Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 186: Bản Phác Thảo Của Một Khao Khát Muộn Màng
Minh Khang cầm lấy cây bút, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự trơn nhẵn của trang giấy. Hít một hơi thật sâu, anh bắt đầu ghi. Những dòng đầu tiên không phải là biểu đồ hay con số, mà là cái tên: "Yến Chi". Kế đến là những gì anh biết về cô, những gì Hoàng Nam đã nói, và những câu hỏi lớn đang hiện lên trong đầu anh. Anh cần phải tìm hiểu cô ấy, không phải Yến Chi của quá khứ, mà là Yến Chi của hiện tại. Cô ấy thích gì, cô ấy ghét gì, những mục tiêu cá nhân mà cô ấy đang theo đuổi là gì? Anh cần phải hiểu cái "bình yên" và "độc lập" đó đến từ đâu, và liệu có cách nào để anh có thể trở thành một phần của nó, thay vì cố gắng phá vỡ nó. Đây không phải là một kế hoạch chinh phục theo kiểu cũ, mà là một sự tìm hiểu, một sự học hỏi. Anh sẽ không bỏ cuộc. Nhưng anh sẽ không tiếp cận cô ấy bằng những gì anh *có*, mà bằng những gì anh *sẽ làm* để thực sự hiểu và trân trọng Yến Chi của hiện tại. Anh sẽ không cố gắng kéo cô ấy về "phiên bản" mà anh mong muốn, mà sẽ cố gắng tiến về phía "phiên bản" mà cô ấy đang là. Cuộc hành trình này sẽ khó khăn, anh biết. Nhưng trong giây phút đó, Minh Khang cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bức tường vô hình kia, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự chân thành và kiên nhẫn.
Đêm đã về khuya, những ánh đèn đô thị vẫn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi rụng xuống mặt đất, trải dài vô tận qua khung cửa kính cường lực từ sàn đến trần của căn penthouse. Bên trong, không gian rộng lớn và sang trọng chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn âm trần, phản chiếu trên mặt sàn gỗ bóng loáng và những món nội thất nhập khẩu đắt tiền mang tông màu trầm ấm. Một bản nhạc không lời cổ điển, du dương và sâu lắng, khẽ khàng len lỏi trong không khí, như một lời thì thầm của đêm. Tiếng gió bên ngoài, đôi khi rít nhẹ qua khe cửa, hòa cùng tiếng nước chảy đều đặn từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, đôi khi đến mức cô độc. Mùi hương gỗ quý phảng phất từ tủ sách và bàn làm việc, xen lẫn chút nồng nàn của nước hoa nam tính mà Minh Khang vẫn thường dùng, cùng với dư vị thoang thoảng của ly rượu vang đỏ đã vơi một nửa trên bàn.
Minh Khang ngồi trước chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó nguyên khối, ánh mắt anh hơi trũng sâu vì mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng, nhưng lại ánh lên vẻ tập trung cao độ, gần như ám ảnh. Chiếc laptop màn hình rộng đang mở, những tab trình duyệt nối tiếp nhau, tất cả đều xoay quanh một cái tên duy nhất: Yến Chi. Anh lướt qua những bài báo nhỏ, những bài phỏng vấn trên các trang tin chuyên ngành về thiết kế nội thất, về "Studio Sắc Màu" do cô sáng lập. Từng câu chữ, từng hình ảnh đều được anh thu vào tầm mắt, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
"Cô ấy đã thực sự thay đổi... không còn là người con gái của những năm tháng trước," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng nhạc đang vang vọng. "Sự bình yên này... đến từ đâu?"
Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Yến Chi đang mỉm cười rạng rỡ trong buổi khai trương chi nhánh mới của studio. Nụ cười ấy không còn vẻ rụt rè của một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, cũng không phải nụ cười đầy khao khát như anh từng gặp. Đó là một nụ cười của sự tự tin, của sự viên mãn, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định và niềm vui thuần khiết. Anh phóng to bức ảnh, cố gắng đọc từng đường nét trên gương mặt ấy, như thể có thể tìm thấy lời giải đáp cho sự "bình yên" mà Hoàng Nam đã nhắc đến. Anh lướt qua các bức ảnh khác, những góc chụp Yến Chi đang làm việc, đang hướng dẫn nhân viên, đang đứng thuyết trình trước đối tác. Anh để ý đến cách cô ấy chọn trang phục, cách cô ấy cầm bút, thậm chí là cách cô ấy nhìn vào các bản thiết kế. Mọi thứ đều toát lên một sự chuyên nghiệp, một sự tự chủ mà anh chưa từng nghĩ cô có thể đạt được nhanh đến vậy.
Sau đó, anh chuyển sang các trang mạng xã hội, những nơi mà Yến Chi không thường xuyên cập nhật, nhưng bạn bè của cô thì có. Anh tìm kiếm các hashtag liên quan đến "Studio Sắc Màu", "Yến Chi Design". Anh thấy những bài đăng của Mai Thư – người bạn thân của Yến Chi, những bức ảnh chụp chung của họ trong các chuyến đi dã ngoại, những buổi tiệc tối ấm cúng. Anh dừng lại ở một bức ảnh Yến Chi đang ngồi đọc sách trong một quán cà phê nhỏ, bên cạnh là một ly cà phê sứ trắng. Tựa đề cuốn sách bị mờ, nhưng anh cố gắng phóng to, nhận ra đó là một cuốn tiểu thuyết triết lý, không phải những cuốn ngôn tình lãng mạn mà anh từng nghĩ cô sẽ đọc. Anh ghi chú lại chi tiết nhỏ đó vào một file mới trên máy tính.
"Sở thích... đọc sách triết lý. Khác hẳn với hình dung của mình. Cô ấy đã phát triển đến mức nào rồi?" Anh nhíu mày, cảm giác hụt hẫng lại dâng lên. Anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, đến nỗi những thay đổi của Yến Chi đã diễn ra âm thầm, không một tiếng động, và anh đã bỏ lỡ tất cả.
Anh tiếp tục lướt qua những bài đăng về các workshop nghệ thuật mà Yến Chi tham gia. Có những workshop về gốm, về vẽ tranh sơn dầu, thậm chí là về thiền và yoga. Những hoạt động ấy hoàn toàn xa lạ với hình ảnh một Yến Chi mà anh từng biết, một cô gái có phần hướng ngoại, thích những hoạt động sôi nổi. Giờ đây, cô ấy tìm thấy niềm vui trong những điều tĩnh lặng, trong việc khám phá nội tâm và phát triển bản thân.
Anh tạo một file ghi chú mới, đặt tên là "Dự án Y.C.", và bắt đầu cẩn thận liệt kê từng thông tin, từng chi tiết nhỏ mà anh thu thập được.
"Yến Chi:
- Nghề nghiệp: Giám đốc Studio Sắc Màu.
- Thành tựu: Phát triển studio thành công, có nhiều dự án lớn.
- Sở thích mới: Đọc sách triết lý (cụ thể: tên sách nếu có), tham gia workshop nghệ thuật (gốm, vẽ, thiền, yoga), đi spa (Spa Thanh Xuân).
- Bạn bè thân thiết: Mai Thư (cần tìm hiểu thêm về mối quan hệ của họ).
- Quan điểm sống: Bình yên, độc lập, tự chủ (dựa trên lời Hoàng Nam và các bài đăng)."
