Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 187: Dấu Chân Ngẫu Nhiên

Thành phố bên ngoài đã chìm vào bóng đêm sâu thẳm, chỉ còn những ánh đèn đường, đèn cao ốc lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, nhưng trong căn penthouse rộng lớn trên tầng cao nhất, Minh Khang vẫn miệt mài với những suy tư của riêng mình. Tiếng nhạc không lời cổ điển từ chiếc loa thông minh tiếp tục du dương, nhưng giờ đây nó không còn cảm giác cô độc như lúc trước mà như một bản nhạc nền trầm bổng cho những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí anh. Mùi hương gỗ quý từ những món đồ nội thất đắt tiền hòa quyện cùng mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa mang đậm dấu ấn cá nhân của anh. Anh vuốt nhẹ theo đường vân gỗ lạnh lẽo trên mặt bàn làm việc, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ tay bìa da màu nâu sẫm, nơi anh đã ghi lại chi chít những thông tin về Yến Chi.

“Cô ấy không còn là Yến Chi của ngày xưa… những lời mời xã giao, những tin nhắn hỏi thăm, tất cả đều vô nghĩa.” Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng nhạc. Đó là một sự thật cay đắng mà anh buộc phải chấp nhận sau lời từ chối khéo léo nhưng kiên quyết của cô. Cuốn sổ tay không chỉ là nơi ghi chép, mà còn là bản đồ tư duy về một thế giới mà anh từng nghĩ mình đã hiểu rõ, nhưng giờ đây lại phải bắt đầu khám phá lại từ đầu. Anh lật giở từng trang, ánh mắt dò xét từng dòng chữ mình đã ghi: “Studio Sắc Màu – phát triển mạnh, hướng đến cộng đồng sáng tạo… Workshop về nghệ thuật và thủ công – tham gia định kỳ… Nhà sách FAHASA – khu vực sách nghệ thuật, phát triển bản thân… Spa & Salon Thanh Xuân – duy trì chăm sóc bản thân… Đồ uống yêu thích: cà phê sữa đá không đường ở Dấu Chân Mưa.”

Anh thở dài. Tất cả những thông tin này, từng là những mảnh ghép rời rạc mà Hoàng Nam vô tình nhắc đến, giờ đây lại kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh về một Yến Chi tự chủ, bình yên và hạnh phúc. Cô ấy đã có một thế giới riêng, một vũ trụ xoay quanh những giá trị và sở thích của chính mình, hoàn toàn không có sự hiện diện của anh. Và chính sự thiếu vắng đó lại càng khắc sâu nỗi hụt hẫng trong lòng Minh Khang. Anh gạch bỏ dòng chữ “Gửi hoa tặng tại Studio” bằng một đường bút dứt khoát. Rồi đến “Mời ăn tối trang trọng”. Cả hai đều thuộc về “cách cũ”, cách tiếp cận trực diện, mạnh mẽ, phù hợp với một Minh Khang luôn kiểm soát và lên kế hoạch mọi thứ trong công việc. Nhưng Yến Chi của hiện tại không phải là một dự án để anh chinh phục bằng những chiến thuật đã cũ mèm.

“Cô ấy đã có một thế giới riêng, và mình phải tìm cách bước vào nó, không phải phá vỡ nó.” Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, như một lời cảnh tỉnh. Anh cầm lấy cây bút chì, ánh mắt tập trung cao độ. Trên trang giấy trống, anh bắt đầu phác thảo một sơ đồ mới. Ở trung tâm là Yến Chi, xung quanh là những vòng tròn nhỏ đại diện cho các địa điểm mà cô thường lui tới: Nhà Sách FAHASA, Quán Cafe ‘Dấu Chân Mưa’, Spa & Salon ‘Thanh Xuân’, các phòng trưng bày nghệ thuật, và cả những workshop mà cô có thể tham gia. Anh khoanh tròn các địa điểm đó, vẽ những mũi tên nối chúng lại với nhau, như thể đang vạch ra một “lộ trình” để len lỏi vào cuộc sống của cô.

Trái ngược với sự tự tin thường thấy trong công việc, khi đối mặt với kế hoạch này, Minh Khang cảm thấy một sự bối rối và awkwardness lạ thường. Anh, một CEO thành công, một người đàn ông luôn điềm tĩnh và quyết đoán, giờ đây lại phải tỉ mỉ “sắp đặt” những cuộc gặp gỡ “tình cờ”. Sự kiêu hãnh của anh trỗi dậy, muốn chống đối lại ý tưởng này. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh muốn, chỉ cần anh ra tay, mọi thứ sẽ nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng Yến Chi không phải là một thương vụ, cô là một con người, với những cảm xúc và mong muốn riêng. Và hơn hết, cô đã thay đổi.

