Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 188: Bóng Hình Bình Yên Giữa Khoảng Trống Nghệ Thuật
Minh Khang rời khỏi nhà sách FAHASA, trên tay là hai cuốn sách, một về kiến trúc cảnh quan và một tiểu thuyết của Haruki Murakami. Dù không gặp được Yến Chi, nhưng anh cảm thấy như mình vừa thu nhặt được một mảnh ghép nhỏ trong thế giới của cô. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một quyết tâm mạnh mẽ hơn, một sự kiên trì lạnh lùng mà anh hiếm khi dành cho bất cứ điều gì ngoài công việc. Anh đã bắt đầu hiểu rằng, để bước vào thế giới của Yến Chi hiện tại, anh cần một chìa khóa khác, không phải là sự vội vàng hay những lời đường mật, mà là sự thấu hiểu và một quá trình “lột xác” từ chính bên trong mình.
Anh không về thẳng căn hộ penthouse của mình. Thay vào đó, anh kiểm tra lại một ghi chú trong điện thoại. Hoàng Nam đã từng vô tình nhắc đến việc Yến Chi rất quan tâm đến triển lãm "Dòng Chảy Tĩnh Lặng" của một nghệ sĩ trẻ đang lên, một triển lãm nghệ thuật đương đại kéo dài trong ba tuần tại một phòng trưng bày mới mở ở trung tâm thành phố. Minh Khang đã đánh dấu lịch. Anh muốn thử vận may của mình, dù chỉ là để lặng lẽ quan sát.
Khi chiếc taxi đưa anh đến khu vực tổ chức triển lãm, Minh Khang cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Nơi đây không ồn ào như khu tài chính anh thường lui tới, mà mang một vẻ gì đó trầm tĩnh, có chút nghệ sĩ và phóng khoáng. Tòa nhà triển lãm được xây dựng theo phong cách công nghiệp hiện đại, với những mảng tường bê tông xám lạnh xen lẫn kính trong suốt, tạo cảm giác rộng mở nhưng cũng rất kiên cố. Ánh nắng chiều tàng đã dịu đi, hắt những vệt sáng vàng cam lên mặt tiền tòa nhà, phản chiếu lung linh trên những tấm kính lớn. Anh đưa tay sửa lại chiếc áo sơ mi màu xanh navy vừa vặn, hít một hơi thật sâu. Anh biết mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bước qua cánh cửa tự động, một không gian rộng lớn và khoáng đạt mở ra trước mắt Minh Khang. Trần nhà cao vút, để lộ những đường ống kim loại được sơn trắng, tạo cảm giác vừa thô mộc vừa tinh tế. Sàn nhà là những tấm gỗ sáng màu được đánh bóng cẩn thận, phản chiếu ánh đèn chuyên nghiệp từ phía trên. Khắp nơi là những bức tường trắng tinh khôi, làm nền cho các tác phẩm nghệ thuật đa dạng về hình thức và màu sắc. Không gian được chiếu sáng bằng hệ thống đèn ray hiện đại, tập trung vào từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc, khiến chúng nổi bật như những viên ngọc quý.
Một làn gió điều hòa mát lạnh lướt qua, mang theo mùi sơn mới, mùi gỗ nhè nhẹ và một chút hương cà phê thoang thoảng từ quầy bar nhỏ ở góc phòng. Âm thanh trong phòng triển lãm không ồn ào, chỉ là những tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ, tiếng xì xào bình luận khe khẽ như tiếng ong bay, và đôi khi là một đoạn nhạc ambient du dương, không lời, đủ để tạo không khí chiêm nghiệm mà không làm xao nhãng người thưởng lãm. Minh Khang cảm thấy mình hơi lạc lõng giữa những người yêu nghệ thuật, những người thường ăn mặc thoải mái hơn, mang vẻ tự do và bay bổng hơn anh. Anh, với chiếc áo sơ mi cài nút gọn gàng và chiếc quần tây phẳng phiu, dường như là một điểm nhấn xa lạ trong bức tranh đó.