Anh đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu về sự tự chủ và hạnh phúc nội tại của cô. Mỗi bức ảnh, mỗi dòng trạng thái, dù là của Yến Chi hay của bạn bè cô, đều toát lên một vẻ an nhiên mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ người phụ nữ nào. Nó không phải là sự hờ hững, mà là một sự hài lòng sâu sắc với cuộc sống hiện tại. Anh càng tìm hiểu, bức "tường vô hình" mà anh cảm nhận lại càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng không phải là bức tường của sự xa cách, mà là bức tường được xây nên từ chính sự tự do và hạnh phúc của cô.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếng gõ lách cách nhỏ xíu trong không gian tĩnh lặng. Cảm giác tiếc nuối cuộn trào trong lồng ngực. Anh đã từng có cơ hội, anh đã từng đứng ngay bên cạnh cô, nhưng anh đã chọn quay lưng để theo đuổi những thứ mà anh cho là "ổn định". Và giờ đây, khi anh đã có được sự "ổn định" ấy, thì cái giá phải trả lại là việc nhìn thấy cô đứng ở một nơi quá xa, quá khác biệt so với những gì anh từng hình dung. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu phiên bản của Yến Chi trong suốt năm năm qua? Bao nhiêu lần cô ấy đã thay đổi, đã trưởng thành, mà anh không hề hay biết?
Minh Khang khép laptop lại, dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi. Ánh đèn thành phố bên ngoài vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng anh, một sự trống rỗng lớn đang dần lan tỏa. Anh đã quá tự tin vào khả năng kiểm soát mọi thứ của mình, đến nỗi anh đã quên rằng tình yêu và con người không thể được lên kế hoạch một cách rập khuôn như những dự án kiến trúc. Yến Chi đã tự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không cần một điều kiện nào từ bên ngoài, không cần một "Minh Khang đã ổn định" để hoàn thiện. Câu nói "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ" chưa bao giờ đúng và chua chát đến thế.
Ngày hôm sau, tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', không khí vẫn nhộn nhịp và chuyên nghiệp như thường lệ. Tòa nhà văn phòng bằng kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa, bên trong, tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi công việc rộn ràng hòa cùng tiếng máy in rì rì tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê mới pha từ khu bếp, mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp nam, nữ trộn lẫn trong không khí mát lạnh của điều hòa.
Minh Khang và Hoàng Nam đang dùng bữa trưa tại khu pantry nhỏ của văn phòng. Hai người ngồi đối diện nhau, trên bàn là những hộp cơm trưa được giao đến từ một nhà hàng quen thuộc. Minh Khang cầm chiếc đũa, thỉnh thoảng gắp một miếng thức ăn nhưng ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một sự suy tư khó tả. Anh ngước nhìn Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã luôn ở bên anh, chứng kiến mọi thăng trầm trong sự nghiệp và cả những khoảnh khắc bối rối trong tình cảm của anh.
"Dạo này thấy Yến Chi có vẻ bận rộn nhỉ," Minh Khang bắt đầu, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, như thể đó chỉ là một câu hỏi xã giao bâng quơ. Anh đặt ly cà phê sứ trắng xuống bàn, cảm nhận chút ấm áp còn sót lại từ ly cà phê vừa nhấm nháp. "Studio của cô ấy phát triển tốt chứ?"
Hoàng Nam nhấp một ngụm nước, đôi mắt sau cặp kính khẽ nheo lại, như thể đang cân nhắc câu trả lời. Anh vốn là người điềm tĩnh và có cái nhìn khách quan, luôn đưa ra những lời khuyên chân thành nhưng không kém phần thực tế. "À, cô ấy vẫn vậy. Luôn tràn đầy năng lượng." Hoàng Nam mỉm cười nhẹ. "Studio Sắc Màu hình như đang có vài dự án lớn đấy. Lần trước gặp Mai Thư, nhỏ đó có kể Yến Chi đang rất tâm huyết với một dự án thiết kế nội thất cho một khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Đà Lạt. Cậu biết đấy, một bước tiến lớn cho Studio Sắc Màu."
Minh Khang gật gù, ra vẻ đồng tình. Anh ghi nhớ từng từ Hoàng Nam nói, những chi tiết về dự án lớn, về sự tâm huyết của Yến Chi. Đây chính là những mảnh ghép mà anh đang tìm kiếm để hoàn thiện bức tranh về "phiên bản Yến Chi hiện tại".
"Nghe nói cô ấy còn tham gia mấy workshop về nghệ thuật nữa à?" Minh Khang tiếp tục thăm dò, cố gắng lồng ghép câu hỏi một cách khéo léo để không tạo ra sự nghi ngờ. "Kiểu... gốm sứ hay vẽ vời gì đó?"