“Sự ổn định... và cái giá của nó,” anh thầm nhủ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay mình. Đó là một biểu tượng của thành công, của những năm tháng anh đã lao mình vào công việc, tin rằng chỉ khi có được nó, anh mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng chiếc đồng hồ này, với kim giây vẫn không ngừng quay, lại như đang chế giễu anh về “thời điểm” đã qua. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã để thời gian trôi đi quá nhanh, trong khi Yến Chi đã trưởng thành, đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình mà không cần chờ đợi anh.

Nỗi sợ hãi thất bại và cảm giác ‘muộn màng’ tiếp tục ám ảnh anh, một nỗi sợ hãi rất khác so với những áp lực kinh doanh. Nó không phải là sợ mất một dự án hay một hợp đồng, mà là sợ mất đi một cơ hội, mất đi một người mà anh nhận ra mình thực sự khao khát. Nhưng chính nỗi sợ hãi đó lại là động lực thúc đẩy anh. Anh đã không từ bỏ khi đối mặt với những thử thách lớn nhất trong sự nghiệp, thì không lý gì anh lại từ bỏ khi đối mặt với tình yêu của mình.

Anh phác thảo những “tình huống” có thể xảy ra: một cuộc “chạm mặt” tình cờ ở quầy sách, một lần “ngẫu nhiên” ngồi cùng bàn ở quán cà phê, hay thậm chí là đăng ký tham gia cùng một workshop. Nghe có vẻ tính toán, thậm chí có chút lạnh lùng, nhưng Minh Khang biết, đây là cách duy nhất để anh có thể từ từ bước vào thế giới của cô, không phải bằng sự ép buộc hay những lời mời chào trống rỗng, mà bằng sự hiện diện tinh tế, kiên nhẫn. Anh muốn cô nhìn thấy anh ở một phiên bản khác, một phiên bản không còn bị che lấp bởi tham vọng sự nghiệp mù quáng, một phiên bản biết lắng nghe và quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Tiếng gió rít qua ô cửa kính càng rõ hơn, như một lời thì thầm của đêm, nhưng giờ đây, Minh Khang không còn thấy cô độc nữa. Trong anh, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé nhưng bền bỉ đã được nhen nhóm. Anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm cách. Bằng mọi giá. Dù điều đó có nghĩa là anh phải thay đổi chính bản thân mình, phải từ bỏ những nguyên tắc cũ kỹ, và học cách kiên nhẫn chờ đợi, học cách hòa mình vào thế giới của Yến Chi, từng chút một, giống như những dấu chân ngẫu nhiên in trên lối đi mà cô thường qua.

***

Vài ngày sau, vào một buổi trưa nắng nhẹ nhưng không quá gắt của Sài Gòn, Minh Khang xuất hiện tại Quán Cafe ‘Dấu Chân Mưa’. Ánh nắng len lỏi qua những tán lá xanh rờn của khu vườn nhỏ phía sau, đổ bóng lên bức tường gạch cũ kỹ, tạo nên một bức tranh yên bình và hoài niệm. Quán cà phê, được cải tạo từ một căn nhà ống cổ kính, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ với những ô cửa sổ vòm và mái ngói rêu phong. Bước vào bên trong, anh cảm nhận ngay được mùi cà phê rang xay nồng nàn hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó là mùi gỗ cũ ấm áp và hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn nhưng cũng rất đỗi yên tĩnh.

Hoàng Nam đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Anh ấy vẫn như thường lệ, lịch lãm trong chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và cặp kính gọng kim loại, đang chăm chú đọc một cuốn sách. Minh Khang tiến lại gần, khẽ khàng đặt chiếc cặp tài liệu xuống ghế.

“Xin lỗi, cậu đợi lâu chưa?” Minh Khang hỏi, giọng điệu điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự tính toán mà Hoàng Nam có lẽ đã quá quen thuộc.

Hoàng Nam ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ. “Vừa đến thôi. Hôm nay cậu lại có chuyện gì cần tôi tư vấn à?” Ánh mắt anh ấy tinh ý, dường như đã nhìn thấu được ý đồ của Minh Khang.