Anh cố gắng hòa mình vào đám đông, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từng bóng hình, tìm kiếm một mái tóc dài quen thuộc, một dáng người thanh thoát mà anh đã khắc sâu trong ký ức. Trái tim anh đập nhẹ hơn một nhịp, một sự bồn chồn khó tả len lỏi trong lồng ngực. Anh biết mình đang ở đây không phải để thưởng thức nghệ thuật, mà là để tìm kiếm một bóng hình, một phần của thế giới mà anh đã từng lãng quên, để rồi giờ đây khao khát được chạm tới. "Anh đã đến rồi, Yến Chi. Em có ở đây không?", anh tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy hy vọng. Anh chọn một vị trí hơi khuất sau một cột trụ lớn, nơi anh có thể quan sát được một phần lớn không gian mà không quá lộ liễu. Anh bắt đầu giả vờ xem xét một bức tranh trừu tượng lớn với những mảng màu đối lập mạnh mẽ, nhưng ánh mắt anh vẫn không ngừng quét dọc các lối đi, các nhóm người đang tụ tập.
Anh nhận ra rằng, đây là một môi trường hoàn toàn mới mẻ đối với anh. Trong khi trước đây, anh luôn bị cuốn vào những con số, những bản kế hoạch và những cuộc họp căng thẳng, thì Yến Chi lại chọn cách sống chậm lại, tìm thấy niềm vui trong những điều tinh tế, trong vẻ đẹp của nghệ thuật và những giá trị tinh thần. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó", và cái giá của sự ổn định đó chính là việc anh đã bỏ lỡ biết bao điều đẹp đẽ, biết bao cơ hội để hiểu và chia sẻ thế giới của cô. Giờ đây, khi anh đã đạt được sự ổn định vật chất, thì cái anh khao khát lại chính là sự ổn định trong tâm hồn, sự bình yên mà Yến Chi đã tìm thấy.
Anh đứng đó, giữa những con người đang say mê nghệ thuật, cảm thấy một nỗi cô đơn kỳ lạ. Nỗi cô đơn của một người đang cố gắng đuổi theo một bóng hình đã đi quá xa, đã trưởng thành và thay đổi quá nhiều so với những gì anh từng biết. Anh tự hỏi, liệu mình có thể thực sự hiểu được thế giới của cô, hay anh chỉ đang cố gắng lắp ghép một Yến Chi vào khung cảnh của chính anh? Sự kiên nhẫn mà anh đã rèn luyện trong công việc, nay lại được thử thách ở một mức độ hoàn toàn khác. Anh biết, Yến Chi là một người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm, cô ấy sẽ dễ dàng nhận ra sự gượng gạo, sự sắp đặt. Mọi thứ phải thật tự nhiên, thật ngẫu nhiên, như chính duyên phận mà anh từng cho là không tồn tại.
Anh cúi xuống, giả vờ đọc tấm bảng chú thích bên cạnh bức tranh. Từng từ ngữ mô tả tác phẩm, về ý nghĩa, về thông điệp mà nghệ sĩ muốn gửi gắm, dường như lướt qua tâm trí anh mà không đọng lại chút gì. Toàn bộ giác quan của anh đều tập trung vào việc tìm kiếm. Anh muốn nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa, để xác nhận rằng những nỗ lực của anh không phải là vô vọng. Anh muốn được nhìn thấy sự bình yên mà cô đang có, để hiểu rằng cô đã thật sự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, dù hạnh phúc đó không có anh. Cảm giác "muộn màng" lại trỗi dậy, như một vết cứa nhẹ vào trái tim anh. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự chậm trễ đó bằng chính nỗi khao khát cồn cào trong lòng.
Anh vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa dòng người đang chảy, một khối mâu thuẫn giữa vẻ ngoài điềm tĩnh và nội tâm đầy bão tố. Chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền trên cổ tay anh, vốn là biểu tượng cho thành công và sự bận rộn, giờ đây lại nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những khoảnh khắc mà anh đã không ở bên Yến Chi. Anh nhắm mắt lại một thoáng, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù Yến Chi có xuất hiện hay không, anh biết mình sẽ không từ bỏ. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà anh buộc phải thay đổi, buộc phải học cách lắng nghe và cảm nhận, để có thể một lần nữa, chạm tới thế giới của cô. Anh mở mắt ra, và ngay lúc đó, ánh mắt anh dừng lại ở một góc phòng.
Vài phút sau khi Minh Khang đến, giữa dòng người đang xê dịch chậm rãi, anh cuối cùng cũng tìm thấy cô. Trái tim Minh Khang bỗng đập mạnh một nhịp, như một tiếng trống vang dội trong lồng ngực. Cô ấy đây rồi. Yến Chi. Cô đang đứng trước một tác phẩm sắp đặt nghệ thuật, một sự kết hợp tinh tế giữa ánh sáng và vật liệu tái chế, tạo nên một hình ảnh trừu tượng nhưng đầy sức gợi. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên trên vai, không chút kiểu cách, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp phóng khoáng và thanh thoát. Cô mặc một chiếc váy maxi màu xanh coban với họa tiết hoa văn nhẹ nhàng, càng làm tôn lên vóc dáng thanh mảnh và làn da trắng hồng của cô.