Hoàng Nam nhún vai. "Đúng rồi. Mai Thư kể Yến Chi thích mấy cái đó lắm. Cô ấy bảo là để tìm kiếm cảm hứng mới, để cân bằng cuộc sống. Thấy bảo còn đăng ký cả lớp yoga và thiền nữa cơ. Cậu biết không, Yến Chi giờ khác lắm. Cô ấy sống cho bản thân nhiều lắm."
Minh Khang cảm thấy một cú đấm nhẹ vào lồng ngực. "Sống cho bản thân nhiều lắm." Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh, khẳng định lại những gì anh đã nhận ra đêm qua khi lướt qua mạng xã hội. Yến Chi đã học được cách yêu thương bản thân, cách tự tạo ra hạnh phúc mà không cần dựa dẫm vào ai.
"Với lại," Hoàng Nam nói thêm, như thể nhớ ra điều gì đó. "Thấy Mai Thư bảo Yến Chi dạo này còn hay đi Spa 'Thanh Xuân' nữa. Chắc là để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Cô ấy giờ biết chăm sóc bản thân mình hơn rồi."
Minh Khang lắng nghe từng lời của Hoàng Nam, gật gù ra vẻ đồng tình nhưng thực chất đang ghi nhớ và phân tích một cách tỉ mỉ. Anh cố gắng giữ vẻ tự nhiên, một nụ cười xã giao nở trên môi, để Hoàng Nam không nghi ngờ về sự tò mò thực sự của anh. Từng địa điểm, từng hoạt động mà Hoàng Nam nhắc đến đều được anh lưu vào bộ nhớ, tạo thành một danh sách những nơi mà anh có thể "tình cờ" gặp cô, những hoạt động mà anh có thể tìm hiểu để có thể "tiếp cận" cô một cách tự nhiên nhất.
"Nghe có vẻ cô ấy đang rất ổn định và hạnh phúc nhỉ," Minh Khang nói, giọng anh trầm hơn một chút so với bình thường, pha lẫn chút nuối tiếc mà anh không thể che giấu hoàn toàn. "Tốt cho cô ấy."
Hoàng Nam nhìn anh một cách dò xét. "Minh Khang này, cậu có vẻ quan tâm đến Yến Chi hơn bình thường đấy."
Minh Khang cười gượng gạo. "Thì là bạn bè cũ mà. Cũng tò mò xem cuộc sống của nhau thế nào thôi." Anh biết Hoàng Nam không dễ lừa, nhưng anh cũng không muốn bộc lộ quá nhiều vào lúc này. Anh vẫn đang trong giai đoạn "tìm hiểu", "nghiên cứu".
"Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, Minh Khang ạ," Hoàng Nam nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. "Một sự bình yên mà không cần phải chờ đợi ai cả. Cậu không thể dùng cách cũ để tiếp cận cô ấy nữa đâu."
Câu nói của Hoàng Nam như một lời nhắc nhở thẳng thừng, một lời khẳng định cho những gì Minh Khang đã nhận ra. Anh không còn là người đàn ông có thể dễ dàng khiến Yến Chi rung động chỉ bằng vài lời nói hay một cử chỉ lãng mạn. Cô ấy giờ đây đã là một người phụ nữ hoàn toàn khác, một phiên bản độc lập và tự chủ, không còn tìm kiếm một "người đàn ông ổn định" để dựa vào. Cô ấy đã tự mình xây dựng sự ổn định cho chính mình.
Bữa trưa kết thúc trong một không khí trầm lắng hơn. Minh Khang vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng trong lòng anh, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Anh đứng dậy, cầm lấy ly cà phê sứ đã nguội lạnh. "Cảm ơn cậu, Nam."
Hoàng Nam gật đầu, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và có phần thấu hiểu. "Không có gì. Nhưng nhớ lời tôi đấy. Cô ấy không còn là Yến Chi của ngày xưa nữa đâu."