Minh Khang khẽ nhếch mép, ngồi xuống đối diện. “Cũng không hẳn. Chỉ là muốn đổi gió, đến một nơi yên tĩnh như thế này ăn trưa thôi.” Anh gọi một ly cà phê đen nóng và một phần bánh mì ốp la. Trong khi chờ đợi, anh cố gắng tỏ ra thờ ơ, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá xanh đang đung đưa trong gió nhẹ.

“Mà dạo này thấy Yến Chi cũng bận rộn nhỉ?” Minh Khang mở lời, giọng điệu bâng quơ như thể chỉ là một câu hỏi xã giao. “Mấy cái workshop, rồi cả studio của cô ấy nữa, phát triển mạnh thật.”

Hoàng Nam nhấp một ngụm cà phê sữa đá, nhìn Minh Khang với ánh mắt có phần thấu hiểu. “Ừ, Chi giờ tự chủ lắm. Cậu biết đấy, cô ấy luôn là người sống theo cảm xúc, nhưng sau những chuyện đã qua, cô ấy học được cách tự xây dựng cho mình một thế giới riêng, nơi cô ấy tìm thấy sự bình yên. Studio Sắc Màu không chỉ là công việc, mà còn là đam mê, là nơi cô ấy thể hiện bản thân.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Minh Khang. “Cô ấy đã tìm được điều mình thực sự muốn rồi. Và quan trọng là, cô ấy không còn chờ đợi ai nữa.”

Tim Minh Khang khẽ thắt lại. “Không còn chờ đợi ai nữa.” Câu nói đó như một nhát dao khứa vào vết thương lòng của anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự “ổn định” mà anh từng theo đuổi. Anh nhớ lại lời từ chối của Yến Chi, lời nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định khó lay chuyển. “Cảm ơn anh, Minh Khang, nhưng hiện tại em đang rất hài lòng với cuộc sống và những mục tiêu cá nhân của mình.”

“Cậu không thể dùng cách cũ để tiếp cận cô ấy nữa đâu, Khang ạ,” Hoàng Nam tiếp lời, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Cô ấy khác rồi. Không phải vì cô ấy thay đổi cho một ai khác, mà vì cô ấy thay đổi cho chính mình. Cô ấy đã tìm thấy sự cân bằng, sự đủ đầy trong bản thân.”

Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Khác thật… và mình đã bỏ lỡ nhiều đến vậy sao?” Anh độc thoại nội tâm, một nỗi tiếc nuối cuộn trào trong lồng ngực. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu của mình, quá tin tưởng vào cái gọi là “thời điểm thích hợp”, mà quên mất rằng cuộc sống và con người luôn vận động, thay đổi không ngừng. Yến Chi, cô gái đã từng rung động vì anh, đã từng chờ đợi anh, giờ đây đã tự mình tìm thấy hạnh phúc mà không cần đến sự hiện diện của anh.

“Cô ấy bây giờ thích những thứ gì đó gần gũi, mang tính trải nghiệm hơn là những món quà đắt tiền hay những bữa ăn sang trọng,” Hoàng Nam chia sẻ thêm, như thể đọc được suy nghĩ của Minh Khang. “Thích đọc sách về nghệ thuật, về triết lý sống. Thích tham gia mấy workshop làm đồ gốm, vẽ tranh sơn dầu. Thậm chí còn tập yoga, thiền định nữa kìa. Cậu thấy đấy, cô ấy đang sống một cuộc sống rất ‘chậm’ và ‘thật’.”

Minh Khang chăm chú lắng nghe từng lời, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết nhỏ nhất. Anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nhưng tai anh căng ra để không bỏ sót một từ nào. Anh cầm điện thoại lên, giả vờ xem tin tức, nhưng thực chất là lướt nhanh qua ứng dụng ghi chú, cẩn thận lưu lại những thông tin Hoàng Nam vừa cung cấp. “Sách về triết lý sống,” “workshop làm đồ gốm,” “yoga, thiền định.” Những mảnh ghép mới tiếp tục được thêm vào bức tranh về Yến Chi, khiến nó trở nên rõ nét hơn, nhưng cũng phức tạp hơn.

“Vậy còn chuyện tình cảm thì sao?” Minh Khang không kìm được, khẽ hỏi, giọng nói khẽ hơn một chút, ẩn chứa sự thăm dò.