Ánh sáng từ hệ thống đèn chiếu trên trần hắt xuống, làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt Yến Chi. Đôi mắt cô toát lên sự say mê và chiêm nghiệm, đôi khi nhíu mày suy tư trước những tầng nghĩa của tác phẩm, đôi khi lại giãn ra một nụ cười nhẹ, như thể cô vừa tìm thấy một điều gì đó thú vị, một sự đồng cảm sâu sắc với thông điệp mà nghệ sĩ muốn truyền tải. Cô không hề hay biết về sự hiện diện của anh, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, trong không gian của nghệ thuật.
Bên cạnh Yến Chi là Mai Thư và Thanh Nga, hai người bạn thân thiết của cô. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách ăn mặc sành điệu, đang hào hứng chỉ trỏ vào một chi tiết nào đó trên tác phẩm, vẻ mặt rạng rỡ và đầy năng lượng. Thanh Nga, với mái tóc xoăn nhẹ và vẻ ngoài hiền lành, lại lặng lẽ hơn, đôi mắt biết cười của cô tinh tế quan sát, thỉnh thoảng lại gật gù đồng tình với những lời Mai Thư nói. Cả ba cô gái tạo nên một bức tranh sống động và hài hòa, một sự kết hợp của những tâm hồn đồng điệu, cùng nhau chia sẻ niềm đam mê và góc nhìn về nghệ thuật.
Minh Khang giữ khoảng cách, nín thở quan sát. Anh đứng tựa vào cột trụ, cố gắng làm mình trở nên vô hình nhất có thể. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên này của cô, không muốn sự xuất hiện của anh làm xáo trộn bất cứ điều gì. Anh nhìn Yến Chi, nhìn cách cô ấy di chuyển, cách cô ấy tương tác với bạn bè, cách cô ấy đắm chìm vào thế giới nghệ thuật. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong anh – đó không chỉ là nỗi khao khát được lại gần, mà còn là sự ngưỡng mộ chân thành. Anh nhận ra Yến Chi hiện tại đã trở thành một phiên bản hoàn chỉnh hơn rất nhiều so với Yến Chi của những năm trước. Cô không còn vẻ mong manh, ưu tư của một người vừa trải qua đổ vỡ, mà thay vào đó là sự tự tại, độc lập và một niềm vui sống nội tại.
Anh nghe thấy giọng nói trong trẻo của Yến Chi vẳng đến, nhẹ nhàng và đầy cảm xúc, như một dòng suối mát lành chảy qua không gian tĩnh lặng của phòng triển lãm. "Bức tranh này... nó kể một câu chuyện về sự cô đơn nhưng không hề bi lụy, đúng không? Như là mình tự tìm thấy bình yên trong chính mình vậy." Cô nói với Mai Thư và Thanh Nga, ánh mắt vẫn không rời khỏi tác phẩm. Giọng cô có một sự trầm lắng đặc trưng, nhưng không phải là trầm buồn, mà là trầm tư, sâu sắc. Cô dùng tay vuốt nhẹ mái tóc, rồi lại đưa lên cằm, như thể đang chìm đắm trong suy nghĩ.
Mai Thư gật đầu đồng ý, "Đúng đó! Tớ thấy nó còn có chút gì đó của sự mạnh mẽ, như thể mình đã vượt qua được mọi thứ và tìm thấy được chính mình ấy."
Thanh Nga mỉm cười nhẹ nhàng, "Hãy lắng nghe trái tim mình, nó biết điều gì là tốt nhất cho bạn. Có lẽ, đó là cách mà bức tranh này muốn nói với chúng ta."
Minh Khang nghe từng lời nói, cảm nhận từng rung động trong giọng điệu của Yến Chi và b���n bè cô. Anh nhận ra rằng, Yến Chi không chỉ tìm thấy sự bình yên, mà cô còn học được cách biến sự cô đơn thành một nguồn sức mạnh, một điểm tựa để cô tự tìm thấy chính mình. Đó là một bài học mà anh, một người đàn ông luôn tìm kiếm sự ổn định từ bên ngoài, vẫn đang phải vật lộn để học. Anh chợt hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói "Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ." Yến Chi đã buông bỏ những kỳ vọng, những chờ đợi, để tự do bay lượn trong thế giới của riêng cô.
Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Sự bình yên của Yến Chi như một tấm khiên vô hình, không phải để chống lại anh, mà để bảo vệ chính cô khỏi mọi xáo trộn. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã bỏ lỡ, về khoảng thời gian dài anh đã tập trung vào sự nghiệp mà bỏ quên mất những giá trị tinh thần, những cảm xúc chân thật nhất. Anh khao khát tiến lại gần, nói một lời, cất tiếng chào. Anh muốn giải thích, muốn bày tỏ, muốn nói rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã sẵn sàng. Nhưng anh lại sợ hãi, sợ làm vỡ tan khoảnh khắc đẹp đẽ này, sợ ánh mắt của cô sẽ nhìn anh với vẻ xa lạ, hay tệ hơn, là sự thờ ơ.
"Em đã thay đổi nhiều quá, Yến Chi. Mà anh... anh vẫn còn ở lại quá khứ," anh thầm nghĩ, một câu hỏi lớn hiện lên trong tâm trí. Liệu anh có đủ sức để bước vào thế giới này của cô không, khi anh vẫn còn mang nặng những "phiên bản" cũ của chính mình? Anh cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo, đang cố gắng thâm nhập vào một thánh đường mà anh không thuộc về. Cảm giác "muộn màng" không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một thực tại cay đắng, rõ ràng đến nhói lòng.
Yến Chi và bạn bè bắt đầu di chuyển chậm rãi sang một tác phẩm khác. Anh theo dõi từng cử chỉ của cô, từng cái liếc mắt của cô về phía các bức tranh. Cô có vẻ không hề để ý đến xung quanh, hoàn toàn tập trung vào việc thưởng thức nghệ thuật. Rồi bất chợt, khi đang bước qua một khoảng trống giữa hai bức tường, Yến Chi vô tình xoay người lại, ánh mắt cô lướt qua vị trí của Minh Khang.
Một khoảnh khắc.
Tim Minh Khang đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh phản xạ nhanh chóng, cúi xuống, giả vờ xem xét một tác phẩm điêu khắc trừu tượng làm từ kim loại tái chế, làm như thể anh hoàn toàn bị cuốn hút bởi nó. Anh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh không biết liệu ánh mắt cô có dừng lại ở anh dù chỉ một giây hay không, hay chỉ là một cái nhìn vô định. Nhưng anh không dám mạo hiểm. Anh nín thở, lắng nghe, cảm nhận sự di chuyển của Yến Chi và bạn bè cô. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng từ một người phụ nữ đi ngang qua anh, thoang thoảng rồi tan biến.
Khi anh dám ngẩng đầu lên, Yến Chi đã đi khuất. Cô đã hòa vào đám đông ở một góc khác của phòng triển lãm, tiếp tục hành trình khám phá nghệ thuật của mình. Một cảm giác nhẹ nhõm lẫn với thất vọng tràn ngập trong anh. Anh đã tránh được việc bị phát hiện, nhưng đồng thời, anh cũng đã bỏ lỡ cơ hội để đối mặt với cô, dù chỉ là một cái chạm mắt thoáng qua.
Minh Khang đứng thẳng dậy, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Yến Chi vừa đi qua. Anh biết, anh đang ở một phiên bản của chính mình, khao khát một tình yêu mà cô gái anh yêu đã không còn chờ đợi. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ từ bỏ. Không có nghĩa là anh sẽ ngừng cố gắng. Anh sẽ tiếp tục kiên nhẫn. Anh sẽ tiếp tục quan sát, học hỏi, và thay đổi. Anh sẽ tìm cách. Bằng mọi giá. Anh bước đến quầy lễ tân, mua một cuốn catalogue của triển lãm, một vật phẩm hữu hình mang theo một phần thế giới của cô. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và anh cần nhiều hơn là sự kiên nhẫn. Anh cần sự thấu hiểu, sự đồng cảm, và quan trọng nhất, anh cần phải thay đổi chính bản thân mình, để có thể một lần nữa, bước vào thế giới của Yến Chi, không phải với tư cách của một người đã lỡ nhịp, mà là của một người đã sẵn sàng cho một phiên bản tình yêu mới mẻ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.