộc sống của cô ấy lúc này sẽ làm xáo trộn sự bình yên đó. Cô ấy không chờ đợi điều kiện đủ đầy từ cậu, Khang. Cô ấy chỉ cần rung động, cần sự hiện diện, cần sự đồng điệu ngay tại thời điểm cô ấy còn cảm xúc. Và cậu đã không ở đó."

Minh Khang uống cạn ly rượu thứ hai, cảm giác cay đắng không phải từ rượu, mà từ sự thật đang dần hiện rõ trong tâm trí anh. Anh nhớ lại lần gặp gỡ thứ ba, khi anh gặp Yến Chi ở quán cà phê. Cô ấy đã bình yên đến lạ, một vẻ đẹp tự tại, không vội vã. Lúc đó, anh đang mệt mỏi với công việc, khao khát một sự bình yên như thế. Nhưng anh đã quá mệt mỏi để nhận ra đó chính là sự độc lập mà Yến Chi đã gây dựng. Anh đã bỏ lỡ nó.

"Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người... nhưng sai phiên bản," Hoàng Nam nói thêm, như một lời kết luận. "Yến Chi của bây giờ, không phải là Yến Chi của 5 năm trước. Và cậu của bây giờ, cũng không hoàn toàn là cậu của 5 năm trước. Cả hai đã thay đổi. Vấn đề là, sự thay đổi của hai cậu không đồng điệu."

Minh Khang cúi gằm mặt. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì hơi lạnh của điều hòa, mà vì nhận thức về một sự thật nghiệt ngã. Yến Chi đã thực sự tiến lên phía trước. Cô ấy đã không còn là phiên bản mà anh từng nghĩ sẽ chờ đợi anh. Cô ấy đã xây dựng một "bình yên mới" cho riêng mình, một bình yên mà anh đã vô tình bỏ lỡ cơ hội trở thành một phần của nó. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định là chìa khóa. Nhưng cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi, có lẽ chính là việc anh đã đánh mất Yến Chi ở phiên bản mà cô ấy thực sự cần anh. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những khao khát không thể chạm tới. Lời nói của Hoàng Nam như một lời đánh thức, một sự thật đau lòng nhưng cần thiết, buộc anh phải nhìn nhận lại mọi thứ một cách nghiêm túc.

***

Đêm đã khuya khi Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Căn hộ rộng lớn, sang trọng, với kiến trúc hiện đại và nội thất tối giản, thường mang lại cho anh cảm giác thoải mái và tự hào. Nhưng đêm nay, nó lại tĩnh lặng đến mức cô độc. Ánh sáng từ thành phố về đêm lấp lánh qua những ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa, hòa cùng tiếng nước chảy đều đặn từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã.

Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn sàn, hắt lên những bức tường trắng tinh và những món đồ nội thất đắt tiền. Mùi hương gỗ quý từ tủ sách và mùi nước hoa nam tính của chính anh lảng bảng trong không khí. Anh bước đi chậm rãi trong không gian rộng lớn, từng bước chân vang vọng trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Lời nói của Hoàng Nam cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một thước phim quay chậm về những sai lầm đã qua.

"Yến Chi bây giờ không còn là Yến Chi mà cậu từng biết, cũng không phải là cô gái từng chờ đợi cậu."

"Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, sự độc lập. Cậu không thể dùng cách cũ để tiếp cận cô ấy nữa đâu."

Minh Khang dừng lại bên cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn còn lướt đi trên những con đường bên dưới, nhỏ bé như những con kiến. Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi trong lần gặp gỡ thứ ba, ở quán cà phê. Vẻ ngoài thanh thoát, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định, đôi mắt biết nói nhưng không còn chút ưu tư nào về một tình yêu dang dở. Cô đã không còn là cô gái trẻ vừa trải qua đổ vỡ, cũng không phải là cô gái với đôi mắt rực cháy khao khát tình yêu mà anh từng thấy trong lần gặp đầu tiên. Cô ấy đã bình yên. Độc lập. Tự chủ. Anh đã thấy điều đó, nhưng anh đã không thực sự hiểu ý nghĩa sâu xa của nó. Anh đã đánh giá thấp sự trưởng thành của cô, đã nhầm lẫn sự bình yên của cô với sự thờ ơ. Anh đã nghĩ, đó là một Yến Chi đang chờ đợi, nhưng thực ra đó là một Yến Chi đã tự mình bước tiếp.