Hoàng Nam lắc đầu. “Chuyện đó thì tôi không rõ. Nhưng có vẻ cô ấy vẫn đang tận hưởng cuộc sống độc thân. Cô ấy nói, không phải là không muốn yêu, mà là không muốn yêu vội vàng, không muốn lặp lại những sai lầm cũ. Cô ấy muốn một mối quan hệ thật sự đồng điệu, nơi cả hai cùng phát triển, cùng chia sẻ những giá trị sống.”

Minh Khang gật đầu, cố gắng che giấu sự lo lắng. “Đồng điệu… giá trị sống.” Anh lặp lại trong đầu, cảm thấy như mình đang phải học lại từ đầu những điều cơ bản nhất về tình yêu và con người. Anh đã quá quen với việc đặt ra mục tiêu và đạt được chúng bằng ý chí và chiến lược, nhưng tình yêu, và đặc biệt là Yến Chi, lại là một thử thách hoàn toàn khác. Anh cần phải thay đổi, không chỉ về cách tiếp cận, mà còn phải thay đổi sâu sắc từ bên trong, để có thể hòa nhập vào thế giới của cô, để có thể trở thành một phần của “sự đồng điệu” mà cô đang tìm kiếm.

Bữa trưa kết thúc. Minh Khang đứng dậy, cảm ơn Hoàng Nam. Ánh mắt anh tràn đầy suy tư. Anh đã có thêm những thông tin quý giá, nhưng cũng thêm một nỗi lo lắng, một cảm giác thách thức lớn hơn bao giờ hết. Hoàng Nam nhìn theo bóng lưng anh, thở dài một tiếng. Anh biết, Minh Khang đang bước vào một cuộc chiến khó khăn, khó khăn hơn bất kỳ dự án kinh doanh nào anh từng thực hiện. Yến Chi của hiện tại là một ‘bức tường vô hình’ được xây bằng sự tự mãn nguyện và bình yên, một bức tường mà không dễ dàng bị phá vỡ.

***

Chiều thứ Bảy, Nhà Sách FAHASA trên đường Nguyễn Huệ tấp nập hơn ngày thường, nhưng vẫn giữ được vẻ yên tĩnh vốn có của một không gian tri thức. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa kính lớn, rọi xuống những dãy kệ sách cao ngút, tạo nên những vệt sáng vàng óng. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đọc, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ hệ thống loa ẩn, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của sự yên bình. Mùi giấy mới, mực in và thoang thoảng hương cà phê từ quầy nhỏ ở góc quán lan tỏa, mang đến một cảm giác dễ chịu, thư thái.

Minh Khang bước vào, trên người là chiếc áo sơ mi linen màu xanh than và quần kaki sáng màu, trông anh thoải mái hơn rất nhiều so với hình ảnh một doanh nhân thường thấy trong những bộ suit lịch lãm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí tri thức và yên bình. Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với những phòng họp căng thẳng hay những buổi tiệc xã giao ồn ào mà anh thường xuyên góp mặt. Cảm giác bối rối và hồi hộp lại dâng lên trong anh, một cảm giác mà anh hiếm khi trải qua.

Anh tiến thẳng đến khu vực sách nghệ thuật và thiết kế, nơi Hoàng Nam đã từng nhắc đến là Yến Chi thường lui tới. Minh Khang chậm rãi đi dọc các kệ sách, ánh mắt lướt qua những tựa đề về kiến trúc, hội họa, điêu khắc, và cả những cuốn sách về nghệ thuật thủ công. Anh không vội vàng tìm kiếm bóng dáng cô, mà cố gắng hòa mình vào không gian, trở thành một phần của khung cảnh đó. “Lần này không phải là một cuộc họp, không phải là một sự kiện xã giao… Đây là thế giới của cô ấy. Mình phải là một phần của nó, một cách tự nhiên nhất,” anh độc thoại nội tâm, nhắc nhở bản thân phải kiên nhẫn.

Anh dừng lại trước một kệ sách trưng bày những cuốn album ảnh kiến trúc cảnh quan. Minh Khang rút ra một cuốn sách bìa cứng với những hình ảnh về khu vườn Zen của Nhật Bản, lật giở từng trang. Ánh mắt anh không chỉ nhìn vào những bức ảnh đẹp mắt, mà còn khẽ liếc qua các lối đi giữa các kệ sách, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Anh nhớ lại lời Hoàng Nam về việc Yến Chi thích đọc sách về nghệ thuật và tự phát triển, và chính anh cũng đã bắt đầu dành thời gian tìm hiểu về những chủ đề này, không chỉ vì Yến Chi, mà còn vì anh nhận ra rằng thế giới bên ngoài những con số và bản kế hoạch còn có rất nhiều điều thú vị.