Minh Khang quay lưng bước đi, những lời của Hoàng Nam vẫn văng vẳng bên tai. Anh đã biết điều đó. Anh đã cảm nhận được điều đó. Và giờ đây, anh có thêm những mảnh ghép để hiểu rõ hơn về "bức tường vô hình" ấy.
Tối khuya, Minh Khang trở về căn penthouse của mình. Thành phố bên ngoài đã chìm vào bóng đêm sâu thẳm, chỉ còn những ánh đèn đường, đèn cao ốc lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Anh tắt chiếc laptop, màn hình tối đen phản chiếu gương mặt anh, mệt mỏi và đầy suy tư. Anh dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy, ánh mắt nhìn thẳng ra khung cửa sổ lớn. Bản nhạc không lời cổ điển vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như càng làm tăng thêm sự cô độc trong không gian rộng lớn này. Tiếng gió rít qua ô cửa kính nghe rõ hơn, như một lời than vãn của đêm.
Trong đầu anh, bức tranh về Yến Chi dần hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là Yến Chi của quá khứ, mà là Yến Chi của hiện tại. Một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, tìm thấy hạnh phúc trong những giá trị không liên quan đến anh. Cô ấy đã có một sự nghiệp vững chắc, những sở thích tinh tế, những người bạn thân thiết, và quan trọng nhất, cô ấy đã có sự bình yên nội tại, tự chủ hoàn toàn trong cuộc sống của chính mình. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng sâu sắc, một nỗi tiếc nuối cuộn trào khi nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì, đã để tuột mất điều gì.
Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, một biểu tượng của thành công và sự đúng giờ mà anh luôn coi trọng, giờ đây dường như đang chế giễu anh về "thời điểm". Anh đã dành quá nhiều thời gian để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một tương lai "ổn định", mà quên mất rằng thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Anh đã nghĩ rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể "lên kế hoạch" cho tình yêu, nhưng cuộc đời đã cho anh một bài học đắt giá.
"Cô ấy đã có tất cả những gì cô ấy muốn... mà không cần mình," anh độc thoại nội tâm, giọng nói khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của đêm. "Liệu mình có còn chỗ trong thế giới đó không?"
Anh nhớ lại lời từ chối lịch sự nhưng kiên quyết của cô qua tin nhắn. "Cảm ơn anh, Minh Khang, nhưng hiện tại em đang rất hài lòng với cuộc sống và những mục tiêu cá nhân của mình." "Bức tường vô hình" đó không phải là sự lạnh nhạt, mà là sự tự mãn nguyện, sự tự đủ của một người phụ nữ đã tìm thấy giá trị của chính mình. Nó kiên cố hơn bất kỳ bức tường giận dỗi hay oán trách nào, bởi vì nó được xây nên từ chính hạnh phúc và sự bình yên của cô.
Minh Khang đứng dậy, tiến đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Những tòa nhà chọc trời vươn mình lên trời xanh, biểu tượng của sự thành công và tham vọng mà anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi. Anh đã có được nó, nhưng tại sao trong lòng anh lại trống rỗng đến vậy? Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một quyết tâm mới được nhen nhóm, không phải là quyết tâm chinh phục theo kiểu cũ, mà là quyết tâm tìm hiểu, quyết tâm thay đổi chính bản thân để có thể hòa nhập vào thế giới của Yến Chi. Nhưng đi kèm với quyết tâm ấy là một nỗi lo lắng lớn hơn bao giờ hết. Liệu anh có còn cơ hội? Liệu anh có thể phá vỡ bức tường bình yên ấy không, hay anh đã thực sự "muộn" rồi?
Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương. Tình yêu tồn tại giữa họ, anh biết. Nhưng thời điểm để nó thăng hoa thì không bao giờ trùng khớp. Và giờ đây, anh đang ở một phiên bản của chính mình, khao khát một tình yêu mà cô gái anh yêu đã không còn chờ đợi. Đó là một sự trớ trêu nghiệt ngã của số phận, một sự thật cay đắng mà anh phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là từ bỏ. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương gỗ quý và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí. Anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm cách. Bằng mọi giá.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.