"Bức tường này... không phải là sự giận dỗi, mà là sự bình yên. Cô ấy đã xây nó bằng chính cuộc sống của mình." Anh thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chua chát. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của riêng mình, đến nỗi anh không nhận ra rằng Yến Chi cũng đang xây dựng một đế chế cho riêng cô ấy, một đế chế không cần đến sự hiện diện của anh. Sự kiêu hãnh của anh, vốn được xây dựng từ những thành công trong công việc, đang bị lung lay dữ dội. Anh, Minh Khang, một kiến trúc sư tài năng, một người đàn ông thành đạt, lại đang đứng trước một "công trình" mà anh không hề có bản thiết kế, và cũng không biết cách bắt đầu.

Cảm giác hối tiếc dâng trào. Anh đã từng có cơ hội, rất nhiều lần. Nhưng anh đã để nó trôi qua, vì cái gọi là "ổn định", vì cái "chưa đến lúc". Và giờ đây, khi anh đã "ổn", khi anh đã "sẵn sàng", thì Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô ấy đã vượt lên trên định nghĩa của anh về tình yêu và thời điểm. Cô ấy đã tự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không cần một điều kiện nào từ bên ngoài.

Tuy nhiên, trong cái lạnh lẽo của đêm và sự trống rỗng trong lòng, một tia lửa nhỏ dần nhen nhóm trong anh. Đó không phải là sự từ bỏ, mà là một ý chí mạnh mẽ hơn, một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh đã từng là một người đàn ông không bao giờ bỏ cuộc trong công việc. Tại sao trong tình yêu, anh lại phải chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy?

"Mình phải làm gì đây?" Anh tự hỏi. "Không thể là những tin nhắn vu vơ. Không thể là những lời mời xã giao. Cô ấy cần nhiều hơn thế. Mình phải hiểu cô ấy... thực sự hiểu."

Minh Khang bước về phía bàn làm việc. Trên bàn, một cuốn sổ tay làm việc bìa da màu đen và cây bút máy quen thuộc vẫn nằm đó. Đây là nơi anh ghi lại những ý tưởng, những kế hoạch cho các dự án lớn, nơi anh phác thảo tương lai của công ty. Nhưng tối nay, anh sẽ dùng nó cho một "dự án" khác, một "dự án" cá nhân, phức tạp hơn bất kỳ công trình kiến trúc nào anh từng thực hiện.

Anh cầm lấy cây bút, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự trơn nhẵn của trang giấy. Hít một hơi thật sâu, anh bắt đầu ghi. Những dòng đầu tiên không phải là biểu đồ hay con số, mà là cái tên: "Yến Chi". Kế đến là những gì anh biết về cô, những gì Hoàng Nam đã nói, và những câu hỏi lớn đang hiện lên trong đầu anh. Anh cần phải tìm hiểu cô ấy, không phải Yến Chi của quá khứ, mà là Yến Chi của hiện tại. Cô ấy thích gì, cô ấy ghét gì, những mục tiêu cá nhân mà cô ấy đang theo đuổi là gì? Anh cần phải hiểu cái "bình yên" và "độc lập" đó đến từ đâu, và liệu có cách nào để anh có thể trở thành một phần của nó, thay vì cố gắng phá vỡ nó.

Đây không phải là một kế hoạch chinh phục theo kiểu cũ, mà là một sự tìm hiểu, một sự học hỏi. Anh sẽ không bỏ cuộc. Nhưng anh sẽ không tiếp cận cô ấy bằng những gì anh *có*, mà bằng những gì anh *sẽ làm* để thực sự hiểu và trân trọng Yến Chi của hiện tại. Anh sẽ không cố gắng kéo cô ấy về "phiên bản" mà anh mong muốn, mà sẽ cố gắng tiến về phía "phiên bản" mà cô ấy đang là. Cuộc hành trình này sẽ khó khăn, anh biết. Nhưng trong giây phút đó, Minh Khang cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bức tường vô hình kia, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự chân thành và kiên nhẫn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free