Minh Khang chọn một vị trí hơi khuất, nhưng vẫn có thể quan sát được phần lớn khu vực sách nghệ thuật. Anh nhấp nhổm, cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ. Đây là bước đi đầu tiên trong chiến lược mới của anh, một chiến lược đòi hỏi sự tinh tế và kiên nhẫn, hoàn toàn khác với cách làm việc dứt khoát và nhanh chóng của anh trước đây. Anh biết Yến Chi là một người phụ nữ thông minh và tinh tế, cô ấy sẽ dễ dàng nhận ra nếu anh cố tình “sắp đặt” một cách lộ liễu. Vì vậy, sự “tình cờ” này phải thật sự tự nhiên, không một chút dấu vết của sự sắp đặt.

Anh nhìn thấy một cô gái với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, đang đứng trước kệ sách về thiết kế nội thất, say sưa lật giở một cuốn tạp chí. Trái tim Minh Khang khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô gái ấy có vóc dáng thanh thoát, mái tóc xoăn nhẹ buông xõa trên vai, mặc một chiếc váy maxi màu be nhẹ nhàng. Đó có phải là Yến Chi không? Anh nheo mắt nhìn kỹ hơn. Không, không phải. Cô gái đó có vóc dáng hơi khác, và cách cô ấy cúi đầu đọc sách cũng không giống Yến Chi. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ lướt qua anh, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho việc này.

Minh Khang tiếp tục giả vờ xem sách, thi thoảng lại đưa mắt nhìn quanh. Anh cảm nhận được sự yên bình của nhà sách, một sự tĩnh lặng mà anh hiếm khi có được trong cuộc sống bận rộn của mình. Anh chợt nhận ra rằng, dù mục đích ban đầu là tìm kiếm Yến Chi, nhưng việc dành thời gian ở đây, đọc sách, và hòa mình vào không khí này cũng mang lại cho anh một sự thư thái đáng ngạc nhiên. Đây là một trải nghiệm mới mẻ, một phần của quá trình anh đang cố gắng “điều chỉnh” bản thân để phù hợp hơn với thế giới của Yến Chi.

Anh chuyển sang một kệ sách khác, nơi trưng bày những cuốn tiểu thuyết văn học. Anh nhớ Yến Chi cũng là một người yêu văn học, đặc biệt là những tác phẩm có chiều sâu về tâm lý con người. Anh chọn một cuốn sách của Haruki Murakami, một tác giả mà Yến Chi từng nhắc đến trong một lần trò chuyện cách đây rất lâu. Anh mở sách, đọc lướt qua vài trang đầu tiên, cố gắng tập trung vào nội dung, mặc dù tâm trí anh vẫn đang chia làm hai nửa: một nửa quan sát, một nửa đang cố gắng cảm nhận thế giới của Yến Chi qua những cuốn sách.

Minh Khang cảm thấy chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay mình như đang đập nhịp theo từng hơi thở của anh. Anh đã dành quá nhiều thời gian để theo đuổi những thứ vật chất, mà quên mất rằng những giá trị tinh thần mới là thứ nuôi dưỡng tâm hồn. Yến Chi đã tìm thấy những giá trị đó, và cô ấy đã bình yên. Còn anh, anh vẫn đang trên hành trình tìm kiếm, một hành trình đầy cam go và thử thách, nhưng cũng chất chứa một niềm hy vọng mãnh liệt.

Anh đứng đó, giữa những hàng sách cao ngút, cảm nhận mùi giấy mới và không khí yên bình. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và anh sẽ cần nhiều hơn là sự kiên nhẫn. Anh cần sự thấu hiểu, sự đồng cảm, và quan trọng nhất, anh cần phải thay đổi chính bản thân mình. Anh quyết định mua cuốn sách về kiến trúc cảnh quan và cuốn tiểu thuyết của Murakami. Dù hôm nay không gặp được Yến Chi, nhưng anh đã có được một phần nhỏ của thế giới cô, và một sự chuẩn bị cho những cuộc “chạm mặt” tình cờ trong tương lai. Anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm cách. Bằng mọi giá, để có thể một lần nữa, bước vào thế giới của Yến Chi, dù anh biết, anh đang ở một phiên bản của chính mình, khao khát một tình yêu mà cô gái anh yêu đã không còn chờ đợi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free